Quán Thơ Hư Vô 363


88D707C2-23ED-492A-9E93-F2C44C7BBE2D

CANH BẠC TÌNH

Con mắt quanh quất nụ cười
Làm sao em biết tôi vui hay buồn
Nỗi đau đè nặng sau lưng
Để còn được thở cầm chừng, thôi em!

Nhịp tim hụt hẫng rối ren
Chỗ tôi dựa dẫm vào đêm bạc tình
Gập ghềnh như mới hồi sinh
Còn lan man giữa tâm linh mịt mùng.

Dìu em nhập cuộc chơi chung
Bước qua cho biết vực cùng, dốc cao
Tay trần bấu giấc chiêm bao
Để em thảng thốt tuột vào hư không.

Mà nghe hơi thở còn nồng
Hồn như canh bạc úp chồng chềnh nhau
Trăm năm mấy bận cơ cầu
Một lần cũng đã bạc đầu trần ai…

Hư Vô

LẠC NẺO ĐƯỜNG TÌNH

Lặng buồn nhìn chiếc lá
Thu về chẳng còn xanh
Hương tình ta muộn quá
Như lá chừng mong manh!

Tìm hoài nhưng nào thấy
Êm ấm những hoài mong
Lạc duyên đau biết mấy
Không se được chỉ hồng!

Buông nhịp thương đã lỗi
Điệu buồn quá anh ơi
Bước qua nhau ngược lối
Lỡ đường tơ mất rồi.

Thôi anh đừng vương vấn
Lời buồn hoài xa xăm
Rung niềm đau chia cách
Se sắt một cung trầm!

Tình mình giờ héo úa
Võ vàng từng cánh phai
Thương mùa đau nghiệt ngã
Buồn này đâu riêng ai.

Lau mắt nhau lần cuối
Về khép nẻo tình chung
Có thương và tiếc nuối
Hẹn kiếp sau trùng phùng!

Phạm Thuỳ Dung

NỤ CƯỜI…

Bỗng dưng nhớ đến một người
Tự nhiên mà có nụ cười Chiêu Quân
Nụ cười giết chết anh hùng
Thành nghiêng đất lệch chập chùng binh đao

Ta về cởi trả chiến bào
Xếp cung bẻ kiếm lạc vào bến mê
Tình trường dài nỗi lê thê
Trăm năm biết có lối về chung nhau ..?

Hồ Chí Bửu

LẠC PHÍM TƯƠNG TƯ

(Cảm tác từ bài thơ:
“Tựa Em Về Giữa Lúc Tôi Say” của Hư Vô)

Giọt mưa tình buồn buông nốt lặng
Thánh thót vang đều khúc chia phôi
Cho ngọn đèn soi tàn quá khứ
Chẳng thấy tương lai chẳng thấy người.

Có biết mùa xuân đang rất vội
Cho cánh chim buồn hót lẻ loi
Gọi tình quân mãi trong mưa lệ
Lời thiết tha còn vọng tim tôi.

Hãy đắm trong mơ đêm nguyệt tận
Hãy cứ say tình môi thắm môi
Dẫu biết dương gian không là thực
Vẫn đây chiếc bóng tựa bên người.

Lời ai thỏ thẻ trăng vàng nữa
Gió hát ru hời khúc nhạc say
Note thương thổn thức cung đàn chậm
Réo rắt du dương giấc mộng dài…

Ngọc Quyên

DẮT NHAU VÀO TRĂM NĂM

đưa nhỏ về tháp chàm
thăm vương triều thần thoại
thuở hoàng kim xa xăm
run thơm triền nắng dại…

hồn rêu nhoà thiên cổ
trên phế tích hoang tàn
khảm xà cừ cương thổ
sưng gót mùa digan…

mắt hồ thu công chúa
gợn sóng buồn cỏ tranh
ngân ngấn niềm đôi lứa
trầm môi khoé khuynh thành…

lòng cứ như dao cứa
rét luồn qua kẽ răng
nỗi tội đồ rực lửa
khô khốc lời ăn năn…

đưa nhỏ về tháp chàm
thắp tình soi cổ tích
phủi tàn tro sử lịch
dắt nhau vào trăm năm…

Nguyễn Đăng Trình

KHOẢNH KHẮC

Em hái giấc mơ đêm qua
Thả xuống tôi nốt trầm xanh biếc
Tiếng lá và tiếng gió. Thổn thức một loài hoa!

Tôi nghe nỗi nhớ bay lên
Phía bàn tay em rót
Chạm mềm đáy cốc. Những giọt tình linh thiêng

Ngày mai nắng sẽ vàng thêm
Sóng sánh phố và sóng sánh nhớ
Con đường em qua vẫn dịu dàng. Nồng nàn nhịp thở!

Hãy yêu nhau đi …
Tôi nghe rộn ràng phố. Lắng trong giai điệu.
Phía trái tim một loài hoa chợt nở. Khoảnh khắc ta yêu!

Quỳnh Nga

TRĂNG XƯA NẤY ĐỘ

Phố đêm ta với ta ngồi
Sương thu rơi lạnh thấm lời từ ly
Giọt châu ngân ngấn rèm mi
Vì ai hoa tủi, xuân thì bỏ lơi

Người đi quên hết bao lời
Vầng trăng khuyết nửa, nửa vời vợi xa
Chuyện đời qua mấy phong ba
Nỗi lòng soi tỏ, còn ta với tình

Thu xưa mây trắng trời xanh
Thu nay trăng lẻ loi nhìn qua song
Mới hay ta chỉ đèo bồng
Là vui bướm đậu cành hồng rồi bay

Nỗi niềm ta với ta hay
Lòng buồn như phiến lá gầy cuối thu
Còn đây mái nguyệt lầu thơ
Gửi tình nhân cũ tờ thư úa vàng

Thiên Di

LỞ BỒI ẢO ẢNH PHÙ SA

Em sửa lại ngôi nhà mang tên chốn lãng quên
Căn nhà em xây từ khi cuộc hôn nhân đầu tiên kết thúc
Khi những tin yêu đầu tiên nát tan như củi mục
Say đắm một thời theo cát lở trôi xuôi

Sài gòn hôm nay, bạch đằng giang mưa trắng phía bên bồi
Hạt nhớ rơi tan vào trong dòng thương chảy về với biển
Vui thoảng qua ,như nắng chiều đưa tiễn
Chưa bão giông đã khuất nẻo chân mây

Trở về nhà xếp gọn lại những vơi đầy
Cất hết thơ, cả những giận hờn, tha thiết
Cắm một bình hoa cho ngày tiễn biệt
Đằm với nguyên xưa tĩnh lặng để vá lòng

Hỏi phố có buồn mà vòm phố hóa cong
Mắt ướt thôi ghen nụ cười mùa hổ phách
Trầm tích trái tim, ướp ngải hương hồng bạch
Trả gió cho trời, giữ ký ức phù sa.

habichtran

LỜI CỦA ĐẤT
1
… chiều chiều ra đứng trông lầu
thấy sông thút thít thấy cầu cồng lưng
thấy chiều ngước mắt rưng rưng
phố đồng uể oải ngó hừng đông xa
2
sang canh cục cựa tiếng gà
gáy vào phiền muộn tiếng loa phường ngày
phố giơ mặt nham nhở xây
vài cây thông đứng bên ngoài cuộc chơi
3
phố quê quê đến lỡ thời
ngọn đèn đỏ chạch bên đời hiện sinh
cành mưa buốt ngọn đức tin
lời nguyền cau có cạnh truyền thuyết xưa
4
mấy đong đếm đủ sang mùa
mà hơi hớm mang mùi chua chát về
con ong còn tỏ lối quê*
mà đồng đã ngát mùa huê tím bần
5
bấy giờ đương mùa xuân phân
đã nghe chướng ngọn rần rần tưởng thu
tàn đêm khản một lời ru
lý quê giờ cũng từ từ nhạt phai…

Trần Thanh Dũng

Quán Thơ Hư Vô 362


3

TỰA EM VỀ GIỮA LÚC TÔI SAY

Vọng khúc tình nhân ngang dấu lặng
Giọt mưa nghe đã lạnh chỗ ngồi
Chờ em về khêu tim bạch lạp
Đốt đêm để thấy bóng một người.

Thủa vào đời quay lưng, bước vội
Để bây giờ mới biết lẻ loi
Ở chỗ lạ em đang nhỏ lệ
Hay tình cờ mưa trong mắt tôi!

Âm vút cao nửa đêm cùng tận
Rót tràn ly cho biết đắng môi
Bài thơ tôi viết chưa ráo mực
Vuột tay rượu đổ ướt tên người.

Giọng ai hát thăng trầm, lận đận
Tựa em về giữa lúc tôi say
Nhịp guitar lạnh lùng, buông chậm
Rớt xuống vườn khuya tiếng thở dài…

Hư Vô

CHIỀU NAY HOA MẢNH PHAI VÀO LÁ

chiều nay tôi muốn đi hoang quá
xé vụn mình ra để nhạt nhoà

chiều nay tôi muốn men hồn gió
tung đời tan tác phía mây xa

nhoà thương… tôi xót tôi tàn tạ
tôi xót tình yêu vỡ đắp bồi

nhoà hương… hoa mảnh phai vào lá
tôi xoá bao giờ cho hết tôi?

Đinh Thị Thu Vân

BÔNG TRÀM

Có ai biết mùa nào bông tràm trổ?
Mà quanh năm rừng thoảng một mùi hương
Dù đi xa bao năm lòng vẫn nhớ
Hương tràm bay nhè nhẹ thấm qua hồn

Bông tràm trổ rủ ong về hút mật
Nắng lao xao trên những tán rừng chiều
Màu bông trắng mang chút tình của đất
Gió đưa hương thơm màu nắng quê nghèo

Bông tràm trổ rồi lặng thầm kết hạt
Rụng xuống rừng nối tiếp những mầm xanh
Đàn ong vẫn bốn mùa đi hút mật
Vị ngọt nào gieo nỗi nhớ quanh năm?

Đâu ai biết mùa nào bông tràm trổ
Mà U MInh xanh thẳm một màu rừng
Dòng sông vẫn mang phù sa châu thổ
Dưới chân rừng cây nhú những chồi non …

Người có về thăm quê hương miền hạ
Gió xuân còn qua suốt tận giêng hai
Trời trong veo cho rừng thêm xanh lá
Và hương tràm như níu bước chân ai!…

Sông Trẹm

LẦU CHUÔNG THỨ NHỨT

Thơ sẽ rót từ lầu chuông thứ nhứt
Sẽ đổ rền vô lượng trùng dương
Mời lũ nhạn lượn một đường viên giác
Khi viễn ly sẽ hót tiếng lạ thường.

Đường son thắp, ngắn dài mùi hương quế
Người đã xa, ly biệt phương nào
Ta về thắp nốt vòng nhựt nguyệt
Cả cõi bờ hoa đốm nở lao xao.

Con nước cạn, qua đời không kịp thốt
Cười vu vơ một tiếng cũng ngại ngùng
Vàng sẽ nát thì hờn chi sương cát
Biển thì xanh, nganngát nụ hônđầu.

Mai về đắp lại nền chơn đế
Tâm sẽ bàng hoàng, một biến kinh
Vòng quanh lớp lớp, mưa hay lệ
Sóng bủa tràng giang khúc tự tình.

Lý Thừa Nghiệp

DẶN MÌNH

Dặn lòng mình chớ nhớ thơ
ngây ngô ngày cũ hằng giờ hằng đêm
rứa mà ngoan cố con tim
muốn quên lại nhớ muốn im lại hừng

Dặn lòng mình cứ ung dung
gặp nàng ra vẻ vô cùng tỉnh bơ
rứa mà cái tánh bá vơ
cái gân giật giật cái cơ phản thùng

Dặn lòng mình chớ lung tung
người ta hạnh phúc bên chồng bên con
rứa mà hết héo lại hon
nghĩ đi. vỡ. mới vuông tròn biết đâu!

Dặn lòng mình chạy rất mau
qua vạt cỏ dưới chân cầu bến sông
rứa mà có biết răng không
cái môi bảo bước cái chân rù rờ

Dặn lòng mình chớ làm thơ
tình chi nữa để ta thờ phụng nhau
dặn hoài rứa có nghe đâu
đêm đêm nhớ sững chúi đầu đọc thư

Không còn người để làm nư
Dặn ai lần chót từ từ nhớ thôi!

Nguyễn Hàn Chung

HOÀI MỘNG
(Cảm tác từ bài thơ Dậy Mộng của Hư Vô)

Giữa cơn mơ hồn em tỉnh thức
Như đóa quỳnh trở giấc hoa khai
Anh trở về gió bay hương quyện
Vực yêu thương in dấu hình hài .

Đêm đối bóng lệ rưng khóe mắt
Nhìn thu đi theo vết phiêu bồng
Tóc em bay thương hoài ngàn dặm
Dẫu xa xôi tình ngát mênh mông .

Gởi mây đưa hồn trôi một phía
Có nắng vàng hong gió lung linh
Tiếng thơ rơi sầu chung một thuở
Chảy về tim dòng nhớ tội tình .

Anh vẫn bên đời em chiếc bóng
Gọi giấc mơ êm dấu lụa nhàu
Chiếu chăn thao thức đêm huyền thoại
Biển yêu thương dậy sóng xôn xao …

Ngọc Quyên

NHỚ- KHÓI- ĐỐT- ĐỒNG

Anh đưa em đi trong chiều nắng nhạt
Màu nắng vàng thương nhớ đến nao nao
Ơi-cái-thuở-hẹn-hò-như-bỡn-cợt
Trái tim tơ, rung nhẹ, phím, tuôn trào

Con đường dài, chạy xe, sao ngắn thế
Em ngồi sau ôm eo ếch quanh (chàng)
Đường thuở đó, chưa là đường tráng nhựa
Nên xe rùng, từng chặp, lộn tim gan

Đường về nhà em, từ-bến-xe-chợ-lớn
Thẳng miền tây, chạy tít tắp qua cầu
Những-đoạn-tân-an-long-an-bến-lức
Xe miệt mài đi trong nắng hoàng hôn

Em ôm phía sau làm anh ngạt thở
Vòng tay như bạch tuột siết vòng
Tim thảng thốt, hồn chập chùng, lỡ ngỡ
May, nụ cười em, thiệt quá bao dung

Xe đến trung-lương, giáp ranh thị xã
Trời hoàng hôn mù trắng phía trời xa
Không-phải-mây-mà-khói-đốt-đồng, em há?
Anh cùng em nhìn khói, đến, sa đà
*
Những-khói-đốt-đồng, ngày xưa, tít tắp
Đường về quê em, đẹp thật không ngờ
Dĩ vãng lặng chìm vào vùng xa lắc
Giờ em xa rồi, anh cũng lơ ngơ

Cũng mười lăm năm, chia mình đôi ngã
Lại thấy đất trời dâu biển mênh mông
Nhớ-khói-đốt-đồng-mỗi-lần-qua-đó
Em còn không, thiếu phụ có chờ mong?

Thôi thì thôi cũng một thời như thể
Anh trở thành người lang bạt, lìa quê
Còn em, bao tháng ngày dâu bể
Hát ngao câu, rau đắng mọc sau hè

Trần Yên Hoà

QUÁN …

Có kẻ ngồi khâu những nỗi buồn
Cầm chiều thả trắng một hoàng hôn
Ai đem bản thể phơi đầu sóng
Ta gánh dung nhan bước giữa hồn

Bao giọt nến vàng bên án sách
Bấy mùa sương phụ bóng cô thôn
Trời sao nhốt được sông hoàn tục
Nên thác trăm năm đổ dập dồn …

Thụy Sơn

THÔI TA XUỐNG NÚI…

Thôi ta xuống núi kẻo… chiều
Mùa xuân viếng Phật đã nhiều cầu xin
Chậm thôi, khéo vấp câu kinh
Tiếng chuông níu vạt áo tình… chong chao!

Cáp trôi trong cõi… xôn xao
Ta trôi theo những thấp cao bậc thềm
Buồn vui, ngồi xuống nghỉ thêm
Dựa lưng vách đá nghe mềm vai nhau?

Phất phơ bên suối hoa lau
Bóng cây nhả giọt nắng màu trưa trưa
Bàn tay mấy dịp đón đưa
Vẫn như búp lá… ngày xưa yêu kiều

Thôi ta xuống núi kẻo chiều
Nhường chân… bao cặp đang dìu nhau lên…

Trần Hoàng Vy

Canh Bạc Tình. Thơ Hư Vô


Con mắt quanh quất nụ cười
Làm sao em biết tôi vui hay buồn
Nỗi đau đè nặng sau lưng
Để còn được thở cầm chừng, thôi em!

Nhịp tim hụt hẫng rối ren
Chỗ tôi dựa dẫm vào đêm bạc tình
Gập ghềnh như mới hồi sinh
Còn lan man giữa tâm linh mịt mùng.

Dìu em nhập cuộc chơi chung
Bước qua cho biết vực cùng, dốc cao
Tay trần bấu giấc chiêm bao
Để em thảng thốt tuột vào hư không.

Mà nghe hơi thở còn nồng
Hồn như canh bạc úp chồng chềnh nhau
Trăm năm mấy bận cơ cầu
Một lần cũng đã bạc đầu trần ai…

Hư Vô

Quán Thơ Hư Vô 361


MÙA HƯƠNG CỐM

Gió bồng em nhánh tóc
Ôm sát nửa vầng trăng
Môi em tròn hương cốm
Hôn một lần, trăm năm.

Bàn tay anh ngắn lắm
Đâu níu kịp bóng tan
Vuốt mắt còn chưa giáp
Giọt hoang phế bẽ bàng.

Hoa vàng nghiêng xuống thấp
Mùa thu ở trên cao
Anh đi hoài không tới
Lối em vào chiêm bao.

Chân đau từng xác lá
Bay ngược chiều bơ vơ
Anh một đời vẫn nhớ
Môi em ngọt tình cờ.

Giữa mùa hương cốm nở
Chỗ di tích hẹn hò
Còn nguyên bờ cát lở
Theo mỗi gót chân thơ…

Hư Vô

TÌNH RU

Anh về trăm nỗi khát khao,
Em về trăm nỗi xôn xao cõi lòng.
Tình xưa sao vẫn mặn nồng,
Để trăm năm ấy còn hồng tim yêu.

Anh về trăm nhớ hoa tiêu,
Em về trăm nhớ buổi chiều ngày xưa.
Lặng nhìn ngọn gió đong đưa,
Ngàn thương góc phố đường mưa mây mù.

Anh về che mặt vụng tu,
Đường trần đã mỏi em khù khờ thêm!
Tình ru võng đợi bên thềm,
Tình như ẩn hiện môi mềm chờ nhau…

trầnthịminhchâu

VỀ ĐÂU CŨNG VỀ

Thôi thì bỏ chợ bỏ sông
Bỏ bao nhiêu chuyện đèo bòng đời ta
Bỏ phên giậu, bỏ cửa nhà
Bỏ ta ngồi giữa yêu ma phận người

Xem như bỏ chín làm mười
Bỏ tang thương bỏ ngậm ngùi phù vân
Không hiện hữu chẳng hư không
Là tan là rã trong từng sát na
Không bản quán không quê nhà
Ta lơ lững giữa thiên hà nghìn năm

Tiếc chi mấy tấc đất nằm
Mà ôm sinh diệt mà cầm tồn vong

Bơ vơ một nhúm bụi hồng
Đìu hiu một sợi khói mong manh sầu
Bỏ hạnh phúc bỏ thương đau
Đầu ghềnh cuối bãi về đâu cũng về.

Lê Văn Trung

VỪA QUA MỘT NGÀY

mới vừa hôm qua ta bên nhau
sáng nay vạn vật đã phai màu.
mới hiểu lòng tình cạn là vậy
nói gì nhân ngãi đến mai sau.

yêu tận lòng vừa mới hôm qua
lũng thấp triền cao chẳng sánh được.
như một cặp yêu từ kiếp trước
khi không tình đọa phải chia xa.

vừa hôm qua đã ngày sum họp
bỗng sáng nay tan nghé xẻ đàn.
tình một đời dày công chắt mót
tưởng nương tình như tự nương thân.

thời buổi @ còng nhanh như chớp
thế giới sáng chiều đã đổi thay.
hôm qua là bạn nay nghi hoặc
người mất linh hồn sống cỏ cây.

mới vừa hôm qua ta bên nhau
sáng nay tóc chải lệch ngôi rồi.
mới hay tình mặn mà không mặn
đã nếm mùi mới biết lòng đau…

Đức Phổ

TRONG NGÀN HOA RƠI

Sớm mai chưa nắng
Ngỡ như bên đồi
Người yêu thầm lặng
Xiết bờ vai tôi

Bàn tay anh vội
Vạt áo khuy chờ
Con tim hấp hối
Yêu người như mơ

Tình yêu anh đã
Khoanh tròn tim tôi
Lòng anh cuộn sóng
Cháy ngàn hoa rơi

Bao lời tuyệt mỹ
Anh hằn mắt môi
Em là định mệnh
Trói anh nói lời
Em là duy nhất
Trong ngàn hoa rơi.

Dung Thị Vân

KHÚC MÂY NGÀY NÚI BIẾC.

Nghiêng mây, ngày chạm núi Bà
Gọi hồn xưa cũ ánh tà huy rơi

Thuở người lên núi rong chơi
Hóa trong đá biếc chuyện đời nhân gian

Gối mây nón trắng non ngàn
Áo chàm chạm gió mỏng tang mắt nhìn

Dìu em tay dắt lòng tin
Vịn trên vách đá vân in dấu trần

Mây làm quen níu gót chân
Cõi tiên, cõi tục, tần ngần ngẩn ngơ

Mây chiều tựa đá đề thơ
Nương trong tóc gió. Bất ngờ nụ hôn

Núi lên có mỏi chân chồn
Vẫn xanh núi biếc với hồn nhiên xuân!..

Trần Hoàng Vy

SUY NGHĨ. SAU HOANG BIỆT

cái lồng lộng chữ nghĩa
úp úp một lữ trình
trương mục nào vừa khóa
nẻo về. phía u minh

người mang đi tất cả
tinh văn khép trận đồ
không còn gì nghe ngóng
tượng hình của hư vô

đừng. đếm sao thất lạc
triệu đóa vân đã tường
nét cong vay đường thẳng
giữa thục thành ngưng hương

chuỗi xâu hồn tỉ mỉ
có khi hạt ngâu vàng
mùa du dương rộ chín
một dặm về lang thang

Hoàng Xuân Sơn

NỖI NHỚ TRÊN CAO..

Thênh thênh đường lên đỉnh dốc
Thương sao một thoáng trời gần
Với tay. chạm vào nỗi nhớ
Lưng chừng mây khói rưng rưng..

Sương trắng leo mòn vách núi
Nhuộm buồn cây lúa bậc thang
Chơi vơi một dòng suối nhỏ
Theo chim gọi bạn trên ngàn..

Đau đáu một trời lục ngạn
Lòng tôi chín đỏ vải thiều
Nắng đã vàng hanh lối lá
Mưa còn rộ bước chân theo..

Những mái nhà nghiêng bóng khói
Mênh mang chiều xuống chân đồi
Trường cũ loang màu phế tích
Dặm mòn.bước nhỏ em tôi..

Đi qua tháng ngày bội bạc
Đau thương nhuộm xám lời nguyền
Thương nhớ. về đâu. Bản Giốc!
Uất hờn thấm đất Vị Xuyên..

Đất nước một đầu quang gánh
Cheo leo.biên ải thác ghềnh
Xuyên qua từng cơn bão lũ
Mang hồn sông núi linh thiêng…

Trung Chinh Ho

NẮNG HẠN

Lên rừng, rừng trơ xương
Xuống sông, sông cạn nước
Nắng tha lửa lên nương
Mây tha sương về núi.

Một con chim cùi cũi
Giữa cơn mơ cháy rừng
Một con thuyền lầm lũi
Lụi hụi giữa đời sông.

Đứng trong trời mênh mông
Tôi nhỏ nhoi chiếc bóng
Thênh thang đôi cánh mộng
Vướng trên ngọn hư không.

Ai ngóng bên kia sông
Ai ngóng bên này sông
Một con thuyền mắc cạn
Một nỗi đau bềnh bồng.

Phương Tấn

Quán Thơ Hư Vô 360


70939577_1125303161013832_3449480405139324928_o

DẬY MỘNG

Em về như bóng mây tiền kiếp
Từ trong hoang tích nỗi chia lìa
Tôi trở bàn tay đang lạnh cóng
Chắc gì níu kịp thoáng hương khuya!

Đêm nằm úp mặt nghe biển khóc
Trên vai còn lăn lóc bềnh bồng
Dòng tóc em dài như sóng biếc
Lùa tôi vào vực thẳm mênh mông.

Thả hồn trôi dạt về một phía
Cho buồn thành sương khói phiêu linh
Trái tim tôi thình lình rướm máu
Chỗ em cất giữ những tội tình.

Để em quay mặt vào chiếc bóng
Ôm lòng đêm bên gối lụa nhầu
Còn thất thanh gọi nhau ơi ới
Biển xa sóng dậy đã bạc đầu…

Hư Vô

TRẢ HẾT MÙA YÊU!

Trả người mùa xuân ấy
Mùa biết ngỏ lời yêu
Bờ môi mềm biết mấy
Từng chiều ta nâng niu!

Trả luôn mùa hạ cũ
Ve hát khúc mê tình
Cánh bằng lăng hé nở
Tím nhật ký đôi mình!

Trả người mùa thu đó
Có lá vàng rơi rơi
Ta bên nhau cùng gió
Ru tình… à… à… ơi!

Trả mùa đông kỷ niệm
Có hơi ấm nồng nàn
Mật yêu đương ngọt lịm
Cả hương tình chứa chan

Trả hết, ta trả hết
Cụm buồn như mây trôi
Trả mảnh tình hấp hối
Như vệt nắng cuối trời!

Trả hết, ta trả hết
Người cứ nhẹ bước chân
Cố yên vui người nhé
Vui như thể… chưa từng…!

Trong ta còn mật đắng
Và tình trắng tay trơn
Đưa bàn tay vớt nắng
Ôm bóng chiều… rưng rưng…!

Vạn lần…! đau giữ lại
Còn nhắc nhớ những chiều
Rằng :đừng thương khờ dại
Vắt cạn lòng ra yêu…!

Phạm Thuỳ Dung

GIẢ SỬ

Giả sử nếu như người hạnh phúc
Hỏi lòng em quân tử được chăng
Để mỗi sáng khi vừa thức dậy
Lời chúc lành, em gửi gió trăng?

Giả sử nếu như trời mưa xuống
Một mình em trú dưới hiên ai
Người bước qua như là kẻ lạ
Em vẫn vui dẫu rất ngậm ngùi?

Giả sử nếu như trời hửng nắng
Khi hân hoan chân bước qua đường
Em chợt thấy người cùng qua phố
Mắt nhìn em như thể người dưng?

Giả sử nếu em là lan huệ
Người có hay em thật u buồn
Hay chỉ thấy nụ cười tươi tắn
Em cố tình nở với nhân gian?

Và giả sử gặp nhau lần nữa
Người nghĩ em không giống ngày xưa?
Nên mới hỏi câu buồn muốn khóc
“Có bao giờ em nhớ anh chưa?”

Hoàng Nga

THÁNG CHÍN NGƯỜI VỀ

Người về tìm lại bóng
Tháng chín ngậm ngùi mưa
Cuối trời trăng khuyết nửa
Dáng nghiêng gầy bơ vơ.

Người về ngang cõi nhớ
Xao xác thu vừa sang
Mùa xưa chừng đã vãn
Nào đâu còn ai chờ!…

Người về qua trường cũ
Phượng cuối mùa buồn rơi
Dấu hài xưa vời vợi
Tìm đâu? – cát bụi mờ.

Người về nghe tiếng sóng
Mịt mờ bóng hải âu
Thuyền về đâu mất dấu?
Buồn như chưa bao giờ!

Phan Mạnh Thu

MÙA THU HOANG DÃ…

Đâu phải chỉ Cali mới có mùa thu
Mà ở đây cây rừng đang thay lá
Những công viên lá vàng rơi vội vã
Cho gió chiều cuốn lá nhớ bay xa

Mùa thu nào gợi lại những thiết tha
Mà viễn khách bơ vơ tình cố xứ
Hãy trở lại – nhanh lên – đừng do dự
Để thu buồn lẫn khuất giữa hoàng hôn

Đâu phải chỉ Cali đang thiếu một nụ hôn
Mà đâu đó cũng bơ vơ tình thu cũ
Mùa thu xưa nhuộm trong lòng người viễn xứ
Một sắc màu vàng úa cả trời mơ

Người chưa về nên chết một dòng thơ
Ta chôn kín vào sâu trong tiềm thức
Những dòng thơ viết còn chưa ráo mực
Đã tự mình đào huyệt để chôn thơ

Trời Cali – mùa thu cũ trong mơ
Gợi làm chi để cho lòng thổn thức
Những nỗi nhớ chìm sâu vào ký ức
Ta phương nầy – người phương đó – buồn tênh…

Hồ Chí Bửu

PHẢI CHI

Phải chi ngày ấy em không
ngúng nga ngúng nguẩy bế bồng hai tay
thì ta đã đắm đuối say
đâu như bên nớ bên nầy rầu riêng

Phải chi em thiệt sự hiền
mù sương đâu phải truân chuyên lạc loài
bây chừ gióng đã đứt quai
cây đòn gánh tựa bờ vai gẫy rồi

Anh về với mụ anh thôi
phút chổng gọng đã kịp thời đứng lên
con cò trống trếnh bị tên
nó đâu dám lặn lội tìm bờ đông

Anh van lạy gái có chồng
bàn tay chi chít nốt hồng đã gai
phải chi hùng dũng trẻ trai
cũng liều lật tẩy quân bài thử sao

Phải chi ừ phải chi nào
Phải chi ừ phải chi nào phải chi!

Nguyễn Hàn Chung

MÙA THU TÓC NGẮN

Em mùa thu tóc ngắn
Qua phố nắm tay người
Chân ngoan bước chầm chậm
Mộng đầy ắp giấc mơ

Mộng bay từ nỗi nhớ
Xuống vai em trắng ngần
Áo cúc cài bỏ ngõ
Mộng nương nhờ khuôn trăng

Em mùa thu tóc ngắn
Khăn quàng cổ thơm nồng
Thương đời anh lận đận
Lưu lạc mấy mươi năm

Sầu xa ngái dòng sông
Theo em về bến đợi
Chút phấn thu rắc vội
Mùa ngâu lặng lẽ chờ

Giấu thu vàng vào mắt
Giấu lá chiều khô bay
Giấu tình nhau trong ngực
Sợ tháng ngày nhạt phai

Em mùa thu tóc ngắn
Qua phố nắm tay người
Con đường đi trăm bận
Em giờ buồn hay vui?

Linh Phương

NGẬM NGÙI

Đọc thơ người sao thấy ngậm ngùi
Hình như chạm khẽ nỗi lòng tôi
Hình như tôi cũng đau như thế
Ai nở làm trầy xước trái tim tôi

Tôi đã đi qua mấy đỉnh buồn
Dừng chân bên dốc buổi hoàng hôn
Chợt nghe tiếng lá mùa thu muộn
Thả xuống hồn tôi những khói sương

Tình chưa đỗ, sao sầu ly biệt
Tóc đâu xanh theo lá đổi màu
Sớt cùng ta nỗi buồn thiên cổ
Thanh xuân ơi! Gởi lại một niềm đau …

BT Áo Tím

Mùa Hương Cốm. Thơ Hư Vô


IMG_4939

Gió bồng em nhánh tóc
Ôm sát nửa vầng trăng
Môi em tròn hương cốm
Hôn một lần, trăm năm.

Bàn tay anh ngắn lắm
Đâu níu kịp bóng tan
Vuốt mắt còn chưa giáp
Giọt hoang phế bẽ bàng.

Hoa vàng nghiêng xuống thấp
Mùa thu ở trên cao
Anh đi hoài không tới
Lối em vào chiêm bao.

Chân đau từng xác lá
Bay ngược chiều bơ vơ
Anh một đời vẫn nhớ
Môi em ngọt tình cờ.

Giữa mùa hương cốm nở
Chỗ di tích hẹn hò
Còn nguyên bờ cát lở
Theo mỗi gót chân thơ…

Hư Vô

Quán Thơ Hư Vô 359


RỒI ĐỜI CŨNG NHƯ KHÔNG

Có trăm năm dậy mộng
Rồi đời cũng như không
Có em ngang biển rộng
Để nghe sóng trong lòng.

Hồn như mây bay chậm
Vậy mà quá xa xăm
Tôi đâu còn chỗ dựa
Cùng em nỗi thăng trầm.

Những thét gào sóng dội
Cho biển cả bạc đầu
Thì cũng là tiếng động
Đồng vọng giữa chiêm bao.

Thất thanh lời yêu dấu
Từ một cõi biệt ngàn
Em như cơn mưa lớn
Rắc vào cuộc tình tan.

Cho đầy thêm giọt lệ
Trong đôi mắt dã tràng
Mà tôi là hạt cát
Để em còn xốn xang!

Một thời tình lãng đãng
Đang trôi giạt bềnh bồng
Tôi có bơi ngược sóng
Rồi cũng phủi tay không…

Hư Vô

AI BIỂU EM LÀ MỘT DÒNG SÔNG

Một hôm đứng ngó dòng sông lạ
…là biết mình yêu gái Kiến Hòa!
Hai tiếng Bến Tre ai mới nói
Giật mình chỉ thấy giọt mưa sa…

Xưa với bây giờ sông vẫn sông
Bao nhiêu con suối chảy trong lòng?
Bao nhiêu con suối thành sông lớn…
Anh nhớ em từ sông Cửu Long!

Anh nhớ em từ khi thấy lá
Vàng rơi theo nước tới Cần Thơ
Ngã ba Phụng Hiệp rồi đâu nữa?
Tới Vị Xuyên rồi sóng đẩy đưa…

Anh nhớ em từ khi loáng thoáng
Áo dài bay đường quê bến quê
Em mượt thị thành xanh tóc biếc
Em dịu dàng như thể nhánh tre…

Em ạ quê nhà em níu giữ
Bàn tay em bàn tay chưa cầm…
Mà sao cứ nghĩ Tân Sơn Nhứt
Chắc chắn có ngày anh ghé chân!

Em chắc chờ anh ngoài cửa lớn?
Anh chắc tìm em trong đám đông?
Anh chắc cầm khăn lau mắt lắm
Ai biểu em là một dòng sông?

Trần Vấn Lệ

RƯỢU NÀO CHẢY MÃI CHIẾC LY KHÔNG

Chưa rót mà sao lòng đã cạn
Ta ngồi soi bóng chiếc ly không
Em ướp tàn phai vào viễn mộng
Ta uống tàn phai mà buốt lòng

Ta rót trăm năm! Hề! Dỡ dang
Ta uống trăm năm! Hề! Muộn màng
Ôi hồn ta vỡ như ly vỡ
Ôi lòng ta tan như mây tan

Trăng xưa đã khuyết, vành trăng bạc
Tình ta chưa khuyết đành phôi phai
Rượu chảy qua đời ta hoạn nạn
Rượu chảy qua đời ta thiên tai

Chưa rót, tình ơi! Đừng rót cạn
Ta còn mơ mãi một cơn say
Ta còn đau với ngàn cơn mộng
Tình ơi! Ly vỡ! Rượu chưa đầy

Ta rót trăm năm! Hề! Ly không
Ta uống trăm năm! Hề! Đắng lòng
Em có vì ta mà đập vỡ
Ly đời ta, rượu chảy vô cùng.

Lê Văn Trung

KHI CÓ EM BÊN ĐỜI

Khi có em bên đời
Vầng trăng xưa lại mọc
Trái đắng thành trái ngọt
Ngày buồn hóa ngày vui…

Khi có em bên đời
Căn nhà xưa đổi khác
Gió đâm ra hào phóng
Cây xanh hơn mỗi ngày!

Khi có em bên đời
Anh không còn cô độc
Mở rộng trái tim người
Rưng rưng lòng muốn khóc…

Những gì anh đánh mất
Lại có lúc em về
Ngọn lửa tình sắp tắt
Chợt bừng dậy đam mê!

Có em là có quê
Để bừng bừng thương nhớ
Có em anh hăm hở
Bước qua nghìn nhiêu khê…

Trần Dzạ Lữ

HƯƠNG TÌNH YÊU

Chưa kịp là người mới
Đã hóa cũ nhau rồi
Thị chớm vàng tươi vỏ
Thương đã thơm bờ môi

Em về cầm tay nắng
Thắt nơ tình anh trao
Hòa bài thơ anh tặng
Tưới mầm yêu ngọt ngào

Từng, nhủ đừng thương nữa
Từng, nhủ đừng tin ai
Nhủ buồng tim khép cửa
Mà… nhớ choàng kín vai

Từ khi người tha thiết
Cho hôm nay nồng nàn
Ngày đất trời Nguyệt thực
Đắm vào nhau vỡ tan

habichtran

TÔI YÊU PHƯƠNG NAM

… tôi chở đầy tôi hương vị đồng bằng
chở cả phù du dưới lòng châu thổ
chở thu mưa neo vào bao nhung nhớ
chở điệu hò ru ngọt suốt mùa trăng

tôi chở đầy tôi hoa trái đồng bằng
chở miệt cù lao trở chiều buốt gió
chở ký ức xanh trong màu hoa đỏ
như hành trình đi mở đất phương Nam

tôi chở trong tôi đầy ắp khói lam
chở miệt đồng xanh nắng chiều yên ả
chở lòng quê thiệt thà như rơm rạ
chở điệu hò thao thiết những ngày xanh

tôi chở theo bao ký ức ngọt lành
của những dòng sông chảy về trăm ngả
chở tiết điệu mưa hợp âm mùa lá
và con đường heo hút huốt chân mây

tôi chở theo tôi hết cuộc đời này
nghĩa mẹ ơn cha niềm yêu quê quán
chở lời ru đi qua ngày qua tháng
như chuyến đò đời chạm mặt đến trăm năm…

Trần Thanh Dũng

TÌNH VẪN CHƯA PHAI

Cứ ngỡ tình kia đã nhạt màu
Đâu ngờ đậm khắc một niềm đau
Lời thương chỉ nhẹ như làn gió
Chất nặng vào tim vạn khối sầu.

Muốn lãng quên đi kỷ niệm buồn
Cho dòng lệ đắng khỏi tràn tuôn
Tàn mơ vụn vỡ từng nguyện ước
Sóng cuộn bèo trôi nước lạc nguồn.

Đã biết vì yêu sẽ đoạn trường
Nụ hồng khoe sắc đỏ trong gương
Thuyền trăng đáy biển làm sao vớt
Hạnh phúc mờ xa tận cuối đường.

Vẫn muốn chờ nhau đến trọn đời
Cho dù hờn tủi những chiều rơi
Nhờ thơ gửi trọn niềm mong nhớ
Lắng đọng ngàn năm chỉ bóng người.

Diệp Ly

NÀY EM CÓ NHỚ.

Này em người con gái da vàng
Số phận khắc ghi em bằng sắc tố
Dòng máu Việt Nam da vàng ôi khốn khổ
Chạy lang thang khắp mặt địa cầu

Có những chiều ảo não tiếng đàn bầu
Những cánh chim tựa vào nhau xơ xác
Những ngày vui quê hương ơi xa lắc
Còn được không về soi bóng cội nguồn?

Em chưa lớn lên sao đã biết buồn
Ước mơ đi qua tủi hờn rất thật
Vị mặn trên môi, vị sầu lên mắt
Lịch sử ngậm ngùi đắng ngắt tuổi thơ

Tới xứ người những khuôn mặt ngây ngô
Miệng khờ khạo vài ba câu sinh ngữ
Bập bẹ áo cơm, thuộc lòng năm ba chữ
Nguôi ngoai không, đêm viễn xứ đầy sao..

Phi cơ lướt bánh trên phi đạo
Nghiến tái tê rách nát mặt đường
Mẹ rưng rưng nhìn con tiễn biệt
Em nhớ rằng em có một quê hương …

Thục Uyên.

Bài Ca Dao Trong Lục Bát Hư Vô. Phê Bình Văn Học Trần Sương Lam.


Trần Sương Lam

Sức sống của ca dao có thể nói là bền bỉ, bất diệt. Ca dao đã đặt nền móng cho thể lục bát hiện đại thăng hoa. Nhiều nhà thơ đã tìm đến thể thơ truyền thống này để làm mới nó và họ đã thành công. Những bài thơ viết theo thể lục bát dễ đi vào lòng người bởi giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, dung dị của ca dao. Với lục bát, bao thi sĩ đã đưa độc giả về lại cội nguồn dân tộc để chúng ta – những người thưởng thức càng cảm nhận cái duyên thầm của ca dao đã ru bao thế hệ Việt Nam sống thật đẹp, thật lãng mạn nhưng cũng thật lạc quan trên cái nền xanh tươi của ruộng đồng, làng mạc Việt Nam.

Thi đàn của cộng đồng người Việt hải ngoại Úc Châu xuất hiện nhà thơ HƯ VÔ – NGƯỜI ĐÃ MỘT ĐỜI ÂM THẦM, LẶNG LẼ TẠO HÌNH, TẠO NHẠC CHO TIẾNG VIỆT và ông đã rất thành công ở thể loại thơ lục bát, thể thơ vốn bắt đầu từ nguồn ca dao bất tận. Như những âm vang của câu hò, giọng hát mà ngôn ngữ đã đi theo ông trong cuộc hành trình chữ nghĩa…

Và xin mời người thưởng ngoạn hãy cùng tôi bước vào thế giới Hư Vô với một bài lục bát tiêu biểu, được trích dẫn từ thi tập Lưng Nguyệt của ông, do nhà xuất bản International Link United (ILU) tại Mỹ, đã in và phát hành.

Ca Dao Chiều

Chiều em phơi nắng trên ngàn
Tóc bay từ thuở dung nhan biết buồn
Tôi còn quấn quít mùi hương
Chưa trăm năm đã hoang đường từ khi.

Một lần em bỏ tôi đi
Đường xa đâu biết có gì cho nhau
Em hiền như điệu ca dao
Thả câu lục bát tan vào hư không.

Giấu quanh chút nắng trong lòng
Em đi vấp sợi tơ hồng dưới chân
Nhìn nhau nửa mắt tình nhân
Mà nghe giọt lệ đã lăn vào đời.

Chiều ru vọng khúc à ơi
Cho lời vàng đá trên môi còn nồng
Vậy mà em đã sang sông
Bài ca dao bỗng mênh mông, lạ lùng…

Hư Vô

Ca Dao Chiều của thi sĩ Hư Vô như một bài ca dao, một khúc ru tình lỡ mà khi đọc xong ta cứ mãi vấn vương với bao nhiêu câu hỏi:

Chiều em phơi nắng trên ngàn
Tóc bay từ thuở dung nhan biết buồn
Tôi còn quấn quít mùi hương
Chưa trăm năm đã hoang đường từ khi.

Buổi chiều trong thi ca đã khơi gợi bao điều. Theo Phạm Nguyên Thảo “… Hoàng hôn, cái rực rỡ của vẻ đẹp sắp tàn phai, của ngày sắp hết, cái vô thường của những áng phù vân lộng lẫy, cái vô nghĩa của cuộc đời, cái nhỏ bé của con người trước thiên nhiên, nỗi cô đơn …bao phủ lấy ta.” Người thơ nhìn cảnh mênh mông bao la của buổi chiều hôm trong núi, tự nhiên thấy dâng lên trong lòng một cảm giác thê lương không duyên cớ, mênh mang thương xót, chứ không vì một nguyên nhân nào khác. Nỗi buồn thương ấy tạo ra từ tâm hồn thi sĩ trước cảnh chiều, nên nó rất thơ, và cũng rất dễ thấy trong văn chương cổ điển.

Thời gian trong ca dao mang tính tâm lý được biểu thị, cảm nhận theo đúng phong vị ca dao, dân ca. Và buổi chiều trong ca dao đã chất chứa nỗi sầu thiên cổ từ vạn kiếp người rồi. Hư Vô đã đưa chiều vào từ đầu tiên của bài thơ như lời đề báo hiệu một khúc nhạc lòng sẽ trỗi lên giai điệu buồn của vạn cổ, buồn của kiếp người đang thấm thía từ nỗi chia lìa.

Cách điệu của “Ca dao Chiều” chính là không gian nghệ thuật ở đây là “nắng phơi trên ngàn”. “Nắng” chiều tôi gọi là nắng hấp hối, “ngàn” cũng không phải là nơi để nắng vùng vẫy, tỏa sáng rực rỡ. Tôi cảm nhận nắng đuối dần, đang thoi thóp, lụi tàn, sự sống đang rời bỏ nơi đây và không gian, thời gian cũng đang hợp nhất tạo thành dấu khắc vô hình “trăm năm- hoang đường”. Trong không gian – thời gian hiu hắt ấy, đôi tình nhân xuất hiện dường như họ được đặt trong trạng thái tương thức: “em- tóc bay- dung nhan- mùi hương / anh- quấn quít- hoang đường”. Em rực rỡ thanh xuân, anh đắm mê, ngây dại. Mà đất trời thì như đang bày biện cuộc người, để cuốn anh và em vào cùng tận điệu ca dao oan nghiệt!

Con gái Sài gòn xưa thích để tóc dài cho xôn xao tà áo nữ sinh. Tóc dài, áo dài đã trở thành vẻ đẹp biểu tượng cho phái nữ. Bao nhà thơ, nhạc sĩ điên đảo vì mái tóc dài, vì tà áo dài mà có lần tôi đã viết “mái tóc dài như dòng nhạc chảy tràn trong thi ca” còn gì đẹp hơn buổi trưa, buổi chiều tan trường, em đi về gió chiều tung bay mái tóc, tung bay tà áo và tình yêu đến một cách diệu kỳ như thế. Người con gái ấy đang ở tuổi “biết buồn”, đang tuổi bâng khuâng, thả tóc dài thênh thang mùi hương con gái đã làm thổn thức trái tim của những chàng trai học sinh, sinh viên thời ấy. Là đề tài cho biết bao nhạc sĩ đã viết đến xanh những nốt nhạc diệu kỳ:

Buồn đã biết rồi từ thuở biết thương yêu
Tình sẽ lớn dần và buồn sẽ thêm nhiều
Mang những vết thương đi trong cõi đời dài
Ôi tuổi buồn ơi! Tuổi còn mài theo ta hoài…
(Tuổi biết buồn – Phạm Duy- Ngọc Chánh)

Nét đẹp về em đã định hình theo một trật tự nhất định: tóc bay- nhan sắc- mùi hương. Sự hợp tấu, giao thoa kỳ bí giữa hình thể, mùi hương; như là một sự kết tụ giữa thân và thần giữa thuộc thể và thuộc linh, thực và ảo cứ vậy mà quấn quít đến ngạt ngào, để chân dung tình yêu trở nên óng ả, lung linh và cũng từ đó đã làm hồn thi nhân bối rối, vụng về bước vào thiên đường tình ái với những đắm say cuống quít không rời:

Tôi còn quấn quít mùi hương
Chưa trăm năm đã hoang đường từ khi.

Tình- khi yêu ai cũng mong êm ả, dài lâu mãi mãi nhưng đâu phải cứ muốn là được và dường như thi sĩ cũng đã cảm nhận những bất trắc, tai ương trên đường tình với một loạt ngôn từ chỉ thời gian đã pha lẫn giữa khẳng định và phủ định, quá khứ, thực tại “chưa, đã, từ khi”. Bước vào cõi tình dẫu đã biết chốn ấy, tình ấy chỉ là mộng tưởng “hoang đường”. Nhưng với thi sĩ đó là thiên đường diễm ảo, một ngày được yêu như thể cả trăm năm. Và ý niệm thời gian ở đây, theo tôi là cách thi sĩ thể hiện niềm hạnh phúc vô bờ của mình: yêu và được yêu. Nhưng tình càng đẹp thường buồn bã và mong manh. Thi sĩ đã tận dụng ngôn ngữ thật chân tình để diễn tả sự mất mát đó:

Một lần em bỏ tôi đi
Đường xa đâu biết có gì cho nhau

Chỉ một lần thôi nhưng đủ kết thúc tất cả. Tôi thấy giọt lệ tình đang rơi, giọt lệ như hạt ngọc long lanh. Tình tan vỡ, thiên đường thành hư không. Trăm năm chỉ có một lần là tan nát. Những thanh bằng rất nhẹ nhưng cả không gian, thời gian sụp đổ, tan hoang.

“Em bỏ tôi đi” ngữ điệu câu thơ bật lên chút tê tái, xót xa. Đường xa ở đây có thể là không gian địa lý mà cũng có thể là không gian trong tâm trạng, cái khoảng cách tâm hồn mới là điều đáng nói khi tình đã hết, khi tình đã xa tất cả chỉ tồn tại một dấu chấm hết. Tôi nghe sự tuyệt vọng đang dâng lên, không gian dường như đã mơ hồ, đã nhòe trong nỗi đau vô hạn “đâu biết có gì cho nhau”, ngoài giọt nước mắt như là chút kỷ niệm để em mang đi như chứng tích của một cuộc tình tan. Mà muôn đời em vẫn là bài ca dao dạt dào trong tôi những lời tình sương khói phiêu linh:

Em hiền như điệu ca dao
Thả câu lục bát tan vào hư không.

Hai câu thơ nhẹ như một làn gió mơn man bởi một so sánh vừa khái quát, vừa tinh tế . Thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên đã so sánh người tình hiền như ma soeur để làm nổi bật vẻ đẹp tinh khôi, thánh thiện, toàn bích của người một thời ông đã yêu; Hư Vô lại so sánh người tình hiền như điệu ca dao thì quả là dung dị, đơn sơ mà thật gợi cảm vì ca dao là tâm hồn dân tộc cho ta vị ngọt của tình yêu, cho ta vị êm đềm, phiêu diêu của những dòng lục bát. Ca dao từ khi xuất hiện cho đến bây giờ nó vẫn tồn tại cùng dân tộc. Sự tồn tại của ca dao là sự khẳng định sức sống kỳ diệu của ca dao. Valery đã có một nhận định qua câu nói “Le vrai poète est celui qui inspire.” Dòng thơ thực chỉ đến với những ai có tâm hồn. Phải chăng đây là tuyên ngôn tình yêu của thi sĩ với “em”, em không bao giờ mất mất, em tồn tại, em mãi mãi trong anh. Người thì mù khơi, bóng chim tăm cá, biết đâu mà tìm nhưng sự dịu dàng, mối tình ngây thơ của một thời áo trắng sẽ mãi cùng anh đi theo năm tháng.

Ca dao là thân xác, lục bát là vòng tay. Cứ thế lục bát ôm trọn ca dao vào lòng để ấp ủ cái hương thơ của hồn quê, của tình người. “Em bỏ tôi đi”, đã hết, điệu ru tình có còn cũng chỉ là tiếng thảng thốt vang vào hư không. Tôi cảm nhận nỗi đau được thi sĩ ngắt, rồi nhấn trong nhịp lục bát ca dao dù câu thơ có tới năm thanh bằng. Thơ Hư Vô buồn như ca dao, nhẹ mà thấm mà mênh mang vời vợi, dù thi nhấn đã có thả tan vào hư không nhưng câu thơ, nỗi buồn không như ông muốn, mà nó đã thành sợi tơ vướng víu, quấn quít trong trái tim đồng cảm của những người yêu thơ. Ý tưởng đó làm tôi nhớ đến câu lục bát của Truyện Kiều:

Tiếc thay chút nghĩa cũ càng
Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng. (Nguyễn Du)

Đã là tình, nhất là tình lỡ khó mà nguôi ngoai.

Em đi. Tôi ở lại. Tôi cảm nhận, em vẫn còn chưa quên tình yêu của một thời áo trắng. Nó như giọt nắng lung linh le lói mãi thành một quầng sáng trong tim, quầng sáng dõi theo em suốt trên con đường em đi, cho em ấm áp, cho em niềm vui nếu cuộc đời em không mấy khi vui… Có lẽ là em hiểu tình tôi, giọt nắng cuối ngày làm em vướng vít bước chân, vướng vít con tim.. Dừng chân, ngoảnh lại quá khứ, len lén nhìn nhau nửa mắt như sợ “người ta” biết, như sợ tình nhân biết nỗi buồn của em. Cứ thế mà xa dần rồi mất hút- dáng em, bóng em và chỉ còn sót lại “giọt lệ rơi” thầm lặng của em thôi.

Giấu quanh chút nắng trong lòng
Em đi vấp sợi tơ hồng dưới chân
Nhìn nhau nửa mắt tình nhân
Mà nghe giọt lệ đã lăn vào đời.

Ca Dao Chiều cứ thế mà trỗi dậy khúc bi ca. Tôi như thấy giọt nước mắt mình đang rơi như Hư Vô “Mà nghe giọt lệ đã lăn vào đời”. Tôi thực sự cảm nhận câu thơ chính là dòng lệ tôi. Có lẽ, người ta thường gọi đây là sự đồng cảm mà cũng là sự tự thương của những người luôn gặp những bất trắc, tai ương trong tình yêu. Hư Vô không viết mà thấy, thi sĩ viết “Mà nghe”, nhà thơ không viết giọt lệ rơi mà viết giọt lệ lăn thì rõ là chất giọng của ca dao rồi, vì ca dao không làm dáng, khoác áo đơn sơ, mộc mạc nhưng chân thật. Lăn làm tôi liên tưởng đến “lăn lóc” một sự bỏ rơi, không đoái hoài, không quan tâm. Giọt lệ tình mà thi sĩ đã nhỏ xuống cho tình nhân dường như chỉ mình mình biết chỉ mình mình hay. Nỗi cô đơn cũng theo ông từ ngày ấy, đồng hành cùng thi nhân trên những chặng đường đời. Từng câu chữ như những viên sỏi đang bị những dấu chân người đi nghiến nát, sỏi có đau? Sỏi có buồn? Giọt lệ mong manh như những viên sỏi đang lăn trên đường để gió cát, bụi đường vùi lấp. Tình ấy, buồn ấy cũng chẳng tan bởi đã hòa trong trời đất dấy lên khúc bi ca để cứ mãi vang xa. “Mà nghe”. Tôi nghe giọt lệ đang hòa vào nỗi đau của khúc tình buồn để rồi chiều lại đến, lại về. Lời ru buồn của ca dao lại miên man trong hiu quạnh:

Chiều ru vọng khúc à ơi

À ơi… là điệp khúc lời ru trong ca dao. Hư Vô đang thả điệu lục bát để ru tình nhưng không phải là khúc hoan ca mà là khúc ngậm ngùi. Tiếng ru vang trong chiều vắng nghe đến đắng lòng, đến da diết, mênh mông. Hồn của ca dao lại về, không gian đầy ắp những âm thanh buồn bã đến ngậm ngùi:

Cho lời vàng đá trên môi còn nồng

Lời trách. Em quên rồi lời ước hẹn thủy chung, em quên rồi những lời vàng đá sẽ mãi mãi yêu tôi, em quên rồi những nụ hôn nồng nàn quá khứ. Quên. Lãng quên. Quên hết. Để tôi ở lại nơi này. Không em. Để tôi ở lại nơi này với lời vàng đá thuở xưa; để tôi ở lại nơi này môi nồng lời ước hẹn. Không gian nhờ lời ru mà thành bát ngát, nỗi đau thấm vào lời ru mà nồng nàn, điệu à ơi cho câu ru như kéo dài, kéo dài cả nỗi nhớ tiếc khôn nguôi, kéo nỗi buồn thành vô biên, vô lượng. Chiều mênh mang nỗi nhớ, chiều mênh mang nỗi buồn. Nỗi buồn vọng từ quá khứ đến hôm nay để rồi đọng lại thành khúc ru chiều – khúc ru của tình tan:

Vậy mà em đã sang sông

“Vậy mà” là một sự ngạc nhiên, là một sự thất vọng, một sự đau lòng… về người con gái mà nhân vật trữ tình, yêu và đặt hết niềm tin vào đó. Tôi cảm nhận giọt nước mắt đã khô rồi, bầu lệ nóng đã cạn dòng. Chấp nhận duyên phận ngắn ngủi “có ngần ấy thôi”, giọng thơ trĩu nặng nỗi buồn khi “em đã sang sông”. Ý thơ làm tôi liên tưởng đến bài dân ca Nam bộ Lý Con Sáo:

“Ai đem con sáo sang sông
Để cho con sáo sổ lồng bay xa” (Dân ca)

Em như cánh chim bay không bao giờ trở lại nơi này. Tình xưa còn vọng để thành lời ru. Giọng à ơi… của khúc hát ru tình lỡ cứ xoáy vào tim ta những nỗi buồn không tên. Ca dao lại về trong câu hát ru chiều, trong câu ca lỡ làng của chuyến đò tình không bến đỗ:

Đó đây cách trở vì đâu
Trách thay con tạo cơ cầu đa đoan (Ca dao)

Em đã đi rồi.. Tôi nhớ đến Những giọt lệ của Hàn Mặc Tử:

Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ. (Hàn Mặc Tử)

Với Hư Vô người đi để lại cho chàng thi sĩ một nỗi đau mênh mông. Tôi nghe một tiếng thở dài thật nhẹ như lời ca dao tình lỡ:

Bài ca dao bỗng mênh mông, lạ lùng…

Câu chữ chuẩn xác đủ để diễn tả thần thái của ca dao. Ca dao vốn là cung đàn muôn điệu, mỗi người hiểu ca dao theo cách của riêng mình. Mỗi thời đại, ca dao lại có một cách thấu hiểu riêng, tôi gọi đó là sức sống bền bỉ của ca dao phải chăng vì thế làn điệu dân gian ấy vẫn cứ làm say lòng bao thế hệ người Việt Nam. Phạm Duy trong Tình Ca ông đã từng khẳng định:

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi!
Mẹ hiền ru những câu xa vời.
À à ơi! Tiếng ru muôn đời. (Phạm Duy)

Bài ca dao Chiều của Hư Vô vẫn là cái cảm xúc của người Việt về quê hương, đất nước với tự hào về kho tàng quý báu của văn học dân gian và cũng là cảm nhận mối tình đã qua của nhà thơ. Tình yêu đến rồi tình yêu đi, mang đến hoan lạc, hạnh phúc lẫn thương đau. Đó là sắc màu của tình yêu, của cuộc đời và cũng của ca dao. Thần thái của bài Ca Dao Chiều theo tôi nằm ở câu kết của bài: Đẹp, sâu ở từng câu chữ. Một phát hiện tự nhiên đầy bất ngờ “Bài ca dao bỗng mênh mông, lạ lùng” và tâm ý của bài thơ vì thế không kết ở dấu chấm hết mà tuôn chảy tự nhiên như dòng đời, dòng tâm cảm, dòng lệ thương cho những mối tình chóng vánh đã vội đi.

Ca dao đẹp ở những dòng lục bát ngọt ngào khi cất lên thành những điệu hò, những khúc hát ru vỗ về ta, nhắc nhở ta buồn có buồn thật đấy, có não nề, da diết thật đấy nhưng rồi sẽ nguôi ngoai vì nỗi niềm đã ngỏ, đã được sẻ chia, đã được thấu cảm. Tôi hiểu câu kết của bài đơn giản như vậy. Phải chăng vì thế khúc Ca Dao Chiểu của thi sĩ cứ mông lung, cứ lạ lùng khi ta tìm đến thi sĩ nghe ngâm vịnh khúc Ca Dao Chiều để rồi sau đó ta lặng đi trong một nỗi ngậm ngùi và cũng chợt nhận ra hình như đã ít nhất có trong đời mình một lần ta đã từng chênh vênh, mộng mị, đớn đau khi bước qua một mối tình không trọn vẹn.

Ca Dao Chiều khúc ru tình đẹp trong sự mất mát. Mất mát mà không tàn phai. Mất mát trong nỗi nhớ nhung khôn nguôi và nỗi nhớ ấy đã trở thành khúc ru tình góp vào thơ hiện đại Việt Nam một thi phẩm đẹp như ca dao, đẹp như điệu hồn dân tộc.

Trần Sương Lam

Quán Thơ Hư Vô 358


KHÚC ĐÔNG TÀN

Giọt sương chưa kịp mãn phần
Còn lân la như thể chần chờ em
Cùng tôi đóng cửa buông rèm
Đốt lò hương cũ sưởi đêm đông tàn.

Để nghe từ nhúm tro than
Đang tí tách những âm vang lạc loài
Thì thầm trong trái tim tôi
Tiếng em còn đồng vọng lời vô ngôn.

Khói bay như có linh hồn
Cũng đâu đủ ấm mùa đông lối người
Tôi bước chưa tới bóng tôi
Chắc gì đã kịp một hơi thở dài.

Mà em như giọt sương phai
Rắc vào đêm để hoài thai tội tình
Vết thương vừa mới khai sinh
Hồn tôi hoá đá cựa mình còn đau…

Hư Vô

SÓNG LÒNG

Ngày em còn tuổi ngọc
Chưa biết yêu lần đầu
Như mặt hồ phẳng lặng
Lòng chưa biết xuyến xao.

Như mặt hồ yên ả
Mùa đông đùa mây qua
Vui hết xuân rồi hạ
Thu soi ánh trăng ngà!

Ngày em tròn tuổi mộng
Môi thắm xinh má hồng
Mơ hoa cài áo lộng
Đời con gái ước mong.

Anh đến như gió nổi
Cùng em bày cuộc yêu
Men yêu đương thấm ngọt
Mê đắm biết bao chiều!

Ta say trong giấc mộng
Sóng tình đang dâng cao
Đang xây bao ước vọng
Sao xô ngã đời nhau?

Anh gom chi gió thổi?
Cuốn yêu thương ngày nào
Tình ta đầy giông bão
Mặt hồ sóng thét gào!

Giờ em là thiếu phụ
Ru khúc ca u tình
Nhìn con thơ yên ngủ
Tiếc thầm nét đoan trinh.

Em yêu tình nông nổi
Sóng lòng tràn đau thương
Em yêu cuồng sống vội
Nên cay đắng đoạn trường!

Phạm Thùy Dung

MƯA THÁNG TÁM

Mưa chiều ướt đẫm triền đê
Con đò chở khẳm lời thề hôm qua
Tím loang nỗi nhớ nhạt nhòa
Câu thơ vụn vỡ tình xa mịt mù.

Chuồn chuồn cõng nắng về đâu
Để cho ngọn cỏ héo sầu ngõ hoang
Giọt buồn khuất lối mùa sang
Thu nay đã vắng lá vàng thuở nao.

Người về ủ giấc chiêm bao
Lụa là buổi ấy lạc vào cõi mơ
Đời nghiêng gót nhỏ chơ vơ
Lần trang kỷ niệm thẫn thờ tiếc thương.

Hoàng hôn đã trải cuối đường
Trầm luân nửa kiếp dư hương lạc loài
Người đi gió thoảng mây bay
Mưa thu giá lạnh tháng ngày không nhau.

Diệp Ly

RƯỢU HOÀNG HOA

Thu về ghé lại bên hàng dậu
Cánh bướm chở đầy bụi phấn hương
Áo lụa xanh bay vườn trúc vắng
Đợi người về ngắm ánh chiều buông

Hoàng hoa em rót mời chàng cạn
Quên hết bao ngày khắc khoải trông
Rượu ủ cúc vàng tay ngọc hái
Cùng em say nhé chén hương nồng.

Thiên Di

NHỚ

Anh ngồi nhìn mây trắng
Nhớ một thời đã xa
Ngày em chưa biết khóc
Yêu tình thơ thiết tha

Anh ngồi nhìn thu qua
Lá đầy sân ngơ ngác
Câu thơ và khúc nhạc
Đượm buồn như heo may

Anh ngửa đôi bàn tay
Bóng hình em còn đây
Thơm như làn môi thắm
Hôm nào cuộc tỉnh say

Giáo đường ngày chủ nhật
Dưới chân Chúa bao dung
Em có thầm cầu nguyện
Cho một chút tình chung

Anh ngồi đây thầm nhớ
Áo trắng ai nhạt nhòa
Em hay là sương khói
Mà xa hoài vẫn xa?

Nguyễn Bình

GIỮA DÒNG

Ta khất thực cầu mong điều viên mãn
Bóng quê hương theo mỗi bước chân đời
Xưa nhiệt huyết mơ ngôn tình hào sảng
Gót chớm mòn lãi rặt nỗi chơi vơi

Phố lãnh cảm cuộn đắm mê bạc bẽo
Mùa sân si trên ánh mắt thiện lành
Quỳ xin Chúa đêm cuối tuần thành kính
Gửi theo chuông lời nguyện cũ song hành

Đường di tích tán me xanh khác lắm
Những bờ vai không giống thủa chúng mình
Trò ong bướm phơi nửa chiều bụi bặm
Gió cũng hờn, đêm ngột ngạt im thinh

Anh hạnh phúc? Giữa đủ đầy hoa mỹ
Nỗi nhớ quê có gieo chật vườn nhà?
Cầu Ô Thước bao ngày không tôn tạo
Tháng bảy nay, Ngưu lạc giữa ngân hà

Chúa từ chối em về men cửa Phật
Dặm áo nâu che bớt vết da trầy
Chuông vẫn thỉnh giữa vòm cong tịnh thất
Đắm trầm cay ,thơm thảo lại dâng đầy!

habichtran.

ĐƯỜNG VỀ NỔI NHỚ

Vẫn là tôi, một góc trời phiêu lãng,
Luôn thấy buồn bởi tiếng nhạn kêu sương
Hồn lâng lâng theo từng cơn gió thoảng
Khơi mạch sầu thương cảm nhớ cố hương

Cuối chân mây, lưng trời giao mặt biển
Quê hương tôi hun hút tự phương nào
Đường về xa vời, nỗi thương, nỗi nhớ
Ta chập chùng cánh nhạn giữa mù khơi

Lúc ra đi, tóc xanh còn ướm lệ
Ngày về, đầu mang nặng cả mùa đông
Dưới trăng khuya có bao người lữ thứ
Quay gót trở về tìm lại cố hương

Bóng thời gian trôi theo từng sợi tóc
Bước chân không cùng tìm lại cuống nhau
Mái tóc bạc màu ấm bàn tay mẹ
Mẹ vuốt tóc con, từng sợi tóc rưng rưng!

Từ Thắng QLD

Rồi Đời Cũng Như Không. Thơ Hư Vô


Có trăm năm dậy mộng
Rồi đời cũng như không
Có em ngang biển rộng
Để nghe sóng trong lòng.

Hồn như mây bay chậm
Vậy mà quá xa xăm
Tôi đâu còn chỗ dựa
Cùng em nỗi thăng trầm.

Những thét gào sóng dội
Cho biển cả bạc đầu
Thì cũng là tiếng động
Đồng vọng giữa chiêm bao.

Thất thanh lời yêu dấu
Từ một cõi biệt ngàn
Em như cơn mưa lớn
Rắc vào cuộc tình tan.

Cho đầy thêm giọt lệ
Trong đôi mắt dã tràng
Mà tôi là hạt cát
Để em còn xốn xang!

Một thời tình lãng đãng
Đang trôi giạt bềnh bồng
Tôi có bơi ngược sóng
Rồi cũng phủi tay không…

Hư Vô

Quán Thơ Hư Vô 357


THÁNG TÁM MƯA VỀ

Theo chân tháng tám em về
Để nghe lăn lóc lời thề hẹn xưa
Ngọn tóc còn dính hạt mưa
Cho tôi biết, buồn cũng vừa chấm vai.

Em về trên những ngón tay
Tôi nắn nót tháng tám dài chiêm bao
Bắc câu lục bát em vào
Cầu cao nối nhịp ca dao lạc vần.

Để em còn biết phân vân
Thả đôi tà áo lưng chừng ý thơ
Hình như đâu phải tình cờ
Giở trang lưu bút bâng quơ một thời.

Em viết lẩn quẩn xa xôi
Vậy mà tôi đã nửa đời mê man
Từ em tiếng khóc ngỡ ngàng
Mưa tháng tám trôi bàng hoàng bóng nhau…

Hư Vô

MÙA NHỚ

Hái nỗi nhớ
Xâu thành chuỗi
Tôi mang treo lên vòm cây
Hái ngọn gió
Rưng rưng heo may
Đợi chồi non xanh lộc biếc …
Nghe con sóng
Vỗ vào bờ quyến luyến
Thương nhớ về đâu
Cánh cò nào
Bay qua giấc chiêm bao
Chạm mùa trăng thiếu nữ
Tôi trở về như một lần xa xứ
Xâu lên ký ức
Mùa ca dao.
Phía tôi.
Đứa học trò đã cũ
Của một thời rất xa
Về ngang cửa lớp
Mà cứ ngỡ hôm qua.
Tháng năm gọi em
Xanh lên hàng ghế đá
Tôi gọi tôi về
Từng phiến nhớ thành xưa!
Nghe ký ức xoay tròn
Như
Dấu chấm.
Còn thơm bàn tay nhỏ em vui
Tôi về chạm vết mưa mồ côi
Hỏi em
Áo trắng hay là mây trắng?
Ai thả lên trời
Cho tôi cuồng si
Em về vẽ mùa hạ xanh mi
Rơi xuống
Đêm trầm.
Một vết son con gái
Sóng sánh nhớ
Sóng sánh mùa
Sóng sánh em
Phía tôi
Đứa học trò đã cũ!

Quỳnh Nga

RƯỢU TRẦN AI

tưởng đã chết từ năm tháng ấy
ngờ đâu mãi sống đến hôm nay.
có gã nhà quê mà chơi được
cũng nhờ nếm thử rượu trần ai.

năm tháng ấy gạo châu củi quế
dân tình bụng dạ trắng ngô khoai.
lắm kẻ sầu đời đi lang bạt
tìm quên từ giọt rượu trần ai.

là anh vốn kẻ không mê rượu
vẫn nốc nghìn chung chẳng nhíu mày.
chiều hôm bỉ cực lên cơn sốt
rạng sáng trần ai chớm tỉnh say.

rượu trần ai cất từ nước mắt
và mồ hôi của triệu dân lành.
quê hương đã một thời cố quốc
lửa đốt lòng chỉ sợi mong manh!…

Đức Phổ

GIÓ BỤI CHÔNG CHÊNH

nếu có kiếp sau, em xin làm bậc cửa
làm thềm rêu, lặng lẽ đợi chân người
làm trang sách giấu một tờ thư cũ
anh bỏ quên trong góc vắng lâu rồi!

nếu có kiếp sau, em xin đừng nước mắt
một ngày thôi, đừng quạnh quẽ lúc yêu người
xin một ngày ràng buộc với em thôi
thôi đơn chiếc giữa đêm dài khuya khoắt!

một ngày giữa cuộc đời, một ngày trên trái đất
xin cận kề chồng vợ sắt son
một ngày ngọt bùi chung mưa chung nắng
bếp lửa anh nhen ấm áp mặn nồng

có kiếp sau không anh, câu hỏi quạnh lòng
chỉ có kiếp này thôi, kiếp này thôi, không thể khác
không có kiếp nào cho chúng mình chung nhau lo lắng
không có kiếp nào chung gối chung chăn

không có kiếp sau, nên bao yêu mến kiếp này
em gom góp trao anh, mong tròn thương vẹn nhớ
không thể làm thềm rêu, không thể làm bậc cửa
thì cam lòng làm tất cả …những mong manh!

thì cam lòng làm gió bụi chông chênh

Đinh Thị Thu Vân

THU CÓ VỀ LỐI CŨ CHIỀU NAY

Thu có về thăm lối cũ chiều nay?
Tia nắng muộn lạc loài trên miền nhớ
Bên phiến đá lời gió buồn trăn trở
Kể chuyện tình dang dở của thế gian.

Bước chân thu xao động xác lá vàng
Heo may lạnh miên man hồn cô lữ
Giọt sương vỡ đẫm ướt niềm tâm sự
Trải nỗi lòng nghẹn chữ chẳng thành câu.

Thu về chi cho tim héo dạ sầu
Những thề hẹn buổi đầu dần xa khuất
Mộng tàn úa nghe niềm đau rất thật
Sông Ngân Hà gãy mất nhịp cầu Ô.

Mảnh trăng non canh vắng lạc đáy hồ
Nhờ bóng tối lau khô dòng lệ mặn
Đò lỡ chuyến ước mơ vùi khoảng lặng
Mỗi tên người gánh nặng đã ngàn đêm.

Thu có về chỉ để xót xa thêm…

Diệp Ly

SÁT NA…

Không phải mộng – tình mình là có thật
Không phải mơ – tình đẹp giống như mơ
Mơ và mộng một điều ta sợ mất
Một mối tình mà đã kết bằng thơ

Trong vũ trụ nhiều vì sao lấp lánh
Nhưng sao em mãi sáng ở thơ ta
Ta đón nhận như một điều ngộ hạnh
Như hồng ân cho từng một sát na

Những bí tích của một đời hằng sống
Ta thụ ân cho trọn hết kiếp người
Cảm ơn em – lời thơ bay lồng lộng
Rớt về người một mật ngọt tinh khôi…

Hồ Chí Bửu

NGƯỜI CÓ VỀ LỐI XƯA

người có về lối xưa
nhớ tình tôi một thuở
thương những mùa thu mưa
ngập hồn tôi trăm lối..

chiều thu vàng thương nhớ
hoa dại tràn dốc mơ
cầm tay người bở ngỡ
mây đậu xuống vai chờ

nhặt mùa thu đến vội
sao nghe lòng bâng khuâng
chiếc lá vàng mê mải
mang tình tôi hiến dâng

nụ hôn nào đọng lại
giữa môi người thanh tân
đến bây giờ vương mãi
trong giấc mộng bao lần..

chắc gì người còn nhớ
mấy phương trời mây bay
mùa thu vàng dang dở
hoa rụng xác rơi đầy..

…tôi về qua lối cũ
nhặt từng cành hoa rơi
nghe tình xưa yên ngủ
tìm đâu …
bóng một người…

nguyễn minh phúc

NGỌN GIÓ LIÊU PHƯƠNG

Tháng tám về
em nhớ mùa vàng rụng
Từ chia ly biền biệt
trắng bao ngày…

Anh có biết
bao xác hoàng mùa thu em đã khoác
Từ buổi phôi ly
năm tháng lụy miên trần

Hôm nay tháng trở mùa xanh giấc
em ngác ngơ nhặt lại tuổi xưa mình
đâu những bài thơ anh
Đã bao khuya huyền tích

Mùa thu ơi
đếm giùm em những lá vàng thiêu quạnh
Vì tình yêu mình
là cõi mệnh mong manh

Tháng tám về
ngọn gió trải liêu phương
Liệu có ấm
đôi bàn chân lữ thứ.

Dung Thị Vân

Khúc Đông Tàn. Thơ Hư Vô


Giọt sương chưa kịp mãn phần
Còn lân la như thể chần chờ em
Cùng tôi đóng cửa buông rèm
Đốt lò hương cũ sưởi đêm đông tàn.

Để nghe từ nhúm tro than
Đang tí tách những âm vang lạc loài
Thì thầm trong trái tim tôi
Tiếng em còn đồng vọng lời vô ngôn.

Khói bay như có linh hồn
Cũng đâu đủ ấm mùa đông lối người
Tôi bước chưa tới bóng tôi
Chắc gì đã kịp một hơi thở dài.

Mà em tựa giọt sương phai
Rắc vào đêm để hoài thai tội tình
Vết thương vừa mới khai sinh
Hồn tôi đông đá cựa mình còn đau…

Hư Vô

Cơn Sóng Mù. Nhạc Lam Thủy – Chính Mung. Ý thơ Hư Vô. Trình bày Lam Thủy


Nhạc phẩm Cơn Sóng Mù được lấy ý thơ từ thi phẩm:

RƯỢU TÀN CANH

Đêm nghiêng vào đáy tách
Rượu tràn theo bóng trăng
Uống nhầm ly nước mắt
Mặn đã giáp đường trần.

Người bỏ người lận đận
Đi một lần biệt tăm
Không còn ai trở lại
Phố đã quên tình nhân.

Rót đêm vào hiu quạnh
Độc ẩm giọt tàn canh
Buồn như ly rượu phạt
Chia đời nhau lạnh tanh.

Vành ly còn nhỏ lệ
Vuốt mắt người trăm năm
Trần ai có cùng tận
Cũng riêng một chỗ nằm…

Hư Vô

Quán Thơ Hư Vô 355


MẮT ĐÁ XANH

Đêm còn nghe biển khóc
Giọt đá xa gọi về
Thì thầm lời hoang phế
Từ một cõi u mê.

Giữa sóng cùng biển cạn
Giọt nước mắt đã già
Chảy qua đời người lạ
Để còn biết xót xa.

Hồn tôi thành đá mục
Bám cho đầy rong rêu
Trầm ngâm ngang đáy vực
Cùng cát biển cồn dâu.

Đêm tối tăm mù mịt
Đã mất dấu muôn trùng
Chờ em về nguyệt thực
Cho kịp lần khóc chung…

Hư Vô

CÙNG LAU SẦU VIỄN XỨ

Sóng dồn ôm lưng biển
Lau ngấn lệ rưng rưng
Ai biết giọt lệ mừng
Hay xót niềm đau cũ

Lần mình xa biệt xứ
Khó gặp phút tương phùng
Giờ giữa biển trùng trùng
Cùng lau sầu viễn xứ

Gục vào vai lãng tử
Vuốt cọng tóc dỗi hờn
Đã mấy mươi năm tròn,
Lời tỏ rõ nguồn cơn,

Để lại đôi dấu chân
Như một lần ước hẹn
Với cát bồi đá biển
Hư vô ngàn năm sau.

Bangnguyet

VỪA TÌM VỪA SỢ

Tôi phải đến thế giới này tìm lại
Mắt huyền lai điên dại ngàn xưa
Sống mũi cong niềm kiêu hãnh tiểu thừa
Và gương mặt như gió vừa mới tạc

Tôi nào đến liêu trai tìm khoái lạc
Tìm ban mai kinh ngạc hoàng hôn
Đi tìm em để chuộc lại linh hồn
Phồn thực thuở biển cồn em cất giữ

Nữ hoàng phái tử thần ghen án ngữ
Cái đẹp nào như thú dữ rình yêu
Đã tìm em dù sống chết xin liều
Da thịt mở biết bao điều náo nức

Xin hoa tím em yêu chiều trang sức
Mây ngàn xin tình thử sức vân du
Đi tìm em sao chỉ thấy sương mù
Sợ em lại cầm tù tôi tóc xõa…

Trần Mạnh Hảo

HOA TRỜI

Trời mưa từng hạt lăn tăn,
Và ta cúi mặt ăn năn tội tình…
Con người trong kiếp phù sinh,
Trở về cát bụi trong thinh không này.

Và tình ai biết ai hay,
Hoa trời xanh thắm em lay động người.
Em đi dáng ngọc trông vời,
Rồi đời như mộng tiếng cười thăng hoa.

Và ngày tiếp tục đi qua,
Giật mình ngoảnh lại cuối toa cuộc đời…
Rồi thì cất tiếng hát mời,
Và về một cõi hoa trời reo vui!!!

trầnthịminhchâu

NHỚ MỘT DÒNG SÔNG

Gọi tên người bỗng nhớ một dòng sông
Dòng sông ấy đã đi vào tiểu thuyết
Con nước trôi qua bao đời có biết
Dòng sông xưa in dấu chuyện tình buồn!

Tôi mang theo từng ngày tháng ly hương
Góc trời quê và dòng sông thơ ấu
Có khi nhớ về một khung trời cũ
Nơi Mỹ Lan cùng Triệu Vĩ hẹn hò!

Tôi chưa một lần được gặp Dương Hà
Để cám ơn ông – thay dòng Sông Trẹm
Bởi nhờ ông mà nhiều người biết đến
Tên một dòng sông lặng lẽ chảy bên rừng

Đọc chuyện tình tiểu thuyết cũng rưng rưng
Còn in dấu Thới Bình thôn thuở ấy
Khi tôi xa lòng nghe buồn biết mấy
Đành mượn dòng sông để gọi tên mình!

Nguyễn Sông Trẹm

NHÌN VỀ QUÊ HƯƠNG

Thưa Mẹ!
Con muốn về Việt Nam!
thăm chái bếp ngày Mẹ hơ cuống rốn.
thằng con trai một đời bề bộn,
bao nhiêu năm phiêu bạt muốn quay về.

Con quay quắt nhớ quê!
nhớ mẹ cha, nhớ bờ đê, bếp lửa,
dáng Mẹ gầy ngồi bên bậu cửa,
dõi trông con sao chưa dẫn dâu về…

Việt Nam mình, con yêu đến say mê,
đỉnh Mẫu Sơn bốn bề mây trắng xóa.
thu Hà Nội đẹp như trong bích họa,
mùi hoàng lan vương tranh Phái mờ sương.

phải chăng con sinh ra giữa dòng Hương?
chuông Bảo Quốc gõ cung đường nhạc Trịnh.
đêm Đại Nội áo tần phi bịn rịn,
níu dùng dằng thương kẻ nhớ người đi…

xuôi vào nam sau một buổi chia ly,
ghé Cái Răng vì câu hò vọng cổ.
con nước ròng cố neo dòng bến đổ?
chiều xàng xê bản Dạ cổ hoài lang…

Thưa Mẹ!
Con yêu lắm Việt Nam!
yêu Saigon, yên đèn đường xanh đỏ…
trong tim con tình yêu luôn để ngỏ,
mỗi khi nhìn về nơi ấy, Kim Luông…

Hồi Bảo Xuyên

SÀI GÒN – BOLSA
HAI PHÍA, MỘT ÂN TÌNH

không một tiếng ve
chẳng màu phượng thắm
mùa hè quanh đây
chỉ có nắng hồng chỉ có nắng hồng thôi
giữa mỗi sớm mai bước ra đầu phố
Bolsa, tên lạ, bỗng quen dần
(chỉ nhờ có em nhờ có em thôi)
tôi đã tìm được
ân sủng ngọt ngào
từ môi duyên của chị
nụ tình của anh
rượu nồng bằng hữu
và bàn tay em dài sợi ân cần.

tôi đã tìm được
những sớm cà phê những chiều hẹn rượu
những đêm dài chợt ngắn
chuyện đùa chuyện thật, hồ như…
và lá vẫn thở ngập ngừng
trên giàn bông giấy
nhà chị nhà anh rộn ràng ơn ngãi
(chỉ nhờ có em nhờ có em thôi).

tôi đã tìm được
không gian hiện nguyên hình
thành phố Sài Gòn
nơi che chắn tôi bằng ngày lênh đênh
bằng đêm giấu mặt
bằng cuộc áo cơm không nuôi nổi thân mình…
(chỉ nhờ có em nhờ có em thôi)
tôi mới hiểu
Sài Gòn – Bolsa: hai phía, một ân tình.

tôi đã tìm được giữa Bolsa
nụ cười nguyên xuân
nỗi buồn trừ tịch
lời ngọt của ngày chén đắng của đêm
để nhớ Sài Gòn
thời áo hoa guốc mộc
và nhớ quê nghèo
khoanh bầu mẹ cắt nấu canh…

tôi sẵn mang dòng máu tha phương
nhưng chẳng màng chi tính toan cầu thực
(chỉ nhờ có em nhờ có em thôi)
mà đời lành lặn
giữa bước phong trần gió máy hanh hao!…

Đức Phổ

CHIẾC BÓNG.

Từ thuở lên non cùng với Mẹ
Tay che nắng mỏng chảy ngang đầu
Bóng nhỏ nhập nhoà bên bóng lớn
Con cười chiếc bóng cũng cười theo.

Lá núi, cây rừng xanh rợp rợp
Bóng Mẹ chiều loang dưới mặt trời
Mẹ dắt tay con về nương rẫy
Nghe hồn non nước bỗng đầy vơi.

Đâu biết bến đời như sông rộng
Chảy mãi về xuôi những ngọn nguồn
Run run tay Mẹ, tay con nắm
Bóng Mẹ nhập nhoà theo bóng con.

Nhân thế trăm năm hoài như thế
Làm sao giữ nổi một vầng trăng?
Tay buông. Mẹ hoá thành thiên cổ
Nắng tắt đầu non, bóng nhạt dần.

Con bỏ rừng hoang đi xuống núi
Năm tháng dài thêm những quạnh hiu
Con đứng bên sông nghe gió gọi
CHIẾC BÓNG nhoà theo nắng cuối chiều.

Châu Ly

Hạ Sơn. Kịch lửa trại hay sân khấu của Nhà Văn Nhật Tiến.


Nhật Tiến

NHÂN VẬT

– Tráng sĩ……trạc 30 tuổi
– Thần Đá……ngoài 80 –
– Người Máy

Y phục: – Tráng sĩ bận quần áo võ sinh, chít khăn đầu rìu thắt lưng bỏ múi, tay cầm kiếm, vai đeo tay nải.

– Thần Đá bận áo Đạo Sĩ, râu tóc bạc, tay cầm chòm lông bạc gắn trên đầu một cây gậy ngắn.

– Người máy chân tay đeo ống kiểu Ro-bot.

Thời gian: Đêm trăng của một ngày thuộc hậu bán thế kỷ 20.

Không gian: Cảnh rừng núi u tịch.

Trang trí: Vài phông cảnh rừng núi. Sân khấu trống trơn. Mé bên trái, bên cạnh bụi cây là một tảng đá.

LỚP I

Tráng Sĩ rồi Thần Đá

Tráng sĩ: (Ở trong bước ra, nhìn trời quanh quẩn rồi hạ tay nải xuống) Trời đã về khuya. Đêm trăng lại sáng vằng vặc. Cảnh trí đẹp tuyệt vời. Ta nghỉ chân ở đây rồi mai đi sớm (lại gần tảng đá, xách tay nải để bên cạnh. Trở lại giữa sân khấu, rút kiếm ra khỏi vỏ ngắm nghía rồi cất giọng ngâm):

Trời đất ngủ, nhưng lòng ta không ngủ
Ba mươi năm chờ đợi phút này đây
Ba mươi năm mang nặng nghĩa ơn Thầy
Xin ghi tạc, thề một lòng báo đáp
(lại phiến đá mài kiếm rồi giơ kiếm lên)
Hồn Kiếm ơi, ba mươi năm rằng rặc
Ta cùng mi bầu bạn giữa non cao
Trong rừng sâu, nung nấu chí anh hào
Hồn Kiếm với hồn ta hòa một điệu
Khi thong dong giữa đêm dài huyền diệu
Khi sục sôi giữa gió núi mưa rừng
Khi cô đơn, khi thánh thót vui mừng
Lòng khắc khoải, chờ mong ngày Nhập thế
Ngoài Đại Nghĩa đâu còn gì đáng kể
Kiếm đã reo trên cổ lũ hung tàn…

(có tiếng cười ròn rã ở phía đằng sau, tráng sĩ giật mình quay lại)

Thần Đá: (xuất hiện phía đằng sau tráng sĩ, nhại lại): Kiếm đã reo trên cổ lũ hung tàn (lại cất tiếng cười ngạo nghễ)

Tráng Sĩ: Người là ai? Tại hạ có gì thất thố để khiến người giễu cợt?

Thần Đá: (chỉ vào tảng đá) Ta là Thần Đá. Hóa thân của ta là tảng đá. Tráng Sĩ không làm điều gì thất thố cả, nhưng ta cười vì lời tâm sự tráng sĩ vừa thổ lộ đó.

Tráng Sĩ: Tại hạ không hiểu.

Thần Đá: Tráng sĩ hiểu làm sao được sau 30 năm miệt mài tu luyện trên non cao. Phải 30 năm không?

Tráng Sĩ: Vâng. Tại hạ sinh ra mồ côi cả cha lẫn mẹ, được sư phụ nuôi nấng từ thuở lọt lòng. Sau 30 năm dầy công tu luyện, bây giờ sư phụ cho phép hạ sơn nhập thế giúp đời.

Thần Đá: Giúp đời! Hừ… tài năng của tráng sĩ có gì xuất sắc mà muốn hạ sơn giúp đời!

Tráng Sĩ: Tài mọn tuy không thấm vào đâu với những bậc cao minh, tuyệt thế, nhưng ắt cũng không làm hổ danh sư phụ.

Thần Đá: (Cất tiếng cười dài)

Tráng Sĩ: (quắc mắt) Lão Trượng không tin! Lão Trượng chưa bao giờ nghe danh môn phái trên Vô Vi Cốc?

Thần Đá: Vô Vi! Vô Vi!… Hừ, tất cả đã lùi sâu vào dĩ vãng mịt mù của dòng tiến hóa…

Tráng Sĩ: Lão Trượng nói thế có ngụ ý gì?

Thần Đá: Lão thành thực khuyên tráng sĩ hãy trở về đi. Tài năng của tráng sĩ chỉ còn là bóng mờ trước triều sóng cao vòi vọi của Văn Minh Kỹ Thuật.

Tráng Sĩ: Văn Minh Kỹ Thuật? Môn phái nào vậy mà tại hạ chưa bao giờ được nghe nói đến.

Thần Đá: (cười ha hả) Làm sao tráng sĩ nghe nói đến được khi mà tráng sĩ chôn vùi tuổi thanh xuân suốt 30 năm ròng nơi thâm sơn cùng cốc. Cuộc đời cuồn cuộn trôi xuôi, vạn vật sinh hóa vô cùng. Không ra khỏi vỏ ốc, con ốc làm sao nhìn thấy đại dương!

Tráng Sĩ: Không có đạo nào huyền diệu hơn Vô Vi… Không có võ công nào qua được cửa Vô Vi Cốc…

Thần Đá: Thật không?

Tráng Sĩ: (vung gươm lên, hét lớn) Hãy nhìn coi (một ánh kiếm xoẹt lên, tráng sĩ kiêu hãnh, hất hàm) Lão Trượng có nghe thấy gì không?

Thần Đá: Nghe thấy chứ. lão nghe thấy tiếng một con chim cú vừa rơi từ trên cành xuống đất cách đây hai mươi trượng!

Tráng Sĩ: (mỉm cười kiêu hãnh) Đó là Cách Không Kiếm, một võ công thượng đẳng của Vô Vi Cốc.

Thần Đá: (rút ở bọc ra một khẩu súng) Nhưng còn thua cái này!

Tráng Sĩ: Cái gì vậy?

Thần Đá: Đây là khẩu súng.

Tráng Sĩ: Súng! Súng là cái gì?

Thần Đá: Một võ khí sơ đẳng của hậu bán thế kỷ hai mươi.

Tráng Sĩ: Khả năng của nó thế nào ?

Thần Đá: Nó có thể hạ địch thủ chớp mắt trong vòng 100 trượng.

Tráng Sĩ: (ngạc nhiên) 100 trượng?

Thần Đá: Đó là tầm xa tối thiểu. Cùng loại với nó, còn nhiều khẩu có tác dụng mãnh liệt hơn và xa hơn.

Tráng Sĩ: Những ai sử dụng được ám khí này?

Thần Đá: Tất cả bàn dân thiên hạ. Từ một đứa bé lên sáu đến một cụ già 80, miễn là được chỉ dẫn sơ qua trong vòng nửa khắc.

Tráng Sĩ: Nửa khắc?

Thần Đá: Phải, chỉ nửa khắc thôi cũng đủ chế ngự Cách Không Kiếm mà tráng sĩ phải dầy công tu luyện trong gần 30 năm. Tráng sĩ còn tài ba gì nữa?

Tráng Sĩ: (xuống tấn, nhìn thẳng vào mắt Thần Đá) Xin lão trượng coi kỹ rồi hãy nói lão trượng đã nhìn gì?

Thần Đá: A! Vô Vi Nhỡn, Vô Vi Nhỡn!…

Tráng Sĩ: Biết được Vô Vi Nhỡn thì kiến thức võ công của Lão Trượng quả là uyên thâm.

Thần Đá: Làm sao mà ta không biết được võ công đã thất truyền đó. Kẻ sử dụng Vô Vi Nhỡn có thể phóng hào quang từ mắt mình ra để soi sáng cảnh vật trong vòng 10 trượng.

Tráng Sĩ: Tại hạ thú thật mới chỉ luyện được tới mức 5 trượng thôi. Phải thượng thừa như sư phụ tại hạ thì mới soi sáng được 10 trượng.

Thần Đá: Nếu vậy tráng sĩ coi đây. (móc túi lấy ra một cái đèn pin, bấm sáng lòa).

Tráng Sĩ: (che mắt) Ối cha chả… Lão Trượng dùng ma thuật gì thế?

Thần Đá: (cười ha hả) Có ma thuật gì đâu. Người trần thế gọi cái này là cái đèn pin vì nó chạy bằng pin. Cũng gọi là cái đèn bấm vì chỉ cần bấm một cái là hào quang phóng ra tới 20 trượng.

Tráng Sĩ: Những ai có được bửu bối này?

Thần Đá: Ối chà… nó được bầy bán hà rầm ở kẻ chợ… ai mua cũng được, muốn mua bao nhiêu cũng có, lại giá rẻ không hơn giá một con gà… Lão trượng xin tặng tráng sĩ một cái xài chơi… (đưa đèn pin ra).

Tráng Sĩ: (ngắm nghía bấm thử vài lần rồi cất giọng buồn rầu) Thế là bao công phu luyện tập của tại hạ trong 30 năm đều tan tành ra mây khói. Tại hạ không thích nghi với đời sống của thiên hạ thời nay.

Thần Đá: Chính vì thế mà ta muốn nhắc tráng sĩ hãy thận trọng hơn khi nhập thế…

Tráng Sĩ: Không… tại hạ sẽ quay về… tại hạ đành xin giập đầu tạ lỗi cùng sư phụ…

Thần Đá: Sao?… Đã vội gì. Tráng sĩ còn tài năng gì nữa xin phô ra nốt cho lão được chứng kiến…

Tráng Sĩ: Thôi! Tại hạ đã thấy thế nào là Văn Minh Kỹ Thuật rồi. Võ công của tại hạ không qua nổi trào lưu tiến hóa ấy đâu.

Thần Đá: Đừng vội nản lòng (móc túi lấy ra một viên đá nhỏ) Tráng sĩ bóp vỡ được hòn đá này chăng?

Tráng Sĩ: Chắc lão trượng muốn riễu cợt tại hạ có phải không?

Thần Đá: Không, ta không rỡn. Ta hỏi tráng sĩ thật đó.

Tráng Sĩ: Đây là trò trẻ… tại hạ có thể làm hơn thế nữa (cầm lấy hòn đá bóp mạnh… hòn đá trong tay tráng sĩ chảy nước).

Thần Đá: (kêu lên) Hỏa Tâm Lực!

Tráng Sĩ: Vâng! Đấy là Hỏa Tâm Lực. Tại hạ sử dụng lửa của trái tim để làm chẩy đá thành nước. Văn Minh Kỹ Thuật có làm hơn thế được chăng?

Thần Đá: Không! Văn Minh Kỹ Thuật không có tim. Văn Minh Kỹ Thuật bóp chết sự rung động trong trái tim mọi người. Văn Minh Kỹ Thuật không có tâm hồn. Nó làm tâm hồn người ta băng giá, nguội lạnh. Văn Minh Kỹ Thuật cũng không có lòng dạ. Nó làm lòng dạ người ta xa rời nhân bản, xa rời ý nghĩa đích thực của con người.

Tráng Sĩ: (vui mừng) Vậy tại hạ có thể làm được gì cho người trần thế?

Thần Đá: Hãy đi truyền thông ngọn lửa nhiệt thành. Hãy làm sống dậy sự rung động của tâm hồn mọi người trước Chân, Thiện, Mỹ. hãy hâm nóng tấm lòng của thiên hạ đang trở thành băng giá trước triền sóng dồn dập của Văn Minh Kỹ Thuật. Phải khuất phục Văn Minh Kỹ Thuật bằng chính Hỏa Tâm Lực (Có tiếng cười ghê rợn xuất phát từ hậu trường – Cả hai cùng im bặt, lắng tai nghe – Lại một tràng cười nữa cất lên).

Thần Đá: Văn Minh Kỹ Thuật!

Tráng Sĩ: (lùi lại, giơ kiếm lên, nhìn quanh).

Thần Đá: Hãy thử lửa đi! Nếu tráng sĩ thất bại, lão không còn lý do gì kìm giữ tráng sĩ trong ý định trở về Vô Vi Cốc tạ tội với sư phụ và tiêu dao cho hết tuổi thanh xuân.

Tráng sĩ: Tại hạ xin cố gắng.

LỚP II

Thêm người máy

Người Máy: (Khật khưỡng bước ra, vừa đi vừa cười ngạo nghễ) Khuất phục Văn Minh Kỹ Thuật bằng Hỏa Tâm Lực… Hà… hà… Thật là một tham vọng ngông cuồng. Từ xưa tới nay không có một mãnh lực nào có thể khuất phục được sức mạnh vô song của Văn Minh Kỹ Thuật.

Tráng Sĩ: Ngươi đừng lớn lối. Từ xưa tới nay cũng chưa có mãnh lực nào khuất phục được ý chí của con người.

Người Máy: Ý chí là cái gì?

Tráng Sĩ: Là tất cả. Là sức mạnh của tâm hồn, là sự khôn ngoan, là lòng hy sinh, là sự quả cảm, là bền bỉ, là nhẫn nại. Nó được nuôi dưỡng bằng yêu thương rung động.

Người Máy: (ngơ ngác) Ngần ấy thứ có giúp con người lên được mặt trăng không?

Tráng Sĩ: Đi xa hơn nữa. Nó giúp con người hòa đồng vào tận cùng của vũ trụ.

Người Máy: Văn Minh Kỹ Thuật rồi cũng sẽ có ngày đi vào tận cùng của Vũ Trụ.

Thần Đá: Thôi, cãi nhau làm gì mất công. Hãy làm một cuộc so tài.

Người Máy: Phải đó! Hãy làm một cuộc so tài.

Thần Đá: Người Máy! Mi có biết làm tính không?

Người Máy: (cười ha hả) Đó là sở trường của ta.

Thần Đá: Vậy cuộc so tài thứ nhất là giải một bài toán. Mi có phản đối gì không?

Người Máy: Tôi ký cả hai tay!

Thần Đá: Vậy hãy nghe đề thi thứ nhất : “Hai lực lượng chiến đấu chống nhau. Bên xâm lăng là 50 vạn quân tinh nhuệ với võ khí hùng hậu. Bên tự vệ là 1 vạn quân ô hợp với võ khí thô sơ. Bên nào thắng?”

Người Máy: Bên 50 vạn quân thắng!

Tráng Sĩ: Không! Bên 1 vạn quân thắng.

Thần Đá: Người Máy! Ngươi thua keo đầu rồi!

Người Máy: Vô lý! Theo sự tính toán của ta thì…

Thần Đá: Mi đã tính toán sai. bài tính của mi thiếu một giả thuyết. Đó là lòng yêu nước!

Người Máy: Hừ! Lòng yêu nước là cái gì?…

Thần Đá: Nếu chưa biết thì mi giở lại hộc ký ức của ngươi coi. Vào năm 1282, năm mươi vạn hùng binh của Vua nhà Nguyên dưới quyền điều khiển của Thái Tử Thoát Hoan bên Trung Quốc qua xâm lăng Việt Nam…

Người Máy: Ta thấy rồi! 50 vạn hùng binh của quân Nguyên tan nát như lá tre trên sông Bạch Đằng. Ta chịu thua keo đầu!

Thần Đá: (vuốt râu) Bây giờ làm một con tính khác.

Người Máy: Dẹp lối tính toán kỳ cục ấy đi! Phải đổi môn thi thì mới gọi là công bình.

Thần Đá: Mi muốn thi cái gì?

Người Máy: Ta muốn đấu sức!

Thần Đá: Được lắm! Đó là ý muốn của ngươi… Nhưng nếu đấu sức nữa mà cũng thua thì mi phải đền bù cái gì?

Người Máy: Tôi sẽ làm nô lệ cho các người đời đời…

Thần Đá: Được lắm! Bây giờ cả hai bên nghe cho rõ bài thi đấu sức đây. Ta có hai tảng đá. Mỗi bên phải giơ tảng đá lên cao khỏi đầu và giơ thế mãi. Bên nào làm rớt đá trước thì thua!

Người Máy: Dễ ợt mà! Ta sẽ cho các ngươi biết cường lực của Văn Minh Kỹ Thuật. Nào, bê lên (cầm tảng đá lên bằng một tay) hì… hì… nó nhẹ như lông hồng.

Thần Đá: Bỏ xuống đã! Chờ hiệu lệnh đàng hoàng kẻo sau này kiện cáo mất công. Nào, cả hai bên nghe ta đếm đây! Một! Hai! Ba!

(Tráng Sĩ và Người Máy cùng nhấc tảng đá lên khỏi đầu).

THỜI GIAN TRÔI QUA

(Nếu là lửa trại mọi người có thể hát một bản đồng ca – Nếu là sân khấu, âm nhạc sẽ dồn dập)

Thần Đá: Người Máy, mi sắp thua rồi!

Người Máy: (run run tay rồi rung động cả thân mình).

Thần Đá: Ráng lên! Nếu không mi sẽ chịu cảnh nô lệ đời đời…

Người Máy: (loạng choạng toàn thân, rên rỉ) Ôi! Ta chịu hết nổi rồi… cho ngừng cuộc thi đến ngày mai…

Thần Đá: (cười ròn rã) Ngừng sao được!… Nếu ngươi làm rớt hòn đá là mi thua.

Người Máy: Ta cần mặt trời… Ta cần ánh nắng để nạp vào tế bào quang điện… (loạng choạng suýt té).

Thần Đá: Mặt trời!… Đêm mới về khuya. Trời lại vần vũ chuyển mưa. Ngày mai cũng sẽ không có mặt trời…

Người Máy: (rên rỉ) Ta thua mất… ta sắp quị rồi... (loạng choạng ôm hòn đá đi, mặt ngơ ngác) Mặt trời… Ta cần mặt trời... (Té khụy xuống, tảng đá văng ra xa – Nằm bất động).

Tráng Sĩ: Người Máy! Mi thua rồi.

Thần Đá: (vuốt râu) Nói với nó bây giờ vô ích. Nó có còn hiểu gì đâu. Nó không còn khả năng gì nữa. (tiến lại người máy lôi xềnh xệch) Bây giờ nó chỉ là đống sắt vụn vô tri… (đi vào).

Tráng Sĩ: (sửng sốt ngó, rồi cũng đi theo).

MÀN HẠ

NHẬT TIẾN
11-7-1973

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 100, ra ngày 29-7-1973)

Quán Thơ Hư Vô 356


NHẬT TIẾN – CÒN ĐỨNG GIỮA THỀM HOANG.

(Kính tặng sinh nhật nhà văn Nhật Tiến 24/08.
Một ngòi bút Nhân Bản của nền Văn Học Miền Nam)

Như Tặng Phẩm Của Dòng Sông
Đời đời còn chảy trong lòng nhân gian
Như cây thông đứng trên ngàn
Trổ ra hoa lá thênh thang giữa trời.

Cảm ơn Người bước tới đời
Hành Trình Chữ Nghĩa vun bồi tha nhân
Mồ Hôi Của Đá ân cần
Nhỏ xuống óng ả nhân văn cội nguồn.

Tay Ngọc gióng một hồi chuông
Đã đồng vọng tận khúc đường trần ai
Để Những Vì Sao Lạc loài
Gọi nhau tỉnh thức cùng quay lại gần.

Cảm ơn Người đã dấn thân
Tưới Thềm Hoang giọt Mưa Xuân diệu kỳ
Nở vàng rực lối tường vi
Mở ra Cánh Cửa Thiếu Nhi rạng ngời.

Quê Nhà Yêu Dấu xa xôi
Còn lại di sản Một Thời Đang Qua
Giấy mực dẫu có phôi pha
Nhưng hồn ngôn ngữ đâu già, đâu phai!

Như thức dậy mỗi sớm mai
Nghe Chim Hót Trong Lồng ngày khai sinh
Mà văn sử đã tạc hình
Một thời chữ nghĩa còn in bóng Người…

(Những chữ viết hoa là tên
tác phẩm của nhà văn Nhật Tiến)

Hư Vô

ĐỖ QUYÊN KHÓC TRONG MƯA
Tặng HT, Đà Lạt

Em hãy nhìn vào mắt anh thật kỹ
Để thấy nỗi buồn lặn dưới vực sâu
Trên vách đá rong rêu đầy mộng mị
Trôi qua kiếp người bao cuộc bể dâu.

Lại nhớ em – những cơn mưa Đà Lạt
Nhớ con đường hồng nhuộm áo đỗ quyên
Nhớ phấn thông bay buổi chiều gió hát
Nhớ dấu chân người trên cỏ thật êm.

Em hãy nhìn vào mắt anh thật kỹ
Nhớ tiếng chuông ngân vọng khúc tình buồn
Tôi gọi đỗ quyên trong mơ tiền kiếp
Chợt hóa thành chim lạc giữa ngàn hương.

Phố ở trong rừng hay rừng trong phố
Sương ở bên nầy lạnh buốt bên kia
Phải chi giấc mơ biến mình hóa đá
Mấy ngón tay hiền không nở rẽ chia.

Em hãy nhìn vào mắt anh thật kỹ
Chợt thấy ai về xanh lá thu xưa
Hay chỉ một người hình sương bóng khói
Đỗ quyên gầy đứng khóc dưới cơn mưa.

Nguyễn An Bình

TRĂNG THÁNG TÁM

Trăng vàng tháng tám này em,
Rước đèn con cá rước thêm nỗi buồn.
Trăng lên sáng ở cuối thôn,
Đầu thôn tôi đứng tay ôm sao trời.

Em về tháng tám tình lơi,
Gói thêm mộng mị nhớ hơi em nằm.
Em về giữa độ trăng rằm,
Tuổi tôi hư đọng vết chàm trên môi.

Trăng ơi hãy ở cùng tôi,
Đêm về đôi bóng cho tôi quên sầu.
Trăng tròn, đời mãi bể dâu,
Hôm sau trăng khuyết bể dâu vẫn tròn …

trầnthịminhchâu

LƯU VONG HÀNH

Bất chợt xe ngang phố Tàu
phất phơ cờ đỏ cái màu huyết âm
đây là nước Mỹ xa xăm
cờ nước nào cũng công bằng gió bay?
Hỏi người bạn ngồi sát vai
bạn cười rồi khoát cánh tay…bình thường!

Người Hoa buôn bán dọc đường
họ đi họ đứng như tuồng như không
những cô xẩm má hồng hồng
khoe khoang từng trái bưởi bòng hẩu leng
ai là người lạ, người quen
tới đây cứ ngỡ mình chim một bầy…
Cờ bay mặc kệ cờ bay
cờ Đài Loan cũng treo đầy, phất phơ
dĩ nhiên cờ Mỹ, lá cờ
bay cao hơn cả bên bờ đại dương
tôi tìm không thấy Quê Hương
xe quanh mấy phố ra đường freeway…

Hình như khóe mắt tôi cay?
Hình như có giọt lệ cài trong thơ?
Lưu vong hành có ai ngờ:
Không Hừ, không Hự, không Hò, không Khoan…

Trần Vấn Lệ

TRĂNG ĐÊM MƯỜI SÁU.

Trăng đêm nay, mười sáu
Treo lơ lửng ngang trời
Qua rồi ngày báo hiếu
Sao lòng con lệ rơi.

Mẹ đi đâu về đâu
Giữa hai bờ sáng tối
Trăm năm hồn sông sâu
Ngàn năm tình bến đợi.

Mẹ tìm gì giữa biển
Xác nào trôi mênh mông?
Mẹ thấy gì trước biển
Máu đàn con Tiên Rồng?

Rừng xanh vương chân Mẹ
Ngục tù hai mươi năm
Núi cao chia lòng Mẹ
Rã rời hơn trăm năm.

Biết đâu là nguồn cội
Biết đâu là quê nhà
Mỗi ngày lòng thêm cách
Mỗi ngày tình một xa.

Xót cho ngàn hoa trắng
Thương cho triệu đóa hồng
Mẹ ngày mưa tháng nắng
Giữa đất trời mênh mông!

Châu Ly

CHỜ NGƯỜI

Chờ người – chờ mấy mươi năm
Giữa đêm binh lửa đạn bom bốn bề
Chờ người – thống khổ phân ly
Đăng trình muôn dặm sơn khê ngút ngàn
Bể dâu ngày biệt sa trường
Bể dâu ngày biệt Sài Gòn và em

Chờ người – chờ hết nợ duyên
Lời thề rớt xuống sông tiền kiếp xưa
Hỏi đời nước mắt cạn chưa?
Mấy mươi năm – em – chờ người trong mơ
Chờ . Ừ ! Chờ biết bao giờ
Cho đêm khô khát chờ mưa bão bùng

Chờ người – chờ mấy mươi năm
Hết mùa loạn lạc buồn không muốn về
Lần trang chiến sử mê mê
Chờ người thiên cổ đau tê nỗi sầu
Chờ người đến thế kỷ sau
Để xương máu đó đi vào lãng quên

Chờ người – như anh chờ em
Khi hơi thở khóc đã tìm được nhau
Khi hai đứa bạc mái đầu
Hôn say đắm nói “già đâu mà già”
Chờ người – ngực ngải thơm hoa
Hôn môi trầm – thương thịt da người chờ

Trùng tu lại thuở thiếu thời
Sài Gòn áo lụa trắng trời thủ đô

Linh Phương

MÀU THU

Người về áo nhuộm màu thu
Áo tương tư nắng, vàng au nỗi buồn
Gió mang nỗi nhớ về không
Để bàn tay vói nghìn trùng sương mây
Nhớ xưa dưới cội hoa này
Phấn hương vi diệu chảy đầy dòng thơ

Người về vẽ tiếp cơn mơ
Khói sương tiền kiếp tràn bờ chiêm bao
Gió tương tư hát tình sầu
Áo tương tư thuở qua cầu gió bay
Nhớ xưa trên bến tình hoài
Thuyền trăm năm đã dòng trôi cõi người

Người về tím nhạt hồng phai
Mà men rượu ủ còn say hương huyền
Người về áo mỏng như trăng
Sầu xưa còn sợi tóc buồn giăng tơ.

lê văn trung

ĐÊM KHÁT

Người đàn bà khát nắng
Đi qua miền cỏ đêm
Nhặt một mùa xa vắng
Trên đôi cánh tay mềm

Người đàn bà khát gió
Đêm nguyệt rụng bên thềm
Ngời lên đôi mắt đỏ
Hoá sao trời một đêm

Người đàn bà khát biển
Trầm mình giữa đại dương
Nghe gừng cay muối mặn
Chìm trôi cõi vô thường

Đêm khuyết mềm cánh hạc
Tay chạm nụ quỳnh hương
Trăng con thuyền đi lạc
Trôi phía miền sông tương!

Quỳnh Nga

Nhật Tiến- Còn Đứng Giữa Thềm Hoang. Thơ Hư Vô.


(Kính tặng sinh nhật nhà văn Nhật Tiến 24/08 – Một ngòi bút Nhân Bản của nền Văn Học Miền Nam)

Như Tặng Phẩm Của Dòng Sông
Đời đời còn chảy trong lòng nhân gian
Như cây thông đứng trên ngàn
Trổ ra hoa lá thênh thang giữa trời.

Cảm ơn Người bước tới đời
Hành Trình Chữ Nghĩa vun bồi tha nhân
Mồ Hôi Của Đá ân cần
Nhỏ xuống óng ả nhân văn cội nguồn.

Tay Ngọc gióng một hồi chuông
Đã đồng vọng tận khúc đường trần ai
Để Những Vì Sao Lạc loài
Gọi nhau tỉnh thức cùng quay lại gần.

Cảm ơn Người đã dấn thân
Tưới Thềm Hoang giọt Mưa Xuân diệu kỳ
Nở vàng rực lối tường vi
Mở ra Cánh Cửa Thiếu Nhi rạng ngời.

Quê Nhà Yêu Dấu xa xôi
Còn lại di sản Một Thời Đang Qua
Giấy mực dẫu có phôi pha
Nhưng hồn ngôn ngữ đâu già, đâu phai!

Như thức dậy mỗi sớm mai
Nghe Chim Hót Trong Lồng ngày khai sinh
Mà văn sử đã tạc hình
Một thời chữ nghĩa còn in bóng Người…

Hư Vô

Những chữ viết hoa là tựa sách của nhà văn Nhật Tiến.

Quán Thơ Hư Vô 354


EM QUÊN THÁNG TÁM KHÚC SCHUBERT

Ngày em đi hứa về tháng tám
Cùng tôi thăm Nhà Hát Con Sò
Mây giăng mù mịt Harbour Bridge
Che mất lần em đã hẹn hò.

Chiếc ghế hiên vườn Botanic
Hồn trơ phế tích chỗ em ngồi
Lá hoang chen chúc đường mưa tới
Trôi bềnh bồng theo bước chân tôi.

Nụ môi còn đọng trong lòng đá
Là giấu riêng tôi bóng một người
Để em quên nhớ về tháng tám
Thì buồn nào cũng giống nhau thôi!

Dù em có thêm lần thất hứa
Tôi vẫn dài chân đứng đợi chờ
Nhà Hát Con Sò còn biết nhớ
Em quên tháng tám khúc Schubert…

Hư Vô

TỰ TÌNH

Tàn phai vạt nắng rời đi
Bóng râm ở lại nhớ gì mây qua…
Hồng hoa giấy trước hiên nhà
Ngỡ như xác pháo mùa xa bay về

Trở mình ôm lấy cơn mê
Loay hoay cất giữ bộn bề giấc mơ
Ta ngồi đọc lại bài thơ
Hắt hiu nỗi nhớ..thẩn thờ tình si

Người về như chẳng rời đi
Vòng tay ôm lấy xuân thì chưa qua
Cơn mưa đọng lại sân nhà
Soi vào dấu tích đã xa thuở nào …

Tình tàn giữ mãi ,quên lâu…
Đợi chờ ô thước bắc cầu mưa ngâu???
Ngày xưa thương vội yêu mau
Bây giờ hai đứa hai đầu nhớ nhau…

Mực Trắng (LT)

MỘT MÌNH

Lặng lẽ ta về ôm nỗi nhớ
Cô đơn chầm chậm tiễn chân người
Giọt mưa tí tách buồn than thở
Tha thiết nhớ ai hé nụ cười

Có phải tại mưa trời trở lạnh
Sáng nay thiếu vắng một vòng tay
Ly cà phê ấm lòng hiu quạnh
Gọi giấc mơ về mãi đắm say

Giang hồ mỏi cánh chưa dừng bước
Thương tiếc tro tàn giấc mộng xưa
Tháng tám xa dần lời hẹn ước
Hẹn hò đã lỡ chuyến đò đưa

Đôi khi chợt thấy mình ngơ ngác
Ngần ấy tuổi xuân trôi mất rồi
Ta như một kẻ thua bài bạc
Trắng tay mới hiểu rõ tình đời

Ninh Trần

ĐÊM NGUYỆT BẠCH

Chàng hỡi hãy cùng em đêm nguyệt bạch
Ta cùng nhau hoá chén quỳnh hương
Hãy biến hồn em thành nàng tiên cổ tích
Tình yêu chàng dâng trọn thiếp đêm nay

Đắng cay chàng hãy cùng em tận
Dù mai kia bão tố có cuồng quay
Đêm nay ta sẽ cùng vũ điệu
Kẻo ngày mai chàng với thiếp đoạn ly

Đêm nguyệt bạch chàng hãy là hoàng thượng
Còn thiếp đây hoàng hậu phục bên chàng
Ta khoác áo tình nhân một đêm đầy ngũ sắc
Một đêm thôi rồi sám hối đến thiên tiên

Dung Thị Vân

TƯƠNG PHÙNG.

Em ngồi đây, ngắm trời mây,
Bóng chim ưng xoãi cánh xa bay.
Mỏi mòn trông, cũng bằng không
Bước anh xa vạn lý, muôn trùng

Tóc còn xanh, mắt còn xanh.
Dáng như tranh đẹp nét đan thanh.
Mơ người mơ, nối đừơng tơ
Biết khi nao dừng bước giang hồ?

Như là hoa, tháng ngày qua.
Sắc hương xưa màu úa, phôi pha.
Mơ ngồi mơ, ghép vần thơ.
Bến sông xưa thuyền vẫn mong chờ.

Mây chiều trôi, lá vàng rơi
Ta tìm đến bên nhau, cuộc sống yên vui.
Quên niềm đau, mãi còn nhau
Đắp xây mau mộng ước ban đầu.

Em ngồi bên, ánh đèn đêm
Xóa tan đi sầu đắng không tên
Khúc nhạc em, tiếng đàn anh.
Thíết tha thay lời hát êm đềm

Vai kề vai, bước còn vương.
Trót trao nhau lời nói yêu thương.
Đêm mờ sương, tiếng nhạc buông.
Gió trăng lên hoà khúc nghê thưòng…

Tuấn-Lĩnh

NHỚ CON

Hỡi con yêu
Trong nỗi nhớ dịu dàng
Con về trong giấc mơ
Đậu trên má mẹ
Mùi thơm nồng nàn
Từ da thịt và mái tóc
Óng ả như ong
Nhả mật trên gối thơm.

Mẹ nhớ những đêm
Goodnight của con
Một nụ hôn và lời ngọt ngào “yêu mẹ”
Đủ cho mẹ ngất ngây!
Đi vào giấc ngủ

Mắt con như sao đêm
Rọi sáng trần gian
Nơi trầm khổ …miên man…
Bừng sáng yêu thương
Hương Thảo dịu êm…
Ngan ngát lòng mẹ
Yêu con
Sydney 28-11-2017
Thạch Thảo

NHỮNG SỢI BUỒN.

Nắng tháng bảy nắng như huyền thoại
Nắng vỗ về đốt cháy thịt da
Nắng hy vọng nắng bốc hơi nhân loại
Nắng êm đềm khô cạn những bờ xa

Ngày nắng về gió Lào hiu hắt thổi
Sông khô nguồn soi bóng thực hư
Nhánh xương rồng gục đầu sa mạc
Chờ bao năm nở được đóa tương tư?

Em đợi mưa về mưa tháng bảy
Bớt héo khô những ngọn cỏ lưu đày
Lũ chim biệt xứ thôi nhớ tổ
Dấu hạ buồn trên những cánh bay

Em đợi mưa về, mưa trên lá
Mộng nổi chìm trên từng phiến đá trôi
Giọt bơ vơ lăn qua biển rộng
Kết ngàn năm thành lệ mới tinh khôi

Hoàng hôn hắt bóng từ cơn gió
Thổi muôn trùng màu tóc viễn phương
Sợi quấn quýt sợi lạc loài thương nhớ
Những sợi buồn trôi về phía quê hương.

Thục Uyên.

THU

Nắng về
hôn đám mưa tan
Mây về
nhuộm tím dịu dàng sắc thu
Người về
thắp lại lời ru
Ta …
Diều say gió vi vu bên trời .

Thụy Sơn

HỒI TƯỞNG…

Nhắc chuyện quê hương,nhớ quê nhà.
Nhớ làng quê mẹ, xóm quê cha.
Nhớ mâm cơm nghèo bên bếp lửa.
Có đĩa dưa chua, chén mắm cà…

Nhớ những dòng sông, những chuyến đò.
Ân cần, đưa đón khách ngây thơ…
Những con đườmg đất, tràn mưa, nắng.
Lấm bụi màu, thơm áo học trò…

Đôi gốc xoài nghiêng, chẳng thể quên.
Vài dây bầu, bí cố leo lên.
Đám gà lục đục, sau mương lán.
Bầy vịt om sòm, dưới bãi kênh…

Nước mắt còn rơi xuống giọt sầu.
Đi đâu, là biết để về đâu…
Nhưng hồn như trái cau đang chín.
Đành tiếc đời cho thiếu đọt trầu…

Giây, phút hồ đồ, đổi tháng,năm…
Cải trời đem sánh hạng rau răm.
Thủy chung càng khó, càng chung thủy.
Thì nghĩa nào hơn nghĩa tơ tằm…

Mà bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông.
Một lần đeo đuổi, mấy lần mong.
Anh hùng, sao chỉ anh hùng bẩn.
Cắt thịt sơn hà, lén bán rong…

Đen, trắng, chờ xem vận hội này.
Ván cờ, sắp lại cuộc so tay.
Vinh quang gì thứ trò gian trá.
Xấu hổ anh em, nhục mặt mày../…

Đặng Triều

Mắt Đá Xanh. Thơ Hư Vô


Đêm còn nghe biển khóc
Giọt đá xa gọi về
Thì thầm lời hoang phế
Từ một cõi u mê.

Giữa sóng cùng biển cạn
Giọt nước mắt đã già
Chảy qua đời người lạ
Để còn biết xót xa.

Hồn tôi thành đá mục
Bám cho đầy rong rêu
Trầm ngâm ngang đáy vực
Cùng cát biển cồn dâu.

Đêm tối tăm mù mịt
Đã mất dấu muôn trùng
Chờ em về nguyệt thực
Cho kịp lần khóc chung…

Hư Vô

Quán Thơ Hư Vô 353


LỜI TỰ TÌNH THÁNG TÁM

Nằm nghe chăn gối thì thầm
Mưa đêm tháng tám lời câm gọi về
Tiếng ai như thể rủ rê
Níu tôi vào cõi u mê mịt mù.

Bềnh bồng tựa thoáng mộng du
Dìu nhau tới chỗ thiên thu biệt ngàn
Em bỏ lại chút dung nhan
Một thời xanh tóc ngang tàng ngông nghênh.

Tôi lăn qua nỗi gập ghềnh
Mà nghe ngày tháng vặn mình mẩy đau
Bàn tay luồn giữa chiêm bao
Còn nghe quá khứ cồn cào xót xa.

Chỗ có giọt lệ chảy qua
Cho đôi mắt biết kiêu sa lạnh lùng
Để tôi bước tới đường cùng
Giọt mưa bén ngót chém vung nhát đời…

Hư Vô

BÊN SƠN LỘ QUÊ XƯA, NGHE TIẾNG
CHIM KÊU CHỢT ĐAU LÒNG VIỄN XỨ

Bao năm bóng dáng sân nhà cũ
Cửa khép vàng bay bụi phủ đầy
Nhang khói từ đường màn nhện phủ
Hồn hoang tổ phụ lạc chân mây

Ngày đi, núi chất đầy vai rộng
Nhốt tiếng chim gù góc phố xưa
Biên giới lạnh lùng lời tiễn biệt
Rằng, trăm năm hẹn một ngày về…

Quê xưa, ngày tháng mờ sương gió
Ngõ cũ tàn phai lối cố hương
Phong vũ phủ đầy trên mái tóc
Tàn đêm, bóng núi vỡ quanh hồn!

Chớp mắt, đầu xanh giờ chớm bạc
Chưa tròn mộng lớn tuổi thanh xuân
Mươi năm chưa viết xong trang sử
Đèn sách nằm im gác bóng đêm…

Quanh đây, lối cũ mờ nhân ảnh
Lớp lớp người xưa thoáng hiện về
Sỏi đá bỗng len hồn cát bụi
Chập chờn biên giới khói hoang sơ

Cầm bằng như tiếng ai vừa gọi
Sơn lộ âm âm dưới ráng chiều
Khách chợt hiểu rằng ngày tiễn biệt
Đời người, lạc giữa tiếng chim kêu!

Bên góc biên thùy, nhà gác mái
Tổ đình im ắng ngói âm dương
Ngày về, bông gáo vàng bên ngõ
Rụng khắp vườn xưa thật não nùng…

Cứ nghĩ, sẽ xoay quanh nhật nguyệt
Trùng trùng âm Giốc hóa cung thương
Ôm theo hồn núi đêm xa xứ
Ấm lạnh buồn riêng, khách viễn phương…

Ngô Nguyên Nghiễm

CHÉN RƯỢU CHIỀU PHỐ NÚI

Gặp nhau ngỡ chừng là bạn thiết
Nhiều năm không gặp tưởng rằng quên
Chẳng biết gió phương nào vụt tới
Thì ra ta bạn nhớ hơi men.

Ly rượu bên nhau chiều phố núi
Lạ chi bình thủy lại tương phùng
Thời của nhiễu nhương đành gác lại
Ta với người lạc chốn lao lung.

Bạn kể đoạn trường ngày mới đến
Ta buồn “thất thập cổ lai hy”
Chung mâm nào kể đen hay bạc
Uống cạn niềm vui có sá gì.

Mưa phùn nào nhớ ai ấm lạnh
Múa kiếm mài gươm chợt thất kinh
Chẳng biết ngoài trời sương vây kín
Khách nhậu đôi khi chỉ một mình.

Chén rượu giang hồ ai đưa tiễn
Tạ lòng tri ngộ lúc chiều buông
Chợ đời quen thói tình đen bạc
Mai về còn lại mảnh trăng suông.

Nguyễn An Bình

VỀ LẠI NGÃ BA SÔNG

Tôi muốn về thăm lại ngã ba sông
Tìm dáng em xưa chèo xuồng ba lá
Thời gian xa kỷ niệm xưa vàng úa
Một thưở nào bên bến chợ hừng đông…

Mùa mưa về con nước lớn mênh mông
Mặt trời lên em vừa tan buổi chợ
Nước rừng U Minh đổ về sắc đỏ
Cứ lững lờ ngang vàm xáng Chắc Băng!

Xuồng em chèo về qua ngã ba sông
Nơi dòng nước hòa nhau xuôi ra biển
Tôi chờ hoài một lời em hò hẹn
Để dòng sông làm chứng một chuyện tình…

Tôi vẫn ngồi quán vắng đợi ngày lên
Ngọn gió Tây – Nam dập dềnh con sóng
Bao mùa qua còn đi tìm chiếc bóng
Và tiếng mái chèo khua nước sớm mai

Xa ngàn trùng tà áo lụa ai bay
Ngã ba sông vẫn từng mùa mưa nắng
Con nước xuôi về qua vàm kêng xáng
Sớm mai có còn nghe tiếng chèo khua?

Nguyễn Sông Trẹm

MƠ HỒ TRĂNG VÀ EM.

Như tiếng nhạc rơi qua hồ tĩnh lặng
Nhớ em cười trong chớp mắt trăng say
Tay lạnh khỏa nhạt nhòe lung ánh nguyệt
Đêm vô cùng xa thẳm vệt sao bay…

Ôi nỗi nhớ kéo dài trăm thế kỷ
Lẫn theo trăng dằn vặt suốt đêm vàng
Trăng có lẽ vô cùng xa ái ngại
Nên thu nào cũng gió rất mênh mang…

Trăng với gió từng đêm rung lá ngọc
Cỏ non tơ rạo rực nuốt linh hồn
Ôi tiếng dế xé trời trăm vạn mảnh
Em chưa về ta dở dại dở khôn…

Như tiếng nấc rơi qua hồ tĩnh lặng
Chuyện ngàn năm lấp lửng giữa tim người
Nhắm mắt khẽ nghe hồn mình thở dại
Từng hơi dồn sóng gọi cố nhân ơi!…

Lê Bảo

XA MÃI TRÊN ĐƯỜNG LẠC NHAU

Hảo hán ngồi uống giải sầu
Rượu chiều nắng cháy
như màu quan san

Rượu đêm se sắt đông hàn
Bạn ta ghìm súng
cười khan dưới hào

Rượu khuya nước mắt muốn trào
Đau ngày rã cuộc
binh đao, ngục tù

Hình như chân bước vào thu
Rừng phong khép lại cho dù lá bay

Hình như có gió truông mây
Ai nghe tiếng gọi đâu đây chiến trường

Hình như trăm vạn nẻo đường
Ta , em xa mãi
trên đường lạc nhau

Hạ Quốc Huy

CÓ NỖI BUỒN, BUỒN SUỐT CUỘC TRĂM NĂM

Có nỗi buồn đọng lại cuối mùa thu
Để chiếc lá vàng thêm màu rêu úa
Để đôi mắt như nghìn dòng sương vỡ
Chảy qua đời suốt cuộc trăm năm

Có nỗi buồn chảy mãi như dòng sông
Bến cũ đìu hiu bờ xưa hoang vắng
Tôi mãi hoàng hôn bạc đầu ngọn sóng
Cứ lao xao vỗ mãi cuộc tình người

Có nỗi buồn như một bóng mây trôi
Trôi lảng đảng trôi xa ngoài vô tận
Tôi mãi trôi cuối phương người quên lãng
Chẳng còn ai nhớ nổi một phương về

Có nỗi buồn như một tiếng thở dài
Của con dế tàn đêm buồn dưới cỏ
Tiếng gáy nghẹn như gọi nghìn nỗi nhớ
Tiếng gọi âm thầm chìm khuất lãng quên

Có nỗi buồn, buồn suốt cuộc trăm năm.

Lê Văn Trung

LÒNG ĐÊM MƯA ĐỔ

Hương mùa cũ từ độ người xa vắng
Bỗng quay về nhẹ siết lấy hồn ta
Thoáng xanh xao kỷ niệm đẹp đã xa
Niềm nuốt tiếc dâng đầy trong đêm lắng

Trăng soi bóng, trên mặt gương phẳng lặng
Những mảnh vàng rơi tận đáy hồ xanh
Trăng như ta, ngỡ giữ được tình trần
Phút lung linh cũng chỉ là hư ảo

Có những lúc quay cuồng đầy giông bão
Có những khi biển đắng vỗ bờ đau
Có những ngày gió hát vọng ngàn lau
Lời buồn thả loang đầu ghềnh cuối bãi

Hỏi dương thế có gì là mãi mãi
Mặt trời vàng lịm chết buổi hoàng hôn
Lời nguyện cầu ướt đẫm bóng trăng sương
Bao niềm tin thời gian dần vỡ nát

Con dã tràng xây lâu đài trên cát
Tiếng chim buồn day dứt vọng trời khuya
Cứa tim đau muôn hoài niệm cũ xưa
Lòng đêm vắng, nghe nghiêng trời mưa đổ…

Thiên Di

Previous Older Entries

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô. huvoanxuyen@yahoo.com.au

%d bloggers like this: