Sydney- Sàigòn Còn Xa…Thơ Hư Vô



Thêm một lần thất hứa
Về chưa kịp mùa thu
Để thấy em nhón gót
Cho nắng tạc hình thù.

Chiếc lá me lơ lửng
Vướng trên tóc Sàigòn 
Cả đời làm nhân chứng
Một thời tình sắt son.

Sân ga chiều thin thít
Vắng bặt những chuyến tàu
Sydney nhiều mây trắng
Biết bay đâu về đâu!

Tháng ngày trôi lăng lắc
Em thao thức đợi chờ
Hồn tôi đầy thương tích
Thảng thốt giữa cơn mơ.

Sàigòn như con gái
Đang háo hức dậy thì
Tôi về không kịp lúc
Thấy em còn ướt mi.

Thì trong giọt nước mắt
Là hạnh phúc rã rời
Mà em đang nhỏ xuống
Nhói buốt trái tim tôi…

Hư Vô

Vào Thu…Thơ Hư Vô


Sáng lên núi vớt mây trôi
Chiều lê xuống biển ngắm trời đất không
Ngọn thu lất phất bềnh bồng
Cuốn tôi bơi lạc giữa dòng mắt em.

Cả đời đâu chắc dễ quên
Chỉ là chưa kịp đáp đền ơn nhau
Thì trong mỗi đợt sóng gào
Có tôi đắm đuối lao đao kiếp này.

Mà em tựa thoáng vân mây
Bay qua cho biển cả đầy sắc không
Có giấu ngọn sóng trong lòng
Trời đất cũng đã chênh chông mịt mù.

Tháng ba như mới vào thu
Để tôi nhặt chiếc lá vù vụt bay
Nhưng bàn tay đâu đủ dài
Níu em ra khỏi trần ai dị kỳ…

 Hư Vô 

Mùi Xưa… Thơ Hư Vô



Em về nhón gót vào thơ
Vậy mà cũng đã làm đờ đẫn tôi
Tựa như dáng nắng lưng trời
Phất phơ vạt áo một thời ngây ngô.

Mùi hương lác đác mơ hồ
Tan vào quá khứ từ vô lượng tình
Tôi có hối hả hồi sinh
Cũng là chiếc bóng cựa mình, thôi em!

Viết câu lục bát chông chênh
Để nghe ngày tháng bồng bềnh đời nhau
Thời gian đâu có bắt đầu
Làm sao em biết nỗi đau muộn màng!

Chỉ là sợi khói sương tan
Chỉ là khoảnh khắc hoang đàng lơ ngơ
Mà cũng đâu phải tình cờ
Mùi xưa chạm bóng cho thơ tượng hình…

Hư Vô

Một Ngày Trăm Năm. Thơ Hư Vô



Anh đầu sông nắng giòn mặt nước
Cuối nguồn em mưa có xôn xao
Khóc chung một dòng sông mưa nắng
Có khi nào mình quên nhớ nhau?
       
Nhắm mắt để chiêm bao mở cửa
Lối em vào hoa nở đầy tay
Bao giờ nước sông Tương ngừng chảy
Xin đổi trăm năm lấy một ngày.
                             
Anh sẽ về vui như chăn gối
Đổi một đời lấy thoáng hương bay
Môi kề nhau dầy thêm bóng tối
Cho tóc em thôi buồn trên vai.
                             
Nhưng hình hài dường như không thật
Thiên đường còn ở cuối chân mây
Mà dòng sông chia hai nhánh rẽ
Em tan vào cụm khói liêu trai…

Hư Vô

Cơn Say… Thơ Hư Vô



Em có nghe tiếng anh động đậy?
Từ cõi hư vô gọi nhau về
Say sướt mướt một đời hoang dại
Còn nghe oằn oại giữa cơn mê.

Anh ngã xuống đêm ngang tóc rối
Gối chăn như thể có linh hồn
Tặng phẩm tình nhân em dâng hiến
Là tiếng thì thầm giữa vô ngôn.

Căn gác nhỏ thuở tình giấu diếm
Nằm nghe mưa xối xả xuân thì
Không muốn tỉnh để nhìn em khóc
Cho cơn say còn mãi dị kỳ.

Níu áo em vào đêm vô tận
Mà tay dài chưa tới trăm năm
Thì trái tim anh có ngừng đập
Cũng đâu chung được một chỗ nằm…

Hư Vô

Em Về. Thơ Hư Vô.



Giấc mơ chưa kịp tượng hình
Mà em như thể thần linh hiện về
Cùng tôi lướt tới cơn mê
Còn nghe thổn thức lời thề trăm năm.

Nhẹ nhàng theo mỗi bước chân
Men vào quá khứ cho gần bóng em
Có thành sương khói mông mênh
Một ngày cũng đã chồng chềnh đời nhau.

Nhịp tim như mới bắt đầu
Hồn tôi thì đã lao đao mất rồi
Em về tựa thoáng mây trôi
Trăm năm một bận luân hồi đó em!

Đời sau dẫu nhớ hay quên
Cũng xin hóa đá đáp đền ơn xưa
Thì trong mỗi một hạt mưa
Có em đứng giữa cho vừa vặn đau...

Hư Vô



	

Đường Vào Bể Dâu. Thơ Hư Vô



Chạy đâu mà luýnh quýnh
Đường dài lắm em ơi
Có chạy tới hụt hơi
Đâu chắc gì đã đến.

Là con đường định mệnh
Cũng có khúc ngoằn ngoèo
Hành trang em gói ghém
Còn đủ sức mang theo?

Bàn chân em nhỏ xíu
Dẫm xuống bụi gai đau
Trái tim tươm giọt máu
Tưới cho đầy biển dâu.

Em đang chạy về đâu
Dòng sông sâu phía trước
Con nước ngược đàng sau
Chưa bước vào đã lún.

Một đời thì tôi cũng
Đuổi theo em cùng đường
Vịn chiếc bóng trong gương
Còn nghe mùi hương cũ.

Của một lần em đã
Bước vội vã để quên
Giọt nước mắt lạ lẫm
Lăn qua nỗi gập ghềnh…

Hư Vô

Dáng Thơ. Thơ Hư Vô


Đêm rung theo phím dương cầm
Nghiêng câu lục bát thăng trầm đời nhau
Chong đèn thức với chiêm bao
Em như sương khói tan vào dáng thơ.

Tóc tơ thả xuống tình cờ
Thương ai nhánh chẻ đôi bờ so le?
Đường thu mù mịt lá me
Vàng chân tôi một vỉa hè chưa quen.

Giật mình đánh rớt trái tim
Tay không ôm bóng em biền biệt xa
Còn nghe vướng vấp lụa là
Mùa thơ đã biết kiêu sa tên người.

Tôi mang cái tội tình tôi
Phiêu diêu vào một cuộc chơi lạ lùng
Dáng em như thể muôn trùng
Thơ tôi tận khúc cùng đường, đó em…

Hư Vô

July Once More. By Hư Vô



Saigon rainfall spreading fragrant from your hair
Flowing down shoulders like a stream of the past
Tự Do Street or Saigon Tax Trade Center
Everywhere your silhouette has entered!

The streets appear to be in their sweet sixteen
From when your first kiss has stunningly been
Forever you hide my soul in your áo dài flaps
For our love tie passionately trapped

If it is not a dream it has ever presented
An amazing time filled with laughter with you
For me to caress July all through
The raindrops to be wished for on your lips

There are at times when you shed tears
When the city witnesses me disappear
Whether it is in Sydney or Los Angeles
Sorrow is very similar without analysis

But it is only me, only me to comprehend
Road of opposite direction tamarind leaves blend
Though your charming steps lengthening July
It’s hard to hold on to a silhouette passing by

#englishversionbyvothinhumai


Thêm Một Lần Tháng Bảy. Thơ Hư Vô

Mưa Sài Gòn còn thơm dáng tóc
Thả xuống lưng chừng vai áo xưa
Đường Tự Do hay Thương Xá Tax
Chỗ nào cũng có bóng em qua!

Phố xá dường như đang mười sáu
Từ em thảng thốt nụ hôn đầu
Còn giấu hồn tôi trong vạt áo
Cho nợ nần quấn quít đời nhau.

Không phải chiêm bao thì cũng đã
Có một thời rộn rã tình nhân
Để em ve vuốt cùng tháng bảy
Những hạt mưa lăn ướt môi trần.

Cũng có đôi lần em biết khóc
Khi phố phường đã vắng bóng tôi
Dù Sydney hay Los Angeles
Thì buồn nào cũng giống nhau thôi.

Mà chỉ riêng một mình tôi hiểu
Đường ngược chiều mù lá me bay
Em bước cho dài thêm tháng bảy
Cũng đâu níu kịp một hình hài…

Hư Vô

Vân Mây Tháng Bảy. Thơ Hư Vô



Em về như thoáng vân mây
Lướt ngang tháng bảy đã trầy gót chân
Chỗ tôi cũng có đôi lần
Dìu em qua lối tình nhân thuở nào.

Bước chưa tới giấc chiêm bao
Nhịp tim tôi bỗng lao xao lạ lùng
Đời này có được đi chung
Cũng là một khúc đường cùng, đó em!

Phải chi tôi được ngủ quên 
Thì mây đâu đã bồng bềnh lãng du
Để cùng em tạc hình thù
Cho mưa Ngâu rắc mịt mù bóng gương.

Em về lãng đãng trong sương
Mây che dáng đứng tóc buông lưng trần 
Tựa như thủy mặc phù vân 
Tan vào tháng bảy giữa lần tái sinh…

Hư Vô 

Chúng Mình Mất Hết, Chỉ Còn Nhau.


Thơ: Hư Vô   
Nhạc: Phạm Quang Ngọc  
Giao duyên: Đào Thuý - Lã Anh Dũng 


CHÚNG MÌNH MẤT HẾT, CHỈ CÒN NHAU.
Thơ Hư Vô

Lỡ tay đánh mất nửa đời trước
Còn nửa đời sau cho hết em
Hai nửa đời ta chung thành một
Tính ra còn được cả trăm năm.

Anh bước lạc xứ người xa lạ
Biết đâu là nhà giữa phố đông
Bỏ quên em tuổi đời xanh mộng
Ngày theo chồng khóc nhiều lắm, phải không?

Như dòng sông chia hai nhánh rẽ
Lòng vẫn y nguyên những ngọt ngào
Mơ ước một lần, dù ít ỏi
Có em bên đời, sống chết như nhau!

Đâu biết trước đời nhiều dâu bể
Chạy loanh quanh tóc đã hai màu
Tìm được lối về trăng rơi xuống đất
Chúmg mình mất hết, chỉ còn nhau…

Hư Vô

Dáng Xuân Thì. Thơ Hư Vô


Em ngồi xoã tóc trên sông
Kết mơ thành sợi tơ hồng lẻ loi
Em ngồi vớt bóng em trôi
Về phơi ngọn nắng bên đồi trầm hương.

Đầu non nở đóa vô thường
Dáng em mây trắng còn vương cuối ngàn
Buồn như sợi khói chưa tan
Áo pha dấu nắng thênh thang đôi bờ.

Lụa là còn biết bơ vơ
Môi non mắt biếc em chờ đợi ai 
Chiều nghiêng theo chiếc lá bay
Trăm năm như thể một ngày thôi em…

Hư Vô

Bài Khai Sinh Tháng 5. Thơ Hư Vô


Viết tặng sinh nhật tôi, 15/05..

Chạm ngày 15 tháng 5
Bàng hoàng như thể đang lần tái sinh
Cùng em bày biện tiệc tình
Đêm thơm như đóa dạ quỳnh mãn khai.

Để nghe nhịp thở em dài
Phả hương cho đắm hình hài hư vô
Mà tôi là gã tội đồ
Trong cơn mê sảng sóng xô bạc đầu.

Em có hối hả về đâu
Cũng mang theo những khát khao dị kỳ
Tựa như đôi cánh thiên di
Bay đi bỏ lại bao tì vết nhau

Bóng em lụa mỏng tơ nhầu 
Phất phơ để biết còn đau lưng trần 
Hồn tôi ngọn gió không chân
Giạt vào em nỗi bấp bênh, lạ lùng…

Hư Vô
(15/05/2021)


	

Nghiệp Dĩ Hành. Thơ Hư Vô


Hồn tôi như biển động 
Xua thuyền em ra khơi 
Có bơi vào vô tận
Chưa chắc khỏi luân hồi.

Kiếp này còn lận đận
Là còn nợ nần nhau 
Đời sau có gặp lại
Cũng chỉ mới bắt đầu.

Hoá thân thành đá cuội
Hay làm cây trên rừng
Thì tôi vẫn đứng đợi
Được em làm tình nhân.

Để nghe lời đá gọi
Rừng xưa cũng xôn xao
Em về như bóng chạm
Vào tim tôi rạt rào.

Nếu không là hành nghiệp
Đâu gặp nhau chốn này
Em chưa thành huyễn mộng
Mà mây vẫn còn bay...

Hư Vô 

Nhát Gương. Thơ Hư Vô


Hình hài tôi đau điếng
Chỗ thương tích hoành hành
Em mảnh gương bén ngót
Lao tới đời lạnh tanh.

Từ trong cơn thảng thốt
Đã cứa nát tim nhau
Vết đau còn cào cấu
Cho em biết thét gào.

Nơi hồn tôi nương náu
Dung nhan em một lần
Bềnh bồng như ngọn sóng
Đang ập vào hư không

Có dài thêm giấc mộng
Chớp mắt cũng vô thường
Tựa nhát người phóng tới
Đã tan tành bóng gương...

Hư Vô 

Từ Thuở Mưa Tan . Thơ Hư Vô



Em đứng quay mặt chờ ai
Nghiêng nghiêng cái dáng cho dài bóng anh
Thì trong một thoáng mong manh
Cũng là chứng tích để hành tình nhau.

Chỗ anh cất giấu cơn đau
Cho vết xước mãi cấu cào thịt da
Từ em áo mỏng lụa là
Vướng vào anh nỗi xót xa diệu kỳ.

Một lần em đã bỏ đi
Anh cũng đâu có còn gì cho em
Chỉ là những giọt mưa tan
Lăn qua để biết hoang đàng đời nhau.

Tựa như chiếc lá bạc đầu
Mang theo thương tích còn đau kiếp này
Hồn anh lảo đảo như say
Lao vào chiếc bóng cùng bày biện em…

Hư Vô

Em Có Là Mưa Nắng. Thơ Hư Vô



Có khi trời còn nắng
Đã nghe mưa trong lòng
Có khi chiều rất vắng
Ta ngồi với bóng không.

Em thì như mưa nắng
Còn chưa biết hẹn hò
Để ta thành trang giấy
Chất đầy những câu thơ.

Tìm nhau trong tập vở
Có khi rất tình cờ
Như một giọt mực tím
Mà biếc cả giấc mơ.

Ta nương theo nhịp thở
Níu sợi tóc em dài
Bàn tay chưa vói tới
Hình hài em như mây.

Lơ lửng cùng mưa nắng
Cho đầy thêm mùa thu
Lá bay che kín lối
Đường em qua mịt mù.

Ta như người lữ khách
Đâu còn chốn nương thân
Bước chưa tới chiếc bóng
Đã chạm nỗi thăng trầm.

Làm tim ta rỉ máu
Vết thương đang dậy thì
Chỗ em đã dẫm xuống
Cả một thời tình si.

Êm ả mà nhói buốt
Từ nỗi đau ngọt ngào
Em có là mưa nắng
Cũng lạnh tựa nhát dao…

Hư Vô

Hết Nửa Đời Mới Biết Đắm Say Nhau. Thơ Hư Vô


Ta đã lãng phí đời nhau một nửa
Một nửa đời sau còn được bao lâu
Thì em hãy vì ta như đóm lửa
Đốt cháy cả trần ai để bạc đầu!

Cho em biết tình yêu là hung bạo
Là bão giông theo mỗi tiếng thở dài
Dù ta có tan vào đêm cùng tận
Em vẫn nồng nàn như đang sớm mai.

Chưa hết trăm năm để thành người lạ
Em nửa đời như thể mới hôm qua
Vẫn hừng hực nhịp tim trong lồng ngực
Vụt cháy bùng theo vạt áo lụa là.

Còn vẳng tiếng em từ cơn mê hoặc
Lời cuồng say tựa những đợt sóng gào
Ta đã có một thời tình thất lạc
Hết nửa đời mới biết đắm say nhau…

Hư Vô

Dã Quỳ Vào Xuân. Thơ Hư Vô



Cánh dã quỳ mong manh như lụa
Trên tóc em gầy vai áo xưa
Của những mùa xuân đang trở lại
Cho dài bóng lá biết tương tư.

Thềm cũ miên man hồn cuối chạp
Chập chờn theo mỗi bước chân tôi
Chỗ có em ngồi phơi dáng nắng
Như còn óng ánh dấu son môi!

Em suốt đời vẫn là chiếc bóng
Hoá thân vào một cõi dung nhan
Thì tôi cũng có lần quờ quạng
Trên môi em để biết hoang đàng.

Cho tóc còn thơm tho mùi Tết
Dã quỳ như thể mới tầm xuân
Mà em tựa hạt sương tan chậm
Không có trăm năm cũng một lần…

Hư Vô

Lạc Lối Về. Thơ Hư Vô



Tôi về như thể hồn Lưu – Nguyễn
Lối xưa lạ lẫm tự bao giờ
Trăm năm chưa dài hơn nhịp thở
Thì làm sao đuổi kịp cơn mơ!

Mà em từ thuở quên hò hẹn
Chốn cũ hoang tàn những dấu chân
Của người lữ khách không chỗ trọ
Có lần bước vấp bóng tình nhân.

Núi còn không hay lời đá gọi
Em chắc gì đã biết tôi đau
Vết thương dẫu có liền da thịt
Trong tim vẫn rát buốt cồn cào.

Tôi về như thể người đi lạc
Vào cõi nhân gian chịu nhục hình
Chân trần dẫm xuống chùm gai nhọn
Còn nghe loạng choạng cuộc phù sinh…

Hư Vô

Previous Older Entries

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô. huvoanxuyen@yahoo.com.au

%d bloggers like this: