Đọc “Tuyển Tập sáu nhà thơ Úc Châu”. Hoàng Nga


Én Bay Qua Mùa Thơ Lục Bát

Hoàng Nga

Lũ én bay qua mùa thơ lục bát…
(Lý Thừa Nghiệp)

Mẹ tôi làm thơ Đường. Thi sĩ Vũ Hoàng Chương khen thơ mẹ tôi chữ dùng rất mới và rất ngọt. Vũ Đình Liên và nữ sĩ Ngân Giang cũng khen tương tự. Nhưng mẹ tôi nói loại thơ bảy chữ tám câu, đối ý đối vần này gò bó, cứng ngắt thể như bị trói tay, cột chân. Bà bảo muốn bộc bạch điều đó chất chứa trong lòng bằng một bài thơ Đường thường không bao giờ dễ, để có được bài thơ hay, với ý mới, tứ mới, và chữ dùng mới, càng khó hơn. Mẹ tôi còn bảo làm thơ gò bó như thế, giống hệt như đi cày.

Nhưng “lỡ”, quen với thể thơ này, gần như mẹ tôi chỉ làm Đường luật. Sáu mươi, bảy mươi, mẹ tôi còn làm những câu thơ lãng mạn, “Mưa sa lấp bể tơ sầu nghẹn. Cửa chếch trăng nghiêng lỡ độ Kiều”, hay “Giãi sầu ai bím trong cung lạnh. Ngày tháng bơ vơ ngọn cỏ vàng”… Vân vân. Mẹ tôi vẫn thường hay than bà đã viết không được theo ý mình muốn viết.

Vì vậy, thời tôi mới bắt đầu tập tễnh làm thơ viết văn, mẹ tôi khuyên nên tránh thơ lục bát. Mẹ tôi nói đó là một loại “Đường”, không hơn không kém. Bà bảo dẫu lục bát không quá cứng ngắt, không quá bó buộc đối ý đối chữ, nhưng đã vần, đã điệu thì phải luật, phải lệ. Và luật lệ, mẹ tôi kết luận, là kẻ thù của sáng tác.

Lục bát. Sáu chữ. Tám chữ. Chữ cuối câu sáu vần bằng, khớp với chữ sáu câu tám… Người Việt, văn chương bác học hay văn chương bình dân, khi đọc lên câu lục bát, vô hình chung đều biết cái luật này. Ca dao, hát ru em, “Đưa tay bứt một cọng ngò. Thương em đứt ruột giả đò ngó lơ”, “Anh buồn có chỗ thở than. Em buồn như ngọn nhang tàn thắp khuya”… Lục bát không hạn định câu. Viết bao nhiêu cũng được. Muốn dông dài để tỏ bày, muốn diễn đạt điều muốn nói, hai không đủ, thì bốn, tám, vài trăm. Hẳn phải dễ hơn thơ Đường. Dễ, nên thơ dân gian, thơ bình dân, ca dao, thậm chí, biểu ngữ, quảng cáo cũng dùng thể thơ này. Nói đùa, cũng có thể thành câu lục bát.

Lục bát, dễ mà khó hay. Bị “cảnh cáo”, nhưng cuối cùng, lục bát vẫn là thể thơ tôi yêu nhất. Có thể vì tôi chỉ làm thơ cho vui, không trở thành nhà thơ.

Tôi yêu lục bát. Nhạy cảm với lục bát. Như người quen ăn hàng ăn quán, được thưởng thức nhiều món ngon vật lạ, đến một lúc nào đó, dẫu vào bếp chỉ biết… luộc trứng, nấu nước sôi, cũng là một người khó ăn. Với thơ, với lục bát, không thể so sánh cách phàm tục như vậy, nhưng có thể nói, tôi “khó khăn”. Gặp câu lục bát hay, chữ dùng trong câu lục bát hay, tôi ngẩn ngơ.

Mắt ơi con mắt chết người
Để ai ngụp lặn đất trời mênh mông
(Mắt ơi- Hương Chiều).

Gặp con mắt chết người của thơ Hương Chiều, tôi ngẩn ngơ.
Bài lục bát hay, câu lục bát hay, với tôi là bởi cái chất giọng ngọt ngào tự nhiên. Bởi cái ngọt dịu, đằm thắm. Ngọt tới xương tới tủy. Ngọt thấm. Ngọt tới bàn chân bước qua cầu, đánh rơi sợi tóc.

Tại em bước vội qua cầu
Đâu hay ngọn tóc vướng vào vai anh.
(Người Tình Hư Vô- Hư Vô)

Thơ, thường phải lãng mạn. Phải tình. Không lãng mạn, không ra thơ. Không tình, không ra thơ. Không cách gì ra thơ. Như thương, phải hoài ngàn năm, chứ không thể thương hoài mà … mười năm được. Bởi vậy những nhà thơ Úc Châu của chúng ta mới thở than:

Đường đời không được đi chung.
Chẳng lẽ muốn được chết trùng, cũng không?!
(Dấu Son-Hư Vô).

Hay:

Gọi tên em, gọi vô biên.
Gọi em trời đất ngửa nghiêng cội nguồn.
(Gọi tên em, tình nhân- Hư Vô).

Chao ơi là, Hư Vô! Chao ơi, là Phạm Quang Ngọc!

Thơ đành ủ phấn, thơm hương.
Chờ em da thịt chấn thương đời mình.
(Ngọ. Phạm Quang Ngọc).

Da diết đến vậy là cùng. Lâm ly đến vậy là cùng. Và dễ thường, hò hẹn kiểu ấy, đớn đau kiểu ấy, “em” không xao động, không thổn thức, chắc “em” hẳn không phải thịt da bình thường. Thêm một đoạn Lâm Hảo Khôi.

Khi không làm khuyết trăng rằm.
Ai đi bỏ lại chỗ nằm mình ên.

Và Nguyễn Tư,

Mưa buổi sáng,
mà lòng tôi chiều…
Ở xa,
Nên nhớ thương nhiều đến em
(Cơn mưa buổi sáng- Nguyễn Tư).

Hay:

Một mai trở lại, nơi này.
Biết đâu người, đã phơi thây chiến trường.
(Chuyển quân đêm qua sông Đà Rằng)

Tôi hơi có phần lắng lo. Dọa! Cái này là dọa để “em” thương! Dọa, đòi “”đứt dây” (Tôi đâu muốn chuyện chán đời đứt dây. Lâm Hảo Khôi). Tôi lo lắng vì tôi nữ nhi, tôi định có lời khuyên nho nhỏ cho các cô, các cô ơi, đừng có tin, vì đấy ấy là mấy ông. Vì đấy là thơ. Thơ thôi. Lục bát thôi.

Tuy nhiên nói vậy, lật thêm trang sách, thấy Hương Chiều! Hương Chiều, tình ơi là tình.

Hương tình theo mãi ngàn sau.
Theo trong ngàn giấc chiêm bao lạ thường
(Mộng Về).

Câu thơ Hương Chiều làm tôi bỗng nhớ bài thơ phổ nhạc của Hà Thúc Sinh, “Mộng về giữa mùa hoa nở. Trên môi ngậm một nụ hồng. Dòng đời dừng chân soi bóng. Mái tóc như gọi buồn lên..”. Tôi tự hỏi không biết khi Hương Chiều dừng chân soi bóng đâu đó, nghe “tiếng ca chạm giữa đoạn trường”, có để lòng bâng khuâng hay chăng. Tôi chỉ mong cô gái trong thơ Hương Chiều đừng có nghe lời… dụ ngọt:

Em vòng qua đó, chả sao
Có nghe tiếng gọi ngọt ngào sau lưng
(Một chút xinh kiêu- Phạm Quang Ngọc)

Thơ, vốn đã tình, lục bát, tôi nghĩ, còn như những con sóng vỗ về, như những ngọn gió mơn man trên từng mảng thịt da. Tôi đã đọc Lâm Hảo Khôi, Nguyễn Tư, Lý Thừa Nghiệp thuở văn đàn hải ngoại còn rộn ràng những tờ tạp chí Văn Học, Làng Văn, Văn, Thế Kỷ 21… Thuở đông đảo người viết, để lại một cái tên, để lại một giọng thơ có lẽ không phải là chuyện dễ. Tôi có lần đùa với Cao Xuân Huy, chủ bút tờ Văn Học, hỏi “ông thơ Thiền dạo này sao vắng bóng” khi nhắc đến Lý Thừa Nghiệp.

Giọng thơ Lý Thừa Nghiệp lạ, đề tài cũng lạ. Tôi chưa có dịp đọc trọn “Bọt Nước Xao” và “Lung Linh Hoa Tạng”, nên không biết chủ đề chính thi sĩ đã chọn là gì (mặc dầu nghe “Lung Linh Hoa Tạng”, chắc có lẽ người đọc cũng có thể đoán ra phần nào), chỉ biết trong tuyển tập, có 28 bài thơ của nhà thơ, thì đã có 10 lục bát cho tôi đọc. Nhưng thơ tình, thứ thơ tôi đi tìm như hoa lạc giữa rừng gươm trong phần thơ Lý Thừa Nghiệp, gắng, tìm ra:

Thuyền trôi qua những dặm trường,
Dặm tôi mê hoặc, dặm cuồng si em.
(Chở một thuyền đầy- Lý Thừa Nghiệp)

Tôi nghĩ tới nghĩ lui, “hy vọng” là đó là bài thơ tình “thật”, để khỏi bị tác giả cười sau lưng “người ta viết về thiền mà cô lại tưởng là tình”! Thôi để cho chắc, tôi có lẽ sẽ nói cái tình trong thơ Lý Thừa Nghiệp, lớn hơn, rộng hơn cái nhi nữ thường tình, cái “thương hoài ngàn năm”.

Tạ ơn này những chân tình.
Nến hồng một ngọn lung linh thư phòng

Chén trà, tạ ơn chén trà, nhưng khác với Lâm Hảo Khôi Cám ơn em một nhúm trà, Đời ta chén đắng bỗng đà hương thơm” (chén trà tháng chạp).

Lục bát, theo tôi đến hơn nửa cuộc đời. Từ thuở đầu đời biết đọc vài vần lục bát của Nguyễn Bính, cậy em, em ở lại nhà, của Xuân Diệu, hôm nay trời nhẹ lên cao, đến Phạm Thiên Thư, rằng xưa có gã từ quan,…,  tôi vẫn loay hoay, như chuếnh choáng trong một cơn say với lục bát. Sáu người thơ, như câu đầu của lục bát, tôi đọc câu thơ Lâm Hảo Khôi “buồn vô nằm ụ buổi trưa.Trăng lên đi hát ầu ơ, ví dầu”, tôi đùa một mình, nghĩ bụng, chắc chắn sau này “phe ta” sẽ còn thêm cho đủ tám để ầu ơ, ví dầu.

Tuyển tập của sáu nhà thơ Úc Châu, nhiều đề tài, nhiều thể loại, và dẫu tôi đã mở đầu bằng một câu thơ bảy chữ của Lý Thừa Nghiệp nhưng vì tôi thích thơ tình và lục bát, nên đã chọn ra mà đọc, độc giả hẳn sẽ có nhiều thì giờ, nhiều lý thú hơn khi cầm cuốn sách trên tay. Tôi “gửi hương cho gió” bằng bốn câu của Hư Vô để kết:

Mất em rồi, đời anh kể bỏ
Nói năng gì cũng chỉ thất ngôn
Cho em dăm bài thơ viết dở
Mang theo chồng làm của hồi môn…
(Phá sản- Hư Vô).

Hoàng Nga
(Sydney, hạ tuần tháng tư- hai ngàn mười)

 

 

 


Aside

Quán Thơ Hư Vô kỳ 145


LƯNG NGUYỆT

Nửa đêm pha rượu vào nhan sắc
Vườn khuya đã động khúc nguyệt cầm
Mùa thu như thoáng chiêm bao tới
Theo bước em qua lối thăng trầm.

Hơi người còn ấm quanh chăn gối
Tôi ôm cái bóng lạnh chỗ nằm
Trở mình hồn vướng ngang sợi tóc
Em đi, bỏ lại cả trăm năm.

Thì tôi cũng có đêm cùng tận
Để giấu buồn riêng nỗi nhớ người.
Tay lùa bóng tối vào lưng nguyệt
Lắp cho đầy vực khuyết tim tôi.

Em về soi lại dung nhan cũ
Thấy có còn tôi giữa muôn trùng?
Từ đêm rượu ướt đôi môi đỏ
Nhỏ xuống hư vô dấu nguyệt trần…

Hư Vô

XIN…

xin nhau . một góc để ngồi
trăm sông để lội . ngàn trời để bay
xin nhau . ngày tháng năm dài
sáng trưa chiều tối vơi đầy rót qua

xin nhau . cảm xúc đượm đà
gót son quen lối . tay ngà quen hơi
xin nhau . một giọng khóc cười
trong cơn dằn dỗi ẩn lời thương yêu
xin nhau . ức . vạn . triệu điều

thangtram

LUI BINH HÀNH

Lui binh lui binh hề lui binh
tương giỏi nghiến răng nén bất bình
chiến trận bao năm chưa chiến bại
một ngày buông súng quỉ thần kinh

Gìm súng đêm đen đồi Bảo Đại
quân đi ngậm thẻ nuốt hờn căm
Hoài Đức pháo rơi như đậu vãi
về đâu quốc lộ 1 mù tăm

Băng rừng vượt chốt mở đường máu
tiểu đoàn ba trăm còn ba mươi
bi đông cạn nước tay lựu đạn
máu trộn mồ hôi lẫn xác người

Sông núi rùng mình Biển Lạc khóc
ba lô nón sắt vững lòng dân
hình vợ thẻ bài đeo trước ngực
Lăng Quăng cầu gãy lính chồn chân

La Ngà, Gia Huynh địch vây khổn
Tánh Linh tràn ngập bầy kên kên
quan nghinh đầu súng lính đoạn hậu
sống chết trời cho súng nổ rền

Vợ trẻ chờ chồng con chờ cha
giặc ruồng thôn xóm nát tan nhà
Võ Xu, Chính Đức rồi Võ Đắt
về đâu La Gi xa thật xa

Người lính can trường vuốt mắt bạn
cắn nát môi nuốt lệ rưng rưng
hỡi ơi chiến trận anh hùng tận
vùi thây đánh dấu gốc bằng lăng

Đêm sao Bắc Đẩu soi mắt thần
mỗi bước chân mìn bẫy giăng ngầm
Suối Kiết, Láng Gòn, Tân Long bến
hải đội đâu mà biển lặng câm

Tiểu đoàn ba trăm còn ba mươi
mất tích thương vong lính tả tơi
tận nhân lực anh hùng mạt vận
xuôi đời theo vận nước nổi trôi

Lui binh lui binh hề lui binh
tướng giỏi nghiến răng nén bất bình
trăm trận ra quân trăm trận thắng
tháng tư bẻ súng đất trời kinh

Trần Văn Sơn

CÂY DƯƠNG ỐM

Sẽ tìm được một cây dương ốm nhất
Cởi áo ra ta đứng tựa trời trồng
Tiếp tục cởi hết quần dài, quần cụt
Các em nhìn ta có giống cây không?

Sẽ đứng vậy bởi vì chiều lắm gió
Chiều im hơi ta sẽ duỗi chân nằm
Đàn ông nằm thô tục hơn thiếu nữ
Các em nhìn ta giống bóng cây không?

Sẽ xuống biển nếu cây dương bật gốc
Cây dương quyên sinh, ta sẽ tự trầm
Kể từ đó sóng buồn như khóc
Các em nhìn ta giống rễ cây không?

Sẽ không chết nữa nếu cây dương mập
Nếu các em cũng từ khước áo quần
Nếu các em đừng nhìn ta lén lút
Ôi biết biển còn nhớ tới cây không?

Thì ta sẽ là cây dương ốm nhất
Cho các em nhìn suốt bốn ngàn năm . . .

Bùi Chí Vinh

SÀI GÒN CHIỀU LANG THANG

Sài gòn chiều nay mưa đó em
Anh một mình giữa phố mưa nghiêng
Thèm một vòng tay bè bạn
Chia sẻ con đường lá đổ thân quen

Sài Gòn chiều nay gió đó em
Anh lang thang đợi phố lên đèn
Hỏi lòng mình sao không bến đậu
Để chòng chành năm tháng đảo điên

Sài Gòn chiều nay cũng heo may
Anh cứ đi giữa mưa giăng đầy
Trời cứ mưa và anh cứ nhớ
Thuở Sài gòn có áo em bay

Sài Gòn chiều nay người rất nhiều
Sao anh nhìn con phố đìu hiu
Không bước chân em cho đường thổn thức
Không mắt em nhìn sau tóc xiêu xiêu

Sài Gòn chiều nay trời rất buồn
Anh một mình nên Sài Gòn buồn hơn
Không có em nên Sài Gòn rất lạnh
Anh nghe lòng buốt lạnh từng cơn

Trần Hoan Trinh

SẼ CÓ NGƯỜI QUÊN THÔI

Sẽ có người quên thôi
Em cứ đi
Không còn ai tiễn, không còn ai khóc
Giữa nhân gian ta tìm gì trong được mất
Cõi hơn thua. Là chốn thực vô cùng.
Sẽ có người quên thôi

Em cứ đi
Đừng nhớ nữa, đừng quay đầu nhìn lại
Đi như gió, như trăm năm đá sỏi
Bỏ quên đi. Sương trắng ngủ say rồi.
Sẽ có người quên thôi

Em cứ đi
Đồng nắng táp, nhớ gì đâu quay quắt
Ngoài kia gió đón em về cao rộng
Thì đi đi. Ký ức bỏ bên đời.
Thôi thì em cứ đi
Nhớ gì anh say ngất?

Vĩnh Thông

VỀ TRƯỜNG CAN

Rêu biếc trải dày sân
Vườn sau tràn cỏ dại
Chưa một lần trở lại
Trường Can có còn ai?

Trường Can không còn ai…
Đâu buồn mưa vui nắng
Ngọt ngào và cay đắng
Như lòng em ngày xưa

Bây giờ rừng đã thưa
Ngẩn ngơ dòng suối cạn
Con chào mào lẻ bạn
Nhớ bơng bí đầu mùa

Ta một mình hơn thua
Ta một mình lăn lộn
Ta một mình khôn lớn
Ta một mình già nua

Ta một mình tóc bạc
Lấm chấm vệt da mồi…
Đâu còn ai để nhớ
Về Trường Can xa xôi?!

Trần Huiền Ân

Aside

Em Vẫn Chờ…Thơ Hư Vô, Nhạc Như Ngọc Hoa


Thơ Hư Vô, Nhạc Như Ngọc Hoa, Tiếng hát Vy Thảo

Aside

Cảm nhận về 2 buổi phát hành Thơ Nhạc tại Sydney và Melbourne, Dáng Thơ


https://picasaweb.google.com/104215082575923614845/20111022?authkey=Gv1sRgCJqewr-c042F-QE&feat=email#

huvo

Dáng Thơ ghi nhanh

Gặp người cùng họ. Lạ tên ..
Em, người dưng. Đã kiêu kỳ thơ anh!”

(Trích từ Bến Bờ, thơ Hư Vô).

Một Melbourne xa lạ; sáng lạnh, trưa nóng, chiều mưa, tối trở gió, một ngày gần như có bốn mùa, được ví von thật dễ thương là Melbourne bốn mùa; bỗng dưng đã kiêu kỳ hiển hiện trong thơ của Thi sĩ Hư Vô. Melbourne lạ lẫm với những con đường vàng ngập lá, sương giăng mờ mịt vào những buổi sáng sớm, lạnh, tan trong khói thuốc cuộn tròn vào dáng thơ của Hư Vô, đã vướng vào trong sợi nhớ của một thi khách, để anh phải một lần nữa trở lại Melbourne qua thi tập Người Tình Hư Vô,

Melbourne mùa thu tôi trở li,
chân dẫm vô tình trên li xưa..”

(Trích từ Melbourne Mùa Thu Không Ch Da, thơ Hư Vô).

 Phát hành thi tập Người Tình Hư Vô với Thi sĩ Hư Vô, và Thi Sĩ Lâm Hảo Khôi với thi tập Người Như Lá Biếc . Đặc biệt hơn nữa là phát hành CD Người Tình Hư Vô gồm 12 tình khúc do Nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc phổ từ thơ của Thi sĩ Hư Vô, đã được tổ chức tại Melbourne vào tối Thứ Bảy ngày 17 tháng 3 năm 2012, ở Footscray Community Art Centre. Vào ngày 22 tháng 10 năm 2011, tại Trung Tâm Văn Hoá của cộng đồng người Việt ở Sydney, tôi cũng đã được tham dự và làm phóng viên phụ giúp Đài Truyền Hình Việt Ngữ cho buổi phát hành 3 tác phẩm này. Và sắp tới đây buổi lễ phát hành 3 tác phẩm thơ, nhạc lại sẽ được tổ chức tại Brisbane vào ngày 31 tháng 3 năm 2012 ở Greenfield Sports Complex Centre.

Tại Sydney, chương trình phát hành 3 tác phẩm thơ và nhạc được hai MC Lã Anh Dũng và Đào Thuý cùng các ca sĩ Thu Hồng, Tố Minh, Kim Yến, Thiên Hương và Thu Hà, trong ban hợp ca Sóng Thần đã  tạo nên một không khí vui tươi và thân mật nhưng không thiếu phần trang trọng với sự phát biểu, chia sẻ của ông Thuyền Nhân, Chủ tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại tại Úc và ông Phạm Hoài Nam, Chủ nhiệm báo Việt Luận. Tôi cũng đã hân hạnh gặp được nhiều Văn, Thi Nhạc sĩ tài hoa tại Sydney tham dự buổi lễ như Nhạc sĩ Vũ Hùng, Nhạc Sĩ Nguyễn Canh Tân, Nhạc sĩ La Tuấn Dũng, nữ sĩ Lệ Hoàng, nghệ sĩ Trúc Quân, xướng ngôn viên đài SBS Phan Bách…

Trong buổi lễ phát hành 3 tác phẩm tại Sydney, Thi sĩ Hư Vô đã dành một sự ngạc nhiên khó quên cho tôi. Anh dành riêng một tiết mục cho bài nhạc Dáng Thơ do chính tôi phổ nhạc từ thơ của anh. Ca sĩ Tố Minh đã trình bày bài nhạc Dáng Thơ qua tà áo dài tím duyên dáng, rất Huế và sự nồng nhiệt ủng hộ của khán giả đã làm tôi thật cảm động.

DSC_5820

Tại Melbourne, chương trình phát hành hai thi tập Người Tình Hư Vô của Thi sĩ Hư Vô và Người Như Lá Biếc của Thi sĩ Lâm Hảo Khôi và CD Người Tình Hư Vô của Thi sĩ Hư Vô và Nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc được tổ chức trong không khí thính phòng ấm cúng qua phần điều khiển của MC Mỹ Lý và các giọng ca của ca sĩ Vân Anh, Trúc Ly, Hoàng Hoa, Thanh Xuân, Cẩm Đài, Cẩm Văn và Thanh Huệ.

Lời phát biểu trang trọng của Thi sĩ Lê Nguyên Tịnh về thi tập Người Như Lá Biếc và sự thán phục của anh qua thi bút của Thi sĩ Lâm Hảo Khôi như là một sự khiêm nhường và sự tôn trọng đối với thi khách phương xa. Có lẽ vì thế mà Thi sĩ Lâm Hảo Khôi đã thật lòng chia sẻ với khán giả Melbourne về nguồn gốc của các bài thơ.

Người như lá biếc trêu ngoài ni
Lòng dẫu vô tình cũng gió lay
Người như chim bin theo muôn sóng
Đâu biết trường giang nước th dài

Người nhưmây nhớ ngàn thu trước
Đi để mơ màng chuyn nng mưa
Người như hương nh ngàn hoa di
Đi để rng xưa có đi ch ..”

(Trích từ Người Như Lá Biếc, thơ Lâm Ho Khôi)

Lần thứ hai tôi được thưởng thức nhạc phẩm Người Như Lá Biếc, thơ Lâm Hảo Khôi, nhạc Thân Trọng Cẩm Văn , nhưng là lần đầu tiên mới được nghe với chính giọng ca và tiếng đàn của người phổ nhạc tại Melbourne. Trong buổi ra mắt tại Sydney lần trước, tôi cũng đã bị lôi cuốn vào lời thơ và dòng  nhạc qua tiếng hát của ca sĩ Thu Hồng. Lần này các ca sĩ Thu Hồng, Kim Yến, Thu Hà, và các anh chị Hạ Lan, chị Cơ và anh Kiệt trong ban hợp ca Sóng Thần tại Sydney cũng có mặt tại Melbourne. Nhưng rất tiếc là không được nghe các chị trình diễn như trong buổi ra mắt tại Sydney.

Em qua bóng đổ hiên ngoài
Đàn chim sáo nhỏ vt bay cui ngàn
Giật mình h rt thênh thang
Nở trên nhánh tóc em vàng cánh hoa

 Nắng trong veo, thu la là
Áo em mỏng qúa lòng ta gp ghnh
Dù là một thoáng lênh đênh
Đã nghe mùa hạ chy trên phím đàn ..”

(Trích từ Áo H Vàng, thơ Hư Vô)

Dường như mùa hạ đang chảy trên từng phím đàn và đang len lỏi vào từng nốt nhạc, làm tôi lênh đênh, gập ghềnh theo từng lời, từng dòng nhạc. Đã bao lần nghe bài nhạc Áo Hạ Vàng của Nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc phổ từ thơ Thi sĩ Hư Vô, qua những giọng ca khác nhau, nhưng lần nào tôi cũng như bị cuốn hút vào cái lãng mạn của dòng thơ, khúc nhạc ấy.

Ngoài những nhạc phẩm của Nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc phổ từ thơ của Thi sĩ Hư Vô và Nhạc sĩ Cẩm Văn phổ từ thơ của Thi sĩ Lâm Hảo Khôi, hai nhạc phẩm Dáng Thơ của Dáng Thơ phổ từ thơ của Thi sĩ Hư Vô và Dường Như Đã Chông Chênh của Nhạc sĩ Lê Phú phổ từ thơ của Thi sĩ Hư Vô cũng đã được trình bày bởi hai giọng ca trẻ trung của Câu lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ tại Melbourne là Quách Giang và Hoàng Vân.

Đặc biệt trong chương trình, nghệ sĩ Đào Thuý đến từ Sydney đã ngâm một bài thơ Melbourne Mùa Thu Không Chổ Dựa mới được Thi sĩ Hư Vô sáng tác khi vừa đặt chân trở lại Melbourne. Tôi đã gặp chị tại Sydney năm 2009 trong dịp ra mắt Văn Đàn Đồng Tâm. Giọng ngâm ấm áp, gợi cảm của chị cứ mãi ray rức trong tôi từ đó. Gặp lại chị hai lần gần đây tại Sydney và Melbourne, giọng ngâm của chị càng làm tôi cảm động hơn qua dòng thơ của Thi sĩ Hư Vô:

 Melbourne mùa thu tôi trở li
Chân d
m vô tình trên li xưa
Heo may gãy đ
t ngang chi nhn
Như l tan vào trong vào giấc mơ.

Cũng có đôi lần tôi tr hn
Ch
ưa v kp lúc áo em xanh
Th
m trách mùa thu sao bi bc
V
i vàng chi quên mt du chân.

Va hè quen bng dưng xa l
Lá chen cành che khu
t bóng tôi
Melbourne mùa thu vàng nh
ư la
Trong đám đông đã thi
ếu mt người.

Đâu còn nghe ging cười khúc khích
Đ
tim tôi cung quýt bàng hoàng
Bàn tay nào mộ
t ln luýnh quýnh
Thì làm sao em bi
ết tôi bun!

Ghế đá khc chung li hò hn
Gi
t mưa đã di ướt tên người
Tôi ng
i xung không còn ch da
H
t chân làm ri si tơ tri.

Em đi, có khi nào quay lại
Th
y tôi dù rt đi tình c
Đ
em biết tôi còn ct gi
S
i tóc thu bun trong dáng thơ

 (Mebourne Mùa Thu Không Ch Da, thơ Hư Vô)

Ngoài sự vương vấn trong mỗi khán giả Melbourne qua những nhạc phẩm trữ tình, trên môi khán giả ra về còn đọng lại hương vị những món ăn do chị Hạ Lan và ban tổ chức chuẩn bị trong giờ giải lao. Trời vào đêm tại Melbourne hôm nay thật nhẹ nhàng, không có những cơn gió buốt da như thường lệ. Có lẽ khí hậu Melbourne cảm được thơ của hai Thi sĩ Sydney nên đã dành ưu ái này chăng? Có lẽ ông trời cũng đồng cảm với khán giả Melbourne nên sau một ngày mưa tầm tả đã ngưng hẳn và ấm áp lạ thường.

Riêng tôi, đã hai lần tham dự hai buổi lễ phát hành ba tác phẩm thơ nhạc của Thi sĩ Hư Vô, Thi sĩ Lâm Hảo Khôi và Nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc, tôi thầm cám ơn hai thi sĩ Hư Vô và Lâm Hảo Khôi đã mang những vần thơ tưới mát cho đời, tạo cảm hứng cho các Nhạc sĩ.

Những dòng thơ của hai người nghệ sĩ này đã đóng góp rất lớn lao cho nền Văn học Việt Nam tại hải ngoại. Thật quý lắm thay!

Dáng Thơ

Aside

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô. huvoanxuyen@yahoo.com.au

%d bloggers like this: