Quán Thơ Hư Vô 305


BƯỚC CHÂN THÁNG 11

Em đi về bên ấy
Bỏ tôi ở bên này
Chiều gầy trơ góc nắng
Trên từng nhánh heo may.

Đâu chắc gì em thấy
Trời đất còn không hay
Bàn tay tôi lạnh cóng
Lọng cọng đếm tháng ngày.

Nghe mùa thu động đậy
Cho đầy dấu ăn năn
Em đi dù rất chậm
Nhịp guốc cũng thưa dần.

Theo chân tháng 11
Tôi lạc vào biệt tăm
Máu trong tim đã cạn
Còn nghe tiếng thì thầm.

Lời câm vang cùng tận
Lận đận một đời nhau
Em nhón gót ngoảnh lại
Cũng chưa tới đỉnh sầu…

Hư Vô

HỎI CON SÁO SẬU…

Con về nhà mẹ chiều nay
Hàng hiên con sáo đã bay mất rồi
Nhớ con sáo gọi “nội ơi”
Nó không biết nội qua đời hôm nao

Con về chiều xuống chiêm bao
Lòng như đám cỏ bên rào xác xơ
Nghe trong ngọn gió mơ hồ
Tiếng con sáo sậu ngẩn ngơ gọi bà

“Nội ơi, nội ơi, nội à”
Thật nó không biết nội qua đời rồi!
Chiều con về phố ngậm ngùi
Hỏi con sáo sậu nhớ người hay không…

Hoàng Nga

CHIỀU PHAI

Nắng vàng sắp tắt chiều ơi!
Giàn hoa tim tím rụng rơi hững hờ
Suối trăng dát bạc như mơ
Sương về lạnh vắng, giăng tơ nhện sầu

Yêu thương ngày ấy còn đâu
Bầy chim mùa cũ trốn sâu trong rừng
Lòng buồn nước mắt rưng rưng
Hoàng hôn nhẹ gót về lưng chừng đồi

Nghe lòng thoáng chút phai phôi
Dường như mộng ước đã vời vợi xa
Thẫn thờ bóng hạc bay qua
Một mùa thu nữa nhạt nhòa nơi nao

Ru mình hư ảo chiêm bao
Bồng bềnh ngỡ vẫn ngọt ngào thuở xưa
Thuyền tình sóng gió đẩy đưa
Lòng son xin giữ, hẹn mùa xuân sau

Thiên Di

GỌI PHƯƠNG EM

Phương em đâu rồi, phương em mô?
Từ thuở em đi không đợi chờ.
Tim anh thất nhịp, hồn đau điếng
Thế là vườn chim cũng vắng hoe

Vườn chim anh dựng cả ngàn năm
Giữa thung lũng xanh chỗ em nằm
Tiếng chim hót vọng reo hạnh phúc
Cùng tiếng em cất giọng ca trầm

Em bỏ vườn chim cùng họa mi
Trăm năm không để lại duyên gì
Mưa trên núi tuyết ơi lạnh quá
Đất cũng ngùi trông dáng em đi

Trời ngàn năm ngó vọng về em
Anh cũng ngàn năm mải miết tìm
Có hoa tím nở bên bờ dậu
Cứ ngỡ là em đã hóa chim

Gọi phương em trời đất biệt âm
Tiếng gọi khan giữa mây bềnh bồng
Em đi biệt tích ngày vô định
Phương em ơi hởi mùa thu đông

Trần Yên Hòa

MÙA ĐÔNG BẤT CHỢT

khi chẳng còn nhau mùa thu vẫn thế
cây cũng chẳng còn chiếc lá nào đâu
chiều bỗng buồn thiu mù mờ sương khói
nước xẻ dòng ra chảy vội qua cầu

em có còn ngồi nghe đau tóc rối
gió thả lênh đênh từng sợi tơ mềm?
ta cũng điếng hồn ngó trời mưa bụi
biết đến tận cùng cái-mất-vô-biên

biết ở lòng nhau ít nhiều chẳng phải
mây của bao giờ vẫn cứ chờ trôi
em đi theo chiều bất ngờ ngoảnh lại
thấy một mùa đông quạnh quẽ bên trời

Hoàng Lộc

HUYỀN MỘNG CA

Trên đồi máu hoàng hôn trăng úa chết
Bóng hồn tôi xiêu đỗ giữa trời mây
Sương khói vỡ uông uông chuông tử biệt
Biển thiên thu lảo đảo con tàu say!

Thuở dương gian đọa đày người thi sĩ
Kiếp tài hoa sầu lụy nẻo vô thường
Đem xương máu đùa chơi cùng mộng mị
Lối bay về bướm giẫy giụa tai ương!

Tôi ôm mặt chiều nay hồn khóc ngất
Khắp vòm trời thời đại lửa cuồng điên
Tha hóa cả từng sinh linh vạn vật
Mặt đất buồn! Mưa nắng hết hồn nhiên!

Tôi chẳng thể tìm tôi màu nắng cũ
Mảnh hồn điên theo mấy độ phai tàn
Ôi! Chớp bể mưa nguồn buồn tinh tú
Tôi lạc loài xa lạ cả dung nhan!

Chiều rừng tịnh ngồi tọa thiền thấu thị:
Gió đêm mê lạnh buốt cõi luân hồi.
Linh hồn tôi cả thánh thần ma quỷ
Giằng xé nhau từng giây phút khôn nguôi!

Ai khóc thương tôi sầu vang bóng lá
Nhạc trầm luân vạn kiếp chảy băng hà.
Hồn tôi đóng đinh máu hồng thánh giá
Kinh thơ sầu ngân khúc huyền mộng ca.

Trần Thoại Nguyên

LẠNH ĐẦU HÀNG

Đừng chọn anh thằng suốt đời chiến bại
Lạnh đầu hàng rét mướt cuối hàng em
Đứa dở hơi như một giọt sương mềm
Buông tay vướng thềm hoa tan hạnh phúc

Quen thói lang thang
có khi bước lầm địa ngục
Mải ham vui quên trở lại thiên đường
Quên lời thề làm gối dựa eo thon
Quên giấy trắng phất phơ chờ sự thật

Quên ngòi bút thẳng lòng chưa hết mực
Quên đêm dài đợi vẽ ánh sao xanh
Đừng nghe em, chớ vội chọn anh
Thời gian cạn không thể vào trú ẩn

Lòng quá mỏng căng nỗi đời lồng lộng
Làm sao che bão dữ quật tư bề
Bàn tay còn nắm giữ chút cơn mê
Nếu em thích hãy gỡ làm quà tặng

Anh ngơ ngác giữa lằn ranh huyễn mộng
Bóng chơi vơi gánh nước trả về non
Một nỗi buồn thêm sẽ vỡ mênh mông
Cứ im lặng!
Anh chỉ là nỗi nhớ…..

Lưu Xông Pha

ĐÊM NGHE RỪNG YÊN TỈNH

Tàn tích ngỡ giọng người
Dấu nhiều năm sót lại
Ta ngại rừng thôi xanh
Ngày chiến chinh xa ngái..

Cô gái Việt lai Miên
Chút ba tàu trong máu
Mái tóc vừa Tịnh Biên
Ta mới về tiền tuyến

Những đầu xanh với núi
Treilli trong màu rừng
Phong sương mùi mưa bụi
Trong mắt tình rưng rưng

Chiến tranh nào ngại chết
Sợ mất dấu núi rừng
Ta gọi em gái Chệt
Trong mắt đen tội mừng

Chỉ nhìn thôi không nói
Nỗi sợ rất tội tình
Những đàn chim cánh mỏi
Ghé về thăm bình minh

Đôi mắt tròn ly biệt
Chưa nói đã ngại ngùng
Đời chiến binh khắc nghiệt
Về đâu buổi trùng phùng

Những chiều đi vời vợi
Giữa non nước điêu linh
Hàng poncho đồng đội
Quấn quanh đời chiến chinh

Giữa mình thật mong manh
Mối tình xanh xao lính
Đêm nghe rừng yên tĩnh
Địch chắc toan tính gì!

Chiều biên giới ta đi
Xuân thì ơi gởi lại
Rừng chưa xanh con gái
Bao giờ em vu quy..!

Hoa Nguyên

IMG_0250

Ngọn Thu Không. Thơ Hư Vô


Cũng có lúc em giật mình ngoảnh lại
Nắng còn vàng chỉ man mác mùa thu
Mà trời đất chắc gì không lỗi hẹn
Cho trái tim tôi tan tác mịt mù.

Như chiếc lá mang hồn đi ở trọ
Vướng trên tóc em dấu tích hoang đàng
Có phủi xuống thế nào tay cũng chạm
Chút hồn tôi còn ngủ giữa dung nhan.

Mà tôi đã có thời tình lãng mạn
Cuốn đời nhau vào một ngọn thu không
Để thấy mắt em long lanh giọt lệ
Nhỏ xuống tôi tiếng khóc ở trong lòng!

Thì em đã có một lần bỏ lại
Nhịp guốc thưa dần trên lối heo may
Là lần em bước qua thời lỡ vận
Chỗ bóng tôi chưa kịp tượng hình hài…

Hư Vô

Trong Hội Hoạ – Đinh Cường Là Thi Sĩ Của Hoài Niệm. Trịnh Công Sơn


Trịnh Công Sơn

Trịnh Công Sơn - Đinh Cường

(Chân dung Trịnh Công Sơn và Đinh Cường)

Đầu những năm 60, bóng dáng của Modigliani và của những bậc thầy các trường phái hội họa mới thấp thoáng đi về dưới những bức tường cổ rêu phong của Đại Nội. Ở đó có trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế và ở đó cũng có Đinh Cường.

Rất nhiều mùa màng đã đi qua những căn phòng trọ luôn dời đổi. Trong những căn phòng đó đã có một thời, thi ca và âm nhạc đã sống cùng với hội họa, và đã cùng hít thở đến quen thuộc cái bầu không khí hăng hắc mùi sơn dầu còn tươi từ những tấm toile (bố vẽ) mới phác thảo, đang tìm tòi.

Đó là cái thời của những tuổi hai mươi tìm gặp nhau trong một mối đồng cảm về nghệ thuật. Cái tuổi của lãng mạn, trữ tình và đầy chất hào hoa phong nhã.

Tôi đã gặp Đinh Cường vào thời điểm ấy. Trong những đêm mùa đông, băng qua khu vườn rộng ẩm ướt mưa ở Bao Vinh, trước khi gặp Cường bao giờ tôi cũng phải “diện kiến” với một con mắt đỏ lập lòe của ngọn đèn dầu trên am thờ. Đó chính là cái point riche (điểm tráng lệ) của đêm đen mà về sau này tôi vẫn thường bắt gặp trên tranh của Cường.

Với cái nền lãng mạn đầy tính chất thi ca, Đinh Cường đã say sưa “vọc” sơn dầu và nhồi nặn tâm hồn mình vào trong ấy. Thời gian ấy, tôi rất hiếm thấy những họa sĩ trẻ sử dụng sơn dầu nhuần nhuyễn như Đinh Cường. Và đó cũng là giai đoạn của những “khỏa thân xanh” (nu blue), “khỏa thân hồng” (nu rose) phảng phất đường nét của Modigliani, một trong những bậc thầy về chân dung mà anh rất ngưỡng mộ và yêu mến.

Sức làm việc của Đinh Cường trong những năm ấy đã gây cảm hứng rất nhiều cho bạn bè làm văn nghệ ở quanh anh. Tuy đang ở trong những năm đầu của nghề nghiệp nhưng anh đã biết tạo cho mình một vòm khí hậu riêng biệt. Đó là cái khí hậu đầy lôi cuốn mà người ta thường tìm thấy trong thế giới của những nghệ sĩ đã trưởng thành trong tác phẩm cũng như trong lối sống. Ở đó người ta chỉ bắt gặp sự sáng tạo, nỗi đam mê không bờ bến và những giấc mơ kỳ diệu.

Được sự cộng sinh của những trào lưu mới mẻ của văn học nghệ thuật thế giới lúc bấy giờ, Đinh Cường đã buông thả đôi cánh phóng khoáng của tâm hồn mình để có dịp mang thế giới màu sắc về những biên giới sáng tạo không hình thể. Theo thời gian, cùng với nỗi đắm đuối khôn cùng đối với chất liệu sơn dầu, anh đã biến những linh cảm của thế giới tinh thần trước đời sống và thiên nhiên thành những khối màu nói bằng thứ ngôn ngữ thầm lặng. Những khuôn mặt thiếu nữ, hoa, lá, núi, đồi… có lúc đã nhòe đi và hòa lẫn, tan biến vào nhau, để trở thành cái tinh khiết, cái thuần chất nhất, đó là cảm xúc, là sự rung động đã được lọc sạch trước thế giới bên ngoài.

Đinh Cường là con người sống để vẽ và đi. Đi với Đinh Cường đồng nghĩa với hạnh phúc. Một thời tuổi trẻ chúng tôi đã cùng đi và đã sống những mảng đời đầy thơ mộng. Đi và sống giữa cuộc đời mênh mông như những nhà thám hiểm cô đơn mà kẻ dìu dắt cũng chính là bản thân mình. Có khi về giữa một thị trấn, có khi ở trong lòng một thành phố nhỏ và cũng đã có nhiều tháng ngày về ẩn dật trong một căn nhà sàn nằm trơ trọi giữa rừng núi vùng Kađô.

Cái vốn liếng một đời người có được cũng từ những chuyến đi đó – Đi, để tạo một khoảng cách cần thiết đối với cuộc sống quen thuộc của mình, để ngẫm nghĩ về nó. Đó cũng là khoảng cách, bước lùi cần thiết cho một họa sĩ để có một cái nhìn quán xuyến hơn trước bức tranh mình đang vẽ. Đinh Cường vẽ tranh như người ta thở. Nhưng để đạt được sự dễ dàng đó không phải ai cũng làm được. Trong Đinh Cường, có sự phóng khoáng bềnh bồng của một người nghệ sĩ nhưng đồng thời cũng có sự cần mẫn, tinh tế của một người thợ.

Blues xanh

(Blues Xanh – Đinh Cường)

c491e1bb91m-le1bbada-mie1bb81n-c491e1bb93i-nc3bai

(Đốm Lửa Miền Đồi Núi – Đinh Cường)

Qua một phần tư thế kỷ, Đinh Cường đã mang đến cho những người yêu hội họa, qua những phòng tranh trong nước cũng như ở nước ngoài, hoặc trên sách báo, gần cả ngàn bức tranh lớn, nhỏ, và minh họa. Nhớ lại những phòng tranh cũ và được xem những bức tranh mới, tôi chợt nhận thấy rằng trong Đinh Cường luôn luôn có một sự trở về. Anh không có cái logic của người luyện kim từ một mẩu sắt thô biến thành một thanh kiếm đẹp. Anh như mang trong mình một nỗi nhớ không nguôi đối với kỷ niệm. Trong tranh của Đinh Cường không có bóng dáng của cái gọi là sự trở thành (le devenir). Anh có vẻ như đang còn mải đi tìm cái tuyệt đối trong sự tương đối được lặp đi lặp lại mãi của một đời người. Tìm đến thế giới tranh của Đinh Cường là tìm đến với sự yên tĩnh đẫm chất thơ mộng. Dưới nét bút của anh, không có hình bóng của sự bạo hành hoặc sự nồng nhiệt đầy cuồng nộ của những tâm hồn phương Tây. Cái màu xanh lạnh được chuyển qua nhiều sắc độ khác nhau cùng màu hồng nồng nàn trong những bức tranh xưa vẫn còn tìm thấy lại trên những tấm tranh mới. Rõ ràng Đinh Cường không muốn tìm kiếm hoặc chạy theo những trường phái mới nữa. Anh đang dừng lại trong những biên giới của chính mình để tìm kiếm qua hình thể, sắc màu, cái vẻ đẹp lung linh của một giấc mơ không nắm bắt được.

Nhìn những bức tranh mới đây, với khung cảnh quen thuộc của núi rừng Đà Lạt, Lâm Đồng, tôi như vẫn còn nghe thấy được chút nắng vàng rơi dưới thung lũng, đốm lửa bập bùng trên những đường đèo và cả tiếng lục lạc trên cổ con ngựa trắng kéo khoang xe chở Đinh Cường một mình từ quận Đơn Dương trở về căn nhà sàn gỗ ở Kađô trên tay cầm nải chuối và chai xăng để rửa cọ.

Đà Lạt, Huế cùng những màu đất đá rêu phong là nỗi ám ảnh và cũng là nỗi nhớ triền miên của Đinh Cường.

Trong hội họa, tôi gọi Đinh Cường là thi sĩ của hoài niệm.

Trịnh Công Sơn
(Tạp chí Sông Hương)

 

Quán Thơ Hư Vô 304


Quán Thơ Hư Vô 304

CHIỀU TRÊN ĐỒI NHŨ HƯƠNG

Lên đồi hái đóa nhũ hương
Chợt nghe mây trắng đang hường nhan em
Tay trần chạm nắng còn thơm
Từ em áo lụa vàng ôm bóng người.

Mỏng manh như vạt mây trôi
Vậy mà đã cuốn hồn tôi dị kỳ
Rắc hoa ngập lối em đi
Để còn thấy dấu tình si thuở nào.

Đường trơn chân thấp, dốc cao
Lùa tôi tới chỗ vết đau lộ hình
Nơi có chiếc bóng lung linh
Nhũ hương dậy mộng làm tình tội tôi.

Lên đồi hái đóa hoa môi
Nở ra tan tác một chồi gai non
Biết đau từ thuở em còn
Tay che dáng nắng chiều thơm lụa người..

Hư Vô

THU VỌNG

Thu đã vàng chưa liễu đã vương
Đã xao xác lá những con đường
Phố xưa đã thức nghiêng hương cốm
Nhan sắc đã bừng với phấn gương

Lại thêm lỗi nhịp với thu sang
Với ong óng nắng với sen vàng
Với hôi hổi bước ngây hoa sữa
Với những chiều rây đến ngỡ ngàng

Quán vắng cuối vườn nghe thu lắng
Tách cà phê thả đắng vào tim
Bài thơ gởi vội vào xa vắng
Ngày ấy còn se thắt nỗi niềm

Hẹn với thu sau bên hồ biếc
Ta gom hết thấy nắng mưa về
Hong vào thao thức heo may ấy
Cho thỏa vàng mong với biếc chờ.

Nguyễn Nghiêm

QUA CẦU CỬA ĐẠI

anh qua cầu Cửa Đại
đứng ngó chợ Nồi Rang
rang chi không biết nữa
mà cháy đen mối tình!

ngồi bên hiên nhà bạn
uống mớ rượu gạo buồn
giá uống thêm một chén
anh đã chìm cuối sông!

nghe quê em chợ Gò
cũng muốn lên coi thử
em đã có chồng rồi
còn gò chi được nữa?

chẳng lẽ ghé Bàn Thạch
trải chiếc chiếu hoa xưa
ngã lưng, chơi một giấc
cho đáng đời tình thua?

Hoàng Lộc

ÂN ĐIỂN

Anh xa cách như ngàn năm ánh sáng
Lạc dấu mù như chiều lạc sớm mai
Ngày bịn rịn sợ hoàng hôn hỏa táng
Ta ở đâu dòng sinh hoá miệt mài…

Tiền sử ơi lục tung từng hốc đá
Niên đại nào chôn hạnh phúc ngủ quên
Sao cung cấm sao điện đài lạnh giá
Bích chương sầu phủ ngập lối xưa quen…

Sự sống đã âm thầm ôm nỗi chết
Có điệu cười ẩn tiếng khóc chưa tan
Xuân hiện diện cho mấy mùa biệt tích
Đời là mơ sợ tỉnh trước đêm tàn

Buông ảo tưởng băng ngang vùng tĩnh mặc
Hồ tâm an hiển hiện bóng trăng đầy…
Cõi quá khứ miền vị lai bất đắc
Mặt trời lên là ân điển hôm nay…

Yên Thảo

LẬP ĐÔNG

Dường như đông đã về theo gió
Bên sông xám ngắt một màu mây
Hiu hiu ngọn bấc lùa qua ngõ
Ngày đã lên mà nắng chưa đầy

Dường như mây kéo ngày xuống thấp
Che nỗi niềm ai mùa cuối năm
Lòng ta vẫn ươm đầy nắng ấm
Hong từng ngày tháng cũ xa xăm

Tháng mười đợi ai ngày lên muộn
Mặt trời còn ngái ngủ trong sương
Ly cà phê đậm hương buổi sáng
Còn lại mình ta quán bên sông!

Biết còn ai bên trời cố xứ
Mùa đi chưa xoá dấu chân người
Mai ta về hát bên thềm cũ
Ngồi đợi nắng đầy những sớm mai

Ừ thôi! mùa cứ trôi lặng lẽ
Nghiêng bóng thời gian đổ xuống đời
Ta lặng thầm bước chân chim sẻ
Hết đời dong ruổi, lại về thôi!

Sông Trẹm

QUA BẮC VÀM CỐNG MÙA NƯỚC NỔI

Lâu lắm mới về ngang Vàm Cống
Mười năm ờ nhỉ chắc lâu hơn
Mười năm đời chỉ là giấc mộng
Mười năm sông cạn – núi cũng mòn.

Qua Bắc Vàm Cống mùa nước nổi
Ai còn bủa lưới cá linh non
Chợt thèm lẩu mắm – bông điên điển
Một thời tuổi trẻ – dấu chân son.

Bạn ta thuở ấy tình rất mới
Ta có hơn gì – một trái tim
Câu thơ còn mãi thơm trang sách
Xanh lá – xanh hồn – xanh tiếng chim.

Rồi mai cầu mới thay phà cũ
Em có qua sông nhớ một người
Phù sa neo giữa ngàn thương nhớ
Đục trong – xuôi ngược một dòng trôi.

Rồi sẽ không còn – ai – bến đợi
Cũng chẳng – ai – trông – một bến chờ
Em cũng như ta – mờ sương khói
Thả tình cùng sóng nước bơ vơ.

Nguyễn An Bình

TÌNH XƯA

Cơn mưa buồn đến thật nhanh,
Tình xưa chợt nhớ mộng lành không duyên!
Đường này lần cuối chẳng yên,
Suốt đời thắc mắc một miền viễn du..

Xa nhau trời đã vào thu,
Biển dài nỗi nhớ tiếng tù và ru…
Chim bay tìm chốn mịt mù,
Tình xưa khép lại – tình hư hao tình.

Gió thu gom hết chuyện mình,
Gởi về đất mộng hạt tình phôi pha …

trầnthịminhchâu

CHIỀU QUA SÔNG HOÀI

Qua sông, ừ nhỉ, qua sông nhớ
Đừng để gió Thu lạnh nỗi buồn
Ký ức như một dòng nước lợ
Trôi xuôi về những bóng hoàng hôn

Qua sông trên con đò xưa cũ
Lau lách bờ xa sóng dập dồn
Ai, những ai mơ về cố xứ
Nghe lòng mình là nỗi cô đơn

Qua sông, biết chiều đang xuống chậm
Mang cả mùa Thu trong nhớ thương
Đã nhìn cuộc đời như mây trắng
Hợp tan là chuyện của vô thường

Ta sống như ngày mai sẽ chết
Nồi kê chưa chín giấc hoàng lương
Mưa Thu rây nhẹ làn mưa bụi
Trầm tịch chùa xa mấy tiếng chuông

Hồ Ngạc Ngữ

NHƯ SAM

Mình vẫn như loài sam
Cứ đeo nhau quấn quýt
Có khi không cần biết
Địa Ngục hay Thiên Đàng!

Một ngày anh thiếu em
Là bầu trời thiếu nắng
Một ngày em vắng anh
Là hòang hôn bằn bặt…

Anh rất sợ nước mắt
Làm ướt mi trăng rằm
Em rất sợ mùa xuân
Vội vàng bay qua mất!

Phải là lần thứ nhất
Đôi hồn quyện vào nhau?
Có gì như hương mật
Rót vào đêm chiêm bao!

Anh sẽ là niềm đau
Nếu không còn tin nhắn
Em sẽ rất ân hận
Nếu phải chia lìa nhau!

Phải chăng mình thương nhau
Chẳng qua là định số
Em là ai mà ngỡ
Người về từ ca dao…

Khác gì loài sam đâu
Mình đeo cho hết kiếp
Đọan trường? Không cần biết
Cứ bơi qua biển sầu…

Trần Dzạ Lữ

IMG_0199

Bên Hiên Rex Sài Gòn. Thơ Hư Vô


Hien Mua. Tho Hu Vo

Mưa ngang hàng hiên Rex
Lá vàng rung ngọn cây
Em quay lưng giấu mặt
Giấu cả tiếng thở dài.

Cho hạt bụi đừng vướng
Vào giọt lệ không chân
Đang âm thầm lăn xuống
Chỗ di tích tình nhân.

Mà có lần tôi đến
Như một ngọn mưa xuân
Rắc vào em nhan sắc
Ran rát dấu môi trần.

Những ân cần quấn quít
Rồi cũng phải chia xa
Em chưa thành người lạ
Phố xá đã nhạt nhoà.

Sài gòn ngày cuối Tết
Hoa rụng đầy bước chân
Em như nụ dã cúc
Cho bóng tôi còn gần.

Vậy mà vụt ngoảnh lại
Đâu còn kịp thấy nhau
Hành lang dài hun hút
Biết em đi hướng nào.

Tự Do hay Nguyễn Huệ
Mưa cũng đã xanh thì
Dù em có bước vội
Chắc gì khỏi ướt mi…

Hư Vô

Quán Thơ Hư Vô 303


Quán Thơ Hư Vô 303

TRĂNG ĐÊM TRÊN DARLING POINT

Từ trăng tan vỡ vào thơ
Chảy thành tơ lụa ngang bờ vai em
Lần mò trong cõi tóc đêm
Mùa thu có sợi vàng thêm chỗ ngồi.

Tựa nhau da thịt quen hơi
Trái tim em đã có tôi dự phần
Biển khuya tấu khúc tình nhân
Sóng xô con nước trăng trần áo em.

Vân vê theo ngón tay mềm
Darling Point đứng chờ đêm tượng hình
Trăm năm mấy bận hồi sinh
Để em đếm hết tội tình trên tay.

Còn nhau chỉ một đêm này
Thì em hãy khóc cho đầy mắt tôi
Thắp trăng bên ẩn tích người
Thấy trong gương. Áo em phơi cuối ngàn…

Hư Vô

RÓT HỆ LỤY

tháng ngày rót rượu mừng em
rót câu lục bát xuống thềm dân gian
rót thêm sóng sánh đôi hàng
đãi người văn vẻ bình an tuổi rày

rót chơi vài ngọn gió bay
cho phôi phai nỗi tháng ngày hoài hương
rót hệ lụy xuống văn chương
năm mươi năm khởi từ phương quê nhà.

Phan Ni Tấn

VẾT XÂM

tôi hỏi em – hình xâm dưới đáy lưng
hoa văn mấy nét như phạn ngữ
em không đáp – úp tay tôi lên ngực trái
bình minh âm thầm chở vết thương

điều gì lâu lắm – không nhớ hết
những đường mưa nắng dấu chân qua
đôi khi cảm xúc chợt đẫm mệt
bờ bãi trần gian ngun ngút xa

ngày mỏi vai khuân năm tháng vận
mây dan díu tựa buổi sơ khai
em từ đâu – tôi về đâu – hoang vu tưởng
sóng nước trào – tâm tư cạn – khoảnh khắc vây

có khi thầm kín lòng tay giữ
chỗ tận cùng không tên gọi – ngôn ngữ đau
dọc ngang từng đoạn mờ biên xứ
vực thẳm chùn chân đêm nhói sâu

mở ra chợt thấy vầng luân lạc
bỗng nhiên nghe buốt nỗi giang hồ
vũ trụ tan hoang đầu ngọn tóc
bạc lìa một sợi trói âm u

em kể tôi nghe vết xước hình phạn ngữ
từng mũi xâm là một cách chia
tưởng như hình bóng – hình với bóng
nguyệt thực cho nhau lạnh mỗi khuya

Ngô Nguyên Dũng

XIN MỘT LẦN SAU CUỐI

Xin rót cạn chén đời ta lần cuối
Tạ ơn người, tạ lỗi với trăm năm
Men rượu chảy như một lời thống hối
Câu kinh buồn là lệ buổi chia tan

Xin nhuốm lại đóm lửa chiều xưa cũ
Sợ hoàng hôn về lạnh giá, sương giăng
Ta cắm nhành hoa lên bình tim vỡ
Dấu tình xưa còn liệm kín mùi hương

Sông người ơi, xin chậm dòng mê mãi
Đừng miên man vỗ động sóng chân cầu
Ta rong rêu bám xanh hồn đá sỏi
Sợ vô cùng con nước cuốn trôi mau

Xin uống cạn chén đời nhau lần cuối
Rượu hoàng hôn vừa nhuộm bóng mây chiều
Em có thấy mặt trời bên vách núi
Còn rực ngời trên mỏm đá cheo leo.

Lê Văn Trung

VỀ CHÙA TỤNG LẠI KỆ KINH

Về chùa ngồi giữa mõ chuông
kệ kinh tụng lại nghe buồn làm sao
giai không ngũ uẩn rối nhàu
tóc xanh trắng xóa lũ đau cuộn lòng

Cạo đầu nén sắc vào không
càng tu càng vướng mãi vòng yêu đương
tình anh lửa nến khói hương
tim em là bể vô thường bên trong

Uống say nửa nụ môi hồng
nhận theo về cả dòng sông bạc đầu
khởi từ tiền kiếp thiếu nhau
niết-bàn chìm chết giữa màu biệt ly

Mõ hồn gõ nhịp hồi quy
chuông rơi vàng tiếng tình đi hai chiều
nâu sòng khép lại nghiệp yêu
Phật còn giữ kín bao điều vấn vương

Chuỗi lần từng hạt nhớ thương
có thiên thu giữa vô thường không em?…

Trần Minh Tạo

ĐƯỜNG TÊN BAY

Từng mũi tên bay và mất hút
Đường đá chông chênh giọng đục khàn
Lũ nai hôm đó còn ngơ ngác
Tấc dạ mờ theo với thế gian.

Vẽ một đường mây trên vai áo
Ngó thấy bình minh giữa xế chiều
Bàn tay ai vẫy mùa dông bão
Đất ngửa nghiêng chìm theo gió reo.

Lũ sáo qua đời đâu ai biết
Giữa một dòng sông chảy ngược dòng
Những con mắt đỏ mùa ly biệt
Thả cánh diều bay với cõi không.

Mây trôi lấn biển rừng lấn đất
Mực tàu còn lấn một biên cương
Tiếng gươm xẻ núi hề! kiêu bạt
Mộ chí ta xanh mộng chiến trường.

Lý Thừa Nghiệp

CÕI RIÊNG

thà như một cõi riêng mình
gió bay lá rụng động kinh mây ngàn
thà như hơi thở vừa tan
tan như bọt nước muộn màng cơn mưa

bảo sầu em kéo về chưa
mà trong vô tận đâu vừa khít khao
rộng rinh là cái tinh nào
mà xa xăm lắm gầy hao nổi phiền

hôm qua thử giả tình điên
chửi cha số phận linh thiêng một lời
ngồi buồn tình nhẩm mà chơi
thấy trong thiên hạ đua đòi có không

này em đắng chút bận lòng
hiu hiu gió thổi tình không chịu về
cõi người là một cơn mê
cõi riêng là chút bộn bề trước sau

thử nhìn ráng đỏ chiều nao
phong vân đổi sắc mấy màu phù vân
cúi nhìn tàn rữa bước chân
nghe đau số phận đau rần tương lai

cõi riêng nào biết trong ngoài
cõi chung nào biết ngày mai thế nào
cúi mình lượm chút hanh hao
nghe như tim bể máu trào lặng im

nghìn năm mắt mỏi cánh chim
cõi riêng ai biết ai tìm cảm thông
thì thôi em chớ bận lòng
đôi tay số phận đừng hòng nối nhau

Trần Phù Thế

ẨN…

Trong niềm vui ẩn nỗi buồn giấu mặt
Tình lãng quên theo ngọn sóng bạc đầu
Đêm nhung nhớ làm buồng tim se sắt
Giấc mơ hồng đã trói chặt đời nhau

Đời vẫn thế vần xoay cơn bĩ cực
Tôi nhìn tôi hoang phế một kiếp người
Ước mộng xưa đã không thành hiện thực
Thôi cũng đành theo dòng nước cuốn trôi

Tôi ở đây một góc nào thầm lặng
Ngày vẫn rơi trên tiếc nhớ ngậm ngùi
Kỷ niệm gánh đôi vai gầy trĩu nặng
Biết bao giờ tôi tìm lại chính tôi?

ninh trần

Melbourne Mùa Thu Không Chỗ Dựa. Thơ Hư Vô – Nhạc Anh Bằng – Ca sĩ Hoàng Quân – Video Vọng Ngày Xanh


 

Chiều Trên Đồi Nhũ Hương. Thơ Hư Vô


FB0CA250-0239-4200-AA83-03C69ED556C0

Lên đồi hái đóa nhũ hương
Chợt nghe mây trắng đang hường nhan em
Tay trần chạm nắng còn thơm
Từ em áo lụa vàng ôm bóng người.

Mỏng manh như vạt mây trôi
Vậy mà đã cuốn hồn tôi dị kỳ
Rắc hoa ngập lối em đi
Để còn thấy dấu tình si thuở nào.

Đường trơn chân thấp, dốc cao
Lùa tôi tới chỗ vết đau lộ hình
Nơi có chiếc bóng lung linh
Nhũ hương dậy mộng làm tình tội tôi.

Lên đồi hái đóa hoa môi
Nở ra tan tác một chồi gai non
Biết đau từ thuở em còn
Tay che dáng nắng chiều thơm lụa người..

Hư Vô

Quán Thơ Hư Vô 302


Quán Thơ Hư Vô 302

NGOẢNH LẠI THÁNG 10

Ngoảnh lại tháng 10 cho dài cổ
Còn chưa tới chỗ có em về
Để trả tôi xanh xao giọt lệ
Mà em đánh rớt giữa cơn mê.

Trời đất trăm năm còn lỗi hẹn
Thì làm sao trả hết nợ nần?
Ngoảnh lại trần ai thêm cùng tận
Chắc gì níu kịp áo tình nhân.

Chỗ có một lần em đứng khóc
Cho màu lụa biếc vẫn còn thơm
Bỏ tôi chết đuối trong đôi mắt
Từ khi giọt lệ có linh hồn.

Đâu còn thấy đường mưa em tới
Mím môi nín thở nhón qua đời
Mang theo giọt đá vàng em đã
Nhỏ xuống thênh thang áo tháng 10..

Hư Vô

CHIẾC LÁ BÊN TRỜI

rồi cũng hết một mùa thu tàn tạ
chiếc lá vàng rơi xuống giữa đồi hoa
như em đã trở thành người xa lạ
trong tim tôi từ buổi ấy mưa nhòa

chút nắng gió của đời tôi lận đận
có mùi hương lạc bước thuở em về
sẽ rất nhớ chiều cuối mùa vương vấn
tiếng chân người đánh thức những cơn mê

đâu còn chắc thu nầy em ở lại
dẫu biết rằng lá đã rụng đầy sân
tôi thả những giấc mơ buồn tê tái
nghe tình xưa còn vướng những nợ nần

gửi màu nắng về chân trời thu cũ
cả lặng thầm đau giữa trái tim tôi
để mai tiễn một đời môi thiếu phụ
vẫn còn đây chiếc lá rụng bên trời…

nguyễn minh phúc

GIỜ TAN HỌC

Giờ tan học em thường hay ra trễ
có phải vì bịn rịn ghế bàn không?
suốt bốn giờ hai cánh tay áo lụa
thoa phấn hương cho mặt gỗ thơm hồng

giờ tan học em thường đi rất chậm
mỗi bước chân như ngại hành lang buồn
quai guốc đỏ hôn thầm mười ngón ngọc
gió hay thơ ai vói níu gót chân

giờ tan học em quen tay vuốt tóc
tóc như sông cùng ngã một bên vai
có ai đếm hộ em bao nhiêu ngọn
mỗi ngọn tình đã từng buộc những ai?

giờ tan học em về trên xe đạp
vạt áo dài khúc khích vờn nan hoa
đọt nắng cuối theo em về tận cửa
cũng bỏ đi, chỉ còn lại mình ta

Lê Hân

NGÀY MƯA

Mưa nay ta nhớ mưa xưa,
Nhớ em con gái tóc vừa thắt lưng,
Trời mưa mưa mãi không ngừng,
Guốc khua xóm nhỏ lòng từng xôn xao..

Trong tim máu chảy khát khao,
Ô che mái tóc sợi nào vướng tay.
Cho ta luống cuống như say,
Tình ta thú thật em hay không nào?

Ơi em môi đỏ má đào,
Trong mơ hôn khẽ dạt dào đam mê.
Mưa thêm mỗi buổi chiều về,
Tình thêm nặng hạt ê chề tình đau ..

Ngày mưa ta uống với nhau,
Rượu này ngọt lịm quên mau nỗi sầu.
Như ta đã lỡ chuyến tầu,
Để em đi mất tình đầu không duyên..

Ngậm ngùi tiếng hót chim quyên,
Mưa buồn ta cố lãng quên một lần ,
Nhưng chiều mây xám thật gần,
Tay ôm nỗi nhớ đong đầy tên em…

trầnthịminhchâu
Tháng 10/2018

DẮT NHAU VÀO TRĂM NĂM

đưa nhỏ về tháp chàm
thăm vương triều thần thoại
thuở hoàng kim xa xăm
run thơm triền nắng dại…

hồn rêu nhoà thiên cổ
trên phế tích hoang tàn
khảm xà cừ cương thổ
sưng gót mùa digan…

mắt hồ thu công chúa
gợn sóng buồn cỏ tranh
ngân ngấn niềm đôi lứa
trầm môi khoé khuynh thành…

lòng cứ như dao cứa
rét luồn qua kẽ răng
nỗi tội đồ rực lửa
khô khốc lời ăn năn…

đưa nhỏ về tháp chàm
thắp tình soi cổ tích
phủi tàn tro sử lịch
dắt nhau vào trăm năm…

Nguyễn Đăng Trình

DỤ NGÔN ĐÁ SỎI.

Em về đâu nắng đã phai màu
Hãy cùng ta ngồi lại bạc đầu
Ngày đã nén tiếng kêu loài dã yến
Đêm đã quen trăng lạc phía giang đầu.

Nào ai đã làm em sầu vạn kiếp
Thác sông kia có phải lệ tuôn buồn.
Em hãy nói thật lòng cho gió biết
Nguồn cơn nào sương giá hóa bão giông.

Bàn tay này xin nhắc bước em đi
Gom sỏi đá xây lâu đài mộng ái
Em hãy ngủ cho xanh chồi biếc lá
Sầu tan ra thành vạn đóa nhung hài.

Ta xếp lòng ta thành tượng đá
Ngàn năm bồng em đón gió thiên thanh
Em hãy đến cùng ta ngồi nán lại
Ngắm mây hồng chăm chút những mầm xanh.

Lê Bảo

TÌNH YÊU TUỔI HỌC

Cảnh cũ, người xưa… Kỷ niệm bay
Cao cao dáng lụa, bóng dương gầy.
Bâng khuâng guốc mộc rung thềm vắng
Lớp lớp thời gian bụi phủ dày.

Đứng trước trường em biết bao lần
Anh đếm thời gian qua bước chân
Trong tim xao xuyến câu Hoàng Thị
Từng đàn “Ngọ” về áo trắng sân

Gọi “Ngọ” đâu vì em tuổi ngựa
Giữa bầy ngựa trắng hí vang vang.
Ngựa này hẳn là ngựa công chúa
Giọng hí êm như giọng oanh vàng

Em ở Thành xưa hay Phú Vinh?
Xuân Lạc, Xuân Phong, Xương Huân đình?
Phước Hải, Phương Sài hay Xóm Mới?
(Giết người trong mộng… Khoé môi xinh).

Anh Mậu Tuất gặp em Giáp Ngọ.
Nhỏ hơn bốn tuổi vẫn tơ tình
Thiên cang Mậu, Giáp đầy xung khắc.
Nên hết đời… tình vẫn lặng thinh.

Một ngày phượng tíu tít đỏ hoa
Ve kêu não ruột ánh dương tà
Tiếng trống gọi hè nghe giục giã
Sân trường mất hút bóng tiên nga

Tuổi trẻ chóng yêu rồi chóng quên
Kỷ niệm êm đềm một cái tên
Hoàng Thị giờ đây đâu là “Ngọ”
Xuân Lan, Thu Cúc vấn vương tình.

Đất nước tan tành cuộc bễ dâu
Sông Tương ca khúc biệt ly sầu
Dòng đời xô đẩy đường muôn nẻo.
Bèo dạt quê người, bọt vướng đâu?

Bùi Nguyên Phong

IMG_0136

Quán Thơ Hư Vô 301


Quán Thơ Hư Vô 301

CHIỀU TRÊN BLUE MOUNTAINS

Tôi đứng nghiêng triền như dốc núi
Tựa vào em nắng cũng chông chênh
Để thấy mây đang lùa trong tóc
Núi bạc đầu trên vai ngủ quên.

Cho giấc mơ nhập hồn với bóng
Vết tình đọng đậy dấu môi xưa
Chỗ em bỏ lại tôi một nửa
Lời hẹn hò cho biết tương tư!

Như tiếng suối reo ngoài vực thẳm
Còn thì thầm từ nỗi quạnh hiu
Mà nghe giọt lệ dường như đã
Nhỏ xuống mùa thu ướt lưng chiều.

Dắt díu hồn tôi vào lối cỏ
Cho dài thêm mỗi bước em đi
Những phiến đá đè lên nhịp thở
Núi trăm năm ngỡ mới dậy thì!

Hư Vô

BẢY MƯƠI NĂM

Bảy mươi năm hề! bảy mươi năm
Đâu đây ai rót tiếng dương cầm
Chân đề thiền tỏa xanh lưng núi
Chìm giữa ngàn dâu nốt nhạc trầm.

Bảy mươi năm hề! mây hay khói
Tí tách mưa đưa tiếng nước lùa
Chông chênh đường dốc chông chênh đá
Hun hút trời xanh bóng nhạn mờ.

Con mắt mờ lên từng trang giấy
Thắp chi leo lét những ngọn đèn
Đắp thêm tấm áo đời lau sậy
Cắm sào con nước vỗ chông chênh.

Lá rơi từng chiếc trôi về biển
Lấm chấm chân mây những cánh diều
Hình thù biến hiện hề! như huyễn
Mở cửa trông ra nắng đã chiều.

Lý Thừa Nghiệp

GẶP LẠI NGƯỜI NĂM TRƯỚC

Cứ ngỡ qua rồi thời thương nhớ
Ngờ đâu âm ỉ dưới tàn tro
Chút kỷ niệm của ngày xưa cũ
Chợt bùng lên giữa trái tim người

Ly loạn – em – ta- đều lưu lạc
Mỗi người – mỗi hướng – mỗi đời riêng
Ta mãi ở cùng trời – cuối đất
Ôm nỗi đau cũng chỉ một mình

Giọt lệ tưởng muôn ngàn hạt ngọc
Dẫu tháng năm chung sống bên chồng
Ai đã cho đời em hạnh phúc
Để hồn ta lặng lẽ chờ mong

Chiều bỗng dưng buồn khi ta gặp
Tóc thề bay theo gió thả dài
Phải chăng người mấy mươi năm trước?
Hẹn hò ta trong giấc mơ phai

Linh Phương

NẮNG MỚI
(Trích thơ của Ngói)

Thu ơi! Nắng thắm vàng thơm quá
Nắng phả lên màu của nhớ nhung
Nắng rung như thể tà thu mỏng
Nắng hát như môi ngọc chớm hồng

Hoa của vườn xanh cũng dát vàng
Hoa vờn lóng lánh giọt sương tan
Nhớ người ôm nắng qua vườn biếc
Nắng tỏa hương từ mỗi bước chân

Nắng chảy êm đềm, nắng nhẹ tênh
Người có nghe chăng nắng tự tình
Hồn tôi từng giọt hòa trong nắng
Nắng chảy thành tơ lụa tóc mềm

Người có về nghe nhạc nắng rung
Âm giai như gió thổi qua rừng
Như hơi thở của nghìn yêu dấu
Như rượu hoàng hoa đã dậy hương

Tôi nghe nắng thắm từng cơn mộng
Theo bóng người về phơi áo thu
Hồn tôi ngào ngạt vườn hoa nắng
Người về cho kịp nắng, về mau.

Lê Văn Trung

VỀ ĐI

chưa hò thì hẹn với quê
kẻo Cái Quao nọ ủ ê ngóng chờ
về đi dẫu chỉ là… mơ
còn hơn là để bài thơ ngồi buồn

câu thơ vốn đã xa nguồn
lâu rồi quên diễn mấy tuồng bể dâu
về đi dẫu gặp toàn sầu
còn hơn để rạch Cái Cau tiêu điều

Về đi dẫu tính nước liều
Không còn quê giữa câu Kiều gió bay.

Phan Ni Tấn

NHỮNG DÒNG KÊNH PHÈN ĐÃ XA

Đồng sâu quê tôi thưở ấy lắm kênh phèn
mùa nước đổ kênh trong ngần như lọc
những dòng kênh rong rêu nằm xõa tóc
con cá chài đuôi đỏ lội tung tăng

Những trưa hè nắng lửa ngập đầy sân
buồn lặn ngụp cả người vào kênh tắm
kênh xanh rờn – kênh xanh thẳm
kênh dịu dàng mát rượi cánh tay dang

Những dòng kênh tuôn chảy từ quê làng
tôi đã hết một thời chơi tóe nước
tôi muốn ngâm mình vào dòng kênh thửa trước
biết bao giờ về lại cánh đồng xa

Những dòng kênh nhiều lúc nhớ muốn khóc òa
đời bồn chậu nên quên dần bơi lội
kênh phèn cũ trong ngần không cần nói
tôi thấy cả trời có mây trắng đang bay

Tuổi ba mươi con nắng quá nửa ngày
những dòng kênh chảy hoài qua nuối tiếc
kênh phèn trong xanh lòng vừa nhận biết
là lúc qua rồi thuở mặt nước như gương

Những dòng kênh phèn xin một chút nhớ thương
xin một chút lắng hồn và tưởng niệm
dù hiểu đã trôi đi mùa trăng vàng âu yếm
tôi vẫn đắm hồn tắm mãi nước kênh xa…

Trần Minh Tạo

ĐÊM VỌNG NGUYỆT

Cúc vàng thơm mấy đóa
Tắm trong trăng thu xanh
Dậu trúc bật chồi biếc
Nguyệt vắt áo trên cành

Chầm chậm thôi đông giá
Đợi áo lạnh ta đan
Phải rừng phong thay lá
Mơ hoài tiết thu sang

Hơi thở khuya phảng phất
Lá trăng rơi trên cành
Tiếng chim gù âu yếm
Hương tình vương mộng xanh

Em khép bờ mi liễu
Nghe “Dạ khúc ánh trăng”
Hương Dạ Lan bịn rịn
Ve vuốt ngón tay măng

Mỏng manh cánh thiên di
Nương bên anh ngọn gió
Bầu trời họa vần thi
Dệt từ muôn hoa cỏ

Một chút buồn nho nhỏ
Rụng theo gió heo may
Muôn hạt sương thu gầy
Lấp lánh thành sao sáng

Thiên Di

IMG_0098.jpg

 

Dòng Sông Mùa Thu. Thơ Hư Vô, Nhạc Phùng Việt Dũng. Ca sĩ Thùy Trang


Quán Thơ Hư Vô 300…


CHÀO EM THÁNG 10.

Chào nhau một nụ tháng 10
Mùa thu nở giữa môi người ngọt ngây
Cảm ơn em mái tóc dài
Thả tôi lêu lỏng trên vai một thời.

Chào nhau nụ ấm hơi người
Cảm ơn em đã vì tôi biết buồn
Môi tròn theo dấu phấn son
Tóc chia hai nhánh tôi còn một bên!

Ơn em xin nguyện đáp đền
Thì tôi cũng được chút huênh hoang rồi!
Trả nhau chưa dứt nợ đời
Mà tim tôi đã tơi bời đó em.

Nợ nần chồng chất nặng thêm
Cảm ơn em vẫn còn kềm chân tôi
Chào em môi đỏ tháng 10
Thơ tôi trải xuống em ngồi cho êm…

Hư Vô

CHIỀU XUÂN LẠNH MELBOURNE

Melbourne bây giờ đang mùa xuân
Em yêu ơi! Trời lạnh vô cùng.
Anh đi lãng đãng chiều phai nắng
Khẽ gọi tên em môi run run!

Có tiếng chim gù trong gió xa
Nhớ em…chiều nắng xế quê nhà.
Anh xuýt xoa hai bàn tay lạnh
Chiều không em! Lặng ngắm mây qua!

Anh biết quê nhà đang cuối thu
Đêm buồn rưng rức trăng tương tư!
Dưới bóng hoàng lan trăng lồng tóc
Một mình em lặng bước thẩn thơ!

Em nói em yêu trời Melbourne
Đến mùa thu lá vàng đẹp hơn!
Ừ nhé em yêu! Chiều nắng tắt
Đêm vo tròn giấc ngủ cô đơn!

Trần Thoại Nguyên

CƠN ĐAU KHÔ..

Đường chưa tận mà đôi chân đã khụy
Trời vẫn xanh mà mây đục giăng đầy
Nắng đã thừa chiều mà gió chưa vơi tạnh
Lối ta về…bụi cát vẫn đang bay..

Tìm đâu thấy một lần ta sống với
Một lần ta trú tạm xác thân mình
Một thế giới hình nhơn đầy hắc khí
Nhảy loạn cuồng những điệu múa yêu tinh..

Ta thở gấp cho đầy đêm tuột áp
Buồn hôn mê theo máu chảy luân hồi
Tim loạn nhịp nghe rền cơn trống giục
Hồn ngợp chìm trong nỗi nhớ đang bơi..

Ôi, cơn đau đấy ta vào ngõ cụt
Ta nhìn ta phần mộ phía bên này
Khung trời hẹp chim không còn chỗ đậu
Một lối nhỏ ta về trả lại khoảng trống cho ai….

Trung Chinh Ho

HẮT HƠI THƠ

Có một ngày mạch thơ khô cạn
Cảm xúc giang hồ đâu đó biệt tăm
Huy động nhớ thương lục tung dĩ vãng
Nửa câu ngắc ngứ chẳng nên vần

Hồn rơi rớt nơi trạm dừng bến đỗ
Tình chơi vơi níu giọt sương mờ
Tà áo phất bên lòng nhột vòng quay lặng lẽ
Kỷ niệm vàng ký ức hắt hơi thơ

Trong khắc khoải nỗi buồn truyền kiếp
Nhịp cô đơn hồi trống giục lên đường
Mở mênh mông màn trời trải chập chùng chiếu đất
Một thiên đường ma mị yêu thương

Những huyễn mộng có bao giờ giải được
Dòng hạ lưu hổn hển chảy về đâu
Chân líu ríu nối mùa sau mùa trước
Mặc vòng tay hiu quạnh nối sầu

Cuồng phức cảm ào ạt tràn vỡ mạch
Chữ nghĩa xô bồ thơ hoại tử yêu
Ta cắm bút vãi mực tình ra đất
Trơ cành khô treo lá cờ chiều….

Lưu Xông Pha

TÌNH THƠ

Phong thư một mùa xưa cũ
Cánh hoa mỏng mảnh lưu hương
Từng dòng, từng câu nắn nót
Tình đầu như vẫn còn vương

Bâng khuâng một thời áo trắng
Lá me rơi vướng tóc bay
Sáng chiều vòng xe đưa đón
Lối em hoa nắng rơi đầy

Hoàng hôn núi đồi tím ngắt
Bầy chim cao vút tầng mây
Gót son chạy qua nội cỏ
Ngỡ tay ôm cả đời này

Phượng nở tàng cây thắm đỏ
Như mầu tim đỏ biệt ly
Mực mùng tơi giây trang vở
Hai phương chia biệt kinh kỳ

Xa lắm, mấy thu rồi nhỉ
Sầu dâng bạc trắng vầng trăng
Biển xanh u trầm đáy nước
Người nghe em gọi bao lần?

Những tờ thư xinh năm ấy
Còn ghi..mộng thuở ..ngày xanh

Thiên Di

HÀNH KHẤT

Tôi đi xin tháng xin ngày
Xin cho tôi lại thơ ngây thuở nào
Để tôi vẫn được ước ao
Trèo lên cây bưởi hái sao trên trời
Cho tôi bắt được sao rơi
Đem về tôi đổi nụ cười của em …
…..
Tôi đi xuyên suốt màn đêm
Chỉ mong nhìn được môi em mỉm cười ..
.
Tôi đi hết cả một đời
Mà không tìm được nụ cười của em ….

Nam Vu

TRƯA TÌNH

Trưa-trờ-trưa-trợt rồi em
Chưa buông chăn chiếu, nán thêm trưa tình
Bên hiên gió lạ rập rình
Thương con chim hót, thiên thanh trời về…

Kệ thời gian, nhặt đam mê
Bỏ vào ký ức cho lê thê ngày
Trưa tình lúng liếng thơ ngây
Mắt em háo hức thuở đày trái tim!

Anh. Câu lục bát đi tìm
Mùa thu chộn rộn Ngự Bình heo may
Hàng Bồ sót nụ cười đây
Để nghe mùi nhớ lên đầy vai xưa.

Trưa tình mắc võng câu thơ
Ru em chín đợi, mười chờ như ri…
Mai này dù cạn sân si
Hoa tàn, nguyệt tận không di lý đời…

Trần Dzạ Lữ

CHIỀU CAO NGUYÊN

Mây mãi phiêu bồng
Nơi đó có ai đợi trăng về đêm tháng tám
Trăng đục thơm mầu sữa
Tiếng hát buồn rơi trong hoàng hôn

Gió như chùng xuống theo hơi thở của ngày ly biệt
Quay lưng để lại giữa mùa thay lá
Rêu phong đã phủ mờ
Trên những dấu ngày tàn phai

Ngoài hiên tiếng thở dài như khẽ gọi …
ngày phai úa.

Đổ Khoa

IMG_0039

Em Qua Cầu Sương Trắng. Thơ Hư Vô, Nhạc Cung Nhật, Ca sĩ Đình Nguyên, Video Vọng Ngày Xanh


Quán Thơ Hư Vô 299


Quán Thơ Hư Vô.

CẢM ƠN EM, NGƯỜI TÌNH CUỐI

Cảm ơn em,
là chiếc bóng
Để tôi biết tượng hình hài
Cảm ơn đêm,
còn tăm tối
Chỗ tôi lăn lóc bên người!

Trái tim thì thầm
nhức nhối
Một đời hối hả tìm nhau
Cảm ơn em,
người tình cuối
Cho tôi biết yêu lần đầu.

Em là đêm,
tôi nương náu
Vết đau như đã ngọt ngào
Em là dao,
tôi rướm máu
Còn nguyên nhát chém đời sau!

Cho em dự phần
di tích
Chia đều nửa góc hình tôi
Những người tình,
còn đang khóc
Chia nhau giọt lệ,
lẻ loi…

Hư Vô

THƠ KHÔNG ĐỀ TẶNG HƯ VÔ

Ôm Lưng Nguyệt lần đầu gặp gỡ,
Kiếp phù sinh có phải Hư Vô?
Chiều thu như có sợi tơ,
Ta ngồi kể chuyện chuyện thơ thẩn cười,

Bụi nào ấm áp tình người ,
Bụi nào đau đớn tay lười phủi đi!
Bụi nào ôm ấp tình si,
Hai bờ xa cách ướt mi mỗi chiều ..

Duyên mình chỉ có bấy nhiêu?
Vô tình gặp gỡ mang nhiều bâng khuâng…
Chiều nay lòng vẫn lâng lâng,
Nhớ người nhớ bạn một lần gặp nhau …

Trầnthịminhchâu

CHIỀU THU NGẮT BÔNG HOA DẠI

Buổi chiều buồn…đi lang thang
Ngắt bông hoa dại mơ màng nhớ em.
Lặng nhìn trời đất mông mênh
Cúi hôn hoa bỗng nghe rền biệt ly!

Ôi em mười bảy xuân thì
Cành hoa em bẻ bay đi biệt mù
Bây giờ nắng úa xế thu
Anh cầm hoa dại hát… ngu ngơ buồn

Ai đâu tâm sự hoàng hôn
Nhìn hoa…hồn lạc theo hồn hoa xưa!

Trần Thoại Nguyên

Biệt Ly

Bánh xe lăn về phía chia ly.
Mắt đỏ nhìn nhau lệ hoen mi.
Phi cảng lạnh lùng sầu lan toả.
Đau lòng kẻ ở khóc người đi..

Bảng đèn nhấp nháy giờ ly biệt.
Lung linh ngấn nước bóng sao trời.
Đêm nay trăng rải vàng phi đạo..
Phòng chờ trước mặt hoá xa xôi..

Tai nghe tiếng máy bay gầm rú.
Phi đạo trải dài giữa đêm đen.
Trơ trơ chim sắt vô tình quá.
Xoải cánh nghênh ngang dưới ánh đèn.

“Sao” rơi về phía những tàng cây.
Bỗng dưng giọt nước mắt lăn dài.
Vút tận trời cao đau xé thịt.
Trải lòng thương xót ngập cung mây…

Quê nhà biền biệt trong mộng tưởng.
Vầng trăng viễn xứ khuất sau đồi.
Đêm rằm trăng đỏ như đọi máu.
Rưng rức, cồn cào bóng nguyệt soi.

Chẳng biết ta đi hay về nữa.
Một bước quê chồng nhớ quê xưa.
Thương cha thui thủi sầu nguyệt tận.
Nhớ mẹ vào ra mắt thẫn thờ.

Ta bước chân về… Ta chẳng ở.
Nhớ mẹ, thương cha dấu trong lòng.
Kia nhà ta đó, chồng con đó.
Ta về sao giống sáo sang sông.

Chim hồng tung cánh trời cô quạnh.
Vời vợi chiêm bao khóc má hồng.

Bùi Nguyên Phong

MƯỜI NĂM TÌNH NHƯ ĐÃ..

Chiều lưng trên phiến nhớ
Ký ức mòn vách ngăn
Tay với bàn tay vẫy
Chân níu hoài bước chân..

Ừ, thôi đò lỡ chuyến
Câu thề neo bến sông
Lơ thơ bèo mây dạt
Tím loang màu tình nhân..

Ơi, mười năm xiêu lạc
Giữa mùa ta bão bùng
Ơi, mười năm dấu chấm
Vết bụi mờ hư không..

Trăng treo miền hư tự
Đêm trầm hương quế lan
Gối hồn lên cố xứ
Mộng tàn theo khói nhang..

Mười năm dài cách trở
Mưa hoen chiều ngõ xưa
Ngày bặt vô âm tín
Nỗi buồn trôi dật dờ..

Mười năm lòng trắc ẩn
Giấu mình vào cơn say
Mười năm tình như đã
Úa trên mùa hoa gầy..

Ngày rơi như chiếc lá
Mười năm em có hay…

Trung Chinh Ho

ĐỜI BIỂN CẠN

Có từng đêm giữa những cơn biển động
Tôi nằm mơ nghe sóng đánh dội lòng
Con còng gió trốn mình trong bão cát
Kiếp dã tràng thương số phận long đong.

Lòng biển rộng không dung đời hai đứa
Đôi tình nhân trong thân xác tội đồ
Cơn hồng thủy đem người xa đất hứa
nhấn chìm theo lời thú tội ngu ngơ.

Và tháng chín – bước chân người xa quá
Ngày thu đi trên ngọn sóng phù du
Dõi ánh mắt khát khao bờ bến lạ
Vết dao đâm giữa tuyệt vọng khơi mù.

Lồng ngực đở bỗng đau ngàn tiếng sóng
Cơn bão tình trào đục chết đêm nay
Con chim lạ trốn tình nơi góc biển
Đời nghiệt oan chìm khuất những cơn say.

Người bỏ lại – tình tôi – đời biển cạn
Nhánh rong nào phiêu bạt chốn nhân gian
Tiếng hát mỹ nhân ngư bên bờ vắng
Đưa người về từ một thuở hồng hoang.

Nguyễn An Bình

BÔNG TRÀM

Có ai biết mùa nào bông tràm trổ?
Mà quanh năm rừng thoảng một mùi hương
Dù đi xa bao năm lòng vẫn nhớ
Hương tràm bay nhè nhẹ thấm qua hồn

Bông tràm trổ rủ ong về hút mật
Nắng lao xao trên những tán rừng chiều
Màu bông trắng mang chút tình của đất
Gió đưa hương thơm màu nắng quê nghèo

Bông tràm trổ rồi lặng thầm kết hạt
Rụng xuống rừng nối tiếp những mầm xanh
Đàn ong vẫn bốn mùa đi hút mật
Vị ngọt nào gieo nỗi nhớ quanh năm?

Đâu ai biết mùa nào bông tràm trổ
Mà U MInh xanh thẳm một màu rừng
Dòng sông vẫn mang phù sa châu thổ
Dưới chân rừng cây nhú những chồi non …

Người có về thăm quê hương miền hạ
Gió xuân còn qua suốt tận giêng hai
Trời trong veo cho rừng thêm xanh lá
Và hương tràm như níu bước chân ai!…

Sông Trẹm

NHU MÌ CÁNH MỎNG TÌM NHAU.
1/
Đào hoa rụng xuống anh thư
Chiều rưng cánh mỏng ngục tù mắt nhau
Khép mi là hết đêm sầu
Một mai lăng lắc, không đào thoát đâu!
2/
Lạc vào mê lộ ơ kìa
Ngẩn ngơ bóng ngựa qua khe trời tình
Đêm dài níu mộng đinh ninh
Mùi hương dạ lý còn in dáng Kiều!
3 /
Đăm đăm vàng đá tìm nhau
Gừng cay muối mặn rất mầu nhiệm xưa
Giọt cường toan… hẹn bao giờ
Chim sa, cá lặn sao mờ…mới yên!
4/
Trải lòng ra hết nghe em
Trái tim nung nấu cơn thèm khát dâng!
Ăn môi, dại cả văn vần
Say men rượu nhớ, đâu cần thời gian?

Trần Dzạ Lữ

IMG_9984

Chiều Trên Blue Mountains. Thơ Hư Vô


5ACD7D05-8376-4744-9ED4-BB6832B303EC.jpeg

(Blue Mountains in NSW, Úc Châu)

Tôi đứng nghiêng triền như dốc núi
Tựa vào em nắng cũng chông chênh
Để thấy mây đang lùa trong tóc
Núi bạc đầu trên vai ngủ quên.

Cho giấc mơ nhập hồn với bóng
Vết tình đọng đậy dấu môi xưa
Chỗ em bỏ lại tôi một nửa
Lời hẹn hò cho biết tương tư!

Như tiếng suối reo ngoài vực thẳm
Còn thì thầm từ nỗi quạnh hiu
Mà nghe giọt lệ dường như đã
Nhỏ xuống mùa thu ướt lưng chiều.

Dắt díu hồn tôi vào lối cỏ
Cho dài thêm mỗi bước em đi
Những phiến đá đè lên nhịp thở
Núi trăm năm ngỡ mới dậy thì!

Hư Vô

Quán Thơ Hư Vô 298


Quán Thơ Hư Vô

DI TÍCH MỘT NỤ HỒNG

Tôi nhặt chùm hoa nhỏ
Thả nỗi buồn qua sông
Còn nghe tiếng cát lở
Theo ngọn sóng trong lòng.

Em dầu gì cũng đã
Là một nhánh gai hồng
Mọc ngang tàng ngạo nghễ
Trên từng vết rêu phong.

Thì làm sao em hiểu
Trong mỗi tiếng thở dài
Có hồn tôi động đậy
Cho vàng bóng heo may!

Còn nhấp nhô dậy mộng
Ngang mặt nước trong ngần
Bóng em đang cùng tận
Một nụ hồng không chân.

Tôi lăn vào vực thẳm
Vết đau bỗng cựa mình
Từ những chồi gai nhọn
Thương tích đã hồi sinh.

Chỗ trái tim rịn máu
Trên mỗi dấu môi trần
Mà em đã bỏ lại
Một di tích tình nhân…

Hư Vô

ĐI BÊN EM MÙA THU PARIS

Bây giờ Paris trời vào thu
Lá vàng rơi nghiêng Luxembourg
Sông Seine lửng lờ soi Pont Neuf
Lòng anh bên em vờn sương thu.

Mùa thu Paris trong mắt em
Trời mây xanh lam trôi êm đềm
Apollinaire ơi mùa thu chết
Mà lòng anh nào đâu quên em!

Ga Lyon buồn thu Paris
Đời buồn mênh mang làm chia ly!
Lòng anh trang thơ Cung Trầm Tưởng
Em còn hoài thương lệ hoen mi!

Tháp Eiffel lặng nhìn …Bohemiens
Tóc xõa rượu say hồn đau điên
Thu trầm âm chiều Montparnasse
Anh mơ Paris…theo chân em!

Anh vẽ thu về trong mắt em
Thu Paris mi cong nhung huyền
Em ơi! Con đường vàng thu đó
Có lòng anh sánh bước bên em…

Đi bên em mùa thu Paris
Lòng anh say phồn hoa kinh kỳ
Thu Paris! Anh làm Thi sĩ
Say thu vàng bay …Ô mê ly!

Trần Thoại Nguyên

MIÊN MAN CUỘC NGƯỜI

Tôi đứng gọi bên bờ sông dĩ vãng
Mà thuyền xưa, đành đoạn, chẳng quay về
Con sóng cuốn vào triền lau bãi cạn
Xót đau từng hạt cát bến sông quê

Em có nghe giữa vô cùng tịch lặng
Một lời đau chìm tận đáy sông buồn
Em có thấy giữa trùng trùng hoang vắng
Một bàn tay vẫy mãi giữa trời không

Thôi hố thẳm, đã đành là hố thẳm
Mà hư vô nào định nghĩa sinh tồn
Tôi đứng gọi bên bờ sông dĩ vãng
Lời vô âm vang tận cõi vô cùng

Rồi một ngày, tôi không còn ở lại
Trần gian ơi hoa vẫn nở bên người
Rồi một ngày thuyền xưa trôi đi mãi
Thì dòng sông muôn thuở vẫn đầy vơi

Rồi một ngày tôi quay về bến cũ
Nhận ra mình lạc lỏng giữa nhân gian
Thì dòng sông vẫn bên bồi bên lỡ
Tình chỉ là cơn sóng vỗ miên man.

Trung Lê (LVT)

BUỔI CHIỀU Ở BÌNH DƯƠNG

Người xa người đã xa rồi
Sao tôi còn mót nụ cười đánh rơi?
Tại trầu còn nhớ thương vôi
Tại cây thương cội nên tôi chàng ràng?

Hay lòng vấp chút tình oan
Bao năm không thể quên nàng đấy thôi!
Bình Dương có thêm một người
Quơ tay bắt bóng mồ côi…rưng buồn!

Người đi người đã đi luôn
Chiều tôi mắc nghẹn con đường tình yêu.

Trần Dzạ Lữ

BÀI TÌNH THƠ (KHÚC VĨ THANH)…

Không còn ai để nói
Lời đá vàng rêu phong
Tìm em qua vách tối
Xót thêm ngày trao thân..

Không còn ai để khóc
Ước mơ vừa lâm chung
Cuộc tình như lá cỏ
Trên luống cày trăm năm..

Không còn ban mai đợi
Đầm đìa những giọt sương
Biếc xanh từ cõi nhớ
Rơi trên ngày náu nương..

Không còn trưa nắng muộn
Se nỗi buồn tao nôi
Tiếng ru mềm cánh võng
Theo mấy tuổi xa người..

Không còn chiều lạc phố
Bước chân lầm ngõ xưa
Thêm đau từng gót nhỏ
Trên phiến đá trổ mùa..

Không còn em trong tối
Mắt soi tình hôn mê
Người đi không kịp đợi
Nơi ấy..còn tôi về…

Trung Chinh Ho

SÓNG

Đêm nằm nghe tiếng sóng
Vỗ hoài tận chân mây
Phải chăng đời biển động
Đánh thức người khuya nay?

Ơi mấy con còng gió
Nghe gì lại ngẩn ngơ
Chắc hiểu lòng tôi đó
Giữa biển người chơ vơ.

Thôi em đừng xe cát
Mệt nhoài sóng biển Đông
Cuốn trôi người đi mất
Xóa nhòa dấu chân không.

Tình đâu là đá cuội
Sao sóng xô bạc lòng
Hải âu chiều cánh mỏi
Treo tình vào thinh không.

Biển sâu đầy ngang trái.
Sóng vang ở đầu ghềnh
Sao nghe đau cuối bãi
Bám rong chiều lênh đênh.

Lòng đong đầy tiếng sóng
Gọi người trong mưa ngâu
Em chỉ còn chiếc bóng
Nhớ một thời yêu nhau.

Nguyễn An Bình

VỀ THỦ ĐỨC

về nơi cái thuở anh về
xin em chỗ
một vỉa hè
được không?

ngồi thương nắng gió phiêu bồng
trở cơn xa lộ
xe lồng đã xưa

em qua chợ Nhỏ bây giờ
hỏi Tăng Nhơn Phú còn ngơ ngẩn đồi?

chiến chinh thì cũng phai rồi
đời anh thì đã một đời tan hoang
về – nghe không hết điêu tàn
chỉ thương
chút nắng sân trường
và em.

Hoàng Lộc

VỀ ĐÂU NHỮNG CHUYẾN ĐÒ XƯA?

Tôi trở về nào thấy bến đò xưa
Mưa giăng giăng trắng trên vàm kênh xáng
Con đò xưa giờ chắc người quên lãng?
Thương dòng sông ôm con sóng ru bờ!

Những chuyến đò xuôi ngược buổi sớm mai
Vẫn lặng lẽ theo tôi ngày xa xưa
Nhớ những khi đò qua vàm Tắc Thủ
Mặt sông đầy gió vờn tóc ai bay

Ngày tôi đi thầm lặng bến sông buồn
Chuyến đò cũ chở ngày xa thị trấn
Người đâu biết tình tôi chưa kịp lớn
Đành ngậm ngùi gửi lại chút yêu thương!

Những chuyến đò giờ ai biết về đâu?
Đường xuyên Á đã nối dài phố quận
Còn lại tôi bên sông chiều thơ thẩn
Vắng chuyến đò, sông nước cũng buồn theo!

Sông Trẹm

IMG_9958

Dấu Tình Nhân Còn Trên Lưng Nguyệt. Tùy bút Trần Sương Lam.


Tuỳ bút Trần Sương Lam.

Lưng Nguyệt

Trăng là nguồn đề tài vô tận của bao thi sĩ. Với Nguyệt Cầm, Xuân Diệu đã đưa trăng thành tiếng đàn, ánh nhạc:

Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần,
(Xuân Diệu)

Với Hàn mặc Tử, ông mơ, say, ôm trăng mà ngủ:

Ta không nhấp rượu
Mà lòng ta say
Vì lòng nao nức muốn
Ghì lấy đám mây bay
Té ra ta vốn làm thi sĩ
Khát khao trăng gió mà không hay
(Hàn Mặc Tử)

Với riêng tôi, trăng là nguồn sáng vô tận, soi tỏ những đêm trời tối để hồn dật dờ giữa những nhớ quên, những nỗi đau, những hạnh phúc thoáng qua rồi lịm tắt. Trong ánh trăng vĩnh hằng của tạo hóa, tôi tìm thấy màu trăng thanh, màu tình yêu của thơ Hư Vô trong “Lưng nguyệt”:

Lưng Nguyệt

Nửa đêm pha rượu vào nhan sắc
Vườn khuya đã động khúc nguyệt cầm
Mùa thu như thoáng chiêm bao tới
Theo bước em qua lối thăng trầm.
 
Hơi người còn ấm quanh chăn gối
Tôi ôm cái bóng lạnh chỗ nằm
Trở mình hồn vướng ngang sợi tóc
Em đi, bỏ lại cả trăm năm.
 
Thì tôi cũng có đêm cùng tận
Để giấu buồn riêng nỗi nhớ người.
Tay lùa bóng tối vào lưng nguyệt
Lấp cho đầy vực khuyết tim tôi.
 
Em về soi lại dung nhan cũ
Thấy có còn tôi giữa muôn trùng?
Từ đêm rượu ướt đôi môi đỏ
Nhỏ xuống hư vô dấu nguyệt trần…
 
Hư Vô

Vừa đặt bút vào khổ thơ đầu, Hư Vô đã viết:

Nửa đêm pha rượu vào nhan sắc.
Vườn khuya đã động khúc nguyệt cầm
(Hư Vô)

Tác giả đã pha lẫn giữa thực và mộng. Quấn quýt, bâng khuâng, thấp thoáng, lay động, bàng hoàng, thảng thốt, như ngây, như say.

Đêm của bóng tối, của hồn mộng vốn đã ngập hương say, thi sĩ lại pha rượu vào nhan sắc. Rượu nhỏ xuống vầng trăng để say, để đắm, mà nhan sắc cũng dễ làm say đắm lòng người còn hơn cả rượu. Khổ thơ là sự cộng hưởng của cái đẹp nhan sắc, của men nồng rượu, của âm thanh tiếng nhạc. Không gian là sự mênh mông của thanh, hương, sắc. Cái đẹp đã lên ngôi lại bao trong đêm của đêm. Hoàn mỹ và toàn bích. Ta say đắm, lãng tử say đắm, ngất ngây. Câu thơ nghiêng ngả theo bước chân thi nhân. Cái đẹp tỏa hương từ bóng tối, huyền ảo, mộng, thực và hồn say. Thời gian đã ngủ, vườn khuya bỗng vang lên tiếng nhạc. Cõi đêm trở nên hoang dã lạ lùng. Cả không gian lung linh, dịu dặt với trăng thu với khúc nguyệt cầm. Bài thơ đẹp như nhan sắc, như khuôn mặt giai nhân. Ngôn ngữ đã thăng hoa trong thế giới ngọc ngà, long lanh, diễm ảo. Và kết lại hình tượng tuyệt mỹ của khổ thơ đọng mãi trong tâm trí tôi chính là khúc nguyệt cầm. Rượu giao bôi, đối ẩm của tình nhân mềm môi say, rượu thơm đánh thức nàng trăng dậy, trong bóng đêm kỳ diệu đang dạo khúc nguyệt cầm. Câu thơ cũng chấp cánh theo nỗi mơ màng, mênh mang, ẩn hiện đến bàng hoàng.

Khúc Nguyệt Cầm của Hư Vô gợi tôi nhớ đến bài thơ Nguyệt Cầm nổi tiếng của thi sĩ Xuân Diệu. Nguyệt Cầm của Xuân Diệu là sự giao duyên giữa trăng và nhạc tạo ra lối thơ tượng trưng đặc sắc.
 
“Bước vào Nguyệt Cầm là bước vào một thế giới linh lung. Nguyệt Cầm không bờ không bến. Tất cả đều diễm ảo, hư huyền, chơi vơi, vô định. Không còn cõi này, không còn cõi khác, không còn hiện tại, không còn quá khứ, không còn hữu thể, không còn vô thể”…(Chu Văn Sơn).

Khúc Nguyệt Cầm của Hư Vô, theo tôi, có lẽ là khúc đàn của tâm cảm, khúc đàn trăng vang lên đánh thức không gian khiến mọi sự vật bừng giấc. Bước đi của trăng dịu dàng, mơn man như tiếng đàn huyền hoặc dạo khúc mùa thu để nhân vật trữ tình giữa khung cảnh đêm thu xuất hiện thật lãng mạn, ngọt ngào, mê đắm trong ánh sáng, trong hương thơm, trong âm nhạc, trong trạng thái phiêu diêu. Phải chăng vì thế mà nhan sắc em trở thành hư ảo, mơ màng như giấc chiêm bao:

Mùa thu như thoáng chiêm bao tới
Theo bước em qua lối thăng trầm.
(Hư Vô)

Mùa thu là mùa được bao thi sĩ thi vị hóa. Sài gòn không có mùa thu chỉ có hai mùa mưa nắng nhưng tôi vẫn thích mùa thu vì lúc này tiết trời khá mát mẻ, nắng bớt gay gắt. Có lẽ vì thế, mùa thu đã thành mùa thương, mùa nhớ cho biết bao người, trở thành giấc mơ đẹp, thoáng chiêm bao mơ màng. Nhưng mùa thu của Hư Vô thì ngược lại, đã mon men theo em bước vào cõi nhân gian với những thăng trầm bàng bạc!

Khổ thơ là sự phối hợp trác tuyệt giữa ảo và thực, giữa đời và cõi vô biên. Vần bằng ôm hai câu chẵn tạo một cảm giác thâm trầm, thêm chất lạnh vào khổ thơ. Nhưng dù là cõi nào đi chăng nữa, cảm nhận của tôi khi bước vào vẫn là cảm giác lạnh. Lạnh, rất lạnh. Trăng lạnh, đàn lạnh, mùa thu lạnh. Có chăng một chút ấm áp tỏa ra từ chất men của rượu, của nhan sắc tạo cảm giác lâng lâng, say say nhưng không thực mà là mộng vì thi sĩ đã chìm đắm vào “thoáng chiêm bao” để dìu em qua “lối thăng trầm”. Chất đời bắt đầu lấn át chất mộng và trong thế giới ấy, có em và tôi:

Hơi người còn ấm quanh chăn gối
Tôi ôm cái bóng lạnh chỗ nằm
(Hư Vô)

Khuya lạnh, trăng lạnh, vườn lạnh, rượu ấm, tình nồng. Sự nối kết giữa hai sắc thái đối lập ở khổ thơ đầu dường như báo trước sự hiện diện của cái lạnh, chiếm lĩnh hết không gian và cả thời gian. Cái lạnh như mùa thu lãng đãng rơi xuống “chỗ tôi nằm” mà nghe hơi ấm còn quanh chăn gối, một trạng thái bềnh bồng, mơ hồ tựa bóng em đang lăn lóc giữa chiêm bao. Câu thơ dạt dào nỗi khắc khoải, như một vết cắt sâu không lành, để thi nhân còn mãi hoài trăn trở, lao đao!
 
Trở mình hồn vướng ngang sợi tóc
Em đi, bỏ lại cả trăm năm.
(Hư Vô)

“em đi bỏ lại cả trăm năm”, thì quả thật cái mong manh của thời giam đã làm da diết cả khổ thơ, còn nghe long đong một phận người. Nhân vật trữ tình đang giam mình trong không gian giá buốt ấy với nỗi sầu chất ngất. Tôi ôm cái bóng và sự “trở mình” là một sự vùng thoát khỏi ám ảnh của nỗi cô đơn, nhưng quá khứ không buông, hay chính giai nhân đã cố tình bỏ lại chút hương thừa để nhân vật tôi “vướng hồn ngang sợi tóc”. Một loạt nét vẽ gợi hình tạo nên cảm xúc của sự bất an, muốn chối bỏ thực tại nhưng hình như chỉ là sự cố gắng không kết quả. Sợi tóc đã níu thi nhân lại với khối tình, với bóng hình quá khứ để khúc nguyệt cầm vẫn vang vọng vào đêm với mảnh trăng sầu lê thê, bất tận trong bóng tối của hồn người, dáng nguyệt!

Không gian biến đổi từ “vườn khuya” mênh mông đến “chỗ nằm” thật hẹp. Hẹp nhưng không có nghĩa là ấm áp hơn mà ngược lại vì cái lạnh đã định hình, đã lạnh từ hơi người còn ấm, lạnh đến chiếc bóng lẻ loi, chữ nghĩa biến hóa đến tinh vi, thời gian dường như không theo kịp. Câu chữ làm ta hụt hẫng, lao đao mà giọng điệu lại ngất ngây, lừ đừ, chầm chậm, mang mang. Khổ thơ thể hiện đầy đủ ý niệm về cõi vô thường khiến người đọc suy ngẫm thoáng giật mình và riêng tôi nhận thức được hình như cả đời tôi (chắc cũng không ít người) luôn sống trong vọng tưởng. Bây giờ có lẽ tôi mới hiểu một câu thơ của Xuân Diệu:

Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới;
Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa.
Nắng mọc chưa tin, hoa rụng không ngờ,
Tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết!
(Giục Giã, Xuân Diệu)

Tình là vô thường nên đến rồi đi nào ai biết vì không thể chiếm lĩnh nó nên khi mất với bao người là nỗi đau không tuổi. Và với nhân vật trữ tình, điều này có lẽ đúng bởi vì chính tình yêu đã là muôn đời không có tuổi!

Hư Vô có cách diễn đạt niềm nhớ, nỗi đau nhẹ mà thấm, mà sâu. Đẹp nhất của người con gái, theo tôi chính là mái tóc. Mái tóc là biểu tượng cho tuổi, cho tình, cho những ấp yêu, mong nhớ… Thi nhân lại chọn sợi tóc ngay chỗ nằm vừa tạo được hương, vừa tạo được hình, cái nhớ như vậy đã đủ đầy, trách sao mà cả đời không thương, không nhớ! Sợi tóc phải chăng vì thế tạo hình sắc, tạo thần thái cho khổ thơ để tôi cảm nhận tình yêu đã mất nhưng mùi hương, sợi nhớ vẫn còn vẫn mênh mang giữa đất trời. Sợi tóc hay sợi nhớ, sợi thương như một ám ảnh của khúc nguyệt cầm tiếp tục vang lên trong cõi nhớ: “Em đi, bỏ lại cả trăm năm”.
 
Câu thơ bảy chữ, có đến bốn thanh bằng nhưng không nhẹ nhàng, thanh thản mà buốt đau. “Đi, bỏ lại” câu chữ diễn tả một sự rời bỏ nhưng còn lại, còn lại nỗi ngậm ngùi, trơ trống “cả trăm năm”, trăm năm với con người là dài, dài lắm vậy mà em đã bỏ đi không tiếng hò hẹn, chẳng lời hứa tương phùng, thì quả thật là quá tê tái và đau thương. Câu thơ ngân dài nỗi tuyệt vọng, u uẩn và đó cũng là âm thanh từ cùng tận vang lên khúc tình tan. Tiếng nức nở của nguyệt cầm trong trăng càng tê tái lạnh, kiếp người cô đơn trong nỗi đau của tình tuyệt vọng tạo một ám ảnh, day dứt khôn nguôi. Khổ thơ làm tôi nhớ đến bài thơ của Du Tử Lê:

“ôi nhỏ có buồn như ta không
tuổi thơ nhang khói đã hoang tàn
hồn ta như miếu cô quạnh lắm
xa người như xa cả quê hương !”
(Như Xa Niềm Yên Vui, Du Tử Lê)

Hình như trong thi ca khi tình yêu bay đi, nỗi đau là chất ngất nhưng mỗi người có cách thể hiện khác nhau nhưng theo tôi, họ cũng đã từng sống trong khoảnh khắc của nỗi ngậm ngùi, của những đớn đau đến dật dờ thân xác và có lẽ vết thương lòng vẫn mãi hằn theo năm tháng để trở thành những giọt lệ trong thi ca. Tôi yêu kỷ niệm của thi sĩ chỉ là một sợi tóc mong manh, nhỏ nhoi (cái cuối cùng còn lại của thời yêu chỉ còn có thế) nhưng cái ám ảnh của sợi tóc cực lớn, nó vắt ngang cả trăm năm của đường tình chông chênh, lận đận.

Tôi đã từng có bao đêm không ngủ để mở nỗi buồn riêng, để rồi những dòng lệ cứ tuôn chảy trong nỗi nhớ khôn nguôi để rồi sau đó là lời tự vấn: vì sao cứ nhớ mãi? để buồn mãi, để nụ cười bỏ quên mình từ rất lâu nhưng tôi biết hỏi chỉ là hỏi vì trong lòng tôi câu trả lời mãi hiện diện: nỗi nhớ bây giờ chỉ còn nỗi ngậm ngùi của sự chia ly. Hư Vô cũng có những đêm thức với những trăn trở của riêng mình:

Thì tôi cũng có đêm cùng tận
Để giấu buồn riêng nỗi nhớ người.
(Hư Vô)

Đêm cùng tận là đêm cuối cùng kết thúc một năm hay đêm cùng tận của đời người hay đêm sau cuối của kiếp tình hiểu sao thì cũng cùng một ý nghĩa: Nỗi nhớ không bao giờ mất đi chỉ khác là nó không còn được phô bày mà đã trở thành nỗi buồn riêng của nhân vật tôi. Đã là riêng thì không thể chia sẻ vì thế mà câu thơ dậy lên một nỗi thê thiết, khắc khoải : kiếp tình bao giờ cho quên, khối u tình bao giờ cho tan, không gian ngoại cảnh, khoảng trống nội tâm giờ là vực sâu thăm thẳm sao lấp cho đầy, sao sầu cho vơi, cho nhạt… Bóng tối lại bủa vây, trăng không còn rõ mặt chỉ là khoảng không, là chỗ bắt đầu cho một chuyến khởi hành vào cõi đêm vô tận. “Em đi, mang theo nửa vầng trăng trên lưng như một dấu tích mà tình yêu đã hoài thai từ tiền kiếp, hoá thân vào áng mây cao vút của sự nuối tiếc ngút ngàn, để rồi bàng hoàng chìm xuống đáy biển đêm lạnh ngắt, mà nghe ngọn sóng còn giẫy giụa trong lòng. Thì vầng ấy có còn chăng cũng chỉ là một kỷ vật mà cả đời em mang theo như một dấu tích tình nhân còn in trên lưng nguyệt”. (Trích lời mở đầu của tập thơ Lưng Nguyệt – Hư Vô – Nhà xuất bản Ilu 2015).

Mà nguyệt là hồn của trăng, là nhan sắc của mùa thu, là men của rượu, là trái tim của người tình mà thi nhân không bao giờ muốn đánh mất:

Tay lùa bóng tối vào lưng nguyệt
Lấp cho đầy vực khuyết tim tôi.
(Hư Vô)

Nhưng trăng tàn, nguyệt khuyết, tình tan, trái tim hư hao, thì bóng tối nào lấp cho đầy vực khuyết trong tim… Có lùa bóng tối để tạo nhịp thơ nhanh hơn, cũng chỉ là một nỗ lực, một sự đào thoát quá khứ trái ngang, để mong con tim được lấp đầy hạnh phúc. Nhưng càng muốn lấp đầy thì nỗi sầu mỗi lúc như thể lớn thêm, tan tành thành một vực thẳm không chân!

Khúc nguyệt cầm có còn ngân vang chắc gì đã động thức nổi một vầng trăng để soi bóng thi nhân bước đi trong cõi tình mù mịt, ta đang lang thang trong ngả đời muôn nẻo có giống chăng là cùng trong cuộc tỉnh say. Tỉnh để quên và say để nhớ, chất men đời, men tình theo chén rượu lại đưa ta về, đưa thi sĩ về lối thăng trầm. Trong hư ảo của tiếng nguyệt cầm ma mị, trong men rượu ân tình kia, em hiện về lộng lẫy giữa thinh không đã tạo nên khổ thơ cuối đa sắc màu:

Em về soi lại dung nhan cũ
Thấy có còn tôi giữa muôn trùng?
Từ đêm rượu ướt đôi môi đỏ
Nhỏ xuống hư vô dấu nguyệt trần…
(Hư Vô)

Khổ thơ điểm một chút diện mạo của Đường Thi làm chân dung em bỗng mê hoặc, yểu điệu, liêu trai: “Em về soi lại dung nhan cũ” đã óng lên một dấu nguyệt trần lồng lộng, màu sắc cho khổ thơ thêm rực rỡ, chói lòa. Nhan sắc em vì thế càng kiêu sa, kỳ ảo lạ lùng! Trong không gian của men, của hương, của ánh sáng, âm nhạc (khúc nguyệt cầm) tôi và em là sự đối nghịch: có- không (em dung nhan/ -tôi- muôn trùng, hư vô). Ranh giới đã phân định rõ ràng. Em thuộc về ánh sáng, tôi thuộc về bóng tối, hư vô. Hai thế giới, hai con đường thẳng song song chỉ có thể được gặp nhau ở cõi vô cùng! Dường như cả khổ thơ không vần nhưng vẫn tạo ra hiệu quả nghệ thuật bởi cách viết tương phản, cách dùng một loạt từ Hán Việt làm ý thơ trang trọng, tao nhã, cổ kính, phảng phất nỗi buồn da diết vốn có của Đường Thi.

Sau những thăng trầm của đời sống, chàng lãng tử chỉ mơ một lần em quay về dĩ vãng. Trong hoài niệm ấy em có thấy tôi, có nhớ tôi?

Thấy có còn tôi giữa muôn trùng?
(Hư Vô)

Dấu chấm hỏi cũng lạc lõng như nhân vật trữ tình ngóng đợi câu trả lời “Thấy có còn tôi” Tại sao thi sĩ lại đặt mình lọt thỏm vào “giữa muôn trùng?” với một sự hoài nghi: em có còn thấy tôi. Hỏi nhưng chính lại là câu trả lời: vì tôi đã là muôn trùng, là Hư Vô (là không, dưới cả không, là không gì hết.) Thi sĩ đã cho mình lìa xa em, một sự lìa xa trọn vẹn. Nỗi đau đã hóa thân tôi. Em đi là hết rồi, không còn gì nữa rồi. Tôi lại cảm nhận âm thanh của khúc nguyệt cầm vẫn réo rắt không thôi, khúc đàn cất lên giữa muôn trùng, vọng từ cõi hư vô bàng bạc nỗi nhớ để gọi trăng về. Ảo khúc cất lên, hình sắc vụt quay lại:

Từ đêm rượu ướt đôi môi đỏ
Nhỏ xuống hư vô dấu nguyệt trần…
(Hư Vô)

Rượu lại rót, môi lại ướt. Màu đỏ của rượu, của môi non đã rực rỡ bức tranh tình yêu. Tố nữ vẫn nguyên vẹn dung nhan ngày cũ. Nhưng khác xưa. Rượu để say và cạn chén để quên em, quên tình xưa nhưng càng cố quên thì càng cháy bỏng những khát khao. Tôi cho rằng thi nhân đang quằn quại khát khao tình xưa, người xưa và mơ dấu môi yêu nhỏ giọt tình xuống cõi hư vô để ghi lại “dấu tích trần ai” của một thời tình đã cũ. Tình yêu lại tượng hình, lại lên ngôi, màu yêu lại dậy thức trong khúc nhạc trăng huyền diệu. Cõi yêu được thi sĩ chắp đôi cánh bay về nơi- một tôi- một rượu- một khúc trăng sầu. Dòng chảy của âm thanh bát ngát, thênh thang lối tình giữa tiếng nguyệt cầm còn lênh đênh, lận đận. Không gian trở thành đêm, hương xưa tan thành rượu, sắc màu của đôi môi đã đẳm ướt trên lưng nguyệt cũng bàng hoàng theo tiếng thét gào từ lồng ngực thật lạc lõng, mênh mông, mơ hồ trong cõi mộng, cõi nhớ của thi nhân làm ta tiếc nuối và hụt hẫng (cái đẹp luôn chóng phai tàn). Còn lại chăng chỉ là cái ảo thức giữa trăng và nguyệt. Nguyệt của hồn và Trăng của nhan sắc chơi vơi, huyền diệu để làm cho khúc đàn trăng thêm mơ màng, sương khói.

Thiên nhiên vô hạn nhưng hữu tình, con người hữu hạn nhưng lại vô tình, em đi không trở lại, em đi mang theo cả hồn tôi. Từ giã em, tôi chỉ còn là hư vô, chỉ tôi và tôi giữa muôn trùng. Từ đêm in dấu những cơn say long lanh như giọt rượu, mềm môi vẫn đắng cay, vẫn nhói lòng trong nỗi đau quá khứ. Nỗi đau đã định hình, để từng đêm vẫn nhỏ xuống tôi lận đận dấu tình sầu… Khi yêu, tiếng đàn thăng hoa thành khúc nguyệt cầm, khi tình yêu đã khắc ghi trên lưng nguyệt là khi vầng trăng cô độc đã in đậm lên cõi nhân gian một “dấu nguyệt trần” . Giữa cái không và có, Thi sĩ chiếm lĩnh cả không gian, cả khổ thơ để mọi hình sắc đều bị xóa nhòa để chỉ tồn tại duy nhất “hư vô”. Hư vô là kết thúc cuộc đời nhân vật trữ tình tôi, kết thúc một chuyện tình, kết thúc thi phẩm. Lấy cái giới hạn vô biên làm kết thúc, thi sĩ cho ta cảm nhận Lưng Nguyệt là bóng dáng của những ám ảnh về nỗi đau của kiếp tình, kiếp người với những được mất có gì vui?

Bài thơ đã kết thúc nhưng tôi còn chơi vơi, tôi đang nương theo trăng về lại cõi đời tìm chút ấm áp của hương tình yêu một thuở để cảm nhận ra một điều là yêu thật không dễ nhưng đã yêu mà phải quên thì quả thật là khổ đau. Tình là sợi dây oan nghiệt nhưng ta vẫn thích trói mình vào nên mãi mãi nỗi đau của tình yêu không bao giờ yên nghỉ. Hư Vô đã gửi đến người đọc một nỗi đau diễm tuyệt, cho người yêu thơ đi qua thi phẩm vẫn nhớ mãi sợi tóc vướng ngang lưng nguyệt, mà cả đời không có lối để bước ra..
 
Trần Sương Lam
August, 2018

C0AAE498-2D89-47C5-A00C-F251B2098D84.jpeg

Quán Thơ Hư Vô 297


F1D72875-258C-4A3B-B0C5-C3589F472940.jpeg

GỌI TÊN EM NẮNG-AN-XUYÊN

Gọi tên em Nắng-An-Xuyên
Nghe tà áo đã bay nghiêng phố phường
Gọi tên nhau Nắng-Sân-Trường
Em vui cổng trước tôi buồn cổng sau.

Tóc em chẻ phía bên nào
Chưa qua Cường Để đã vào Lý Bôn?
Hàng cây như có linh hồn
Đường áo trắng Lý Thái Tôn chợt dài.

Gió đùa quanh ngọn tóc ai
Lùa hương con gái cho đầy tay không
Em về, qua phố Gia Long
Nghiêng theo chiếc bóng bên sông đợi chờ.

Sóng xô mất dấu bến bờ
Giàn thiên lý xưa đã trơ trụi cành
Lối vào Đề Thám lạnh tanh
Còn nghe tiếng gọi thất thanh cuối đường.

Chỗ em đánh rớt mùi hương
Hồn tôi lãng đãng sân trường, đó em!

Hư Vô

NƠI NÀO

Nơi người đang ở có ai
Vẫn còn nửa cụm hoa lài năm xưa?
Hay là chừng đã mịt mờ
Mấy bông trắng đổ xuống bờ dậu thưa

Nơi người ở, trời đang mưa?
Sao em lại nhạt nắng trưa lưng đồi
Bờ vai em tựa xa rồi
Đồng tiền trên má đã trôi theo người

Ngày bên em trăng đầy vơi
Môi không dám gọi tiếng ơi ngậm ngùi
Người cuối trời. Em cuối trời.
Nơi nào chừng vẫn bồi hồi mây bay?

Hoàng Nga

NHÌN LẠI CON ĐƯỜNG THƠ

Có nhiều con đường đi trên mặt đất
Nhưng thơ chưa hề có con đường
Những bước chân luôn đi về phía trước
Trong cuộc đời đầy những vết thương

Có thể vô tình em nhặt làn hương
Trong những câu thơ mang màu cô độc
Có thể yếu lòng, thơ rơi nước mắt
Khi quặn đau trước số phận con người

Có thể gặp nhau ở một khoảng trời
Thơ chia sẻ những điều không thể nói
Như chiếc lá tìm về nguồn cội
Câu thơ hay lặng lẽ giữa đời

Bao nhiêu năm dài trong tiếng mưa rơi
Nếu không có em, thơ chỉ là cơn mộng
Nếu không có yêu thương thơ còn trong giấy trắng
Ghi dòng chữ vu vơ tôi viết cho mình

Hồ Ngạc Ngữ

NGÀY VỀ QUÊ CŨ NGHE TIN
CON SÁO NHỎ ĐÃ SANG SÔNG

Rồi gió đêm nay cũng thổi qua
Mon men khe vách bóng trăng tà
Có người lữ khách trăm năm trước
Lộn kiếp giang hồ chinh chiến xa
Góc nhỏ cờ tàn, vó ngựa hí
Gươm cùn treo ngược dưới phong ba …

Hình như nước mắt chảy đâu đây
Tịch mịch năm canh, lá rụng đầy
Khách vén hồn xưa cho thế sự
Nhìn vào giọt máu hóa sương bay

Thì ra, đá cũng hóa tâm hồn
Khơi dậy hoàng hôn thăm thẳm buồn
Một khối oan ương chưa rữa nát
Hiện lên mâm ngọc chén cường toan

Chẳng mong tẩy xóa lòng chung thủy
Chỉ đụt thời gian làm mỏi mòn
Cảnh đợi cảnh chờ, người bạc trắng
Ngàn đời con sáo cũng sang sông!

Ngàn đời con sáo xổ lồng thôi
Khách đốt đèn ma cháy lẻ loi
Soi suốt trăm năm cô độc quá
Một mình như một cánh sao rơi …

Mai sau ai đứng đợi chờ đây
Chờ sóng trường giang lớp lớp đầy
Chờ kẻ vô tình đong đáy mắt
Sót vài hình ảnh với bèo mây

Hôm nay khách trở lại thăm quê
Cảnh cũ người xưa như giấc mơ
Mấy đóa tường vi canh cánh nở
Mang theo hương lửa đời hoang sơ

Ngổn ngang phế tích thăng trầm quá
Vết nứt thời gian chẳng xóa mờ
Kẻ ở lạnh lùng ngồi hóa đá
Ngày về chim khách hót bơ vơ…

Ngô Nguyên Nghiễm

ĐÊM HUYỀN THOẠI

Ly rượu nồng mình tôi uống đêm nay
Mình tôi uống đêm say
Cây cỏ vườn trời mãi xanh tươi hương ngát
Yến tiệc trăng sao lấp lánh một mâm đầy.

Đêm Cô Đơn tĩnh lặng ôi đêm diệu kỳ!
Đêm huyền thoại ngọt ngào tiếng hót họa mi
Tôi uống giọt nồng thơm lừng trong từng hơi thở
Trong từng khoảnh khắc môi chạm vành ly!

Sự sống như hoa báu nở trần gian
Mặt đất thánh đường lộng lẫy hào quang
Tôi nâng ly, Tôi hiện hữu
Đêm trắng mênh mông sương trắng lau ngàn.

Mặt trời ngủ đêm trong đóa hoa quỳ
Đêm huyền thoại ngọt ngào tiếng hót họa mi họa mi
Ly rượu nồng ngất ngây hồn cô độc
Ngoài song khuya vườn tinh tú thầm thì

Muôn tiếng côn trùng như mền dạ nhung êm
Tôi một mình tôi cùng tường vách lặng im
Xương máu tôi đâu chỉ là thân tứ đại
Một tiếng đàn nghe cũng rụng con tim!

Đêm Một Mình Tôi ôi đêm mê ly!
Đêm huyền thoại ngọt ngào tiếng hót họa mi
Ly rượu nồng cuộc đời tôi nâng lên uống cạn
Dưỡng chất trần gian muôn thuở vẫn xuân thì!

Trần Thoại Nguyên

SÀI GÒN – PHỐ CŨ TRỜI MƯA

Giữ ngoan
tiếng hát em buồn
Để mai chiều xuống
mà thương lấy người
Anh về
phố cũ
trời mưa
Tìm em áo lụa
ngày
chưa nhạt màu
Giữ ngoan
nghĩa nặng
tình sâu
Thuở
mi khẽ chớp
mắt sầu đã mơ
Cho con bướm
mộng vào đời
Qua ô cửa lớp
một thời bâng khuâng
Giữ ngoan
mười ngón tay cầm
Giấc mơ hoa
ngọt môi hồng
em xưa
Anh về
phố cũ
trời mưa
Sài Gòn ơi!
Áo em
chưa
nhạt màu
Bây giờ
Cho đến ngàn sau

Linh Phương

ĐÊM CÔ LIÊU

Em ngơ ngác bên đời
Hồn u sầu nhỏ lệ
Anh lạc giữa cơn mê
Ngập nỗi đau nhân thế

Ai về đêm giăng gió
Cùng em trọ trần gian
Và ngắm vầng trăng tỏ
Mơ giấc mộng thiên đường

Em vẫn ngóng mười phương
Biết tình còn trắc trở
Lòng sao mãi tơ vương
Cả một trời nhung nhớ

Ngoài xa nghe trăng vỡ
Từng ánh vàng rơi rơi
Nghiêng một bóng đơn côi
Hững hờ về ngõ vắng…

Thiên Di

d2824061-5312-4dd2-a1cd-dcb9c58bb457

Nhát Chém Hư Vô. Tô Đăng Khoa


Tô Đăng Khoa

Ao Ha Vang

“Nắng trong veo…thấu lụa là
Áo em mỏng quá, lòng ta gập ghềnh
Dù là một thoáng lênh đênh
Đã nghe mùa hạ chảy trên phím đàn
Từ em tóc xỏa sang ngang
Hàng cây nghiêng nón rộn ràng tiễn nhau”

-Hư Vô-

Bài thơ đọc lướt qua, có vẻ như là của gã si tình, nhưng nếu đọc kỹ, đó là bài thơ của người đã ngộ đạo. Nét độc đáo là Trí Tuệ sáng ngời của Hư Vô Thi Sĩ đã đạt tới cảnh giới “trạm nhiên thường tịnh” hay là “định trong động”. Đoản thơ là một bài Pháp rất thâm sâu và tuyệt vời nếu ta chịu đăm chiêu hơn chút nữa trong từng lời từng ý. Bây giờ thử ta đọc lại thong thả, thêm một lần nữa:

“Nắng trong veo…thấu lụa là
Áo em mỏng quá, lòng ta gập ghềnh”

Chức năng của “nắng” là soi sáng, nắng lên xua tan màn đêm đen tối và đồng thời phơi bày tất cả vạn vật. Nói cách khác nắng là nền tảng căn bản cho sự nhận ra của cái đẹp. “Nắng trong veo” ở đây là một ẩn dụ, đó là biểu tượng cho trí tuệ “thấu” thị của Hư Vô Thi Sĩ.

Chỉ có Trí Tuệ của “nắng trong veo” mới có khả năng nhìn “thấu lụa là”, tức là bản chất tạm bợ mong manh, của đời sống “lụa là” mang tính chất hưởng thụ của các dục  trong hiện tại của đại đa số con người ngày nay.

“Áo em mỏng quá, lòng ta gập ghềnh
Dù là một thoáng lênh đênh”

Trí Tuệ “thấu lụa là” chạm phải “làn áo mỏng”, kết quả là: “lòng ta gập ghềnh”?  Té ra phản ứng của Hư Vô Thi Sĩ cũng  không khác chi bao gã si tình khác ư? Có thật thế không?

Nhưng ở đây, các trạng từ “gập ghềnh”, “lênh đênh” của Hư Vô Thi Sĩ gợi cho ta hình ảnh gì?  Có phải là một con thuyền đang lướt trên sóng?  Thuyền tuy “gập ghềnh”, “lênh đênh”, nhưng thực ra vẫn đang lướt tới, đang đi đến mục đích đã được định sẵn. Hơn thế nữa có con thuyền nào mà lại không “gập ghềnh”, “lênh đênh” trên sóng nước?  Điều quan trọng hơn hết không phải là không lênh đênh mà là không lạc hướng và không bị sóng nhận chìm. Còn việc “gập ghềnh”, “lênh đênh” là chuyện đương nhiên của thân phận con thuyền.  Vì lẽ? Có lẽ trên đời này không hề có con thuyền nào không “gập ghềnh”, “lênh đênh” trên sóng nước cả. Vì thế sự cố gắng giữ cho thuyền không lênh đênh quả là một việc làm vô ích, sẽ không mang đến kết quả gì. Việc cần làm chỉ chăm chú sao cho khõi bị chìm để đi đến đích cần đến là được, hãy cứ để mặc cho con thuyền lênh đênh gập ghềnh trên sóng nước.

“Dù là một thoáng lênh đênh
Đã nghe mùa hạ chảy trên phím đàn”

Dù chỉ là một thoáng lênh đênh đó, cũng đủ cho bài thơ tuyệt vời này ra đời, cho độc giả gần xa, chia sẻ cái nhìn trí tuệ của Hư Vô Thi Sĩ: “Mùa hạ chảy trên phím đàn” là một ẩn dụ đẹp, một lối nói hoa mỹ cho sự hiện thân của bài thơ này, “phím đàn” hay bài thơ đều thuộc lãnh vực Thi Ca. Nó là tinh tuý của một cuộc tương phùng rất hy hữu: Sự Tương Phùng của “Trí Tuệ Nắng Trong Veo” của Hư Vô Thi Sĩ và “Áo Mỏng Lụa Là” của nhân gian.  Kết quả của sự tương phùng này chính là một dòng chảy thi ca của “mùa hạ chảy trên phím đàn”, tức là bài thơ tuyệt vời này đây!

“Từ em tóc xỏa sang ngang
Hàng cây nghiêng nón rộn ràng tiễn nhau”

Ô hay, gặp gỡ tương phùng để rồi tiễn đưa vốn và chuyện xưa như trái đất. Như hai mặt của một đồng tiền, không hề có cuộc tương phùng nào không kết thúc với chia ly! Nhưng thái độ lúc chia ly của Hư Vô Thi Sĩ mới là điều đáng nói: “Hàng cây nghiêng nón rộn ràng tiễn nhau”

“Rộn ràng” đó là trạng từ chỉ niềm vui. Nhưng chia ly có gì vui? Nhất là khi chia ly vì em đã sang ngang? Chỉ khi nào có được Trí Tuệ “nắng trong veo” thấu thị bản chất của “tương phùng”“ly biệt” thì lòng mới có thể “rộn ràng tiển nhạu” lúc chia ly được! Nếu không thì:

“Ngày nhà em pháo nổ, Anh cuộn mình trong chăn
Như con sâu làm tổ, Trong trái vải cô đơn
Ngày nhà em pháo nổ, Tâm hồn anh nhuốm máu
Ôi nhát chém hư vô, Ôi nhát chém hư vô”
(Phạm Văn Bình)

Vậy đó, ôi nhát chém hư vô! Nhưng ở đây Nhát Chém của Thi Sĩ Hư Vô là nhát chém của Trí Tuệ, không làm tâm hồn anh nhuốm máu mà lại có khả năng đưa đến việc “rộn ràng tiễn nhau” thay vì phải “cuộn mình trong chăn.”  Đó là hai thái độ tương phản của hai tâm thức trên cùng một sự kiện “sang ngang”!

Nhát chém hư vô trong bài thơ này không nhận chìm con thuyền mà đó là vết chém của Trí Tuệ. Đó chính là sự cắt bỏ, sự từ bỏ của tất cả những gì thuộc lãnh vực của kinh nghiệm nhận thức trong  “một thoáng lênh đênh” của đời người.

Xin Cám Ơn Hư Vô Thi Sĩ đã điềm nhiên đem tinh hoa Phật Giáo gói ghém trong bối cảnh thơ tình cho nhân gian dễ thể nhập.

Tô Đăng Khoa

Nguồn: https://vietbao.com/a272823/nhat-chem-hu-vo

Quán Thơ Hư Vô 296


Quán Thơ Hư Vô

KHÚC MƯA THÁNG 9

Đêm rắc mưa cho hương đầy tóc
Tháng 9 về quanh những gót chân
Phố xá chờ nhau đèn thao thức
Soi buồn chưa rõ mặt tình nhân.

Con đường có lần em qua đó
Lời hẹn hò còn đỏ son môi
Tôi về không kịp như đã hứa
Giọt mưa xoá mất bóng em rồi!

Bàn tay lạnh cóng như sỏi đá
Dụi mắt rưng rưng nỗi nhớ người
Hàng cây bàng mấy lần thay lá
Mà nghe hối hả bước chân tôi.

Chỗ có mũi tên đường rẽ trái
Mưa bay đâu còn thấy lối vào
Tôi nhìn tôi lạ người lạ phố
Cỏ xanh mọc đã quá đỉnh sầu…

Hư Vô

XIN ĐỪNG DO DỰ

còn bấy lăm ngày trên cõi thế
mà không níu nổi với nhau gần?
ôi em, con-mắt-nghìn-con-mắt
hãy ngó giùm tới lão tình nhân

ta có một đời yêu chẳng kịp
một đời lớ quớ, bỏ hoang vu
thì em của ngát lừng hương sắc
sao nỡ chiều xa, gió tuyệt mù?

em cũng nửa đời yêu chẳng đủ
vì em có thể rất vô cùng!
ngọn lửa trong ta đã tam muội
xin đừng do dự uổng trăm năm…

Hoàng Lộc

LẨN THẨN SỰ ĐỜI

Nặng gánh chợ đời chân đã mỏi
Hay chăng về lại chốn non ngàn
Bữa trước ta mơ làm thi sĩ
Nay đành gác lại với thời gian

Thất chí lên rừng đẵn củi chơi
Vẽ vời dăm chuyện cũng hết hơi
Bắt chước người xưa, ta tiều lão
Đổi ánh trăng vàng chén rượu vơi

Hỏi núi nằm đây có nhớ trăng
Ngàn năm còn ôm bóng giai nhân
Dưới kia đâu thiếu chi hào sĩ
Hà cớ gì đây lại ngại ngần

Giật mình tỉnh giấc Kê Vàng
Thì thôi lên núi làm chàng đốt than
Nghêu ngao giữa chốn đại ngàn
Đôi khi nhớ rượu lại quàng gánh đi

Ngắm ta giữa chốn kinh kỳ
Người đời đâu hiểu há vì cuộc chơi
Một trời một đất thảnh thơi
So ra giàu gấp vạn đời múa may

Chiều Xưa

TRƯỚC NGÀY LỄ VU LAN

một nhành hoa lan trắng
thanh bạch và dịu dàng
một nhánh hoa lan tím
yểu điệu và nồng nàn

các con mua tặng Mẹ
nhân ngày lễ Vu Lan
cha hớn hở mau miệng
ngợi khen các con ngoan

mẹ lặng lẽ lau mắt
liếc vội cha nhẹ nhàng
cha đặt tay lên miệng
thổi nụ hôn bay sang

các con còn đủ cả
mẹ cha trong cuộc đời
chúng ta cùng ngồi lại
ngắm hoa tạ ơn trời

Luân Hoán

ĐỢI

Ngày đông lệ mờ
Nghiêng chiều bóng vỡ
Lá chết treo khô
Hoàng hôn sắc đỏ

Tô vội chút hồng
Bờ môi tháng tám
Hát giữa mênh mông
Gọi người ngàn dặm

Mây bay qua vai
Sương mù mấy ngả
Đời mở thêm hoài
Từng trang sách lạ

Có những dòng câm
Giấy hờn trắng toát
Có giọt u trầm
Rơi câu thánh thót

Nỗi nhớ khôn cùng
Trên tờ lịch mỏi
Vạt sầu ai buông
Dài thêm ngõ đợi…

Yên Thảo

NHỚ CAO NGUYÊN

Con sẽ về thăm lại căn nhà nhỏ
Ngọn đèn dầu le lói thắp đêm khuya
Con sẽ về để thấy mẹ hôm xưa
Lom khom nấu cơm chiều trong bếp nhỏ

Cơn mưa về trơn ướt đường đất đỏ
Mẹ loay hoay mớ củi ướt bên hiên
Khói bếp cay hong mắt mẹ triền miên
Tuổi thơ con buồn như những ngày ám khói

Con sẽ về giữa mùa gió nổi
Gió đầu mùa xao xác những giấc mơ
Gió mênh mông, tan vào đêm hiu quạnh
Gió âm thầm qua ruộng bắp xác xơ..

Con sẽ về cao nguyên mù sương khói
Mơ cơm chiều được bên mẹ ấm êm
Nắng lung linh hoa cà phê nở trắng
Đàn trẻ đùa trong đất đỏ lấm lem..

Chưa về được nên nghe lòng quặn thắt
Dáng mẹ ngồi bên bếp lửa chiều đông
Thương những đứa con lạc loài đâu đó
Mắt mẹ buồn chạm tới mênh mông.

Thuc Uyen

THÂU ĐÊM TRẰN TRỌC NGHE MƯA

Chưa mùa mưa trời bỗng mưa mau
Mái nghiêng gác lệch mưa rêm đầu
Nghe lòng chăn chiếu ê chề quá
Hơi hướm giang hồ chẳng ấm nhau

Cứ gom tâm sự nằm nhai lại
Tâm sự một đời hôi bể dâu
Năm năm mười năm không là mấy
Góp lại không đầy một đêm thâu

Đêm thâu nghe mưa rơi trằn trọc
Đời mòn chí mỏi biết về đâu?
Bao khách xa nhà trong thiên hạ
Đêm mưa thanh khí chẳng tương cầu

Cứ nghe mưa héo mòn trời đất
Tê buốt lòng ngàn mũi kim khâu
Chưa mùa mưa sao mưa rười rượi
Không chừng trời ốm khiến mưa đau

Chiếu chăn meo mốc chua mùi mộng
Mộng sớm mộng khuya chóng bạc màu
Nhốn nháo sinh linh thời nhiễu loạn
Lều bều thân thế lộn vàng thau

Năm nổi tháng chìm ngày mắc cạn
Đêm mưa lòng nghẽn nước đục ngầu
Nằm suông thức trắng nghe mưa giọt
Sáng dậy ngu ngơ: tóc bạc đầu!

Phạm Ngọc Lư

GIÓ VỀ QUÊ CŨ.

Chiều hôm qua ngọn gió
Từ nơi núi rừng xa
Về thăm làng quê cũ
Chợt mắt nghe vỡ òa.

Dòng sông không muốn khóc
Cho cuộc tình đã qua
Nhưng con đò bật khóc
Gói mùa đông làm quà.

Tiếng đàn bầu đã dứt
Cánh cò vừa biệt ly
Bóng chiều trên nhành trúc
Gọi gió trăng thầm thì…

Anh nông phu nào đó
Vác cày bừa vừa qua
Hình như là đôi mắt
Có nhớ người đi xa.

Gió tìm ngôi nhà cũ
Bên bến sông ngày xưa
Có người em gái nhỏ
Chèo đò qua chiều mưa

Gió tìm ngôi nhà cũ
Có bóng dừa cau xanh
Có giàn trầu của mẹ
Có giếng trong ngọt lành.

Gió tìm vầng trăng sáng
Dưới hồ sen yên bình
Lúa thơm thì con gái
Trên cánh đồng nguyên trinh.

Gió chợt sờ đôi mắt
Cô thôn nữ đa tình
Vàng rơi lay võng lụa
Vườn trăng khuya một mình.

Gió mai về viễn xứ
Tiếp cuộc hành tha hương
Biết bao giờ trở lại
Hôn môi em miên trường…..

Lê Bảo

IMG_9689

Previous Older Entries

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: