Bóng Đông. Thơ Hư Vô


Như vạt lụa bay mù góc phố
Giật mình ngoái lại đã tàn đông
Tháng tám dáng ai đang dậy mộng
Còn gập ghềnh theo chiếc bóng không!

Mà em như lá sầu đông rụng
Rét mướt chiều lê những bước chân
Con đường một thuở quên hò hẹn
Biết khóc cùng em đã mấy lần?

Hay chỉ là tuyết rơi trong mắt
Chạm thoáng mi em lạnh phố chiều
Hình như trong giọt pha lê ấy
Đã nhuốm màu hoang phế rong rêu.

Tháng tám còn liêu xiêu lối cỏ
Em đi bỏ lại một con đường
Hồn tôi như hạt sương tan chậm
Ướt gót chân em thuở biết buồn…

Hư Vô

Thương Anh, Em Để Tóc Dài. Thơ Hư Vô


Thương anh, em để tóc dài
Dòng trăng ngày cũ trên vai còn buồn
Tiếng anh như thể hoang đường
Từ con sóng đầu sông Tương gọi về.

Thương anh, em để tóc thề
Đêm đêm gối mộng cho kề cận anh
Tóc em còn ngọn dừa xanh
Soi gương mùa đã tàn canh bắt đầu!

Nhánh sầu biết chẻ về đâu
Hôm quay lưng có sợi nào vấn vương?
Tay anh luồn giữa mùi hương
Sợi nào bỏ lại cuối đường em đi.

Tóc em lỡ dở xuân thì
Chải vào hoang phế còn tỳ vết nhau
Ngày em bước vội qua cầu
Sóng xô con nước bạc đầu bóng không …

Hư Vô

Tháng Bảy Rồi Mây Vẫn Phù Vân. Thơ Hư Vô


Là ngày sinh nhật thơ tháng bảy
Tên em như đã lẩn vào mây
Tôi ngồi đếm lá bay trong mắt
Có chiếc còn như biết thở dài.

Chỗ em bỏ lại thời con gái
Phủi áo mơ phai nắng sân trường
Tôi có thành tàng cây chết đứng
Còn nghe trời đất dậy mùi hương.

Trên từng sợi tóc em phiêu lãng
Tháng bảy rồi mây vẫn phù vân
Mang theo một khúc tình lỡ vận
Lững lờ cùng chiếc bóng không chân!

Mà em tựa thoáng mây bay chậm
Lãng đãng tan vào những giọt Ngâu
Hồn tôi như lá sầu đâu rụng
Chưa tới dung nhan đã bạc đầu…

Hư Vô

Bóng Không. Thơ Hư Vô


Tôi nằm co quắp bàn tay lại
Mùi hương hoang dại vẫn còn nguyên
Căn phòng rộng/ tối om/ tĩnh lặng
Quay một vòng hồn vía đảo điên.

Mưa khóc ai giọt dài giọt vắn
Đêm dùng dằng nghiêng lệch gối chăn
Nợ nần em, làm sao trả hết
Đời sau chắc gì nhớ để quên!

Tôi lần mò bấu vào hoang phế
Cả đời chưa giáp ngón tay không
Bóng em đè xuống còn thảng thốt
Trái tim đang giẫy giụa trong lòng.

Mà hình hài có thành tượng đá
Cũng chờ em bước tới trăm năm
Để nghe nhịp thở mà em đã
Đêm đêm dậy thức chỗ tôi nằm….

Hư Vô

Vỉa Hè Tuổi Thơ. Thơ Hư Vô


(Viết cho Cộng đoàn Thánh Tâm trong buổi tiệc từ thiện lần thứ 11)

Em đứng khóc giữa mưa dầm ướt áo
Phố đông người em biết đợi chờ ai
Trời đã tối hay đèn đêm chưa thắp
Đường em qua sao mà lắm chông gai?

Tuổi thơ em là vỉa hè, góc phố
Lớn lên từ những ánh mắt hững hờ
Em có khóc cũng đâu ai ngó tới
Người lạ người đang ngoảnh mặt làm ngơ.

Một chén cơm thừa cho lòng đỡ đói
Chầu chực cả ngày được chút cặn dư
Có những thứ mà người ta vứt bỏ
Là cả một đời em vẫn ước mơ.

Xin hãy nối rộng vòng tay thương mến
Hỡi những người còn may mắn hơn em
Thế giới này sẽ không còn tiếng khóc
Khi lòng người biết mở cửa từ tâm…

Hư Vô

Lụa Tím. Thơ Hư Vô


Áo em tím lịm hiên chiều
Hồn tôi vấp giữa thềm rêu bóng người
Chạm vào nhan sắc chơi vơi
Chỗ em giũ tóc về phơi lụa là.

Vạt nắng còn biết kiêu sa
Bỏ tôi lơ lửng giữa tà áo bay
Thềm cao mấy bậc u hoài
Bước theo dáng phố cho dài dấu chân.

Mà em cũng có đôi lần
Ngoảnh lại vụt thấy tần ngần bóng tôi
Như tượng đá dựng giữa trời
Khắc vào quá khứ những lời tình si.

Để em còn biết kiêu kỳ
Chọn màu áo tím chỉ vì yêu tôi
Phấn son có lạ hơi người
Thì em cũng đã một thời của nhau…

Hư Vô

Bài Sinh Nhật Tháng 5. Thơ Hư Vô


Khi không trời đất chuyển mình
Trong thiên tai bỗng tượng hình hư vô
Bước ngang mê lộ xô bồ
Em còn luýnh quýnh xưng hô tội tình.

Hồn tôi lãng đãng phiêu linh
Mùa thu bày biện linh đình, đó em
Tiệc tình dọn giữa dung nhan
Một lần cũng đã hoang đàng đời nhau.

Lăn qua sợi tóc tơ nhàu
Để em còn được biết đau kiếp này
Từ khi tôi tượng hình hài
Tựa mây bay thấp cho dài bóng không.

Nghe ngọn gió hú trong lòng
Nửa đêm thao thức còn đồng vọng nhau
Mà tôi như giấc chiêm bao
Bước ra từ chỗ em vào hư vô…

Hư Vô

Cảm Ơn Em, Người Tình Cuối. Thơ Hư Vô


Cảm ơn em,
là chiếc bóng
Để tôi che giấu cuộc đời
Cảm ơn đêm,
còn tăm tối
Làm sao tôi biết quên người!

Trái tim thì thầm nhức nhối
Một đời hối hả tìm nhau
Cảm ơn em,
người tình cuối
Cho tôi biết yêu lần đầu.

Em là đêm,
tôi nương náu
Vết đau như đã ngọt ngào
Em là dao,
tôi rướm máu
Còn nguyên nhát chém đời sau!

Cho em một phần di tích
Chia đều nửa góc hình tôi
Những người tình,
còn đang khóc
Chia nhau giọt lệ,
lẻ loi…

Hư Vô

Thank You, Dear,
Last Lover

Thank you, dear,
for being the shadow
in which I might hide all my life.
Thank you, night.
Though yet in darkness,
how could I ever forget you?

Heart whispering,
piercing ache,
a life spent urgently seeking each other.
Thank you , dear,
my last lover,
for letting me know first love.

You are the night
in which I find sanctuary.
There the wound seems to have healed.
You are the knife.
I ooze blood.
Even now the cut remains intact.

That you may have a apart
in the remnants,
I give you an even share of me.
All the lovers I’ve known
still weep,
sharing tears they shed,
lonely….

Translated by James Banerian
Original Title Cảm Ơn Em, Người Tình Cuối

Ta Mất Nhau Mùa Hạ. Thơ Hư Vô


Ta mất nhau mùa hạ
Nắng thôi vàng sân ga
Chiều tương tư bóng lá
Thấp thoáng một quê nhà.

Mà em đã bỏ lại
Màu mắt biếc kiêu sa
Một thời tình ngây dại
Còn vướng vấp lụa là.

Tóc thề chia hai ngả
Chắc gì đã phôi pha
Nhánh buồn em gom giữ
Cho hương đừng bay xa.

Ta mất em mùa hạ
Ta mất ta đời nhau
Mai có thành người lạ
Còn thương tóc em nhầu…

Hư Vô

Dáng Phố. Thơ Hư Vô


Như một lần qua phố
Chen chúc giữa đám đông
Hạt bụi bay vào mắt
Đã ran rát trong lòng.

Tôi lơ ngơ lóng ngóng
Phố xá bỗng mịt mù
Bóng em như chiếc lá
Rụng cho đầy mùa thu.

Phiêu du cùng nhan sắc
Thất lạc giữa chiêm bao
Nơi hồn tôi trầm tích
Cỏ mọc xanh lối vào.

Mà em như dáng phố
Bước chân về lẻ loi
Của một thời xõa tóc
Ngang lụa biếc hương người.

Tựa làn mây bóng khói
Còn trôi dạt bềnh bồng
Chỗ mà tôi đứng ngóng
Đau đã tới chân không…

Hư Vô

Giấc Thu. Thơ Hư Vô


Từ nay em khóc một mình
Đâu còn ai để làm tình tội nhau
Giọt lệ lạnh tựa lưỡi dao
Lao vào quá khứ vết đau diệu kỳ.

Mùa thu chưa kịp bỏ đi
Mà em như đã mãn thì heo may
Gối chăn có biết đêm dài
Cũng là chiếc bóng cho đầy giấc mơ.

Từ đêm trăng khuyết tình cờ
Trong mắt tôi bỗng bất ngờ đổ mưa
Ướt cành liễu rũ vườn xưa
Thả câu lục bát cho vừa thu phai.

Còn nghe tiếng lá thở dài
Chỗ em lăn lóc hình hài bóng không
Hồn tôi lơ lửng bềnh bồng
Như mây lãng đãng còn đồng vọng em…

Hư Vô

Luân Hồi. Thơ Hư Vô


Từ em bước tới bể dâu
Biển khuya cũng đã bạc đầu trần ai
Hồn tôi lãng đãng như mây
Còn nghe tiền kiếp hoài thai tội tình.

Dài thêm một cuộc phiêu linh
Cho đêm động bóng chút hình hài xưa
Bàn tay lạnh tựa cơn mưa
Nương theo vạt lụa che hờ dung nhan.

Chỗ có di tích dã tràng
Biển xa sóng vỗ hoang đàng bóng tôi
Em còn mấy bận luân hồi
Cũng là một chuyến thuyền trôi giữa dòng!

Mà tôi có phủi tay không
Hạt bụi vẫn bám trong lồng mắt em
Thì đâu chắc dễ gì quên
Đầu thai lần nữa đáp đền ơn nhau…

Hư Vô

Đóa Dã Quỳ Mười Sáu. Thơ Hư Vô



Ngày tôi vào đại học
Em vừa tới lớp 10
Hành lang dài trơ trọi
Đâu còn thấy bóng tôi!

Đường xa bao cây số
Đời mấy ngả chưa quen
Cũng là dấu gạch – nối
Giữa tên tôi và em!

Chiều nghiêng theo dáng nắng
Em bước vào lẻ loi
Tôi ngồi bên hoạ thất
Vẽ mùa thu lớp 10!

Nét cọ còn bối rối
Theo từng lối em đi
Áo bay màu phấn trắng
Che nhan sắc dậy thì.

Đoá dã quỳ mưởi sáu
Ngọt chưa giáp môi không
Cổng trường vang tiếng trống
Tiễn em bước theo chồng…

Tôi đuổi theo chiếc bóng
Lòng vòng muốn hụt hơi
Hồn phơi trên xác lá
Đau đã hết một đời…

Hư Vô

Con Đường Lá Biếc. Thơ Hư Vô


Hàng cây chụm bóng em về
Còn phơi lá biếc xum xuê dáng chiều
Hồn tôi tựa nhánh rong rêu
Đường trơn dốc trũng cũng liều bước qua

Chân đất vướng vấp lụa là
Tôi mang thương tích trên tà áo em
Chưa biết là nợ hay duyên
Mà trong tiềm thức đã tiền kiếp nhau.

Em nhón gót phía bên nào
Vẫn là một chỗ để vào tim tôi
Mong manh như sợi tơ trời
Vậy mà đã buộc cả thời tình si.

Trên từng mỗi bước tôi đi
Hàng cây quằn xuống cũng vì yêu em
Vạt áo như bỗng dài thêm
Con đường ngập lá còn thơm bóng người…

Hư Vô

Hương Nắng. Thơ Hư Vô


Thà phụ tình nhau còn đỡ nhớ
Con đường áo trắng đã thành thơ
Dáng em e ấp theo chiều nắng
Lối về chung vẫn thấy bơ vơ.

Hay tại anh ngu ngơ bỡ ngỡ
Ngập ngừng chờ ngọn nắng tàn phai
Một lời thôi còn chưa dám ngỏ
Sợ lá vàng trên tóc em bay..

Ngày tháng quằn vai thành quá khứ
Bước qua cầu còn gọi tên nhau
Hỏi em, ngày xưa sao không nói?
Anh ngây khờ để nắng vút cao.

Về đâu, chân trần đang rướm máu
Dốc cầu nghiêng động bóng em qua
Bỏ lại anh vòm cây trụi lá
Còn phất phơ vạt áo lụa là…

Hư Vô

Tiệc Tình Nhân. Thơ Hư Vô


Mưa lần theo ngọn tóc
Lăn lóc tìm môi nhau
Em tựa như làn gió
Phất phơ lối tôi vào.

Bàn tay che tà áo
Còn luýnh quýnh cơn mưa
Hồn tôi như mây thấp
Tan trong em tình cờ.

Mong manh dòng tóc ướt
Buông xuống giữa lưng chừng
Giọt mưa có quyến luyến
Em cũng là người dưng!

Nợ nhau từ tiền kiếp
Trăm năm gặp một lần
Trời đất đã xui khiến
Em chưa thành cố nhân.

Thì trong mỗi giọt nước
Như thể có linh hồn
Nhỏ vào nhau thảng thốt
Trên từng dấu môi hôn.

Tôi bàng hoàng mê đắm
Ngang lụa mỏng hương trần
Mà em là tặng phẩm
Bày biện tiệc tình nhân…

Hư Vô

Hành Tình Khai Xuân. Thơ Hư Vô


Theo Em. Thơ Hư Vô

Đầu năm đâu có ai hò hẹn
Thì một mình ta xuống phố chơi
Nhà em khuất sau giàn hoa giấy
Đạp xe lên dốc muốn hụt hơi!

Cửa khép người đi chưa trở lại
Cành mai năm trước đã vàng thêm
Cũng may quán bên đường còn rượu
Ta ngồi độc ẩm đợi chờ em.

Đâu phải một mình ta không Tết
Có người lữ khách cũng đưa cay
Cụng ly khí phách hề vô tửu
Vài ba chung nữa dễ gì say!

Vậy mà hồn đã nghe chuếnh choáng
Như mây bay lãng đãng hoang đàng
Ta rót mùa xuân vào đáy tách
Bóng em còn đọng giữa ly tan…

Hư Vô

60C0D33D-61E5-475E-983B-1B56DD08F920

Lãng Khúc Tơ Tằm. Thơ Hư Vô


Mong manh tựa mảnh tơ tằm
Phất phơ vạt áo lăn trầm đời nhau
Tôi về trễ giấc chiêm bao
Chỗ em bỏ lại lụa nhàu bóng không!

Đường mưa ướt lá ngô đồng
Còn vướng vấp ngọn cỏ bồng dưới chân
Mà em như bụi gai trần
Chạm vào vết tích tình nhân bất ngờ.

Em làm lảo đảo câu thơ
Cả đời tôi còn khật khờ, đó em.
Tiếc gì một mớ trầu têm
Cho hoa cau rụng xuống thềm xuân phai!

Câu ca dao bỗng u hoài
Áo em thì đã gió bay qua cầu
Hồn tôi có giạt về đâu
Cũng là mây trắng bạc đầu trần ai…

Hư Vô

Lữ Hành. Thơ Hư Vô


Ba mươi năm ngoảnh lại
Còn thấy bóng hư vô
Nhấp nhô theo hạt bụi
Giữa trần ai xô bồ.

Chỗ tôi đang quờ quạng
Tựa như vết chim di
Mang đời đi ở trọ
Trong tim em diệu kỳ.

Một lần thì cũng đã
Cuộc lữ hành nhân gian
Tôi lăn theo nhịp thở
Để cùng em hoang đàng.

Hồn tôi là chiếc bóng
Quấn em vào mênh mông
Từ bạt ngàn dâu bể
Còn nghe sóng trong lòng.

Một thời tình lận đận
Bỏ lại dấu chân trần
Có bước ra mê lộ
Em cũng là cố nhân…

Hư Vô

Gót Xuân Sài Gòn. Thơ Hư Vô



Bước theo nhịp guốc Sài Gòn
Còn thơm dáng tóc dọc đường em qua
Phấn hương quấn quít lụa là
Bỏ tôi chết đứng giữa tà áo bay.

Hiên chiều phố đã như say
Để em nhón gót cho dài bóng không
Tôi vấp ngang bụi gai hồng
Hồn phiêu dạt mộng bềnh bồng, đó em!

Như ngọn sóng cuốn vào tim
Giọt cà phê bỗng lung linh Sài Gòn
Từ em áp nụ môi non
Vành ly bỏ lại vẫn còn thơm tho.

Cũng đâu chắc phải tình cờ
Hồn em thất lạc vào thơ tôi rồi
Trái tim động đậy đâm chồi
Giấu trong lụa biếc một thời tình si.

Mùa xuân vừa mới dậy thì
Dung nhan em đã kiêu kỳ mê man
Để thơ tôi biết hoang đàng
Theo em cho phố còn vang gót người…

Hư Vô


Previous Older Entries

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô. huvoanxuyen@yahoo.com.au

%d bloggers like this: