Thêm Một Lần Tháng Bảy. Thơ Hư Vô


Mưa Sài Gòn còn thơm dáng tóc
Thả xuống lưng chừng vai áo xưa
Đường Tự Do hay Thương Xá Tax
Chỗ nào cũng có bóng em qua!

Phố xá dường như đang mười sáu
Từ em thảng thốt nụ hôn đầu
Còn giấu hồn tôi trong vạt áo
Cho nợ nần quấn quít đời nhau.

Không phải chiêm bao thì cũng đã
Có một thời rộn rã tình nhân
Để em ve vuốt cùng tháng bảy
Những hạt mưa lăn ướt môi trần.

Cũng có đôi lần em biết khóc
Khi phố phường đã vắng bóng tôi
Dù Sydney hay Los Angeles
Thì buồn nào cũng giống nhau thôi.

Mà chỉ riêng một mình tôi hiểu
Đường ngược chiều mù lá sương bay
Em bước cho dài thêm tháng bảy
Cũng đâu níu kịp một hình hài…

Hư Vô

Quán Thơ Hư Vô 286


LỜI TỎ TÌNH THÁNG SÁU

Tháng sáu mưa buông dài ngọn tóc
Theo bóng em gầy vai áo xưa
Của thuở hồn nhiên như lá biếc
Rụng đầy trên mỗi bước tương tư.

Mà cả đời tôi còn cất giữ
Nụ môi non ấp ủ hơi người
Cho áo em còn mùi hoa sữa
Giấu vào cùng tận giấc thơ tôi!

Rồi sẽ có lần em chợt hiểu
Mỗi hạt mưa cũng có linh hồn
Chạm vào nhan sắc em êm ả
Lời tỏ tình từ những vô ngôn.

Mà tôi còn nợ em một thuở
Ngập ngừng để lỡ dở đời nhau
Mưa tháng sáu đã mù dấu cỏ
Đường trăm năm đâu có lối vào…

Hư Vô

LY KHÁCH

là đứa ra đi mà đứt ruột
ngó con sông chảy cuối chân trời
ngó bóng cha buồn sau bóng mẹ
tay rời em – tay bạn cũng rời

để những con chiều đau góc phố
ngồi ôm gối, ngó sững màu mây
đọc thơ Thôi Hiệu thơ Đỗ Phủ
câu ngàn xưa ghé giữa cơn say

say, nghe không hết bài ly khách
mà tấm thân lê lết chẳng vừa
mới nhớ quê thơm lừng trái ngọt
em từng bao trải nắng và mưa

mới biết ra đi là thất thổ
là không giữ nổi một hiên nhà
cho dẫu bên trời xin đứng lại
cũng không cùng mỗi dặm đường xa

Hoàng Lộc

TRONG MƯA

Chỉ là cơn mưa qua nhanh
Mình về không kịp nên đành ướt mưa
Bao nhiêu nước trút cho vừa
Những dòng sông nhỏ chảy lùa phố quen

Nhập nhoà trong những ánh đèn
Từng tia sấm chớp đan xen giữa trời
Tay nào hứng giọt mưa rơi
Tay nào che mắt dõi trông bóng người

Gió đùa nỗi nhớ khôn nguôi
Bỗng dưng muốn khóc cho vơi nỗi niềm
Trong mưa nước mắt im lìm
Ngậm ngùi chảy xuống lịm từng cơn đau

Nghe chừng gió lướt qua mau
Rung chòm lá cho nước rào rào tuôn
Ướt đôi vai đã trĩu buồn
… Mình về không kịp khi trời tuôn mưa…

Biển cát

MỘT NỬA VÒNG TAY

Bàn tay hờn dỗi bàn tay
Sao không nắm giữ tình ai buổi đầu?
Giờ xa ngàn dặm vó câu
Còn lại đây tiếng kinh cầu ngày xưa

Bàn tay lạnh giữa đời mưa
Cô đơn tay nắm tay chưa cạn buồn
Thôi đừng nhớ, cũng đừng thương
Mùa đông ở lại bên đường em qua

Một vòng tay dậy phong ba
Mong manh áo mỏng cho da thịt trần
Nụ cười, ánh mắt phân vân
Biết làm sao để hương Xuân gọi mời!

Nửa vòng tay chỉ thế thôi
Nửa cho nhau một góc trời bao dung
Vạc đêm lạc nẽo vô cùng
Lửa hương chưa đủ nên vòng tay lơi

Tay nào níu giữ đời tôi
Tay nào mộng hái sao trời tìm vui
Thả tình về chốn xa xôi
Hoa còn hương sắc, nụ cười trao duyên

Vũ Trầm Tư

NHỊP VÕNG CA DAO

Từ khi dựng núi khai sông
câu ru lục bát nằm lòng dân tôi
lìa nguồn rẽ nhánh về xuôi
mặn tình Đông hải ngọt bùi trung châu.
Mấy ngàn năm mấy nhịp cầu
theo dòng lục bát về sâu ruộng đồng.

Vói tay hái nụ tình nồng
từ khi vừa ửng má hồng yêu anh
em về dệt nét đan-thanh
thêu câu lục bát viềng quanh yếm đào.

Mấy ngàn năm mấy bể dâu
càng cao chí lớn càng sâu hẹn hò.
Bao phen giặc lấn cõi bờ
đánh nam dẹp bắc có nhờ cậy ai
và xuôi đường tới tương lai
vẫn câu lục bát vì ai chung tình.

Ngàn năm bóng chẳng lìa hình
Ta đi dựng núi có mình chung tay.
Tới khi đóng nắp quan tài
còn nghe lục bát dài dài ngàn sau.

Trần Yên Thảo

EM ĐI QUA MÙA THU CŨ

Vương trong nắng dấu mùa thu cũ
Khẽ khàng rơi trong vắt tiếng cười
Còn nguyên đó, sắc màu quyến rũ
Dẫu muộn màng của tuổi năm mươi

Bao say đắm, ngày xưa òa vỡ
Cứ thẩn thờ, chiều biếc, giá như …
Lay trong gió điều gì gợi mở
Lời hẹn, mờ xoay, đêm giã từ

“Em trở lại, mùa thu trở lại”
Đánh rơi tình hư ảo, ngày xưa
Chầm chậm bước, qua thời con gái
Sẽ sàng buông nếp gấp nhặt thưa

Hoa cúc cuối mùa, bừng nở rốt
Mướt bến đời, nắng mật vờn qua
Trôi đâu hết vết hằn mai một
Rạng rỡ chiều – Bối rối đường xa…

Lê Thanh Hùng

CÁM ƠN CHA

Con vẫn biết bóng cha như bóng núi
Lặng lẽ nuôi con, lặng lẽ đau đời…
Ơn dưỡng dục làm sao mà quên nổi
Dù bây giờ con ngoài tuổi sáu mươi?

Vì cơm áo, cha lặng lẽ lên đồi
Nơi phố núi rất mù sương Đà Lạt
Ngày mẹ mất, cha không sao về kịp
Chỉ có con vuốt mắt mẹ mình thôi!

Khi trở lại, làm gà trống trong đời
Nuôi chúng con bằng tình cha lao khổ
Là nho sĩ ,nên không đành thất thố
Với ơn sâu nghĩa nặng chốn quê nhà…

Đâu ngờ rằng , một mùa xuân nở hoa
Cha âm thầm ra đi, không trăn trối
Con chợt mồ côi cả cha lẫn mẹ
Ai chia lìa mình như rứa hở cha?

Mất cha rồi, sầu ngày tiếp tháng qua
Sự nghiệp, công danh con đành bỏ dở
Phương –Nam-Hành! Kẻ giang hồ lìa xứ
Chiều ba mươi gõ nón hát cuồng ca…

Ngoài sáu mươi, mới làm thơ cho cha
Con không khóc nhưng tim mình lệ ứa
Tìm đâu được người kính yêu xưa nữa
Bóng núi tình, cha che chở đời con?

Trần Dzạ Lữ

SƯƠNG TÍM BÊN HỒ

Chiều rơi tím biếc mặt hồ
Thuyền neo cầu vắng trăng mờ ngát hương
Em ngồi đón hạt mưa sương
Thả câu lục bát ta buồn mênh mang.

Thông reo vách núi Phụng Hoàng
Mây treo lũng thấp sương ngàn thâu đêm
Lạc tìm ốc đảo bình yên
Núi Voi em đợi Đá Tiên ai chờ.

Tiếng chim mõi vọng đôi bờ
Còn thương bến đổ con đò lẻ loi
Bên hồ mây xám chơi vơi
Bốn mùa tĩnh lặng đợi người qua sông.

Ta theo Từ Thức về trần
Giày rơm nón cỏ khôn cầm ăn năn
Vẫy chào sương khói tuyền Lâm
Em như bóng cá biệt tăm sông hồ.

Nguyễn An Bình

Quán Thơ Hư Vô 286

Còn Có Chút Em. Thơ Hư Vô


(Nét Cọ. Thơ Hư Vô, Nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc với tựa đề:
“CÒN CÓ CHÚT EM”. Tiếng hát Tony Tôn Thất Mạnh Tuấn)

NÉT CỌ

Tìm em nơi đâu, giữa dòng người lạ?
Ngã tư Phú Nhuận, phố đã quen tên
Hay ngược Chi Lăng dài thêm Gia Định
Đợi chờ nhau Quán Nhớ để không quên.

Nơi tách cà phê khuấy hoài vẫn đắng
Cho nụ hôn đầu ngọt giáp dung nhan
Một sợi tóc rớt vào anh, côi cút
Anh mang vào đời còn có chút em.

Rồi xa nhau cũng từ con phố đó
Dáng em nhỏ dần tan giữa đám đông
Trả lại anh giảng đường chiều trơ trống
Họa thất nghiêng theo ngọn nắng bên song.

Bóng trải ngang vai đường cong dốc ngược
Nét son buồn lãnh cảm giữa môi em
Vạt áo bay qua hiên đời gió lộng
Anh pha mầu cho mỏng lụa là thêm.

Bỏ bảng vẽ, nghe buồn riêng nét cọ
Anh trở về tìm lại dấu chân quen
Mới biết em bỏ bờ sang bến lạ
Cả đời anh không vẽ nổi hình em…

Hư Vô

Nét Cọ. Thơ Hư Vô

 

Nhát Roi Nhục Hình. Thơ Hư Vô


Vết Roi Nhục Hình

Từ em lăn lóc vào đời
Trăm năm như thể một hơi thở dài
Chỗ có dấu tích trần ai
Bước chân bỏ lại tàn phai lối người.

Ta còn có nửa ta thôi
Xin em vung thẳng nhát roi tuyệt tình
Cho hồn ta biết phiêu linh
Trong thương tích đã tượng hình hài em.

Lằn roi chạm buốt vào tim
Ứa chung giọt máu tưới mềm môi nhau
Lăn theo phấn nhạt son nhầu
Căng da xẻ thịt nỗi đau muộn màng.

Mà em tựa thoáng hương tan
Rắc vào hoang phế cho vàng mùa thu
Còn nghe trong xác lá mù
Nhát roi lao tới vết thù chung thân…

Hư Vô

Lời Tỏ Tình Tháng Sáu. Thơ Hư Vô


Tháng sáu mưa buông dài ngọn tóc
Theo bóng em gầy vai áo xưa
Của thuở hồn nhiên như lá biếc
Rụng đầy trên mỗi bước tương tư.

Mà cả đời tôi còn cất giữ
Nụ môi non ấp ủ hơi người
Cho áo em còn mùi hoa sữa
Giấu vào cùng tận giấc thơ tôi!

Rồi sẽ có lần em chợt hiểu
Mỗi hạt mưa cũng có linh hồn
Chạm vào nhan sắc em êm ả
Lời tỏ tình từ những vô ngôn.

Mà tôi còn nợ em một thuở
Ngập ngừng để lỡ dở đời nhau
Mưa tháng sáu đã mù dấu cỏ
Đường trăm năm đâu có lối vào…

Hư Vô

Một Đời Ở Riêng. Thơ Hư Vô


Tôi ngồi ngoảnh cổ trông tôi
Áo khuya cài muộn một đời chưa yên
Như còn thấp thoáng hơi quen
Heo may chở lá vàng đêm mưa về.

Em còn lăn giữa cơn mê
Mùa thu rối ngọn tóc thề hẹn xưa
Buồn chia hai nhánh đong đưa
Mà nghe ngày tháng cũng vừa chấm vai.

Tôi ngồi đếm ngọn tàn phai
Thắp đêm trăng khuyết cho đầy mắt em
Lối người héo hắt chông chênh
Tựa chung chiếc bóng buồn riêng lẻ hình.

Lần theo sợi tóc bạc tình
Đêm khuya khoắt bỗng trở mình mẩy đau
Một đời mấy bận tìm nhau
Đường xa người lạ qua cầu biệt tăm…

Hư Vô

Giờ Thứ 25. Thơ Hư Vô


Dẫu tới giờ 25 tôi cũng đợi
Em về thắp lại ngọn đèn khuya
Để soi cho thấu lòng cô phụ
Cuống rún còn đau nỗi chia lìa.

Chưa đủ ấm bên hơi người lạ
Hạt mưa làm mất dấu môi hồng
Quán khuya cửa đóng hồn phiêu dạt
Tôi còn mò mẫm giữa hư không.

Trăng xưa đã vỡ trong lòng nguyệt
Hình như trời đất cũng động tình
Chuông gọi nhau về đêm dậy mộng
Mà nghe thương tích bỗng hồi sinh.

Em đi không một lời hò hẹn
Bỏ quên nhan sắc chỗ tôi nằm
Lăn theo chiếc bóng em cùng tận
Cũng đâu đuổi kịp giấc trăm năm…

Hư Vô

Bài Sinh Nhật Mùa Thu. Thơ Hư Vô


Bài Sinh Nhật Mùa Thu

(Viết cho Sinh Nhật Tôi – Mùa Thu 15/ 05..)

Tôi về trải lá vào thu
Lối chân xưa đã mịt mù tháng 5
Là ngày sinh nhật tình nhân
Mà em cũng đã có lần bước qua.

Mong manh như vạt lụa là
Môi em ngọt tựa điệu ca dao buồn
Lắng vào một cõi trầm hương
Cho tim tôi biết dậy cuồng mê man.

Rượu tình rót đáy ly tan
Uống cho đẫm lệ một tàng hương bay
Từ em buông tiếng thở dài
Đã nghe hoang phế chạm hình hài nhau!

Tựa như chiếc lá bạc đầu
Mà trời đất đã dãi dầu cưu mang
Mùa thu nắng có thôi vàng
Thì tôi cũng được một lần khai sinh…

Hư Vô

Theo Em. Thơ Hư Vô


Theo EM

(Chân dung Hư Vô. Photo by Huỳnh Hoàng Oanh)

Theo em bước tới đường cùng
Để nghe nhịp thở còn chung hình hài
Cho đầy dấu tích trần ai
Đường nhân gian biết có dài trăm năm!

Theo em về phía biệt tăm
Cũng còn một chỗ tôi nằm chiêm bao
Thời tình lận đận lao đao
Mang theo tiếng khóc nghêu ngao vào đời.

Dắt dìu nhau đến một nơi
Chỗ có di tích luân hồi tái sinh
Giọt mưa hối hả tượng hình
Nhỏ xuống hoang phế ngày tình tận nhau.

Nhón chân chưa tới lối vào
Cỏ hoang mọc đã xanh xao bóng người
Từ trong con mắt đỏ tươi
Có giọt lệ chảy cả đời chưa tan…

Hư Vô

Bài Ơn Em Tháng Tư. Thơ Hư Vô


Bài Ơn Em Tháng Tư

(Chân dung Hư Vô. Photo by Huỳnh Hoàng Oanh)

Tháng tư rạch tim anh như dao nhọn
Cảm ơn em những vết cắt ngọt ngào
Để anh biết tình yêu là giông bão
Hạnh phúc nào mà không có lao đao!

Chỗ vết thương còn chưa khô giọt máu
Cho tim anh thổn thức giấc mơ đầu
Cảm ơn em một thời tình che giấu
Để còn làm chứng tích nửa đời sau.

Thì cũng đã nợ nần nhau một kiếp
Những ân cần rồi vẫn phải buông tay
Anh có nấn níu cho dài quá khứ
Bóng em cũng buồn như sương khói bay!

Mà đường trần ai chỉ là quán trọ
Đến và đi như thể cuộc hành tình
Cảm ơn em tháng tư còn bỏ lại
Tiếng thở dài từ thuở biết yêu anh…

Hư Vô

Con Đò Úp Mặt. Thơ Hư Vô


(Hòn Đá Bạc – Cà Mau. Photo by Huỳnh Hoàng Oanh)

Ta về chạm chân Hòn Đá Bạc
Ngỡ như trời đất mới luân hồi
Bến cũ chờ ai đò úp mặt
Đâu còn chở khách để ra khơi.

Dẫu biết trăm năm là trễ hẹn
Biển cả còn vang tiếng sóng gào
Như gọi hồn ai về dậy mộng
Cho đầy thêm những dấu rong rêu.

Bóng em lướt theo tàng lá mục
Đong đưa cùng giọt lệ trên mi
Ta về tựa loài chim cánh cụt
Mang theo vết thương tích dị kỳ.

Lăn lóc đời nhau thành đá cuội
Mà nghe sóng vỗ đã bạc đầu
Thì dẫu em, đêm nằm úp mặt
Cũng đâu thoát khỏi cuộc bể dâu!

Hư Vô

Đường Cùng. Thơ Hư Vô


(Đường Cùng. Photo by Huỳnh Hoàng Oanh)

Rồi em cũng bỏ tôi đi
Thì thôi, ngó lại làm gì em ơi
Nửa đời tôi đã không tôi
Thêm nửa đời nữa cho rồi trăm năm.

Quẩn quanh chưa biết chỗ nằm
Đường nào cũng chỉ tối tăm mịt mù
Em đi đã tới thiên thu
Tôi còn lạc giữa mộng du cuối ngàn.

Chỗ in vội dấu chân hoang
Cỏ leo đã bám ngang tàng lá khô
Nửa đời tôi vẫn ngây ngô
Để trái tim mãi nhấp nhô cồn cào.

Chắc gì đã có đời sau
Thì em hãy để tôi đau một lần
Xin đừng quyến luyến phân vân
Cũng là một khúc đường trần, thế thôi!!

Hư Vô

Tịnh Không. Thơ Hư Vô


7B33FAB7-119C-4C89-B414-977395434123.jpeg

Tôi ngồi giữa tịnh không tôi
Hồn trôi lãng đãng bên đồi cúc hoang
Phất phơ như vạt lụa vàng
Áo em ngày đó còn lan man buồn.

Quấn vào một cõi tịnh hương
Em mùi dã cúc hoang đường đời nhau
Từ trong sợi tóc tơ nhầu
Như có giọt lệ ẩn sau hình hài.

Cũng là dấu tích trần ai
Bỏ lại chiếc bóng cho đầy mắt tôi
Kiếp sau còn được làm người
Để em nhớ có một thời tình nhân!

Mà tôi lẩn quẩn lần quần
Thở bao nhiêu nhịp là ngần ấy em
Tôi ngồi giữa giấc tịnh miên
Còn nghe động thức dục thiền tình si…

Hư Vô

Bóng Xuân Phai. Thơ Hư Vô


Bóng Xuân Phai

Tôi ngồi đếm tuổi tôi chơi
Nửa đời lăng lắc tựa hơi thở dài
Tôi ngồi đếm những tàn phai
Thấy trong giọt lệ có hình hài em.

Gập ghềnh giữa chốn nhân gian
Bước qua cho biết hoang đàng đời nhau
Trăm năm mấy bận bạc đầu
Để tôi nhặt hết cơ cầu mang theo.

Đường đi có khúc ngoằn ngoèo
Trái tim tôi cũng đã meo móc rồi
Em ngồi đếm bóng xuân trôi
Chắc gì còn được luân hồi tái sinh.

Trách chi trời đất bạc tình
Chỉ là chiếc bóng thình lình lướt qua
Mà em như vạt lụa là
Vướng trong con mắt tôi xa muôn trùng…

Hư Vô

 

Dốc Nắng Mùa Xuân. Thơ Hư Vô


Mùa xuân rắc phấn hương vào Tết
Cho nồng thêm từng dấu môi hôn
Còn nghe ngan ngát em mùi tóc
Từ khi da thịt có linh hồn.

Bóng tôi đổ xuống con dốc lớn
Hoa đã vàng mù mịt bóng gương
Mà thơ vẫn còn nguyên ý tứ
Để tôi mắc nợ những con đường.

Em đứng khóc bên hiên mười sáu
Coi chừng nước mắt rớt vào thơ
Buồn đã tới vườn quen con gái
Chỗ hồn tôi lăn lóc dại khờ.

Mùa-em, xuân mới hườm đôi má
Còn nghe bịn rịn dấu môi đau
Tôi đâu phụ bạc mùi hương cũ
Chỉ nắng chói chang mất lối vào..

Hư Vô

Chiều Bên Giáo Đường Fatima. Thơ Hư Vô


Có một dòng sông chảy ngang Sàigòn in bóng Giáo Đường Fatima nhấp nhô theo ngọn sóng trong lần tiễn em, giữa tiếng chuông chiều đang gióng xuống đón Thánh Lễ Giáng Sinh của một thời tình lận đận…

Có dòng sông chảy vào đáy mắt
Từ buổi chiều hiu hắt tiễn nhau
Tượng đá còn đau thời xanh tóc
Sóng xô trời đất cũng bạc đầu.

Em đâu quay về nơi ấy nữa
Để nghe lời thủ thỉ thật gần
Mà đã có lần tôi lạng quạng
Gọi nhau ngọng nghịu tiếng tình nhân.

Của thuở hàng cây chưa thay lá
Bước chân em đã quá đỉnh sầu
Soi bóng buồn chung con nước lớn
Dòng sông chảy ngược sóng về đâu!

Đưa em qua bến bờ xa lắc
Nhìn chưa rõ mặt chỗ đông người
Hồi chuông gióng ngang dòng cựu ước
Dội xuống đời tiếng khóc lẻ loi…

Hư Vô

http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603

Chia Tay Mùa Xuân. Thơ Hư Vô


Chia Tay Mùa Xuân. Thơ Hư Vô

Hôm chia tay Sài gòn vừa chớm Tết
Trong mắt em như thể đã ra giêng
Phố xá gập ghềnh chông chênh nhịp guốc
Còn xôn xao từng chiếc lá công viên.

Môi em hiền tựa như mùi hương cốm
Áp vào tôi ngọt đắm nụ tầm xuân
Giọt lệ không chân long lanh vàng đá
Đang mặn mà em đã vội quay lưng!

Bỏ lại Sài gòn rưng rưng góc phố
Ngọn đèn vàng xô dạt bước chân tôi
Trời đất mịt mù ngày mưa giông tới
Nơi máu trong tim chưa kịp luân hồi.

Mà cũng có đôi lần em biết khóc
Lối hẹn hò cỏ mọc đã xanh um
Để nhớ một thời em còn xoã tóc
Chỗ lời tình thổn thức tiếng vô ngôn …

Hư Vô

 

 

 

Chém Trăng. Thơ Hư Vô


Chém Trăng

Ta vung đường cùng tận
Chém gục một vầng trăng
Rụng vàng đêm nguyệt lộ
Một bóng dáng tình nhân.

Em kiêu kỳ huyền hoặc
Trong nhan sắc ngang tàng
Lạnh như thanh kiếm bạt
Đâm thấu người tình tan.

Một đường gươm lãng mạn
Bén ngót nét xuân thì
Chém cho đời hung bạo
Nghiêng thành quách uy nghi.

Dòng trăng tan thành lụa
Từ tiếng khóc lẻ loi
Ngọn gươm ngời phóng tới
Giọt nước mắt vỡ đôi!

Hư Vô

Lưng Nguyệt - Hư Vô

Còn Được Làm Người Dưng. Thơ Hư Vô


Cũng chưa thành người lạ
Mà như đã rất xa
Đường em mưa ngập lá
Chở thu đầy sân ga.

Chuyến tàu đi vội vã
Đưa em qua bến nào
Cali hay New York
Thì buồn cũng như nhau.

Có nói gì đi nữa
Cũng đã muộn màng rồi
Lời thề nguyền vàng đá
Chứng tích còn trên môi.

Tàu em không chỗ tới
Ngang giấc đời bơ vơ
Đêm nằm lăn nhịp thở
Biết còn ai mà chờ!

Em chở theo tiếng khóc
Như chim chóc bỏ rừng
Giữa hàng cây chết đứng
Còn được làm người dưng…

Hư Vô

Lưng Nguyệt - Hư Vô

 

Chỗ Có Bụi Mật Gai. Thơ Hư Vô


Chỗ Có Bụi Mật Gai

Giọt mưa ướt ngọn xuân thì
Em đi bỏ lại những tì vết nhau
Môi quen chưa kịp úa nhàu
Màu phấn son đã biết đau kiếp này.

Để còn dấu tích trần ai
Bước qua chưa giáp đã trầy chân không
Ngày em vướng sợi tơ hồng
Chắc gì thấy tôi lòng vòng phía sau!

Nơi ngọn cỏ mọc xanh xao
Có chùm gai nhọn đang cào cấu tôi
Vết đau đã tới tim rồi
Từ em tiếng khóc lạc loài bơ vơ.

Ở phía cuối một cơn mơ
Hồn tôi cũng đã dật dờ phiêu linh
Mà nghe thương tích tượng hình
Chỗ em lãng đãng làm tình tội tôi…

Hư Vô

f6f908ab-e4cc-4557-9fe1-ccec841615e7

Previous Older Entries

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: