Bạn Bè Ta Giờ Còn Mấy Đứa? Thơ Hư Vô


(Hư Vô đứng cuối cùng phía tay phải)

Cả đời không gặp tụi bây nữa
Nhớ lắm, nhưng ta ghét bọn mày
Đứa bỏ nhau đi về địa ngục
Đứa còn ở lại với thiên tai.

Đã hết thời ngông nghênh ngang ngược
Chọc trời, khuấy nước chẳng màn chi
Quậy phá mềm môi vài ba xị
Say rồi ta thả cửa đập ly.

Một cõi buồn hiu nơi xứ lạ
Tìm đâu ra cô chủ quán xưa
La làng một tiếng cho đã khát
Rượu ngon đâu có bạn mà chừa!

Dẫu trách phiền nhau thì cũng mặc
Ta ngồi ta uống mình ta phê
Rót tràn ly, xị cay xị ngọt
Nhớ bạn bè quen tiếng chửi thề.

Những chuyện qua rồi không muốn kể
Của một thời nghèo rớt mồng tơi
Năm bảy thằng chuyền nhau điếu thuốc
Rít chung để thấm thía cuộc đời.

Đứa hỏng tú tài đi quân dịch
Đưa vào đại học, học chiến tranh
Còn lại mấy ngoe lia chia rụng
Mả mồ cỏ mọc đã rêu xanh!

Bạn bè ta giờ còn mấy đứa?
Biệt tăm từ một bữa tan hàng
Cuộc đổi đời cũng chưa dài lắm
Vậy mà như đã lạnh khói nhang…

Hư Vô

Tháng Tư, Ngày Tận Thế. Thơ Hư Vô


Tháng Tư, Ngày Tận Thế

Sài gòn tháng tư ngày tận thế
Mẹ về chưa kịp phút lâm chung
Để thấy thằng con ria họng súng
Viên đạn đồng kết liễu anh em.

Bốn mươi năm còn nghe tiếng khóc
Ngổn ngang một chứng tích tương tàn
Có tự hào bên nào chiến thắng
Bàn thờ cũng đã lạnh khói nhang.

Dòng máu đỏ mang hồn tổ quốc
Tội tình gì mà phải giết nhau
Mẹ đẻ hoang đàn con mất giống
Trơ gan vùi dập xác đồng bào!

Bốn mươi năm Sài gòn đã chết
Kể từ ngày thành phố đổi tên
Cờ sao bay đỏ tròng con mắt
Đắng hồn giỗ muộn tháng tư đen…

Hư Vô

Đâu Phải Mùa Xuân Nào Cũng Tết. Thơ Hư Vô


dau-co-mua-xuan-nao-cung-tet

(Viết cho một em bé mồ côi mà tôi đã gặp
trên đường hoa Nguyễn Huệ vào chiều 30 Tết…)

Bé thơ ơi, đợi ai em ngồi khóc?
Phố đông người, không có một người quen
Em dụi mắt chờ mùa xuân vào Tết
Cho ngọt ngào vừa đủ mặn môi em.

Cỏ cây còn nôn nao thay áo mới
Thì em cũng biết mơ ước, đua đòi
Tay so đo vạt áo sờn hai phía
Che buồn chưa kín một góc lẻ loi!

Đâu có ai hẹn hò mà em đợi
Áo mới, bánh quà nào phải của em
Đám đông hối hả giục nhau chào Tết
Em biết chào ai phố xá không quen?

Mùa xuân tượng hình trên cành lộc biếc
Những chồi non khoe nhan sắc diệu kỳ
Em đếm tuổi em trên từng chiếc lá
Còn xanh mà đâu có bóng xuân thì…

Hư Vô

Mùa Xuân Của Mẹ. Thơ Hư Vô


(Thân kính tặng cụ Lý Thị Hạnh,
Mùa Xuân Bính Thân 2016)

Mùa Xuân Của Mẹ

Mẹ đứng ngóng đàn con bên song cửa
Đếm mùa xuân trên những ngón tay không
Đôi mắt mẹ nhìn xa xăm quạnh quẽ
Giọt mưa tuôn một tiếng khóc trong lòng.

Ngày tháng Tết lướt qua đời hối hả
Mùa xuân rơi trên sợi tóc bạc màu
Mẹ còn được gì một đời tần tảo
Ngoài đàn con mẹ mang nặng đẻ đau!

Nhìn con lớn lên theo từng hơi thở
Cho mẹ nâng niu quên cả nhọc nhằn
Dẫu biết rằng con lớn thêm một tuổi
Là trên da mẹ thêm một nếp nhăn.

Rồi đàn con cũng lần hồi lìa mẹ
Như đàn chim bay giạt cuối trời xa
Mẹ thắc thỏm chờ mùa xuân quay lại
Như trong tim có một bóng quê nhà.

Mắt mẹ nhạt nhoà mỗi lần xuân đến
Nhỏ xuống sụt sùi theo bước xuân đi
Xuân đến hay đi cũng làm mẹ khóc
Nỗi phập phồng còn đọng ở trên mi.

Mẹ ôm con tựa như hình ôm bóng
Dáng xiêu xiêu hiu hắt ngọn đèn vàng
Nhà dưỡng lão đang chực chờ cửa đóng
Hồi chuông buồn cắt đứt cả ruột gan…

Hư Vô

(Bài thơ này đã được Nhạc Sĩ Mai Hoài Thu phổ nhạc)

Thi Điếu Tiễn KT Huỳnh Quốc Trực. Thơ Hư Vô


tiendua

(Viết cho Kiến Trúc Sư Huỳnh Quốc Trực.
KT 65 Đại Học Kiến Trúc Sài gòn)

Anh đi không hẹn ngày tao ngộ
Bỏ lại sau lưng tiếng thở dài
Từ trong đôi mắt người goá phụ
Giọt buồn đang nhỏ xuống tàn phai.

Cũng một lần đi sao quá vội
Nhẹ nhàng tựa như thoáng mây tan
Làm sao thấy được người ở lại
Âm thầm ngồi quấn chiếc khăn tang!

Anh bước vào chuyến đời vô tận
Chưa kịp quay về họa thất xưa
Để nghe bảng vẽ còn rung động
Trong lần Kiến Trúc khóc tiễn đưa.

Nhấp nhô ngọn nến tàn tim lụn
Khói nhang nghi ngút chỗ anh nằm
Tiếng kinh bàng bạc hồn tháng Chạp
Ru giấc anh vào đêm giáp năm…

Hư Vô

Đã Ba Mươi Mùa Xuân Không Có Tết, Thơ Hư Vô


c491c3a3-ba-mc6b0c6a1i-mc3b9a-xuc3a2n-khc3b4ng-cc3b3-te1babft

ĐÃ BA MƯƠI MÙA XUÂN KHÔNG CÓ TẾT

Ba mươi năm con chưa về ăn Tết
Được nghe thơm nồi bánh tét sau nhà
Cùng với mẹ quỳ bên làn nhang khói
Thắp nén hương để cúng kiến ông bà.

Đã ba chục mùa xuân không có Tết
Hứa loanh quanh rồi con cũng không về
Mẹ đứng ngóng thằng con đi biệt xứ
Cả nửa đời còn lạ chỗ lạ quê.

Mẹ đếm tuổi con trên từng sợi tóc
Mà sợi nào thì cũng đã bạc phơ
Còn mấy mùa xuân cho con thất hứa
Để mẹ lau giọt nước mắt đợi chờ!?

Lòng mẹ thơm tho như nhân bánh tét
Gói yêu thương trong góc bếp quê nhà
Mẹ quạt lửa khói bay mờ đôi mắt
Chờ con về cắt bánh để cúng cha…

Hư Vô

Chờ Con Về Để Khóc, Mẹ Ơi. Thơ Hư Vô


dvvd

Hồi còn nhỏ mẹ dắt con chạy giặc
Chạy ngược xuôi đã giáp nước, cùng đường
Xa cách mấy cũng không ngoài tầm đạn
Bởi chiến tranh đâu có chỗ an toàn.

Nhưng lòng con thản nhiên đâu biết sợ
Bên đời còn bóng mát mẹ che thân
Dù lửa bom có hung tàn, man rợ
Cũng đâu chia được bóng mẹ hình con.

Lớn một chút, mẹ dắt con ra chợ
Đưa vào trường để học nghĩa học nhân
Tập viết mãi vẫn không tròn chữ: Mẹ
Đến bao giờ con mới được nên thân!

Đời dạy con những lọc lừa toan tính
Đóng tàu vượt biển làm kiếp lưu dân
Nhưng tính mãi vẫn không sao tính nổi
Làm thế nào để dắt mẹ theo con!

Xứ người đâu có chiến tranh giặc giã
Sao lòng con vẫn không thấy an toàn
Hay con đã mất rồi nơi êm ả
Trong vòng tay ấm áp mẹ ôm con.

Chiều nay nhìn mưa bay ngang đất lạ
Lòng con nghe sao buồn quá, mẹ ơi
Nước mắt mẹ đã đầy thêm biển cả
Chờ con về để khóc một lần vui…

Hư Vô

(Bài thơ này đã được Nhạc Sĩ Phùng Việt Dũng phổ nhạc)

Tiễn Bạn Đi Giữa Chiều Nhang Khói, Thơ Hư Vô


KD

(Viết cho linh hồn bạn tôi: Trương Thành Hoan
ngày 25/02/2014 tại Sydney)

Tiễn bạn đi giữa chiều nhang khói
Ly rượu tràn ướt mắt anh em
Mới có nửa chừng sao bỏ cuộc?
Đường trần đã vắng một người quen.

Thôi hãy nằm yên nghe đất thở
Cõi người chỉ là thoáng rong chơi
Ta rót thêm được vài ly nữa
Uống say cho đỏ mặt cuộc đời.

Trước hay sau cũng là một kiếp
Người về ôm gối đất quê hương
Bạn bè còn lại dăm ba đứa
Vòng vo rồi cũng ghé chung đường.

Lòng ta cứng cỏi đâu biết khóc
Lệ đông thành đá đọng trên mi
Cụng ly hớp cạn làn nhang khói
Say rồi, thôi đi ngủ. Ngủ đi!

Hư Vô

Mẹ Gói Mùa Xuân Vào Lá Biếc, Thơ Hư Vô


me-goi-mua-xuan-vao-la-biec

Con hứa lần hồi không về kịp Tết
Mẹ ơi, năm lại sắp hết nữa rồi
Nồi bánh tét mà cả đời mẹ nấu
Chờ con về lòng như bọt nước sôi.

Tàu lá chuối gói quê hương trong đó
Mẹ nâng niu nắn chiếc bánh cho tròn
Lần mò buộc sợi dây vào mối gút
Như thắt hình hài của mẹ vào con!

Mùa nếp mới mẹ nấu buồn trong mắt
Ngọn lửa tàn theo than khói quê nhà
Ngày Tết nhứt chờ con về xông đất
Lòng xôn xao tựa kim chích thịt da!

Con cũng muốn năm nay về ăn Tết
Nhưng mẹ ơi, lại thất hứa nữa rồi
Mẹ gói cả mùa xuân vào lá biếc
Nhưng đâu gói hết giọt lệ lẻ loi…

Hư Vô

Trần Thiện Thanh, Dòng Nhạc Một Thời Chinh Chiến, Thơ Hư Vô


(Viết để nhớ ơn Anh nhân ngày Lễ Hội Âm Nhạc
Nhật Trường – Trần Thiện Thanh tại Úc Châu, tháng 9/ 2012…)

Xin cám ơn Anh, một thời chinh chiến
Tay ôm đàn, ôm súng viết tình ca
Tầm đạn bay xuyên qua từng nốt nhạc
Những trận hành quân để biết nhớ nhà.

Có cô sinh viên âm thầm đứng khóc
Sân trường đại học ướt áo tình nhân
Tiếng súng đì đùng vọng về thành phố
Bên giảng đường ngồi nhắc chuyện chiến tranh.

Cám ơn Anh, gót giày saut áo trận
Mang vào đời những dấu tích yêu thương
Giọt mồ hôi mặn mà thêm thân phận
Tiếng hát Anh rung động cả chiến trường.

Những khúc tình ca một thời binh lửa
Anh viết cho người góa phụ ngây thơ
Cho bà mẹ đứng chờ bên song cửa
Chưa thấy thằng con, chiều đã mịt mờ.

Những bạn bè, anh em vừa nằm xuống
Giữa rừng lá thấp thảng thốt thanh âm
Ly rượu còn nghe thơm mùi thuốc súng
Bỏ lại nhân gian ngang vực thăng trầm.

Tiếng ai hát một thời chinh chiến cũ
Cho dạt dào theo từng phím cung tơ
Để âm vang ở hoài trong hơi thở
Của người tình thuở mới biết mộng mơ…

Hư Vô

(Bài thơ này đã được Nhạc Sĩ Anh Bằng phổ nhạc)

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: