Hồn Nước. Thơ Hư Vô


56FC77D6-7D2F-4834-B52E-1CADFA5D918A

Hồn tôi như mặt nước
Để em khuấy chân vào
Còn nhấp nhô ngọn sóng
Là tôi còn biết đau.

Chỗ trái tim nương náu
Dường như đã bấp bênh
Em không là chiếc bóng
Tôi đâu có gập ghềnh!

Trong mắt em lênh láng
Giọt dã tràng xanh xao
Lăn lóc vào quá khứ
Cho tượng đá bạc đầu!

Trăm năm chờ rêu phủ
Mình đã già như nhau
Em có là biển cả
Thì cũng bao la sầu…

Hư Vô

Canh Bạc Tình. Thơ Hư Vô


Con mắt quanh quất nụ cười
Làm sao em biết tôi vui hay buồn
Nỗi đau đè nặng sau lưng
Để còn được thở cầm chừng, thôi em!

Nhịp tim hụt hẫng rối ren
Chỗ tôi dựa dẫm vào đêm bạc tình
Gập ghềnh như mới hồi sinh
Còn lan man giữa tâm linh mịt mùng.

Dìu em nhập cuộc chơi chung
Bước qua cho biết vực cùng, dốc cao
Tay trần bấu giấc chiêm bao
Để em thảng thốt tuột vào hư không.

Mà nghe hơi thở còn nồng
Hồn như canh bạc úp chồng chềnh nhau
Trăm năm mấy bận cơ cầu
Một lần cũng đã bạc đầu trần ai…

Hư Vô

Rồi Đời Cũng Như Không. Thơ Hư Vô


Có trăm năm dậy mộng
Rồi đời cũng như không
Có em ngang biển rộng
Để nghe sóng trong lòng.

Hồn như mây bay chậm
Vậy mà quá xa xăm
Tôi đâu còn chỗ dựa
Cùng em nỗi thăng trầm.

Những thét gào sóng dội
Cho biển cả bạc đầu
Thì cũng là tiếng động
Đồng vọng giữa chiêm bao.

Thất thanh lời yêu dấu
Từ một cõi biệt ngàn
Em như cơn mưa lớn
Rắc vào cuộc tình tan.

Cho đầy thêm giọt lệ
Trong đôi mắt dã tràng
Mà tôi là hạt cát
Để em còn xốn xang!

Một thời tình lãng đãng
Đang trôi giạt bềnh bồng
Tôi có bơi ngược sóng
Rồi cũng phủi tay không…

Hư Vô

Khúc Đông Tàn. Thơ Hư Vô


Giọt sương chưa kịp mãn phần
Còn lân la như thể chần chờ em
Cùng tôi đóng cửa buông rèm
Đốt lò hương cũ sưởi đêm đông tàn.

Để nghe từ nhúm tro than
Đang tí tách những âm vang lạc loài
Thì thầm trong trái tim tôi
Tiếng em còn đồng vọng lời vô ngôn.

Khói bay như có linh hồn
Cũng đâu đủ ấm mùa đông lối người
Tôi bước chưa tới bóng tôi
Chắc gì đã kịp một hơi thở dài.

Mà em tựa giọt sương phai
Rắc vào đêm để hoài thai tội tình
Vết thương vừa mới khai sinh
Hồn tôi đông đá cựa mình còn đau…

Hư Vô

Bài Thơ Con Ốc. Thơ Hư Vô


Em là con ốc nhỏ
Giữa hoang đảo lẻ loi
Đợi nghe tiếng anh gọi
Cho vang một góc trời.

Bao giờ anh sẽ tới
Trăm năm em cũng chờ
Cuộn mình trong vỏ ốc
Khóc cho đầy mộng mơ.

Đếm buồn theo nhịp thở
Anh mấy lần nhớ em
Đường trần bao nhiêu ngả
Có ngả nào để quên!

Em nửa đời trôi nổi
Lối về còn chông chênh
Bên kia đời anh vẫn
Quạnh quẽ tựa miếu đền!

Em nằm nghe sóng vỗ
Ngỡ anh đang tới gần
Ốc mượn hồn phiêu lãng
Bóng anh vẫn biệt tăm!

Chờ nhau trong vô vọng
Từ một cõi trống trơn
Chợt nghe tiếng anh gọi
Tháng bảy sinh nhật em…

Hư Vô

Xin mờ thưởng thức nhạc phẩm Em Vẫn Chờ, nhạc sĩ Như Ngọc Hoa phổ từ Bài Thơ Con Ốc của Hư Vô với tiếng hát Vy Thảo…

Bài Dư Ngôn Tháng Bảy. Thơ Hư Vô


(Viết cho ngày khai sinh Người Tình Hư Vô 07/07)

Tháng bảy em về như mưa bụi
Phố xưa đã mù lối hoa vàng
Bàn tay tôi lờ quờ lạng quạng
Làm sao nhặt hết giọt mưa tan!

Mà trong mỗi hạt mong manh đó
Như có em đang tượng hình hài
Về khoe nhan sắc cùng tháng bảy
Cho tôi còn ở trọ trên vai.

Từ em ngọn tóc mây buông lỡ
Chạm xuống hồn tôi để hoang đàng
Thì trong những chập chờn mê sảng
Là hương dị ảo của nhân gian.

Đã tan vào đời nhau lãng đãng
Ngày khai sinh một thuở tình nhân
Còn văng vẳng dư ngôn tháng bảy
Em bày ra từ nỗi thăng trầm…

Hư Vô

Tháng Bảy Đâu Còn Thấy Mưa Ngâu. Thơ Hư Vô


Buồn đến nổi thèm nghe em khóc
Cho tận cùng dấu tích quạnh hiu
Tôi như tháng bảy chờ mưa tới
Dòng tóc em buông ướt lưng chiều.

Để nghe mưa chạm vào nhan sắc
Đôi mắt buồn ai biết lẻ loi
Giọt lệ ngày xưa còn đắm đuối
Lăn vào tan tác giấc mơ tôi.

Tựa ngọn sóng dội trong lòng đá
Biển cả nào mà không bấp bênh
Em như vạt lụa đang bay thấp
Bắc ngang qua những nỗi gập ghềnh.

Nhưng đã gãy nhịp cầu Ô-Thước
Tháng bảy đâu còn thấy mưa Ngâu
Bên kia biển làm sao em biết
Hồn đá xanh xao đã bạc đầu!

Hư Vô

Cũng Còn Chỗ Nương Thân. Thơ Hư Vô.


Vuốt cho dài sợi tóc
Cột chặt nhau nợ nần
Có lao đao lận đận
Cũng còn chỗ nương thân.

Chạy đâu qua khỏi nắng
Sống chết cũng ở gần
Tôi có phần có phước
Được em làm tình nhân.

Biển mênh mông mà ngắn
Cho dòng tóc em dài
Tôi bơi hoài bơi mãi
Chưa ra khỏi trần ai.

Mà dẫu có đời nữa
Cũng một chỗ đi về
Tim tôi là cửa nẻo
Mở em vào bến mê.

Nếu không là định số
Đâu gặp nhau kiếp này
Thì phong ba bão tố
Tôi cũng còn ở đây.

Nối cho dài sợi tóc
Cột mối gút sau cùng
Tựa nhau vào trời đất
Tạc hình hài chung thân…

Hư Vô

Bài Dị Ngôn Mùa Đông. Thơ Hư Vô


Như đàn chim bay lạc
Giũ cánh tận cuối ngàn
Tôi, lữ hành cô độc
Bước vào cuộc nhân gian.

Thân mang đầy thương tích
Giữa cõi người ngổn ngang
Tìm em trong mê lộ
Để còn biết hoang đàng!

Đường trần ai xa lắc
Không có một người quen
Nhịp cầu Harbour Bridge
Đã mù mịt chông chênh.

Dấu chân em bụi bám
Bỏ lại cả trăm năm
Hồn tôi tựa mây thấp
Đang chạm nỗi thăng trầm.

Còn nghe từ vực thẳm
Tiếng em gọi thất thanh
Mùa đông đang cuồng nộ
Theo ngọn sóng bạc tình.

Như loài chim di trú
Lao vào bụi mận gai
Tôi mang đời rét mướt
Đông đá một hình hài.

Kiếp này không gặp lại
Em cũng đã một lần
Bước qua đường trần trụi
Để được làm tình nhân.

Thì trong đám người lạ
Cũng còn có bóng em
Mênh mông như vạt lụa
Cuốn tôi vào oan khiên…

Hư Vô

Hiên Nắng Sài Gòn. Thơ Hư Vô


Hiên Nắng Sài Gòn

Vạt nắng chạm vai Sài Gòn
Còn thơm hương tóc dọc đường em qua
Duy Tân – Nguyễn Huệ đâu xa
Vậy mà tôi níu vuột tà áo bay!

Mới hay ngọn tóc em dài
Ngày mênh mông phố như mây ngược chiều
Tựa vào vách nắng rong rêu
Hồn tôi tan giữa hiên chiều, bóng không!

Chỗ em bước tới đám đông
Vỉa hè cỏ mọc đã phồng gót chân
Biết đau một thoáng da trần
Đâu còn tôi để em bâng quơ buồn.

Mà thương cho dáng Sài Gòn
Lối xưa đã mất linh hồn từ khi
Em quay mặt bỏ nhau đi
Đường quen lạ phố chiều Duy Tân người…

Hư Vô


Chỉ Là Giọt Mưa Tan. Thơ Hư Vô


Chỗ em đang bước tới
Trời đất đã mịt mù
Mưa dài theo ngọn tóc
Cho đầy thêm mùa thu.

Còn long lanh giọt lệ
Trên chiếc lá không chân
Lăn qua đời lận đận
Bóng tôi giữa đường trần.

Nơi có lần em đã
Hối hả làm tình nhân
Không trăm năm duyên phận
Cũng một ngày chung thân!

Cho hồn tôi lãng đãng
Giữa hơi người mê man
Hoá thân thành hạt bụi
Còn nặng nợ đá vàng.

Tạc hình em vào bóng
Thấp thoáng giữa bể dâu
Hạt mưa chưa trắng tóc
Ngọn sóng đã bạc đầu!

Tôi rơi vào vực thẳm
Bơi theo dòng mắt em
Có xốn xang gạt lệ
Chỉ là giọt mưa tan…

Hư Vô

Man Mác Bóng Thu Phai. Thơ Hư Vô


Man Mác Bóng Thu Phai. Thơ Hư Vô

Chiều đang chạm trên từng xác lá
Mà hồn tôi như một tàng cây
Chơ vơ đứng đợi lần em tới
Để thấy mùa thu đã rụng đầy!

Xoè tay che nắng len vào mắt
Đếm những vàng phai nỗi nhớ người
Còn nghe trong thoáng heo may gọi
Như có em về chung bóng tôi!

Rắc hương cho gió thơm mùi tóc
Trên áo vai xưa đã bạc màu
Chỗ em cũng có lần nương náu
Giấu buồn vào giọt lệ xanh xao.

Mà cả đời tôi còn lảo đảo
Lăn theo những phiến lá mịt mù
Thì nắng có vàng thêm lối cũ
Cũng chỉ làm man mác mùa thu…

Hư Vô

Tấu Khúc Biển. Thơ Hư Vô


Mùi biển còn thơm đêm tóc rối
Trên vai tôi đã biết hoang đàng
Em về giũ áo phơi nhan sắc
Cho còn lãng đãng thoáng mây tan.

Làm sao em biết tôi thao thức
Đá xanh đâu dễ đã bạc tình
Hồn tôi như thể con nước lớn
Chờ em động bóng để hồi sinh!

Biển tấu âm ba lời sóng biếc
Tiếng đêm tan tác giữa muôn trùng
Tôi bơi đắm đuối trong lòng mắt
Nghe còn đẫm lệ dấu tình chung.

Dẫu qua mấy biển em vẫn thấy
Theo từng ngọn sóng cuốn nhau đi
Đêm có dài thêm hương tóc rối
Thì em cũng đã mới xuân thì…

Hư Vô

Đêm Giã Từ Sài Gòn. Thơ Hư Vô


Hồn tôi đang lăn chậm
Theo nhịp thở Sài Gòn
Đêm lung linh giọt lệ
Còn quấn quít mùi hương.

Ngọn đèn vàng đứng đợi
Bàn tay em nôn nao
Bám vào tôi thật chặt
Rồi cũng vuột mất nhau!

Đêm Sài Gòn mưa nhẹ
Vừa đủ ướt mi em
Vậy mà hồn tôi đã
Trôi bồng bềnh lênh đênh.

Bỏ lại nhau ngày tháng
Những đắm cuồng mê man
Một thời tình lãng đãng
Còn dấu tích hoang đàng.

Chỗ tim em vụn vỡ
Chất đầy nỗi mong manh
Xanh xao tựa chiếc lá
Vụt hối hả lìa cành.

Sài Gòn như con gái
Đêm đánh thức mùi hương
Cho ngang tàng tóc rối
Phất phơ em dọc đường.

Đứng chờ chuyến tàu cuối
Chở buồn đầy sân ga
Tôi là gã lữ khách
Đâu có phố, có nhà.

Đến, đi như chiếc bóng
Rồi đời cũng hư không
Chỉ còn giọt nước mắt
Em bỏ lại sau cùng…

Hư Vô

Áo Khuya. Thơ Hư Vô



Áo khuya phơi giữa lưng chừng
Hương đêm động thức trên lưng người tình
Mà nghe hồn vía phiêu linh
Tôi ôm chiếc bóng trở mình còn đau.

Một đời mấy bận tìm nhau
Để thương vạt áo xanh xao lỡ làng
Em về phơi thoáng dung nhan
Hồn tôi ở trọ cho tàn cuộc khuya.

Mai kia dẫu có chia lìa
Lời vàng đá còn khắc bia tượng hình
Chờ em trong bận tái sinh
Đời sau trở lại làm tình tội nhau.

Phận người như cuộc bể dâu
Ghềnh khơi cát lỡ đã nhầu bóng tôi
Em về giũ áo ra phơi
Trong hoang phế còn một đời người dưng..

Hư Vô

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô. huvoanxuyen@yahoo.com.au

%d bloggers like this: