Lục Bát Hành. Thơ Hư Vô



Viết lên vạt áo lụa là
Dăm câu lục bát cũng là của nhau
Em có bước tới đời sau
Chắc gì quên nhớ bể dâu kiếp này.

Tôi còn lảo đảo như say
Viết câu di chúc để đày đọa em
Một ngày là cả trăm năm
Thì em cũng đã được làm tình nhân.

Mà trên mỗi đoạn đường trần 
Em như vạt nắng trong ngần ghé qua
Để em còn biết kiêu sa
Nghiêng theo tà áo lụa là mong manh.

Hồn tôi câu lục bát hành 
Lối xưa cỏ mọc đã xanh um rồi
Em về giũ áo ra phơi
Cũng đâu kịp để di dời bóng tôi…

Hư Vô

Tulip Vàng Em Áo Tháng Mười. Thơ Hư Vô



Tulip vàng áo em một thuở
Tháng mười ngọt tựa bóng tình nhân 
Em về cho nắng thơm vườn cũ
Nhịp guốc dài theo mỗi bước chân.

Tôi như làn gió bâng quơ thổi 
Vạt áo em bay lộng phố phường 
Mùi con gái như còn lảng vảng
Nghiêng cành một đoá Uất- Kim-Hương.

Mà cũng có lần tôi mường tượng 
Nụ hoa nở chậm giữa môi người
Nghe thơm từ thuở em mười sáu 
Quấn tôi vào tà áo vàng tươi!

Là cả một thời tôi đắm đuối 
Hồn trôi lăn lóc giữa lụa là
Từ chùm Tulip mà em đã
Mang vào đời để biết kiêu sa…

Hư Vô

Lỗi Hẹn Sài Gòn. Thơ Hư Vô



Từ em lỗi hẹn Sài Gòn 
Con đường tan học đâu còn ai qua
Hồn tôi như lá sa đà
Rơi theo ngày tháng vàng pha bóng chiều.

Bước chân in dấu rong rêu
Trên từng phiến đá buồn hiu hắt lòng
Hiên người góc phố Gia Long
Phất phơ dáng tóc còn nồng hương quen.

Tôi ngồi xuống chỗ không em
Cà phê pha đậm mà thèm môi nhau
Ngất ngây trong nụ hôn đầu 
Còn nghe thảng thốt lao đao lạ lùng.

Bóng em như thể muôn trùng 
Tan vào đáy tách chỗ cùng tận tôi
Thì em cũng có một thời
Bỏ quên vạt nắng chiều phơi Sài Gòn…

Hư Vô

Lời Thì Thầm Của Dòng Sông. Thơ Hư Vô


Có khi nào em bỗng
Soi bóng xuống dòng sông 
Để nghe lời thủ thỉ
Từ ngọn sóng trong lòng.

Là tiếng tôi đồng vọng
Vào bọt nước không chân
Cho tim em động đậy
Một thuở làm tình nhân.

Lời thì thầm của sóng
Man mác một khúc sông
Mà tôi là chiếc lá
Còn trôi dạt cuối dòng!

Em có thành tượng đá
Cũng đã là trăm năm
Nằm nghe tiếng thổn thức
Theo những đợt sóng ngầm…

Hư Vô

We Have Wasted Our Lives… Thơ Hư Vô. Translated by Thanh Thanh


We are still inside ourselves but it seems as if       
It is only to render our lives wastefully stiff.
We have sworn to rush thro jungle, up stream,
But we have not had to require that dream.

Washing dry the night tears of ponder, sting,
I repent having put your life on a downswing. 
Let us consider it as if we have not met
So that in the future it will be easy to forget.

However, your heart is not a door to stands
For you to open or close among people's hands,      
While I heard you once breathed out a moan      
At the place where you had cried alone.

For your eyes to grow greener, color of grass,      
You depart, leave our conjugal love's impasse.
Were we to re-enter the old connubiality,
It would also be our very lives' ephemerality.

Hư Vô 
Translated  by Thanh Thanh
Original Title Ta Đã Làm Lãng Phí Đời Nhau

Ta Đã Làm Lãng Phí Đời Nhau. Thơ Hư Vô 

Còn trong nhau mà dường như đã
Chỉ là để dang dở đời nhau
Có hẹn thề lên non xuống biển
Cũng chưa bước tới giấc mơ đầu.

Lau cho ráo dòng đêm trăn trở
Tôi đã làm tan vỡ đời em
Hãy xem nhau như chưa gặp gỡ
Mai mốt rồi chắc sẽ dễ quên.

Nhưng trái tim thì đâu cửa nẻo
Để em khép mở giữa tay người
Mà nghe tiếng buồn rơi một thuở
Chỗ có lần em khóc lẻ loi.

Cho đôi mắt xanh thêm màu cỏ
Em đi bỏ lại tóc tơ nhầu
Thì có bước vào mùi hương cũ
Cũng chỉ làm lãng phí đời nhau…

Hư Vô



Đò Ngang. Thơ Hư Vô


Ký ức xa và con đò già
Tranh sơn dầu Trần Hải

Chuyến đò nhỏ chở đầy áo trắng
Chở hồn tôi lãng đãng qua sông
Dòng nước đã cuốn trôi bờ bến
Còn nghe ngọn sóng vỗ trong lòng!

Mái chèo khua xôn xao vạt nắng
Mùa thu như mới tượng hình hài
Tà áo ngày xưa còn thấp thoáng
Dáng em bàng bạc tựa mây bay.

Cho gió lay mùi hương con gái
Xanh thì ngan ngát nụ môi non
Mà em đã bỏ quên nhan sắc
Trên vai tôi thuở mới biết buồn.

Bến cũ con đò nghiêng dáng nắng
Sông sâu đã lún mấy nhịp chèo
Thì dẫu tôi có bơi ngược sóng
Cũng còn chiếc bóng để mang theo…

Hư Vô

The Embrace Of June. Thơ Hư Vô


Please sense the embrace of June
Where sorrow can be buried in glowing noon
My heart is waveing on plain and hill
It might be hard for you to feel tranquil

Late trailing shadow tilting in the rain
The path on returning is hidden in pain
Sliding desolated life into our embrace
Resting on your lips to passionately taste!

Light up the night with aromatic cinnamon
On the mossed rock falling leaves depart
We all step by June once in a skipping heart
But sadness remains on her eyelid for months

How do you know if raindrops gliding on hair
For tears on first walk of life to compare
Embrace the moment of night blanket
It’s your silhoutette lingering in my nothingness …

Translated by vothinhumai
Original Title Tựa Lưng Tháng Sáu. Thơ Hư Vô

Hãy tựa vào tôi lưng tháng sáu
Chỗ em nương náu nỗi muộn phiền
Lòng tôi bấp bênh như triền dốc
Chắc gì em đã được bình yên.

Dáng khuya nghiêng thấp lần mưa tới
Đâu còn thấy lối để quay về
Tựa vào nhau nửa đời hoang phế
Ghé môi cho đắm nỗi cuồng mê!

Thắp đêm hương quế xanh lòng đá
Trên từng xác lá bỏ nhau đi
Cũng một lần bước qua tháng sáu
Mà buồn còn ở lại trên mi.

Làm sao em biết mưa dài tóc
Để nghe tiếng khóc thuở vào đời
Tựa xuống lưng đêm cùng chăn gối
Là em còn chiếc bóng không tôi…

Hư Vô

Having Lost Everything, There Is Only Each Other. Thơ Hư Vô


We let slip from our hands the first half of life.
The last half still lies ahead.
Our two halves combine to make one.
Added up, it comes to an eternity together.

I have strayed to a distant, foreign land
Where I do not feel at home in a crowd.
Forsaken during your dream youth,
The day you married, you cried, didn’t you?

Like a river split into two branches,
The heart retains the first fresh essence.
To have a dream once, through a small one,
To have you living by me – living and dying
would be all the same.

Who knew life would bring
so many drastic changes.
Time raced by, our hair turned gray,
We will find our way back
when the moon falls to the earth.
Having lost everything, there is only each other…..

Translate by James Banerian
Original Title Chúng Mình Mất Hết, Chỉ Còn Nhau. Thơ Hư Vô

Lỡ tay đánh mất nửa đời trước
Còn nửa đời sau cho hết em
Hai nửa đời ta chung thành một
Tính ra còn được cả trăm năm.

Anh bước lạc xứ người xa lạ
Biết đâu là nhà giữa phố đông
Bỏ quên em tuổi đời xanh mộng
Ngày theo chồng khóc nhiều lắm, phải không?

Như dòng sông chia hai nhánh rẽ
Lòng vẫn y nguyên những ngọt ngào
Mơ ước một lần, dù ít ỏi
Có em bên đời, sống chết như nhau!

Đâu biết trước đời nhiều dâu bể
Chạy loanh quanh tóc đã hai màu
Tìm được lối về trăng rơi xuống đất
Chúmg mình mất hết, chỉ còn nhau…

Hư Vô

Cà Phê Đời. Thơ Hư Vô



Anh giọt cà phê đắng
Em hạt đường chưa tan
Muỗng khua vòng đáy tách
Khuấy tình ta trăm năm.

Anh lang thang cuối phố
Đếm hạt mưa bay qua
Đếm nỗi buồn ở lại
Em mấy lần xót xa?

Giọt cà phê đắng chát
Chảy trên môi xanh xao
Hạt đường chưa tan hết
Mình đã vội mất nhau.

Bên kia bờ biển lớn
Em ngọt lịm thênh thang
Anh trưa chiều ngồi quán
Uống từng giọt rưng rưng…

Hư Vô

Mái Tóc Ngang Đời. Thơ Hư Vô


Bài thơ viết nửa đời còn dang dở
Bởi anh quên tóc em chẻ bên nào
Tìm nhau theo dấu mòn ngày tháng cũ
Trăng quên tròn, biết tóc chẻ về đâu?

Thà được hồn nhiên như chiếc lá
Buồn vui sấp ngửa một đời nhau
Để môi anh không còn rướm máu
Gọi tên em thảng thốt giữa chiêm bao.

Em có đếm mấy mùa hoa gạo nở?
Là mấy lần mái tóc xõa dài thêm
Để thành dòng sông trôi anh ra biển
Nghe sóng ngang đời vỗ ướt mắt em.

Về đâu, trăng chơi vơi bờ bến
Lối em qua bóng ngả bên nào
Hồn anh lãng đãng như mây thấp
Nương theo ngọn sóng cũng bạc đầu…

 Hư Vô

Mê Lộ. Thơ Hư Vô


Áo bay bụi lấp chân người
Em đi bỏ lại đất trời quạnh hiu
Bước qua thành quách tiêu điều
Hồn tôi như thể đã phiêu diêu rồi.

Chào nhau con mắt xa xôi
Ngoảnh lại chưa tới một thời lãng du
Đường em đi đã mịt mù
Lối xưa thắp ngọn thiên thu biệt ngàn.

Nợ người một khúc tình tan
Trả em ngày tháng hoang đàng đắm say
Quay lưng giấu thoáng hương bay
Còn nghe tiếng khóc hoài thai tội tình.

Từ trong giọt lệ lung linh
Có chiếc bóng bỗng cựa mình khóc vang
Nhón theo đóm nguyệt đang tàn
Trừng trừng con mắt ngang làn khói phai…

Hư Vô

Bạc Tình. Thơ Hư Vô


Tim tôi tình cờ nhức nhối
Viết lời tình cuối tặng em
Bàn tay loay hoay bối rối
Là đang giấu nỗi niềm riêng.

Cho em nửa đời hư mất
Mang về ấp ủ trong tim
Còn tôi nửa đời giấu giếm
Cho người tình lỡ trăm năm.

Mà em băn khoăn lóng ngóng
Biết khóc con mắt bên nào
Để thành dòng sông ngược sóng
Chở em về với đời sau.

Tim tôi chảy hai đường máu
Lòng em chỉ một ngã ba
Máu chảy cả đời chưa tới
Con đường em đã đi qua.

Còn in dấu chân trên đá
Như là chứng tích yêu thương
Để tôi nâng niu chiếc bóng
Cho em kịp lúc quay lưng…

Hư Vô

Thoáng Hương Phai. Thơ Hư Vô


Buồn ta phả khói vào thơ
Thấy em đứng khóc bên bờ xanh xao
Giọt nào rớt xuống chiêm bao
Để thơ mọc cánh bay vào mênh mông.

Lòng ta nắng ở trên sông
Thương con nước đổ một dòng chung thân
Tàn phai theo mỗi bước chân
Hỏi em đời có trăm năm để chờ?

Ta về gom nắng vào thơ
Xây chung thành quách che hờ đớn đau
Khúc tình phả xuống bể dâu
Nghe chăn gối lạ rũ nhầu dáng em

Chợt thèm một chút hương quen
Thềm xưa rêu đã phủ mềm dấu đinh
Buồn quanh sợi khói lung linh
Gai ngang da thịt tượng hình hài em…

Hư Vô

Tháng Bảy Rồi Mây Vẫn Phù Vân. Thơ Hư Vô


Là ngày sinh nhật thơ tháng bảy
Tên em như đã lẩn vào mây
Tôi ngồi đếm lá bay trong mắt
Có chiếc còn như biết thở dài.

Chỗ em bỏ lại thời con gái
Phủi áo mơ phai nắng sân trường
Tôi có thành tàng cây chết đứng
Còn nghe trời đất dậy mùi hương.

Trên từng sợi tóc em phiêu lãng
Tháng bảy rồi mây vẫn phù vân
Mang theo một khúc tình lỡ vận
Lững lờ cùng chiếc bóng không chân!

Mà em tựa thoáng mây bay chậm
Lãng đãng tan vào những giọt Ngâu
Hồn tôi như lá sầu đâu rụng
Chưa tới dung nhan đã bạc đầu…

Hư Vô

Ta Mất Nhau Mùa Hạ. Thơ Hư Vô


Ta mất nhau mùa hạ
Nắng thôi vàng sân ga
Chiều tương tư bóng lá
Thấp thoáng một quê nhà.

Mà em đã bỏ lại
Màu mắt biếc kiêu sa
Một thời tình ngây dại
Còn vướng vấp lụa là.

Tóc thề chia hai ngả
Chắc gì đã phôi pha
Nhánh buồn em gom giữ
Cho hương đừng bay xa.

Ta mất em mùa hạ
Ta mất ta đời nhau
Mai có thành người lạ
Còn thương tóc em nhầu…

Hư Vô

Lãng Khúc Tơ Tằm. Thơ Hư Vô


Mong manh tựa mảnh tơ tằm
Phất phơ vạt áo lăn trầm đời nhau
Tôi về trễ giấc chiêm bao
Chỗ em bỏ lại lụa nhàu bóng không!

Đường mưa ướt lá ngô đồng
Còn vướng vấp ngọn cỏ bồng dưới chân
Mà em như bụi gai trần
Chạm vào vết tích tình nhân bất ngờ.

Em làm lảo đảo câu thơ
Cả đời tôi còn khật khờ, đó em.
Tiếc gì một mớ trầu têm
Cho hoa cau rụng xuống thềm xuân phai!

Câu ca dao bỗng u hoài
Áo em thì đã gió bay qua cầu
Hồn tôi có giạt về đâu
Cũng là mây trắng bạc đầu trần ai…

Hư Vô

Đường Trần. Thơ Hư Vô



Tại sao tôi ở chốn này?
Trăm năm cũng chỉ loay hoay lần quần
Có đi hết đoạn đường trần
Chắc gì trả dứt nợ nần cưu mang.

Quẩy quằn một gánh nhân gian
Hồn nghiêng theo mỗi dấu chân tội tình
Bước qua chưa khỏi bóng mình
Trong thiên tai đã tượng hình hư vô.

Dọc ngang mê lộ xô bồ
Thả buồn theo xác lá khô vào đời
Cho đầy một chuyến rong chơi
Ngó quanh quất chỉ còn tôi dọc đường.

Dẫm trên phiến đá âm dương
Nở ra một đoá vô thường dưới chân
Chạy đâu ra khỏi đường trần
Vì em, tôi được thêm lần đầu thai…

Hư Vô

Động Bóng. Thơ Hư Vô


Tôi nằm như thể đang cùng tận
Để giấu buồn riêng thuở dại khờ
Mà em bỏ quên lần hò hẹn
Nơi còn dấu tích những cơn mơ.

Đèn khuya thắp ngọn cùn tim lụn
Chờ em về từ cõi trống trơn
Đêm bỗng cựa mình như đất lở
Động bóng đè lên nỗi chập chờn.

Lăn qua chưa giáp mùi hương cũ
Chừng như ngạt thở giữa chiêm bao
Tay tôi cấu cào trong mê sảng
Hồn đang dậy mộng vẫn còn đau!

Như dòng sông chảy vào vực thẳm
Tôi thấy em về ngang bóng không
Còn nghe tiếng khóc mà em đã
Nhấp nhô cùng ngọn sóng trong lòng…

Hư Vô

Mùa Hương Cốm. Thơ Hư Vô


Gió bồng em nhánh tóc
Ôm sát nửa vầng trăng
Môi em tròn hương cốm
Hôn một lần, trăm năm.

Bàn tay anh ngắn lắm
Đâu níu kịp bóng tan
Vuốt mắt còn chưa giáp
Giọt hoang phế bẽ bàng.

Hoa vàng nghiêng xuống thấp
Mùa thu ở trên cao
Anh đi hoài không tới
Lối em vào chiêm bao.

Chân đau từng xác lá
Bay ngược chiều bơ vơ
Anh một đời vẫn nhớ
Môi em ngọt tình cờ.

Giữa mùa hương cốm nở
Chỗ di tích hẹn hò
Còn nguyên bờ cát lở
Theo mỗi gót chân thơ…

Hư Vô

Mắt Đá Xanh. Thơ Hư Vô


Đêm còn nghe biển khóc
Giọt đá xa gọi về
Thì thầm lời hoang phế
Từ một cõi u mê.

Giữa sóng cùng biển cạn
Giọt nước mắt đã già
Chảy qua đời người lạ
Để còn biết xót xa.

Hồn tôi thành đá mục
Bám cho đầy rong rêu
Trầm ngâm ngang đáy vực
Cùng cát biển cồn dâu.

Đêm tối tăm mù mịt
Đã mất dấu muôn trùng
Chờ em về nguyệt thực
Cho kịp lần khóc chung…

Hư Vô

Previous Older Entries

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô. huvoanxuyen@yahoo.com.au

%d bloggers like this: