Bên Hiên KT Sài Gòn. Thơ Hư Vô



Sài Gòn mưa lất phất
Vừa đủ ướt mi em
Vậy mà hồn tôi đã
Như chiếc lá gập ghềnh.

Nghênh ngang cùng ngọn tóc
Một thời tình ngu ngơ
Còn in trên chấm cỏ
Dấu tay em tình cờ.

Cơn mưa phùn ngày cũ
Tạt vào giấc mơ tôi
Những chiều trong họa thất
Ngồi vẽ bóng một người.

Lá bay ngoài cửa lớp
Ngỡ bước chân em về
Góc Pasteur thềm đá
Sóng sánh giọt cà phê.

Pha buồn chung đáy tách
Cho đậm nét son môi
Em tô vào nhan sắc
Để bước tới cuộc đời.

Bên hiên chiều Kiến Trúc
Đã vắng một chỗ ngồi
Tôi mang hồn Gothic
Vẽ bóng chiều đang rơi…

Hư Vô

Vết Gương. Thơ Hư Vô.


Một khúc tình tan xin gửi lại
Để em ấp ủ giữa lòng gương
Bóng tôi tựa áng mây bay chậm
Trong mắt em thuở mới biết buồn.

Em đứng chờ ai như pho tượng 
Hồn nương theo chiếc lá rụng vàng
Đâu biết nơi nào là cùng tận
Vậy mà trời đất đã ngổn ngang.

Tôi, gã cuồng ngông không hò hẹn
Đến đi như ngọn gió bạc tình
Hất tung mái tóc em thườn thượt 
Lướt ngang tàng vào cuộc phiêu linh.

Một ngày còn đã là dâu bể
Trăm năm sỏi đá cũng vô thường
Tôi về ngả bóng trong gương vỡ
Thấy em tan tác tựa vết thương… 

Hư Vô

Chiều Trên Núi Three Sisters. Thơ Hư Vô



Em đứng chờ ai chiều đã lụn
Mây che bàng bạc bóng cố nhân
Tôi về không kịp như hò hẹn
Dáng núi còn đau dấu lưng trần.

Mà tay tôi có lần đã chạm
Chỗ trái tim em rất tình cờ
Em chưa hoá đá mà như đã
Tượng hình xõa tóc đứng chơ vơ.

Trăm năm chiếc bóng em còm cõi 
Lặng ngóng mây bay tận cuối ngàn
Hồn tôi như gió miên man thổi
Tạt vào đồi núi dậy hương hoang.

Dáng Three Sisters còn lãng đãng
Chiều xiêu ngọn núi cũng bạc đầu
Tôi dụi hạt sương tan trong mắt
Thấy em đang chìm xuống biển dâu…

Hư Vô

.



Về Thôi, Tháng Bảy! Thơ Hư Vô



Về thôi, chiều đã muộn
Hồn tôi đã xanh xao
Ngày tình có qua vội
Sợi tóc cũng bạc đầu.

Đường trần ai huyên náo
Tựa một cuộc lữ hành
Mà tôi là hạt bụi
Tan vào em mong manh.

Chút dấu tích bỏ lại
Là những bước chân hoang 
Dẫm vào nhau lạng quạng 
Còn mê man dã tràng.

Em cơn mưa tháng bảy
Nhỏ xuống những giọt Ngâu
Cho hồn tôi lãng đãng
Chỗ Ô-Thước bắc cầu.

Biển dâu thôi nổi sóng
Ngày cũng đã hoàng hôn
Lăn tăn trên mặt nước 
Chiếc bóng em gầy mòn.

Về thôi, chiều đã lụn
Đã tới khúc đường cùng
Không trăm năm thì cũng
Còn chút hình hài chung…

Hư Vô

Giã Biệt Tháng Sáu. Thơ Hư Vô.



Chào em tháng sáu muộn màng
Trên môi hoa tuyết còn đang tượng hình
Mùa đông rét mướt khai sinh
Chào nhau một nụ tội tình lạnh tanh.

Em như viên đá long lanh 
Tan vào đáy tách để hành hạ nhau
Vết thương vừa mới bắt đầu
Tim tôi như thể đã đau mãn kỳ.

Chào nhau một cuộc từ ly
Đông tàn rồi cũng xuân thì đó em
Chờ ngày nắng ấm sẽ lên
Em khoe áo mới mông mênh phố phường.

Xin tạ ơn những con đường
Ngày sau em dễ còn mường tượng tôi
Tháng sáu lạnh tựa đôi môi 
Nhấp chung giọt đá mà rời rã nhau…

Hư Vô

Giao Mùa. Thơ Hư Vô



Chút tàn thu còn vương trên tóc
Tôi nhặt chiều rơi theo bóng em
Thoáng hương xưa đã đông thành đá
Lăn lóc ngang qua nỗi gập ghềnh.

Cái lạnh đầu đông như dao cắt
Hồn tôi lìa ra khỏi hình hài
Bếp lửa nhà ai chưa nhen nhúm
Để em hơ ấm những tàn phai.

Em đi, đâu chắc gì đã thấy
Bụi tuyết còn đau dưới gót giày 
Muốn níu mùa thu cho chậm lại
Mà nghe lạnh buốt cả bàn tay.

Thu và đông chưa lần lỗi hẹn
Tan vào nhau hối hả giao mùa
Tôi với em như mây và lụa
Trôi bềnh bồng vào cõi rất xưa…

Hư Vô

Giấc Mơ Dị Ảo. Thơ Hư Vô


Dẫu giấc mơ có dài thêm nữa
Cũng chưa tới kịp chỗ hẹn hò
Để em biết rộn ràng hối hả
Bước qua lối nhện đã giăng tơ.

Bóng em nhấp nhô ngang nhịp thở
Ở trong nhau mà đã ngoài nhau
Máu trong tim nhỏ vào biển cả
Cho buồn trải mộng xuống bãi dâu.

Lăn qua chưa giáp vòng chăn gối
Còn nghe lãng đãng một mùi hương
Hình hài em đâu là hư cấu
Mà hồn tôi như đã hoang đường!

Trôi bềnh bồng ngang đêm dị ảo
Chợt nghe tiếng gọi thuở em về
Âm vang xa lắc còn lảo đảo
Cả đời chưa đuổi kịp cơn mê…

Hư Vô

Tượng Hình Tháng 5. Thơ Hư Vô


(Viết cho sinh nhật tôi, 15/05...)

Từ không bỗng tượng hình hài
Trong hư vô đã hoài thai tội tình
Biết đau từ thuở khai sinh
Hồn tôi vừa mới cựa mình đó em.

Lạc vào một chốn chưa quen
Như chiếc lá đang dập dềnh đời nhau
Không có tiền kiếp cơ cầu
Thì tôi đâu biết bể dâu kiếp này.

Mà em tựa khói sương bay
Trăm năm như thể một ngày ghé qua
Tim tôi ngạch cửa hiên nhà
 Để em nhón gót bước ra bước vào.

Tháng 5 hối hả tìm nhau
Mùa thu lảo đảo xạc xào dưới chân
Một lần cũng đã tình nhân
Biết yêu từ thuở đường trần có em…
 
Hư Vô 

Sài Gòn Chiều Mưa Lớn. Thơ Hư Vô



Sài Gòn chiều mưa thời xanh tóc
Một đời còn ướt dấu chân xưa
Em cũng không về nơi ấy nữa
Tôi biết chờ ai để đón đưa!

Góc phố rợp bóng me mười sáu 
Chụm đầu tiếc nuối một mùi hương
Thuở em thấp thoáng như làn gió
Bay qua cho trắng áo sân trường.

Tôi còn đứng ngóng chiều tan lớp
Nghe đau từ mỗi hạt mưa về 
Để tôi được nâng niu giọt lệ 
Mà em đã nhỏ xuống cơn mê!

Hồn tôi như thể chiều mưa lớn
Tạt vào quá khứ đã xanh xao
Một thuở Sài Gòn còn ve vuốt
Hạt mưa trên tóc cũng bạc đầu…

Hư Vô

Đường Lạ. Thơ Hư Vô



Em bước qua đường trơn dốc lạ
Gọi nhau hối hả giữa nhân gian
Tìm trong đám đông đang động đậy
Hồn trơ như đá đã lạnh căm.

Người đứng bên người đêm giấu mặt
Còn nghe quanh quẩn tiếng thở dài
Trời đất bỗng nổi cơn thịnh nộ
Đẩy tôi vấp xuống bụi mật gai!

Bàn tay ai mềm như tơ lụa
Lùa ngang dạ khúc lạnh hơi người
Cuồng quay giữa nhịp chân hung bạo
Đêm bàng hoàng tôi cũng lạ tôi.

Đuổi theo chiếc bóng em còm cõi
Một đời chưa gặp một người quen
Hồn tôi bụi bám xanh mùi cỏ
Đường xa, còn lạ cả trăm năm…

Hư Vô

Sydney- Sàigòn Còn Xa…Thơ Hư Vô



Thêm một lần thất hứa
Về chưa kịp mùa thu
Để thấy em nhón gót
Cho nắng tạc hình thù.

Chiếc lá me lơ lửng
Vướng trên tóc Sàigòn 
Cả đời làm nhân chứng
Một thời tình sắt son.

Sân ga chiều thin thít
Vắng bặt những chuyến tàu
Sydney nhiều mây trắng
Biết bay đâu về đâu!

Tháng ngày trôi lăng lắc
Em thao thức đợi chờ
Hồn tôi đầy thương tích
Thảng thốt giữa cơn mơ.

Sàigòn như con gái
Đang háo hức dậy thì
Tôi về không kịp lúc
Thấy em còn ướt mi.

Thì trong giọt nước mắt
Là hạnh phúc rã rời
Mà em đang nhỏ xuống
Nhói buốt trái tim tôi…

Hư Vô

Vào Thu…Thơ Hư Vô



Sáng lên núi vớt mây trôi
Chiều lê xuống biển ngắm trời đất không
Ngọn thu lất phất bềnh bồng
Cuốn tôi bơi lạc giữa dòng mắt em.

Cả đời đâu chắc dễ quên
Chỉ là chưa kịp đáp đền ơn nhau
Thì trong mỗi đợt sóng gào
Có tôi đắm đuối lao đao kiếp này.

Mà em tựa thoáng vân mây
Bay qua cho biển cả đầy sắc không
Có giấu ngọn sóng trong lòng
Trời đất cũng đã chênh chông mịt mù.

Tháng ba như mới vào thu
Để tôi nhặt chiếc lá vù vụt bay
Nhưng bàn tay đâu đủ dài
Níu em ra khỏi trần ai dị kỳ…

 Hư Vô 

Mùi Xưa… Thơ Hư Vô



Em về nhón gót vào thơ
Vậy mà cũng đã làm đờ đẫn tôi
Tựa như dáng nắng lưng trời
Phất phơ vạt áo một thời ngây ngô.

Mùi hương lác đác mơ hồ
Tan vào quá khứ từ vô lượng tình
Tôi có hối hả hồi sinh
Cũng là chiếc bóng cựa mình, thôi em!

Viết câu lục bát chông chênh
Để nghe ngày tháng bồng bềnh đời nhau
Thời gian đâu có bắt đầu
Làm sao em biết nỗi đau muộn màng!

Chỉ là sợi khói sương tan
Chỉ là khoảnh khắc hoang đàng lơ ngơ
Mà cũng đâu phải tình cờ
Mùi xưa chạm bóng cho thơ tượng hình…

Hư Vô

Biệt Vọng. Thơ Hư Vô



Tôi lăn ngang nhịp thở
Thất thanh gọi em về
Cho giấc mơ mở cửa
Vào một cõi u mê.

Dẫu em đang hoá thánh
Vẫn còn dính bụi trần
Có phủi cả trời đất
Cũng đâu kịp ăn năn.

Chân lờ quờ lạng quạng
Tôi rớt xuống biệt ngàn
Bên kia bờ nguyệt tận
Chắc gì có trần gian.

Níu hồn em phiêu lãng
Để được lần khóc chung
Lời tình tan khản giọng
Từ nhịp thở sau cùng…

Hư Vô

Một Ngày Trăm Năm. Thơ Hư Vô



Anh đầu sông nắng giòn mặt nước
Cuối nguồn em mưa có xôn xao
Khóc chung một dòng sông mưa nắng
Có khi nào mình quên nhớ nhau?
       
Nhắm mắt để chiêm bao mở cửa
Lối em vào hoa nở đầy tay
Bao giờ nước sông Tương ngừng chảy
Xin đổi trăm năm lấy một ngày.
                             
Anh sẽ về vui như chăn gối
Đổi một đời lấy thoáng hương bay
Môi kề nhau dầy thêm bóng tối
Cho tóc em thôi buồn trên vai.
                             
Nhưng hình hài dường như không thật
Thiên đường còn ở cuối chân mây
Mà dòng sông chia hai nhánh rẽ
Em tan vào cụm khói liêu trai…

Hư Vô

Cơn Say… Thơ Hư Vô



Em có nghe tiếng anh động đậy?
Từ cõi hư vô gọi nhau về
Say sướt mướt một đời hoang dại
Còn nghe oằn oại giữa cơn mê.

Anh ngã xuống đêm ngang tóc rối
Gối chăn như thể có linh hồn
Tặng phẩm tình nhân em dâng hiến
Là tiếng thì thầm giữa vô ngôn.

Căn gác nhỏ thuở tình giấu diếm
Nằm nghe mưa xối xả xuân thì
Không muốn tỉnh để nhìn em khóc
Cho cơn say còn mãi dị kỳ.

Níu áo em vào đêm vô tận
Mà tay dài chưa tới trăm năm
Thì trái tim anh có ngừng đập
Cũng đâu chung được một chỗ nằm…

Hư Vô

Em Về. Thơ Hư Vô.



Giấc mơ chưa kịp tượng hình
Mà em như thể thần linh hiện về
Cùng tôi lướt tới cơn mê
Còn nghe thổn thức lời thề trăm năm.

Nhẹ nhàng theo mỗi bước chân
Men vào quá khứ cho gần bóng em
Có thành sương khói mông mênh
Một ngày cũng đã chồng chềnh đời nhau.

Nhịp tim như mới bắt đầu
Hồn tôi thì đã lao đao mất rồi
Em về tựa thoáng mây trôi
Trăm năm một bận luân hồi đó em!

Đời sau dẫu nhớ hay quên
Cũng xin hóa đá đáp đền ơn xưa
Thì trong mỗi một hạt mưa
Có em đứng giữa cho vừa vặn đau...

Hư Vô



	

Lục Bát Hành. Thơ Hư Vô



Viết lên vạt áo lụa là
Dăm câu lục bát cũng là của nhau
Em có bước tới đời sau
Chắc gì quên nhớ bể dâu kiếp này.

Tôi còn lảo đảo như say
Viết câu di chúc để đày đọa em
Một ngày là cả trăm năm
Thì em cũng đã được làm tình nhân.

Mà trên mỗi đoạn đường trần 
Em như vạt nắng trong ngần ghé qua
Để em còn biết kiêu sa
Nghiêng theo tà áo lụa là mong manh.

Hồn tôi câu lục bát hành 
Lối xưa cỏ mọc đã xanh um rồi
Em về giũ áo ra phơi
Cũng đâu kịp để di dời bóng tôi…

Hư Vô

Tulip Vàng Em Áo Tháng Mười. Thơ Hư Vô



Tulip vàng áo em một thuở
Tháng mười ngọt tựa bóng tình nhân 
Em về cho nắng thơm vườn cũ
Nhịp guốc dài theo mỗi bước chân.

Tôi như làn gió bâng quơ thổi 
Vạt áo em bay lộng phố phường 
Mùi con gái như còn lảng vảng
Nghiêng cành một đoá Uất- Kim-Hương.

Mà cũng có lần tôi mường tượng 
Nụ hoa nở chậm giữa môi người
Nghe thơm từ thuở em mười sáu 
Quấn tôi vào tà áo vàng tươi!

Là cả một thời tôi đắm đuối 
Hồn trôi lăn lóc giữa lụa là
Từ chùm Tulip mà em đã
Mang vào đời để biết kiêu sa…

Hư Vô

Lỗi Hẹn Sài Gòn. Thơ Hư Vô



Từ em lỗi hẹn Sài Gòn 
Con đường tan học đâu còn ai qua
Hồn tôi như lá sa đà
Rơi theo ngày tháng vàng pha bóng chiều.

Bước chân in dấu rong rêu
Trên từng phiến đá buồn hiu hắt lòng
Hiên người góc phố Gia Long
Phất phơ dáng tóc còn nồng hương quen.

Tôi ngồi xuống chỗ không em
Cà phê pha đậm mà thèm môi nhau
Ngất ngây trong nụ hôn đầu 
Còn nghe thảng thốt lao đao lạ lùng.

Bóng em như thể muôn trùng 
Tan vào đáy tách chỗ cùng tận tôi
Thì em cũng có một thời
Bỏ quên vạt nắng chiều phơi Sài Gòn…

Hư Vô

Previous Older Entries

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô. huvoanxuyen@yahoo.com.au

%d bloggers like this: