Hành Tháng Tư. Thơ Hư Vô


Qua Sông. Tranh Đinh Cường

(Qua Sông. Tranh Đinh Cường)

Đường nhân gian lạ lẫm
Một ngày tháng tư đen
Xô đời em vấp ngả
Vào đám người chưa quen.

Đâu còn ai hò hẹn
Giữa trời đất ngổn ngang
Em xanh xao quờ quạng
Níu một cuộc tình tan.

Đã lỡ làng lỡ vận
Ở phía ngoài cơn mê
Tôi lạ nơi lạ chỗ
Đâu còn lối quay về.

Mà em như cọng cỏ
Mọc giữa trái tim tôi
Vết sầu đang mưng mủ
Tươm qua đời tả tơi.

Có bước vào quá khứ
Cũng chỉ tới đường cùng
Đâu còn ai ngoảnh lại
Được thấy lần khóc chung.

Ngày tháng tư quằn quại
Đau đã thấu hình hài
Tiếng gọi nhau khản giọng
Chưa qua khỏi trần ai.

Bốn mươi năm gộp lại
Như một tiếng thở dài
Để hồn tôi dị mộng
Thành giọt lệ mãn khai.

Lăn quanh em lận đận
Thời tình cuối tháng tư
Đã hoang tàn phế tận
Một khúc đời còn dư…

Hư Vô

Sài Gòn Tháng Tư. Thơ Hư Vô


Một ngày tháng tư đang cơn hấp hối
Tôi lao vào lửa khói tới tìm em
Phố xá tan hoang mịt mù thuốc súng
Chiếc ghế ngồi chung chổng cẳng ngỡ ngàng.

Sài gòn thất thủ chưa lời trăng trối
Đám đông hối hả giục giã bỏ đi
Tôi tìm em trong đoàn người di tản
Viên đạn đồng bay đỏ cánh tường vi.

Con đường nhỏ có lần em qua đó
Dấu guốc tình nhân một thủa đâu còn
Vòng xích xe tăng lăn ngang thành phố
Sài gòn thân yêu đã mất linh hồn.

Chưa kịp thấy em trong lần thất tán
Bảng vẽ còn thấm mực dấu e- ke
Tôi đứng sửng giữa sân trường Kiến Trúc
Họng súng bạt tình ria nát tàng me.

Sài gòn ngổn ngang chất đầy chiến tích
Để người người quay mặt bỏ nhau đi
Giọt nước mắt cuốn em ra biển lớn
Xô hồn tôi chìm xuống cuối tháng tư …

Hư Vô

Bến Bờ. Thơ Hư Vô


IMG_1659

Gọi đò, đò đã sang sông
Gọi em, em cũng ngược dòng nhân gian
Gọi nhau một khúc tình tan
Em, người dưng đã, hoang đàng, thơ tôi!

Lời tình còn đọng trên môi
Trái tim tôi đã tơi bời xanh xao
Sông sâu có khúc bạc đầu
Đò em lỡ chuyến biết đâu mà chờ!

Khi xưa lỡ một chuyến đò
Đi lên đi xuống vòng vo nỗi buồn
Bây giờ cách mấy đại dương
Muốn thăm em, đâu biết đường mà đi!

Chiều phơi cuối ngọn xuân thì
Phủi tay, biết có còn gì cho nhau
Chuyến đò chở khẳm bể dâu
Bỏ tôi ở lại vực sầu lạnh tanh…

Hư Vô

Dấu Son Thời Áo Trắng. Thơ Hư Vô


Những hạt sỏi lăn qua đời hối hả
Vướng gót chân em thuở mới biết buồn
Tôi về như lữ khách không hò hẹn
Hàng lá me xưa đã lạ tên đường.

Đâu còn thấy dáng em chiều tan học
Bên hạt mưa bay lất phất sân trường
Bàn tay nhỏ che nghiêng nghiêng lồng ngực
Vô tình em đánh rớt một mùi hương!

Mà mãi cả đời tôi còn vương vấn
Nhặt sợi tơ mưa ướt ngón chân người
Có ngọn cỏ may mọc ngoài cửa lớp
Gió động cành xuyên thấu trái tim tôi.

Vết sẹo đã xanh um lòng phố cũ
Đời quanh co lạ lẫm dáng Sài Gòn
Tàng me cỗi chụm đầu nghe lá rụng
Chờ tôi về nhặt lại một dấu son….

Hư Vô

IMG_3772

Tiệc Tình. Thơ Hư Vô.


Tiệc tình dọn giữa dung nhan
Mời em tựa xuống hoang đàng cùng tôi
Rượu nồng còn đọng trên môi
Đã nghe son phấn rã rời hương đêm.

Đường em bước tới chông chênh
Để tôi nín thở đáp đền ơn em
Nhập hồn chung một nhịp tim
Nương theo ngọn sóng đắm chìm đời nhau.

Tiệc tình dọn giữa hư hao
Chắc gì đã có đời sau mà chờ
Trần gian cũng tựa giấc mơ
Tôi và em chỉ tình cờ bước qua.

Một lần cũng đủ xót xa
Có thành người lạ vẫn là của nhau
Mời em nghiêng xuống chiêm bao
Cho da thịt còn biết đau kiếp này….

Hư Vô

Quán Thơ Hư Vô 279


IMG_1539

VƯỜN ĐÁ

Những phiến đá chất quằn kỷ niệm
Cho nặng thêm mỗi bước em về
Dáng xưa lấp lánh như mưa bụi
Pha buồn sóng sánh giọt cà phê.
Kề môi hớp cạn hơi cùng tận

Còn đắng trong nhau chút bụi trần
Này em nắm chặt bàn tay lại
Để còn giữ được bóng tình nhân.
Vườn đá xanh rêu đời lang bạt

Đã hoang tàn phế tích đời em
Thì tôi, bia khắc vào thiên địa
Ngàn đời sau đâu dễ gì quên.
Dẫu không chung bước thì cũng đã

Có một thời tình quá bể dâu
Làm tim em đôi lần rịn máu
Nhỏ vào hồn đá cuội xanh xao…

Hư Vô

KHÚC TỰ TÌNH PHÙ DU

thôi thì em mặc áo xanh
cho hồn ta ẩn bên nhành kết thơ
thôi thì em rủ tóc tơ
cho ta tựa gốc sương mờ tịnh tâm

thôi thì em nguyện lâm râm
cho ta ngửi nẫu môi trầm như lai
lỡ không cái gã địa tài
đắp chăn gã ngủ giấc dài trong tôi

mai một ta có luân hồi
tái sinh lại giữa khóe môi em hồng
ngâm mình tiếng nước suối trong
ta siêu theo cánh phượng hồng em bay

mốt mai ta có lưu đày
thì xin trọn ngục tóc mây yên nằm
hóa thành con chấy trăm năm
ta xin canh giữ rừng trầm nhân gian

Phạm Thiên Thư

THIÊN THU ĐÃ GỌI

Nghe rõ tiếng ai vừa gọi
Trần gian im tiếng những chiều
Đâu đây giọng người cười nói
Buốt từng ngọn gió cô liêu

Biết đau phận mình từ độ
Cõi đời vịn bóng phù hư
Có những chiều rưng rức nhớ
Mưa bay buồn rã kiếp người

Tôi gọi một trời tuyệt vọng
Chôn đời tôi với phai phôi
Trong mơ lạc loài tôi mộng
Thiên thu chìm dưới dốc đời

Nầy tôi và còn ai đó
Khuất chìm dần với hư vô
Nghe khuya từng hồi chuông đổ
Mưa đêm phủ kín quanh mồ…

Nguyễn Minh Phúc

 

THƯƠNG VẦNG KHÓI NHẠT

nặng quá tôi ơi lúc cuối đường
bên lề . tạm gỡ mớ hành trang
đốt lên điếu thuốc . nhâm nhi khói
chẳng ngờ . gió nổi . nát như tương!

là . tan tác cả bao vầng khói
xé rách chiều im . chạnh cả lòng
thương đốm lửa buồn như hốt hoảng
chạy hụt hơi về một cõi không

thangtram

QUA CHUYẾN PHÀ CUỐI TRÊN SÔNG HẬU

Tôi đứng đợi bên bờ sông gió thổi
Chờ phà sang rời bến bắc Bình Minh
Cây cầu mới chợt giật mình trở giấc
Sáng ánh đèn soi sóng nước lung linh.

Cô hàng rong nhìn tôi cười buồn bã
Phà không còn em mất chốn nương thân
Chú bánh mì bán hàng trên phố vắng
Khuya qua cầu đạp chắc rã đôi chân.

Phà trăm năm đưa bao người xa xứ
Có người thương không hẹn lúc quay về
Tôi ngơ ngẩn nhìn tháp tầng cầu mới
Chợt thấy mình lạ lẫm giữa sông quê.

Phà tách bến lẻ loi trong sương lạnh
Mai xa rồi trơ bến vắng còn đâu
Biết ai về nơi đầu sông góc biển
Nhớ mang theo chút nắng để qua cầu.

Chuyến phà đêm cuối cùng trên sông Hậu
Còn chờ ai đã mất hút lâu rồi
Em bỏ lại áo xưa thời mực tím
Theo chân người để lạc mất tình tôi.

Nguyễn An Bình

TÔI TÌM TÔI

Tôi cởi áo ngồi lại trên cầu
thức giấc mơ người xa lạ
làng tôi nước dâng lên từ thế kỷ
chiếc xe bò đâu rồi cho cái vẫy tay
con đường mòn mất hút cho lần trở lại
nụ cười trẻ nhỏ tắm ở chân cầu ngày ấy của tôi
nụ cười mẹ nhòe thiếu nữ ánh mắt mẹ thời xa bố

Tôi tìm tôi nơi gương sông mù mờ khuôn mặt
quả bóng ném từ sân phơi lúa tới chỗ tôi ngồi
va đôi chân trần lem lấm

Có kẻ ném đá lên những toa tàu
vang tới tiếng chuông từ giáo đường loang lổ
mất dấu ngôi nhà để nói lời ra đi
chuyển động giao mùa băng rất nhanh
ánh chớp lóa mắt nhìn ga lẻ

Tôi đang bước xuống chạm mặt mình đang bước lên.

Vũ Trọng Quang

LỤC BÁT TRẦN YÊN THẢO

1.

Lẫn trong vận hội xế tàn
tiếng hờn đứt nối như gần như xa
dọn đường về lại đất ta
ngàn năm ma cũ oán ma bây giờ.

2.

Long đong mấy bận nổi chìm
hết ham bước tới chẳng hiềm bước lui
đâu cần bôn tẩu ngược xuôi
ngồi đây chơi hết cuộc vui buồn buồn.

3.

Tình trần đâu dễ phân ly
ngại gì ánh mắt tiếc chi lời chào
không phụ ước, chẳng mong cầu
gương đâu giữ bóng, bóng nào tìm gương.

4.

Chập chờn đâu đó tiền thân
đường tơ kẽ tóc tuy gần hóa xa
thoạt ngờ viễn khách đi qua
hay đâu hoa trước là hoa bây giờ.

5.

Một thời phản bội máu xương
đem thân quán trọ làm vương quốc mình
mãi mê bắt bóng lộng hình
chợt khi tỉnh ngộ thấy mình như xưa.

Trần Yên Thảo

EM VÀ TÔI

Em ngụ trong tôi những nỗi buồn, niềm vui,
những hạnh phúc ngọt ngào và nỗi đau mất mát
Em ngụ trong tôi những vuông, tròn, cạnh, góc,
những đường ngang, nét dọc số phận con người
Em ngụ trong tôi sự nghiệt ngã cuộc đời,
phút thăng trầm trên con đường định mệnh
Em ngụ trong tôi bao sắc màu cuộc sống,
nét rực rỡ của mặt trời, sự tăm tối của bóng đêm
Em ngụ trong tôi sự cứng rắn yếu mềm của trái tim
đang nhịp cùng nguồn thông tin trí não
Em ngụ trong tôi những ánh nhìn ngơ ngác
của tuổi hồn nhiên và phiền muộn tuổi già.
Trước bao điều đang lặng lẽ trôi qua,
sự chuyển vận của thời gian khi trái đất đang xoay trong vũ trụ
Em và tôi, tôi và em tồn tại bên nhau không thể tách rời
Trong khoảng khắc, vĩnh hằng em vẫn lặng lẽ trong tôi

Phạm Thị Quý

Vườn Đá. Thơ Hư Vô


(Viết tại Quán Cà Phê Vườn Đá, 2017)

(Trắng Trời. Tranh sơn dầu Đinh Cường)

Những phiến đá chất quằn kỷ niệm
Cho nặng thêm mỗi bước em về
Dáng xưa lấp lánh như mưa bụi
Pha buồn sóng sánh giọt cà phê.

Kề môi hớp cạn hơi cùng tận
Còn đắng trong nhau chút bụi trần
Này em nắm chặt bàn tay lại
Để còn giữ được bóng tình nhân.

Vườn đá xanh rêu đời lang bạt
Đã hoang tàn phế tích đời em
Thì tôi, bia khắc vào thiên địa
Ngàn đời sau đâu dễ gì quên.

Dẫu không chung bước thì cũng đã
Có một thời tình quá bể dâu
Làm tim em đôi lần rịn máu
Nhỏ vào hồn đá cuội xanh xao…

Hư Vô

Cuối Đường Em Đi. Thơ Hư Vô


cuoi-duong-em-di

Có trèo qua dốc núi
Chưa chắc tới đỉnh sầu
Thì dầu gì đi nữa
Mình cũng nợ nần nhau.

Chỗ anh vào nương náu
Em cất giấu muộn phiền
Giữa trái tim khập khiễng
Là ngàn nỗi oan khiên.

Đất có dài hơn biển
Cũng đâu nối liền bờ
Anh lần mò mê mải
Vẫn ở ngoài bến mơ.

Lối anh đi không đến
Chỗ em về tai ương
Chưa qua khỏi nghiệp chướng
Biết còn nhau cuối đường?

Thêm một lần thất hứa
Để em biết bạc tình
Từ trái tim rướm máu
Còn ngọt ngào dấu đinh.

Đóng anh vào quá khứ
Cho đời em thênh thang
Bước ngang qua giọt lệ
Nhỏ xuống ngọn nến tàn…

Hư Vô

Giọt Nước Mắt Kiêu Kỳ. Thơ Hư Vô


giot-nuoc-mat-kieu-ky

Đâu phải một mình em biết khóc
Trái tim tôi cũng đã sụt sùi
Giá như được khóc chung con mắt
Thì trong buồn cũng có niềm vui.

Em vì tôi bên đời người lạ
Hoá thành tượng đá vẫn còn đau
Tôi đâu muốn làm người bội bạc
Đất trời còn chưa phụ tình nhau.

Nói làm sao cho em hiểu thấu
Nắng mưa cũng mơ chuyện vợ chồng
Bắc nhịp cầu vồng ngang Ô Thước
Bỏ lại tôi sợi ngũ sắc không.

Như chút hương thầm em đánh rớt
Nhẹ tênh theo gió cuốn xuân thì
Cảm ơn em, vì tôi biết khóc
Vì tôi, nước mắt bỗng kiêu kỳ…

Hư Vô

Tàn Tích Tháng Hai. Thơ Hư Vô.


tan-tich-thang-hai

Như có điều em không dám nói
Ẩn trong giọt lệ rất nhỏ nhoi
Dù chỉ là một lời gian dối
Cho tình yêu còn mặn trên môi.

Mà em đã bâng khuâng tự hỏi
Biết vì sao tôi vẫn yêu em?
Khi trái tim hãy còn nhức nhối
Thì cả đời đâu dễ lãng quên.

Đừng để bóng tôi trong lòng mắt
Tội người ở lại lắm em ơi
Hãy quay đi khi buồn đang tới
Giấu dùm tôi tiếng khóc vào đời.

Ngày sau còn chút gì để nhớ
Mở tờ lịch cũ giữa tháng hai
Phủi bụi bay mù theo bóng khói
Để thấy hồn tôi tượng hình hài…

Hư Vô

Tình Nhân Ơi, Đã Tới Cuối Đường Cùng …. Thơ Hư Vô


tinh-nhan-oi-da-toi-cuoi-duong-cung

Anh thầm ước kim đồng hồ quay ngược
Cho nụ hôn còn được kéo dài thêm
Sân ga nhỏ, hắt hiu, buồn man dại
Từng chuyến tàu đang chạy tới vô biên.

Còn trong nhau, mà đã là kỷ niệm
Môi tìm môi lạnh ngắt lối muôn trùng
Tiếng còi đêm hú vang lời tiễn biệt
Tình nhân ơi, đã tới cuối đường cùng…

Tay anh ngắn, vuốt chưa dài sợi tóc
Níu cả đời không giáp một mùi hương
Em hãy khóc cho đầy thêm quá khứ
Cho tim vỡ tan từ những hoang đường.

Anh chết đứng giữa vòng tay hấp hối
Hơi thở còn nồng quanh nỗi đam mê
Tàu chở bể dâu, biết đâu bờ bến
Đường trăm năm đã mất lối quay về…

Hư Vô

Tặng Phẩm Mùa Xuân. Thơ Hư Vô


tang-pham-mua-xuan

Anh về trải mộng vào thơ
Tặng em chiếc nón che hờ chiêm bao
Để nghe hoa trái ngọt ngào
Vườn em non nả bước vào tầm xuân

Tóc tơ thả xuống lưng chừng
Nương theo bóng nắng chiều rưng rức vàng
Tặng em hết một trần gian
Gom về gìn giữ để ràng buộc nhau.

Hoa xuân chưa kịp úa nhầu
Em đi bỏ lại lời chào trống không
Tặng em bóng nguyệt tơ hồng
Đếm từng chiếc lá gói lòng người dưng.

Tay anh vướng vấp ngập ngừng
Níu chưa tới sợi tơ chùng mong manh
Tặng em một tiếng dỗ dành
Để trăm năm còn biết hành tình nhau…

Hư Vô

Chiều Qua Đồi Lá Mục. Thơ Hư Vô


chieu-tren-doi-da-muc

(Tranh sơn dầu trên plastic của Đinh Cường)

Chiều qua đồi lá mục
Hụt hẫng bước chân tôi
Giữa trời cùng đất lụn
Không thấy một bóng người.

Dấu tích em bỏ lại
Bụi đã bám mịt mù
Chiếc lá vàng rơi chậm
Thầm lặng chạm mùa thu.

Chỗ em từng ở trọ
Trên vai tôi một thời
Tóc buông dài ngủ muộn
Ngang hạnh phúc tả tơi!

Bên dốc đời mê lộ
Gọi nhau đã khô môi
Đường chia năm bảy lối
Chỉ còn mỗi mình tôi.

Đá ôm lòng chờ đợi
Hồn mọc quanh cỏ cây
Chiều tan vào đáy vực
Em như còn đâu đây!

Cho tim tôi động đậy
Bàng bạc tiếng thở dài
Từ thiên thu vọng lại
Đã thấu tới trần ai…

Hư Vô

Tự Tình Tan. Thơ Hư Vô


tu-tinh-tan

Vịn buồn uống cạn dòng sông
Nghe trong nhịp thở còn nồng hương em
Nửa chừng tôi bỗng hụt chân
Từ khi em bước nghênh ngang vào đời.

Giọt lệ còn biết có đôi
Nhỏ xuống lăn lóc trên môi người tình
Hồn tôi chưa kịp hồi sinh
Em đã hoá đá tượng hình người dưng.

Tại tôi chậm chạp lừng khừng
Đuổi theo không tới đường cùng tận em
Cầu cao bắc nhịp chông chênh
Bóng treo ngược dốc bồng bềnh mộng du.

Vắt sầu uống cạn mùa thu
Bọt rượu tan giữa mịt mù dáng em
Từ trong hơi thở còn quen
Mùi hương xưa bỗng lên men lạ lùng…

Hư Vô

Dấu Đinh. Thơ Hư Vô


dau-dinh

(Thiếu Nữ Bên Giáo Đường. Tranh sơn dầu của Đinh Cường)

Chúa đã chịu chết trên cây Thánh giá
Để cứu chuộc loài người khỏi hư hao
Anh đóng đinh em vào đời vàng đá
Cho trái tim chảy giọt máu ngọt ngào.

Em có chạy trời cũng không khỏi nắng
Bởi em là tặng phẩm Chúa cho anh
Cánh cửa thiên đàng không còn ổ khoá
Từ ngày Thánh Nữ bước xuống trần gian.

Sẽ không còn lạc nhau dù thất tán
Dấu đinh trên da thịt dễ gì tan
Anh lùa hết mây đan vào trong nắng
Ướp trầm hương cho áo cưới thêm vàng.

Để tên em tan vào anh hôn phối
Lần nầy đâu dễ chạy nổi khỏi anh
Đã đợi chờ nhau từ em tiền kiếp
Nụ hôn đầu vừa kịp Chúa giáng sinh….

Hư Vô

Đêm Uống Rượu Với Tình Nhân. Thơ Hư Vô


dem-uong-ruou-voi-tinh-nhan

Đêm uống rượu với tình nhân
Rót cho đầy ba mươi năm, một lần
Cụng ly ngang nỗi thăng trầm
Uống chung giọt lệ đã tràn môi quen.

Rót thêm ly nữa đi em
Uống một trận cho đã thèm đêm nay
Em sẽ thấy trong cơn say
Có tôi mải miết miệt mài yêu em.

Hồn tôi bỗng chốc lên men
Trái tim nhảy nhổm cuồng điên lạ kỳ
Thì em cũng đã u mê
Cơn say gào thét cho kề cận môi!

Một lần em biết hụt hơi
Nghe trong nhịp thở rã rời đêm hoang
Nhập hồn cạn chén tình nhân
Nửa đêm hết rượu, tôi nằm phơi thây…

Hư Vô

Độc Ẩm Cuối Năm. Thơ Hư Vô


ly-ruou-mau-do

(Ly Rượu Màu Đỏ. Tranh sơn dầu của Trịnh Công Sơn)

Cuối năm rót chung tình chung tội
Tôi ngồi độc ẩm với bóng tôi
Đâu có ai về mà chờ đợi
Cụng ly khua vỡ một góc trời.

Uống cho quằn quại đêm cùng tận
Đời còn mấy bận được thấy nhau?
Rót đầy thêm nữa chung vô lượng
(Tửu dạ quang bôi dục kiến sầu!)

Dằn ly dộng lòng khuya khoắt dậy
Thấy trong bọt rượu có linh hồn
Tôi hớp cạn cùng em cuối chạp
Thả buồn trôi dạt mộng mênh mông.

Mà cả đời em là ngọn sóng
Vỗ đắm thuyền tôi giữa vô ngàn
Chung rượu lăn vào đêm linh láng
Chỗ có lần em đã bước ngang…

Hư Vô

Bài Tội Tình Tháng Chạp. Thơ Hư Vô


toi-do

Nếu em không hiện thân Thánh Nữ
Thì tôi đâu khổ tới bây giờ
Hay tại số giang hồ lãng tử
Trời đày lên làm gã tội đồ?

Chân bước xô bồ qua mê lộ
Dấu đinh đóng kín lối nhân tình
Em tựa hình bên cây Thánh Giá
Tôi tần ngần lạ lẫm câu kinh.

Lời tôn vinh hay điềm bất trắc
Để em khóc con mắt bên nào?
Giọt đớn đau chảy vào một phía
Giọt còn ở lại với đời sau.

Tôi lau chưa ráo dòng nước mắt
Đã nghe nhan sắc ngủ trên tay
Tháng chạp dài thêm chương cựu ước
Dắt tôi bước tới một hình hài…

Hư Vô

Anh Đã Đời Em Từ Tiền Kiếp. Thơ Hư Vô


img_2678

Anh đã đời em từ tiền kiếp
Nên kiếp này vẫn nợ nần nhau
Cuộc trầm luân trắng tay dài tóc
Chờ anh trả dứt nợ đời sau.

Em bước vào lao đao nhịp guốc
Vẫn chưa ra khỏi giấc chiêm bao
Hãy giẫm đời nhau cho hoang phế
Cho một lần em biết đớn đau.

Anh đã trót hư hao, lãng phí
Nửa đời sau còn được bao lâu?
Đâu có tình nào không biết khóc
Một cõi trần ai đã bạc đầu.

Bước tới cho vừa cơn hấp hối
Đường trăm năm không có lối vào
Trả lại em nửa đời hư mất
Dẫu hoang đàng cũng đã đời nhau…

Hư Vô

Nhan Sắc Mùa Thu. Thơ Hư Vô


nhan-sac-mua-thu

(Thiếu Nữ và Hoa. Tranh sơn dầu Đinh Cường)

Câu lục bát tròn theo môi con gái
Khúc thăng trầm dào dạt nụ ca dao
Tôi gọi tên em, mùa thu nhan sắc
Bên giọt cà phê đắm đuối ngọt ngào

Em là hạt đường tan vào quá khứ
Cho thơ tôi còn được chút kiêu kỳ
Chùm phượng vỹ đã rụng đầy sân trước
Cánh hoa vàng đang chìm xuống đáy ly!

Sydney chờ ai đêm thay áo mới
Trong mắt em lấp lánh cả mùa thu
Cơn mưa rộn ràng dội qua phố xá
Thả câu thơ trôi nổi tới mịt mù.

Tôi vấp xuống giữa mùa thu nhan sắc
Đường không chân đâu còn lối quay về
Tiếng em gọi ngang vực đời sóng biếc
Âm vang còn biền biệt cuối cơn mê…

Hư Vô

Previous Older Entries

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: