Ẩn Khúc Một Đời Thơ. Thơ Hư Vô


an-khuc-mot-doi-tho

(Khúc Tỳ Bà. Tranh sơn dầu của Họa Sĩ Ái Lan)

“Mành tương phất phất gió đàn
Hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình”
(Truyện Kiều, câu 255.256)

Từ em mộng biếc môi đào
Trăng vườn Lãm Thuý rụng vào thiên thu
Trái tim vừa biết lãng du
Thì mùa thơ đã mịt mù bóng tôi.

Tỳ Bà nhả nhịp lẻ loi
Đêm ngang âm vực em ngồi đợi ai
Buồn tôi vừa đủ đầy tay
Một đời lăn lóc theo bài ca dao.

Đồng vọng trần khúc xanh xao
Thấy em trong cổ tích đào thúy xưa
Đàn reo tí tách giọt mưa
Âm ba hợp tấu giữa mùa thu phai.

Dường như có tiếng thở dài
Em trăm năm một hình hài ở riêng
May còn chút nhớ để quên
Từ em ẩn khúc đáp đền đời sau…

Hư Vô

Em Về Như Bóng Trăng Nguyên Thủy. Thơ Hư Vô


Em về như thể trăng mười sáu
Lối xưa cỏ mọc đã xanh xao
Con đường ngắn, dài theo nhịp guốc
Dẫm vào tim vết lún ngọt ngào.

Mà em cũng có lần lảo đảo
Lau buồn chưa ráo lệ trên mi
Tôi nhặt mùi hương quanh ngọn tóc
Dọc đường nở rực đóa tường vi.

Em về như bóng trăng nguyên thủy
Dẫu kiêu kỳ cũng đã tình nhân
Hồn tôi ẩn náu vào nhan sắc
Đợi giờ linh hiển để hóa thân.

Còn nghe hơi thở làm nhân chứng
Một lần hôn phối nụ môi xưa
Ba mươi năm vầng trăng chưa khuyết
Vì trong lòng nguyệt biết tương tư.

Dòng tóc em dài như lụa biếc
Cũng đâu che giáp bóng trăng trần
Nhắm mắt cho đêm còn vô tận
Lăn lóc vào một cõi không chân…

Hư Vô

Xin Em Hãy Vì Tôi Mà Giấu Giếm. Thơ Hư Vô.


Bài Khai Sinh Tháng Bảy

Thà chỉ để một mình tôi không biết
Có những điều đâu cần thiết nói ra
Xin em hãy vì tôi mà giấu giếm
Để được yêu em từ những thật thà.

Tôi cũng đâu muốn làm người xa lạ
Khi lời tình còn vàng đá trên môi
Nhưng mầu phấn son dường như đã nhạt
Đâu chắc gì môi ấy của riêng tôi!!

Mà tình yêu thì cũng đâu có lỗi
Chỉ tội người khờ khạo lắm em ơi
Tôi vẫn hiểu em có điều khó nói
Mà nói thế nào thì cũng vậy thôi!

Xin em hãy vì tôi mà giấu giếm
Để cả đời được gọi tiếng tình nhân
Khi trên tay em còn cầm chiếc bánh
Là trong trái tim, tôi đã dự phần…

Hư Vô

Bài Khai Sinh Tháng Bảy. Thơ Hư Vô


Sài Gòn chờ ai đêm chưa ngủ
Gọi tôi về mù lá me bay
Cho giấc mơ đâm chồi tháng bảy
Từ em thuở mới tượng hình hài.

Của một thời tình còn non nả
Tạ ơn em mở cửa tôi vào
Để nghe trái tim gào ngực thở
Đêm vặn mình theo nỗi khát khao.

Còn nợ đời nhau lần ở trọ
Chỗ tôi bỏ lại giấc mơ đầu
Em giấu mùi hương sau gáy tóc
Dọc đường đánh rớt sợi mưa ngâu.

Thềm cũ rêu phong nhầu xác lá
Đường Nguyễn Du lạ dấu chân trần
Giọt cà phê nửa đời còn nóng
Pha buồn sóng sánh mắt Thúy Vân.

Của lần sinh nhật em tháng bảy
Nhịp cầu Ô Thước gẫy trăm năm
Thắp lên ngọn nến đêm vàng võ
Nhỏ xuống tim tôi vệt máu bầm…

Hư Vô
July 07, 2017

Tiễn Khúc. Thơ Hư Vô


Hôm em đi mưa còn chưa thấm đất
Trong lòng anh đã ướt một đại dương
Dáng em buồn ngọn tóc thề buông xuống
Che giấu ngày xưa lời hứa chung đường.

Bởi dòng đời đâu giống như mình tưởng
Lá chung cành cũng có lúc ở riêng
Chẳng lẽ trách phiền sợi tơ sợi tóc
Còn xuân thì đã tận khúc nhân duyên.

Hôm em đi mưa hiền như nước mắt
Chảy rụt rè ướt áo mới cô dâu
Tiễn em qua cầu đỏ au xác pháo
Lối anh về đâu biết sẽ về đâu?

Trời không chân sao dường như đất lún
Đất không hồn mà còn biết rưng rưng
Anh ngoái lại con đường em bước tới
Lời tình tan khản giọng phía sau lưng…

Hư Vô

Lời Gian Dối Thật Tình. Thơ Hư Vô


Cũng có đôi lần tôi muốn nói
Ngập ngừng ngại em khóc, lại thôi
Có nói gì cũng là gian dối
Khi lời tình đã đắng trên môi.

Em trải lòng đêm cùng chăn gối
Đợi hồn tôi thả xuống giấc mơ
Cho tim em rộn ràng bối rối
Chút tình sót lại sợi tóc tơ!

Nhưng lòng tôi ơ thờ, trắc trở
Xô đời em lỡ dở xuân thì
Nếu biết đêm dài hơn mộng mị
Chưa chắc gì tôi đã bỏ đi!

Gom mảnh tình si vào cùng tận
Để cả đời bưng bít cưu mang
Ngày xưa mà tôi đừng quờ quạng
Thì em đâu đã bước sang ngang…

Hư Vô

Phá Sản. Thơ Hư Vô


Phá Sản

Em đi, bước vấp thềm hoa cũ
Chân có nghe đau điếng bẽ bàng?
Chỗ tim anh hoang tàn phế tận
Gia tài còn chiếc bóng cưu mang.

Chào nhau một tiếng khan lồng ngực
Nói năng gì cũng chỉ thất ngôn
Tặng em bài thơ tình lỡ vận
Mang theo chồng làm của hồi môn.

Chia phần em buồn riêng một nửa
Nửa buồn còn lại trả nhân gian
Phủi tay cho kịp lần phá sản
Em ôm đời khánh tận sang ngang.

Nơi sợi nắng đan vàng lối cỏ
Em qua bỏ lại dấu chân trần
Thì anh cũng có lần nín thở
Trả em còn chưa dứt nợ nần…

Hư Vô

Sếu Cỏ. Thơ Hư Vô


Này Sếu Cỏ, trăm năm còn con gái
Thì tình yêu đâu dễ cũ bao giờ
Giả dụ có được bắt đầu trở lại
Con đường nào em bước tới bến mơ?

Để anh làm thơ tôn vinh tình ái
Nghe mùa thu chảy xuống giữa cơn say
Tô thắm môi em đầy thêm trăng mật
Chỗ hồn anh ngây ngất tượng hình hài!

Anh níu thời gian dìu em bước chậm
Cho gót chân không dẫm ngược đời nhau
Mà em đã bỏ quên lời hò hẹn
Trên lối tình xưa ngọn cỏ bạc đầu.

Này Sếu Cỏ, có buồn riêng ý lược
Trong mắt em đã ướt một lòng gương
Buông sợi tóc thề so đo bóng nguyệt
Chưa giáp xuân thì, dài đã trăm năm…

Hư Vô

Bạn Bè Ta Giờ Còn Mấy Đứa? Thơ Hư Vô


(Hư Vô đứng cuối cùng phía tay phải)

Cả đời không gặp tụi bây nữa
Nhớ lắm, nhưng ta ghét bọn mày
Đứa bỏ nhau đi về địa ngục
Đứa còn ở lại với thiên tai.

Đã hết thời ngông nghênh ngang ngược
Chọc trời, khuấy nước chẳng màn chi
Quậy phá mềm môi vài ba xị
Say rồi ta thả cửa đập ly.

Một cõi buồn hiu nơi xứ lạ
Tìm đâu ra cô chủ quán xưa
La làng một tiếng cho đã khát
Rượu ngon đâu có bạn mà chừa!

Dẫu trách phiền nhau thì cũng mặc
Ta ngồi ta uống mình ta phê
Rót tràn ly, xị cay xị ngọt
Nhớ bạn bè quen tiếng chửi thề.

Những chuyện qua rồi không muốn kể
Của một thời nghèo rớt mồng tơi
Năm bảy thằng chuyền nhau điếu thuốc
Rít chung để thấm thía cuộc đời.

Đứa hỏng tú tài đi quân dịch
Đưa vào đại học, học chiến tranh
Còn lại mấy ngoe lia chia rụng
Mả mồ cỏ mọc đã rêu xanh!

Bạn bè ta giờ còn mấy đứa?
Biệt tăm từ một bữa tan hàng
Cuộc đổi đời cũng chưa dài lắm
Vậy mà như đã lạnh khói nhang…

Hư Vô

Ba Mươi Năm Chưa Gặp. Thơ Hư Vô


Ba mươi năm chưa gặp
Tưởng chừng mới hôm qua
Tóc còn dài e ấp
Chải dòng sông quê nhà.

Mà có lần em đã
Bước lún một dấu chân
Vết bùn lem gót nhỏ
Cho nặng thêm nợ nần!

Gọi nhau lời tuyệt vận
Em bây giờ ở đâu?
Dòng sông xưa đã cạn
Tóc quen hơi, đã nhầu.

Ba mươi năm không gặp
Còn nghe tiếng thở dài
Từ nụ hôn ngây dại
Một thời tình mãn khai.

Có bước vào mê lộ
Cũng chỉ tới vực sầu
Chỗ anh về cỏ mọc
Đã mù mịt chiêm bao.

Sydney hay Newyork
Trời đất cũng bạc đầu
Vết thương còn rịn máu
Làm hoang phế đời nhau…

Hư Vô

Tháng 5, Sinh Nhật Tình Nhân. Thơ Hư Vô


(Viết cho sinh nhật tôi, 15/ 05)

(Chipping Norton Park in autumn. Photo by Hạ Vàng) 

Tháng 5, sinh nhật tình nhân
Em về giũ áo dự phần mùa thu
Tiệc tình dọn xuống hư vô
Kề chung ngực thở cuồng xô sóng ngàn.

Tôi lăn vào giữa dung nhan
Tan trong da thịt tình nhân bất ngờ
Mùa thu đâu biết chần chờ
Để tôi quờ quạng trải thơ em nằm.

Một lần sinh nhật trăm năm
Có em trang điểm trái tim tội tình
Hối hả nhịp thở hồi sinh
Nhập hồn chung cuộc linh đình đời sau.

Em ơi, buồn mới bắt đầu
Biết đâu còn được nỗi đau muộn màng
Tháng 5, mù mịt lá vàng
Trong tim tôi đã hoang đàng, từ khi …

Hư Vô

Dòng Sông Mùa Thu. Thơ Hư Vô


Dòng sông anh xanh như màu áo
Chợt nắng về thay áo dòng sông
Em mùa thu tóc dài hai nhánh
Chia nỗi buồn thành đôi cánh mênh mông.

Để em tan vào anh, như nắng
Chở nhau về nơi rất bình an
Ở đó có vô vàn mây trắng
Và cây bàng đang khép nép khỏa thân.

Anh nín thở trên môi thu vừa áp
Em xôn xao giọt nước mắt vào đời
Lòng anh vẫn còn nguyên chăn gối
Trải lụa là lên mặt nước chơi vơi.

Rồi thu bỏ đi khi anh chợt thức
Nắng cũng vàng theo bóng cuối dòng
Trời ở xa còn gần hơn ngọn sóng
Mất nhau rồi, em nhớ một dòng sông??

Hư Vô

Đỉnh Lá Mù. Thơ Hư Vô


Bước ngang qua đỉnh lá mù
Hồn treo ngược bóng cõi thu chớm vàng
Quay lại phía bụi vông vang
Thấy em đứng giữa hai hàng gai khô.

Tôi như một gã tội đồ
Lần theo quá khứ mơ hồ gọi nhau
Đường trơn đâu có lối vào
Để tôi còn biết vết đau cựa mình.

Mùa thu đâu có tội tình
Chỉ là chiếc lá thình lình vướng chân
Bóng em ngả xuống thật gần
Chỗ trái tim đang dự phần cuộc chơi.

Mà em cũng có một thời
Theo tôi bén gót cho đời sắt son
Bước qua dấu tích chưa mòn
Tôi và em đã nhừ đòn như nhau…

Hư Vô 

Hành Tháng Tư. Thơ Hư Vô


Qua Sông. Tranh Đinh Cường

(Qua Sông. Tranh Đinh Cường)

Đường nhân gian lạ lẫm
Một ngày tháng tư đen
Xô đời em vấp ngả
Vào đám người chưa quen.

Đâu còn ai hò hẹn
Giữa trời đất ngổn ngang
Em xanh xao quờ quạng
Níu một cuộc tình tan.

Đã lỡ làng lỡ vận
Ở phía ngoài cơn mê
Tôi lạ nơi lạ chỗ
Đâu còn lối quay về.

Mà em như cọng cỏ
Mọc giữa trái tim tôi
Vết sầu đang mưng mủ
Tươm qua đời tả tơi.

Có bước vào quá khứ
Cũng chỉ tới đường cùng
Đâu còn ai ngoảnh lại
Được thấy lần khóc chung.

Ngày tháng tư quằn quại
Đau đã thấu hình hài
Tiếng gọi nhau khản giọng
Chưa qua khỏi trần ai.

Bốn mươi năm gộp lại
Như một tiếng thở dài
Để hồn tôi dị mộng
Thành giọt lệ mãn khai.

Lăn quanh em lận đận
Thời tình cuối tháng tư
Đã hoang tàn phế tận
Một khúc đời còn dư…

Hư Vô

Tháng Tư, Ngày Tận Thế. Thơ Hư Vô


Tháng Tư, Ngày Tận Thế

Sài gòn tháng tư ngày tận thế
Mẹ về chưa kịp phút lâm chung
Để thấy thằng con ria họng súng
Viên đạn đồng kết liễu anh em.

Bốn mươi năm còn nghe tiếng khóc
Ngổn ngang một chứng tích tương tàn
Có tự hào bên nào chiến thắng
Bàn thờ cũng đã lạnh khói nhang.

Dòng máu đỏ mang hồn tổ quốc
Tội tình gì mà phải giết nhau
Mẹ đẻ hoang đàn con mất giống
Trơ gan vùi dập xác đồng bào!

Bốn mươi năm Sài gòn đã chết
Kể từ ngày thành phố đổi tên
Cờ sao bay đỏ tròng con mắt
Đắng hồn giỗ muộn tháng tư đen…

Hư Vô

Sài Gòn Tháng Tư. Thơ Hư Vô


Một ngày tháng tư đang cơn hấp hối
Tôi lao vào lửa khói tới tìm em
Phố xá tan hoang mịt mù thuốc súng
Chiếc ghế ngồi chung chổng cẳng ngỡ ngàng.

Sài gòn thất thủ chưa lời trăng trối
Đám đông hối hả giục giã bỏ đi
Tôi tìm em trong đoàn người di tản
Viên đạn đồng bay đỏ cánh tường vi.

Con đường nhỏ có lần em qua đó
Dấu guốc tình nhân một thủa đâu còn
Vòng xích xe tăng lăn ngang thành phố
Sài gòn thân yêu đã mất linh hồn.

Chưa kịp thấy em trong lần thất tán
Bảng vẽ còn thấm mực dấu ê-ke
Tôi đứng sửng giữa sân trường Kiến Trúc
Họng súng bạt tình ria nát tàng me.

Sài gòn ngổn ngang chất đầy chiến tích
Để người người quay mặt bỏ nhau đi
Giọt nước mắt cuốn em ra biển lớn
Xô hồn tôi chìm xuống cuối tháng tư …

Hư Vô

Bến Bờ. Thơ Hư Vô


IMG_1659

Gọi đò, đò đã sang sông
Gọi em, em cũng ngược dòng nhân gian
Gọi nhau một khúc tình tan
Em, người dưng đã, hoang đàng, thơ tôi!

Lời tình còn đọng trên môi
Trái tim tôi đã tơi bời xanh xao
Sông sâu có khúc bạc đầu
Đò em lỡ chuyến biết đâu mà chờ!

Khi xưa lỡ một chuyến đò
Đi lên đi xuống vòng vo nỗi buồn
Bây giờ cách mấy đại dương
Muốn thăm em, đâu biết đường mà đi!

Chiều phơi cuối ngọn xuân thì
Phủi tay, biết có còn gì cho nhau
Chuyến đò chở khẳm bể dâu
Bỏ tôi ở lại vực sầu lạnh tanh…

Hư Vô

Dấu Son Thời Áo Trắng. Thơ Hư Vô


Những hạt sỏi lăn qua đời hối hả
Vướng gót chân em thuở mới biết buồn
Tôi về như lữ khách không hò hẹn
Hàng lá me xưa đã lạ tên đường.

Đâu còn thấy dáng em chiều tan học
Bên hạt mưa bay lất phất sân trường
Bàn tay nhỏ che nghiêng nghiêng lồng ngực
Vô tình em đánh rớt một mùi hương!

Mà mãi cả đời tôi còn vương vấn
Nhặt sợi tơ mưa ướt ngón chân người
Có ngọn cỏ may mọc ngoài cửa lớp
Gió động cành xuyên thấu trái tim tôi.

Vết sẹo đã xanh um lòng phố cũ
Đời quanh co lạ lẫm dáng Sài Gòn
Tàng me cỗi chụm đầu nghe lá rụng
Chờ tôi về nhặt lại một dấu son….

Hư Vô

IMG_3772

Tiệc Tình. Thơ Hư Vô.


Tiệc tình dọn giữa dung nhan
Mời em tựa xuống hoang đàng cùng tôi
Rượu nồng còn đọng trên môi
Đã nghe son phấn rã rời hương đêm.

Đường em bước tới chông chênh
Để tôi nín thở đáp đền ơn em
Nhập hồn chung một nhịp tim
Nương theo ngọn sóng đắm chìm đời nhau.

Tiệc tình dọn giữa hư hao
Chắc gì đã có đời sau mà chờ
Trần gian cũng tựa giấc mơ
Tôi và em chỉ tình cờ bước qua.

Một lần cũng đủ xót xa
Có thành người lạ vẫn là của nhau
Mời em nghiêng xuống chiêm bao
Cho da thịt còn biết đau kiếp này….

Hư Vô

Vườn Đá. Thơ Hư Vô


(Viết tại Quán Cà Phê Vườn Đá, 2017)

(Trắng Trời. Tranh sơn dầu Đinh Cường)

Những phiến đá chất quằn kỷ niệm
Cho nặng thêm mỗi bước em về
Dáng xưa lấp lánh như mưa bụi
Pha buồn sóng sánh giọt cà phê.

Kề môi hớp cạn hơi cùng tận
Còn đắng trong nhau chút bụi trần
Này em nắm chặt bàn tay lại
Để còn giữ được bóng tình nhân.

Vườn đá xanh rêu đời lang bạt
Đã hoang tàn phế tích đời em
Thì tôi, bia khắc vào thiên địa
Ngàn đời sau đâu dễ gì quên.

Dẫu không chung bước thì cũng đã
Có một thời tình quá bể dâu
Làm tim em đôi lần rịn máu
Nhỏ vào hồn đá cuội xanh xao…

Hư Vô

Previous Older Entries

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: