Quán Thơ Hư Vô 384


HÀNH THÁNG TƯ

Đường nhân gian lạ lẫm
Một ngày tháng tư đen
Xô đời em vấp ngả
Vào đám người chưa quen.

Đâu còn ai hò hẹn
Giữa trời đất ngổn ngang
Em xanh xao quờ quạng
Níu một cuộc tình tan.

Đã lỡ làng lỡ vận
Ở phía ngoài cơn mê
Tôi lạ nơi lạ chỗ
Đâu còn lối quay về.

Mà em như cọng cỏ
Mọc giữa trái tim tôi
Vết sầu đang mưng mủ
Tươm qua đời tả tơi.

Có bước vào quá khứ
Cũng chỉ tới đường cùng
Đâu còn ai ngoảnh lại
Được thấy lần khóc chung.

Ngày tháng tư quằn quại
Đau đã thấu hình hài
Tiếng gọi nhau khản giọng
Chưa qua khỏi trần ai.

Bốn mươi năm gộp lại
Như một tiếng thở dài
Để hồn tôi dị mộng
Thành giọt lệ mãn khai.

Lăn vào em lận đận
Thời tình cuối tháng tư
Đã hoang tàn phế tận
Một khúc đời còn dư…

Hư Vô

NGUYỆN CẦU


Chiêm bao một giấc mộng lành,
Xin con vi khuẩn thôi hành hạ em.
Mồ hôi sốt nóng từng đêm,
Cách ly bịnh viện cho thêm nỗi sầu.

Không gian lắng đọng lo âu,
Chúng con quỳ lạy, nguyện cầu Bình An,
Phận người thấp bé thế gian,
Hôm nay chợt tỉnh, chứa chan tình người.

Quên đi gian xảo cuộc đời,
Quên đi đố kỵ những lời cay chua.
Lặng nghe thổn thức giữa trưa,
Bao nhiêu ca nhiễm, người vừa ra đi..

Lặng nghe tiếng nói Cô Vi,
Tàn hơi lá phổi, bước đi rã rời…
Xin làm nhân chứng giữa trời,
Chúa thương nhân loại xin Người thứ tha…

trầnthịminhchâu

MÊ KHÚC

Ta về, nghe nắng phai màu đất
Hiu quạnh ùn trên vạn nỗi đau
Thiên hạ nhìn nhau mà ngơ ngác
Tử, sinh, chia biệt… khắp tinh cầu.

Cuộc chiến năm xưa say thuốc súng
Anh em ngoảnh mặt, lệ lưng tròng
Mẹ gói xác con trong tấm áo
Lặng nhìn sông núi buồn mênh mông.

Cuộc chiến âm âm, mùa thảm khốc
Bút mực nào ghi câu oán than
Nhân loại vùi trong cơn thao thức
Xương da queo quắt nỗi tương tàn

Một bóng ma đen hay bóng giặc?
Muôn người rồi cũng chỉ bằng không
Một cuộc đối đầu không cân sức
Súng gươm sao sánh với vô cùng?

Thế giới như chìm trong mê lộ
Trần gian đuổi bắt- cái – vô – hình
Muôn đoá hoa đời chưa kịp nở
Nụ tàn từ buổi mới khai sinh

Người sống nhìn nhau mà vô vọng
Người chết buồn như mây khói bay
Sống đã không mong giờ hoan lạc
Chết chẳng thân nhân để giải bày!

Ta về, như chẳng bao giờ nữa
Mộng đã tàn phai trên áo hoa
Chân bước hai lần qua cuộc chiến
Vết lòng đau buốt tận xương da…

Gửi lại ngàn sau vuông lụa trắng
Mà nghe mây trắng vỡ bên trời
Một giải khăn sô cho thế kỷ
Hai ngàn năm lẻ của hai mươi…

Châu Ly

VÙNG CÁCH LY…


Người ta sợ nhiễm dịch nên phải cách ly
Ta với người không nhiễm nhưng sao không gần nhau được
Hay tại chúng ta chưa một lần hẹn ước
Kẻ chân trời người góc biển – bơ vơ

Ta phương nầy – buồn – lấy chữ làm thơ
Nhiều tâm sự sau những lần gãy cánh
Thời Covid mọi người đều xa lánh
Thu mình vào góc nhỏ của an nguy

Thơ ta còn nằm trên đỉnh tình si
Chưa biết thơ dương tính hay là âm tính
Nhưng nó chứa cả nghìn điều câm nín
Của kiếp nầy và cả kiếp lai sinh

Thơ của ta là một thứ thơ tình
Tình trai gái – tình quê hương – sông núi
Thơ bật khóc khi cờ vàng cháy rụi
Thơ nghẹn ngào đi di tản xa xăm

Những bước chân sao lặng lẽ âm thầm
Chôn kỷ niệm vào nơi ta hằng sống
Đem thân mình đùa với trời cao biển rộng
Để ngậm ngùi níu kéo một hào quang

Thơ của ta như những chiếc lá vàng
Sẽ bùng cháy khi có tia lửa nhỏ
Là đại thụ hay sẽ là lá cỏ
Cái vụ nầy ta phải hỏi Covid…

Hochibuu

CHẲNG CÓ ĐÊM NÀO


Chẳng có đêm nào không nhớ em
Nhỏ ơi! Nỗi nhớ đã thắp đèn
Anh đi tìm hết mùa Cô Vít
Chỉ thấy trong mơ một bóng hình…

Em ạ, sao đời chẳng bình yên
Ra, vô thấp thỏm trái tim mình
Thế giới đau đầu cơn địa chấn
Em có đêm nào quên nhớ anh?

Chẳng có đêm nào anh ngủ yên
Bàn tay muốn nắm chút êm đềm…
Bởi vì , xách cách bao nhiêu tháng
Sợ gió muôn trùng điên đảo điên!

Chẳng có đêm nào không nhắc tên
Nhỏ ơi! Thôi ném hết ưu phiền
Có anh chờ đợi cho tàn kiếp
Hưng hứng yêu thương một cuộc tình…

Trần Dzạ Lữ

HOA TÍM


Con chim thôi hót trên cành biếc
ngọn cỏ thôi xanh lối ta về
đồng xanh hoa dại rưng rưng nắng
mây trắng trên đầu thôi nghiêng che…

Ta tiếc nụ hôn ngày hò hẹn
chơi vơi ảo ảnh lá ngập đường
thanh âm tiếng cười ai trong trẻo
tro than rồi, còn vọng chút hương

Say men lạc bước trên đồi gió
hoa tím sắc xưa đã phai tàn
“ta ngắt đi… cụm hoa thạch thảo”
cắm vào hoang phế đợi mùa sang…

Hoa tím đồi hồng em bỏ lại
ta nhặt mang về trong giấc mơ
dựng phiến đá sầu ngàn năm cũ
phơi lòng băng giá với trang thơ..

Nguyễn Bình

NGÀY IM ẮNG QUÁ


Ngày sao im ắng quá!
Bên đời – em với tôi
Buồn treo trên mắt lá
Mùa lặng thầm vẫn trôi…

Ngày sao im ắng quá!
Nắng vàng lên ngoài kia
Phố bỗng dưng xa lạ
Đường thưa bóng người qua…

Ngày bỗng dưng tĩnh lặng
Người bỗng dưng ngại ngần
Có nơi nào trống vắng
Như nỗi lòng tôi không?

Ngày sao im ắng quá
Thấy mình như lẻ loi
Đi vòng quanh quán xá
Chỉ còn tôi với tôi

Mơ hồn nhiên chim sẻ
Hót trên cành sớm mai
Thời gian trôi rất khẽ
Qua từng phiến u hoài

Ta cùng nhau mong ước
Mau đến ngày bình yên
Xin em cầm gương lược
Chải trôi những muộn phiền

Nguyễn Sông Trẹm

Quán Thơ Hư Vô 383


GIẤC THU

Từ nay em khóc một mình
Đâu còn ai để làm tình tội nhau
Giọt lệ lạnh tựa lưỡi dao
Lao vào quá khứ vết đau diệu kỳ.

Mùa thu chưa kịp bỏ đi
Mà em như thể mãn thì heo may
Gối chăn có biết đêm dài
Cũng là chiếc bóng cho đầy giấc mơ!

Từ đêm trăng khuyết tình cờ
Trong mắt tôi bỗng bất ngờ đổ mưa
Ướt cành liễu rũ vườn xưa
Thả câu lục bát cho vừa thu phai.

Chờ nghe tiếng lá thở dài
Chỗ em lăn lóc hình hài bóng không
Hồn tôi lơ lửng bềnh bồng
Như mây lãng đãng còn đồng vọng em…

Hư Vô

THÁNG TƯ


Núi cao bờ đá chênh vênh,
Bóng em xiêu đổ đường thênh thang chờ.
Cuộc đời vô định ơ hờ,
Đôi chân gần gũi ai ngờ lạc nhau.

Tháng tư cuối phố chờ nhau,
Đoàn người di tản lòng đau thắt lòng.
Thân gầy tay gánh tay gồng,
Biển mù khơi tối người trông người chờ.

Em về gom hết ước mơ,
Đốt từng trang vở mắt mờ lệ tuôn.
Tháng tư bao nấm mồ chôn,
Vội vàng hương khói vong hồn anh linh.

Chân đi tủi phận một mình,
Xin trời giữ hộ mối tình chúng ta.
Tháng tư ngắt vội cành hoa,
Nhớ người nằm xuống nụ hoa không tàn…

trầnthịminhchâu

CHIỀU MỘT MÌNH


Chiều nay trời buồn chi
Mà cơn mưa cũng lạ
Như những lời từ tạ
Âm thầm tiễn ngày đi

Gió cuốn lời biệt ly
Dứt cánh hoa trắng rụng
Chút tình thơ, dại vụng
Đọng ướt sương bờ mi

Mây về thấp.. xõa tung
Che hết vòm trời nắng
Xám khung trời buồn lặng
Rặng cây ướt run run…

Chiều vụn vỡ buồn tênh
Đến cơn mưa cũng lạ
Hồn ta như phiến lá
Chao gió …nhẹ… bay…đi..

Thiên Di

HỎI ĐÁ HỎI NƯỚC


Nước bao nhiêu tuổi nước xanh thế
Đợi lúc già nua sóng bạc đầu?
Mãi ngắm bóng mây lồng bóng nước
Một vòng tay? Mây trôi về đâu?

Hỏi đá trăm năm nước chảy mòn
Dấu rêu mùa cũ lưng chừng non
Đá nước bên nhau chừng xa cách?
Lạnh trong tim. Môi một vết son!

Chợt hỏi ta giữa cõi ta bà
Ngắm nhìn đá nước một… sát na
Để hiểu vì sao đời xê dịch
Nước chảy đá mòn. Ta… lão gia!

Trần Hoàng Vy

NGƯỜI CHẲNG BAO GIỜ HIỂU HẾT ĐÂU…


Đời như sương khói tan rồi tựu
Đâu nẻo phù hư dấu bụi hồng
Trao nhau mật ngữ còn chưa đủ
Ai biết ai còn thương nhớ không?

Chiều ra quán cóc ngồi nhâm rượu
Quán vắng – mình ta ngắm đất trời
Mới hay thiên hạ còn mê ngủ
Một mình ta lạc bước chơi vơi

Người đi đi biệt chân trời lạ
Ta ở ta về ta với ta
Sắp hết mùa xuân rồi mùa hạ
Mà khách độc hành xa vẫn xa

Uống thêm ly nữa nghe hồn rụng
Biết đến khi nao hết nỗi sầu
Buồn như tiếng mõ hồi kinh tụng
Người chẳng bao giờ hiểu hết đâu..?

Hochibuu

CHỜ ĐẤY CHỨ..!.


Chờ đấy chứ! Mai ta về ngang phố.
Đoạn hành xa, bỏ mặc bụi đường qua.
Chào nắng mới, quày ngọn gươm phong độ.
Vạch mốc biên cương, giật lại Sơn hà…

Chờ đấy chứ! Máu xưa hoen thành lũy.
Những hồn oan thất thểu bước trong sương.
Xác, sọ trắng đống, gò, đòi mộ chí.
Của anh, em, bè bạn, của căm hờn…

Chờ đấy chứ! Lời thề đêm quốc nạn.
Lũ ‘’trở cờ đón gió‘’ đám ‘’ba mươi ‘’…
Ta vẫn khóc bằng nỗi buồn thất tán.
Ta vẫn đeo đằng đẳng hận trên người…

Chờ đấy chứ! Cha, mẹ già khắc khoải.
Nhớ đàn con luân lạc tận phương nào.
Bóng đã khuất, vì tháng, ngày mòn mỏi.
Hay tuổi đời thầm lặng chất lên cao…

Chờ đấy chứ! Tình yêu em nhỏ bé.
Đành chưa quên hai má lúm đồng tiền.
Đôi mắt đẹp, là bài thơ trăm nghĩa.
Một thời Xuân, miêu tả mấy truân chuyên…

Ta sẽ đến, quỳ bên ngôi Thánh giá.
Tụng tràng kinh, hiến lạy Chúa KiTo
Ta sẽ viếng Phật đài, dâng bái tạ.
Nghe chuông chùa, thong thả tiếng Nam Mô

Ta sẽ ghé Điện thờ Đấng Trung Chánh.
Ta sẽ thăm Lăng tẩm Bậc Hiền nhân.
Ta sẽ thấy cội nguồn niềm kiêu hãnh.
Ta sẽ không quên liệt sĩ, công thần..!…

Đặng Triều

GHI LÊN ĐÁ


Ghi lên đá một thuở áo sờn vai
Vác thập ác quảy tiêu điều âm vọng
Nợ máu xương, nợ người lận đận
Của một thời vàng tím trẻ trai

Ngó lên núi thấy thân mình hắt bóng
Nỗi cực cùng vò xé những mầm xanh
Treo lơ lửng đầu cành ngày nóng bỏng
Mộng ban đầu tiêu tán, mong manh

Ngó xuống biển loài san hô bạch tuột
Ngoi đầu lên hớp hắc khí nặng nề
Mưa thấm đất rắc đôi bờ nhật nguyệt
Cùng sương mờ che khuất bãi sơn khê

Tháng tư về nhớ tháng tư hung hãn
Hàng hàng người như kiến giữa chảo rang
Lặn ngụp giữa trùng trùng vây khốn
Núi non nào ghi khắc đá giải oan

Ghi lên đá ngày năm xưa vật vã
Để đời sau nhớ mãi tháng tư nào
Cái ảo vọng của lợi danh lắng xuống
Còn lại mình tịnh độ giữa lao xao

Trần Yên Hoà

SANTA BARBARA


Mây đang ùn phía Tây
chắc là mưa ngoài biển
không biết đàn chim én
về chưa Barbara?

Ở đây nắng. Nở hoa
dù là chưa nhiều lắm
nhưng bướm vàng bướm trắng
bay như là hoa bay…

Bỗng thấy hoa vàng bên cánh cửa
Bỗng thấy thèm hôn một ngón tay
Cũng ước vuốt ai làn tóc nắng
Nói thầm với gió, gió bay đi!

Em ơi thức dậy anh hôn nhé
Hôn nụ hoa hồng riêng của anh!

Trần Vấn Lệ

EM NHƯ GIÓ THỔI QUA ĐỜI


Gởi về em cơn mưa nhuần nắng gội
Cuộc tang điền thương hải đã mòn hơi
Bàn chân bước trên niềm đau thoáng hiện
Nẻo thương chờ còn in dấu chia phôi.

Tan tác mộng và sầu lên như sóng
Vỗ quanh đời từng âm sắc phong ba
Buồn đã nhuộm vào mùa xưa đã úa
Những cung đường mơ tưởng đã tàn hoa.

Thăm thẳm gió ngày đi về cuối hạ
Chiều lạc đường đổ bóng xuống hoàng hôn
Bên góc phố chênh vênh mùi hương cũ
Bay vào lòng.từng hạt nhớ tha phương.

Về úp mặt vào sông. dòng thơ ấu
Ơi. vầng trăng thiếu phụ mấy vơi đầy
Con nước lớn thầm thương em gội tóc
Sợi nào còn cột lấy nhớ thương ai.

Ngàn mây xám đội chiều đi vào tối
Lòng còn nhau. ngút mắt tưởng tơ người
Em như gió. thổi qua đời xiêu vẹo
Những buồn ta ngàn chiếc lá đang rơi..

Trung Chinh Ho

Quán Thơ Hư Vô 382


LUÂN HỒI

Từ em bước tới bể dâu
Biển khuya cũng đã bạc đầu trần ai
Hồn tôi lãng đãng như mây
Còn nghe tiền kiếp hoài thai tội tình.

Dài thêm một cuộc phiêu linh
Cho đêm động bóng chút hình hài xưa
Bàn tay lạnh tựa cơn mưa
Nương theo vạt lụa che hờ dung nhan.

Chỗ có di tích dã tràng
Biển xa sóng vỗ hoang đàng bóng tôi
Em còn mấy bận luân hồi
Cũng là một chuyến thuyền trôi giữa dòng!

Mà tôi có phủi tay không
Hạt bụi vẫn bám trong lồng mắt em
Thì đâu chắc dễ gì quên
Đầu thai lần nữa đáp đền ơn nhau…

Hư Vô

THIÊN ĐƯỜNG KHÔNG DẤU CHÂN TÔI…


Xưa cứ uống thời gian mà khôn lớn
Giờ lai rai ký ức qua ngày
Hồn thuở ấy non tơ màu da nõn
Thất lạc tình mực lấm lét hoa tay

Em khéo vẽ đường cong sau nếp áo
Tóc dài bay rối cả bước hoa niên
Trống điểm danh dại khờ bên khung cửa
Có mặt tôi trong ánh mắt thật hiền

Quãng đường ngắn môi tình ca hôn gió
Đêm đêm về trải nhịp guốc lên thơ
Con đường dài lòng chưa nhau đã lỡ
Cố quận ru buồn viễn xứ không bờ

Hái lãng mạn ướp đầy trong cặp sách
Bảng đen treo chờ phấn trắng trả lời
Từng con chữ bỗng chìm trong tiếng sóng
Mênh mông đời gió gọi phía xa khơi

Tà áo trắng bay lên thành mây trắng
Chuyện ngày xưa ai giấu tận chân trời
Nghe vẳng tiếng chiều hoang ru vời vợi
Thiên đường em xóa dấu chân tôi…

Lưu Xông Pha

CÒN ĐÓ, CUỘC TỪ LY.


Tôi gùi tôi qua dốc thiên tai
Mà nghe bên núi lạnh chân ngày
Mà nghe trong gió lời Covid
Gọi đến muôn trùng. cuộc trả vay.

Tôi bỏ tôi vào trong hộp đen
Trầm tư. hơi thở nặng ưu phiền
Lênh đênh với nỗi buồn thương tật
Chìm dưới mơ hồ một tuổi tên.

Ngoài kia sấm dậy trong lòng mắt
Che nỗi u hoài với cỏ cây
Yêu thương đã sẵn lời san sẻ
Mà cuộc từ ly sớm dọn bày…

Trung Chinh Ho

ƯU TƯ


Trời đất miên man một nỗi sầu,
Lòng người chất ngất vạn ưu tư.
Nhìn nhau ngần ngại lùi vài bước,
Tay vẫy chào nhau giữa khoảng không!

Mây xanh gợn xám chẳng còn trong.
Gió đứng buồn hiu khóc cuộc đời.
Thắt lòng đau đớn ai cùng nấc,
Vợ gọi chồng phút cuối hôm nay…

Thế giới ngẩn ngơ nỗi sợ này,
Vì sao lây bịnh đến từ đâu?
Con nhìn cha mà rơi nước mắt,
Bám víu đời, hơi thở chơi vơi..

Phố xá hôm nay vắng bóng người,
Thầm thì ta gọi mọi người ơi!
Nguyện cầu đại dịch mau qua khỏi,
Thế giới vui mừng tay nắm tay …

trầnthịminhchâu

SAIGON, NHỮNG NGÀY NÀY…


Saigon thin thít rồi cưng
Ra, vô chạm phải rưng rưng nỗi buồn
Phố đìu hiu, xá cô đơn
Ngại con virus hết hồn…đó đây!

Saigon ơi! Những ngày này
Sầu qua phi cảng, người gầy chiêm bao
Thương mà ta, bậu xa nhau
Cách ly cả nụ hôn mầu nhiệm kia…

Đất -lành-chim-đậu, mấy khi
Nỗi lo cơm áo lại ghì lưng ong
Bó chân lãng tử phiêu bồng
Chỉ chừa con mắt ngó mông quạnh chiều…

Bạn bè đã gánh đăm chiêu
Về nơi quê quán, còn nhiêu thân tình?
Cà phê sao chỉ riêng mình
Câu thơ mắc cạn, hồn chìm đáy sông!

Lạy Trời mau hết tai ương
Để SaiGon cứ yêu thương ngời ngời…
Không nơi đâu? Tất nhiên rồi!
Rất hào hiệp trái tim người phương Nam…

Trần Dzạ Lữ

TÌNH MÙA ĐẠI DỊCH


ngày xuân đi ngược dấu anh về
khi con dịch tràn qua bốn bể
thương lắm thương mà tình khó thể
níu tay người vui hết trăm năm.

em bên trời xót dạ sầu vay
nắm nhớ đong đưa nụ nửa vành
môi cười như thể không cười được
nhiễu sự làm đau thế hệ này!

bây giờ bó gối trông ra cửa
nhạn biếng tin đưa ngại nhiễm sầu
huống em hương sắc đương thời vụ
nhẫn tâm con dịch có chừa đâu.

đành thôi phường phố trơ quan tái
tưởng chiến tranh chẳng thảm thế này
thiên hạ đứng tim chờ tắt thở
khi chung quanh thần chết chực chờ.

thì sá chi tình đương đại dịch
đứng ngồi chỉ biết thở ra thôi
mai may còn sót mà được sống
nào khác chim bầy đã lạc đôi!…

Đức Phổ

TÓC MAI EM GỬI VỀ NGƯỜI

Gửi H.D.

Giờ tóc mai đã âm thầm sợi bạc
Tưởng sẽ thôi không còn nhớ về nhau
Em đâu nghĩ có ngày buồn đến vậy
Nhìn nắng qua đồi bỗng buốt tim đau

Giờ thì tóc chẳng thơm mùi cỏ dại
Lá hương nhu bồ kết cũng phai rồi
Ngày và tháng không còn quay quắt nữa
Mà tiếng buồn vẫn nặng ở trên môi

Giờ người đã cùng em thành kẻ lạ
Chẳng hiểu gì nhau. Như vẫn. Ngày xưa
Em đâu biết cuộc đời thường như vậy
Sóng dạt trôi chẳng trở lại bao giờ

Buổi chiều đi thật buồn và rất chậm
Lòng em đau như thể có kim châm
Nên muốn gửi về người dăm sợi tóc
Dẫu không hương vẫn là sợi trăm năm?

Trời đang xanh. Nhưng chiều qua rất lạnh.
Em lướt đi trên vạt cỏ âu sầu
Tự hỏi lòng sao em buồn vậy nhỉ
Tóc phai hương và sợi đã úa nhầu?

Hay chỉ bởi nỗi lòng em xao xác
Nhớ bài thơ người xin sợi tóc mai…

Hoàng Nga

NGHE EM HÁT RU ĐỜI


Con đường nhớ vu vơ
Nồng nàn hương ngày cũ
Quán xưa chiều cuối phố
Nghe em hát ru đời

Bao nhiêu năm qua rồi
Làm sao anh quên được
Nẻo tường hoa xa khuất
Lối đi – về mùa sang

Nghe như từng bước chân
Em nhẹ nhàng nhịp guốc
Dẫm tim anh đau buốt
Suốt một thời gian nan

Vai em – đôi bờ mộng
Cho anh tựa gối đầu
Mai kia dù lận đận
Mình vẫn còn có nhau

Linh Phương

HÃY ĐẮP GIÙM TÔI MỘT LÁ CỜ


Hãy đắp giùm tôi một lá cờ
Nấm mộ vùi nông chiều tháng tư
Anh chết bên đường không tên tuổi
Mặt đất còn đen giọt máu khô

Hãy đắp giùm tôi một lá cờ
Anh chết bình yên không hận thù
Anh chết sững sờ,
Như cái chết
Chỉ là thảng thốt giữa cơn mơ

Hãy đắp giùm tôi một lá cờ
Xé áo trận làm chiếc khăn sô
Giọt lệ xót thay lời tri biệt
(Không biết hồn anh có nhớ nhà?)

Hãy đắp giùm tôi một lá cờ
Nấm mồ lịch sử tự ngàn xưa
Bao nhiêu xương máu vô danh ấy
Hãy đắp giùm tôi một lá cờ.

Lê Văn Trung


Quán Thơ Hư Vô 381


ĐOÁ DÃ QUỲ MƯỜI SÁU

Ngày tôi vào đại học
Em vừa tới lớp 10
Hành lang dài trơ trọi
Đâu còn thấy bóng tôi!

Đường xa bao cây số
Đời mấy ngả chưa quen?
Dài như dấu gạch – nối
Giữa tên tôi và em.

Chiều nghiêng theo chiếc lá
Em bước vào lẻ loi
Tôi ngồi bên hoạ thất
Vẽ mùa thu lớp 10!

Nét cọ còn bối rối
Theo từng lối em đi
Áo bay màu phấn trắng
Che nhan sắc dậy thì.

Đoá dã quỳ mưởi sáu
Ngọt chưa giáp môi không
Cổng trường vang tiếng trống
Tiễn em bước theo chồng…

Tôi đuổi theo chiếc bóng
Lòng vòng muốn hụt hơi
Chân dẫm chồi gai lạ
Đau đã hết một đời…

Hư Vô

MUÔN TRÙNG


Xin hãy lắng. nghe môi chiều động đậy
Hàng cây xanh đang chở khúc giao mùa
Kìa! bạn hỡi… chiếc lá vàng run rẩy
Phút giây này chứa đựng cả nghìn thu

Bước đi em. đốm hồng vừa bật cháy
Lửa trăm năm không nằm phía sao trời
Hãy cứ mặc sợi nắng vàng đưa đẩy
Hiến dâng này là nguồn cội sinh sôi

Xanh lên nhé cho niềm yêu ngây ngất
Con sơn ca đang rót mật bên đồi
Dòng suối nhỏ du dương lời tuôn chảy
Nhịp đất trời lộng lẫy cả trùng khơi

Hát lên đi cho niềm đau lấp lánh
Bóng điêu tàn là ngấn lệ đêm khuya
Bầy hạc núi vùi mình trong sương lạnh
Tiếng ngàn năm còn buốt giọng chia lìa

Là hạt bụi lách mình qua kẽ gió
Nghe vi vu hò hẹn với mây ngàn
Người khách trọ trong chiều mưa lá đổ
Ngắt cho mình một nhánh cỏ trần gian

Chúm mây trắng trên mặt hồ yên lặng
Khẽ rung lên chiếc lá động cuối mùa
Những gợn sóng lăn tăn về muôn dặm
Khúc muôn trùng thăm thẳm bóng chiều xưa…

Sơn Nguyễn

ĐẠP XE LÊN CON DỐC


Con dốc thật cao như núi thẳm
Đường xa chân lạ, gió lạnh vai
Tháng ba trái tiết, trời hanh nắng
Không làm ấm nóng nửa bàn tay

Đạp lên con dốc, thở mệt nghỉ
Chợt thấy như đời, chạy mòn hơi
Bôn ba xuôi ngược, dốc chon vót
Rớt tiếng thở sâu, ở cuối đời

Hoa mận ven đường chừng trổ sớm
Lắt lay đôi cánh tựa trêu ngươi
Ngực thở phập phồng như cũng muốn
Đau lòng một tiếng gọi, tôi ơi!!!

Hoàng Nga

NẮNG HOÀNG HÔN


Tôi về tìm lại tôi ngày cũ
Để thấy bóng mình một thuở xa
Ô hay! Cây đã thay màu lá
Ngày tháng âm thầm nhẹ lướt qua

Một thời tuổi trẻ trôi đi mãi
Còn chút xuân tàn rụng cánh mai
Theo vầng trăng khuyết mòn mơ ước
Lặng lẽ mây buồn vẫn cứ bay

Gió bụi thời gian phai màu tóc
Đầy những rêu phong nẻo đường xưa
Thôi đành lạc mất tôi ngày ấy
Dường như trời đất chuyển giao mùa

Làm chuyến hành hương thăm quá khứ
Chợt nghe kỷ niệm kín trong hồn
Bâng khuâng chạm khẽ miền ký ức
Chỉ còn sót lại nắng hoàng hôn …

BT Áo Tím

VỊ MẶN


Vị mặn có mùi khai nồng
là mồ hôi
thấm trên lưng áo của cha
qua bao mùa dãi dầu mưa nắng
trên đồng ruộng
năm xưa

Vị mặn
là những giọt nước mắt
của mẹ năm nào
lặng lẽ
khóc đứa con trai
vừa bước qua tuổi mười tám
đã ngã xuống trong một chiều chiến trận
máu loang trên cánh đồng
lúa đang thì con gái

Vị mặn
của dòng sông tháng ba
gieo cơn khát
vây quanh mỗi nhà
lan ra từng thửa ruộng
cánh đồng chỉ còn trơ những vết nứt tổ ong
và những trà lúa phơi mình khô cháy

Mùa hạn mặn quê tôi
nghe như có cả vị mặn từ ngày xưa
đọng lại
vị mặn của những nhọc nhằn
lẫn nỗi niềm khắc khoải
trên mảnh đất quê
những phận người nhỏ bé
đang oằn mình giữa mùa nắng cháy
tháng ba

Nguyễn Sông Trẹm

ĐI GIỮA MÙA GIÊNG


giêng hai vừa nhẹ gót hài
tóc em thả gió làm phai nắng chiều
chân trần đẵm nhẹ hương yêu
và bàn tay ngọc yêu kiều tinh khôi

ơi em tình thắp một đời
mùa xuân qua ngõ trao lời yêu nhau
ngoài vườn hương cúc hương cau
ru hồn lãng đãng cơn say đầu mùa

tầm xuân nở ấm môi đùa
gió miên man gió nhẹ lùa qua sông
em nghe tình của tôi không
nhẹ nâng gót ngọc môi hồng sang xuân

nghe hồn vừa chớm bâng khuâng
giêng hai trải bước chân trần mộng mơ
hay chăng tôi vẫn đợi chờ
em và mùa cũ bài thơ ngọt ngào…

Nguyễn minh phúc

CHÚT TÌNH XUÂN BÊN TRỜI


Ta buồn như giọt rượu
Chảy vào đời vô biên
Bến sông trăng đã cạn
Ta ru em ưu phiền

Em hương xuân mật ngọt
Ướp hồn ta nắng vàng
Nghe chim đêm thảng thốt
Chiêm bao tình ly tan

Ta thành trăng tàn úa
Treo ngọn cỏ cầu sương
Loài hoa nào ủ nhụy
Rơi rơi những sợi buồn

Buồn như đêm nguyệt tận
Soi đời ta điêu linh
Đi qua tình lận đận
Em ơi rượu một mình

Cánh thiên di biền biệt
Về ốc đảo xa xôi
Còn không em nuối tiếc
Chút tình xuân bên trời?

Hoàng Anh 79

YÊU NHAU TRONG MÙA ĐẠI DỊCH
1
… như tiếng chim buổi sáng
lập thể trong mờ sương
mắt hàng cây ấn tượng
bốc hơi trên con đường
2
không cần phải khuyếch đại
không cần nghĩ thêm chương
lời của huê cỏ dại
xức mùi hương ven đường
3
buổi sớm mai thức dậy
tách trà nức mùi thơm
không phải hương từ gió
mùi ngọt ngào từ tâm
4
tôi yêu buổi sáng sớm
như mùi hương êm đềm
yêu cuộc đời nhỏ nhỏ
từ nhịp đập con tim
5
yêu nhau như mật ngọt
lên men trong cuộc đời
như là tiếng chim hót
trong buổi sáng tinh khôi…

Trần Thanh Dũng

Quán Thơ Hư Vô 380


CỘI NGUỒN

Từ đêm trời đất động tình
Trăng khuya vọng nguyệt trở mình mẩy đau
Em về ngủ với chiêm bao
Hoá thân tiền kiếp tượng bào trăm con.

Một đời quẳng gánh đa đoan
Chân hoang phế đã gầy mòn hư hao
Chờ ta bước tới bể dâu
Lên núi xuống biển bắc cầu em qua.

Đường trần mấy bận phong ba
Cũng là chỗ để hồn ta tượng hình
Bao giờ trời đất tái sinh
Ôm đời khóc lớn xuống tình tội xưa.

Tóc em dài đủ buồn chưa?
Để đan thành sợi khói lùa dòng trăng
Biển xa con nước cạn dần
Tìm em, ta gặp tần ngần bóng ta…

Hư Vô

THU VÀNG


Thu về vàng lá trên tay,
Ta gom lá đổ cho đầy ước mơ,
Em cười như chuyện bâng quơ,
Chân em đạp lá – lòng ơi vụn sầu…

Cho em chiếc lá rất nhầu,
Của mùa thu cũ tình đầu của ta…
Gọi em ở chốn thật xa,
Trăng vàng đáy giếng gọi là tình thu.

Ai về khơi ngọn đèn lu,
Vàng thêm màu lá bớt u uẩn buồn.
Suối xưa nước vẫn chảy tuôn,
Nắng mùa thu mới nắng hồn nhiên vàng

Gió thu quê ngoại trường làng,
Trải lòng trên lá thênh thang đắng lòng..
Bao năm cổ thụ lưng còng,
Viết thêm cổ tích một vòng nhân sinh!

trầnthịminhchâu

CÓ AI NGHE?


Có ai nghe? tiếng rít từng canh trường
Trong lòng đêm rên xiết quá thê lương
Tiếng khóc than oằn đau trên triền đất
Giữa muôn trùng ngàn vạn nỗi xót thương!

Có ai nghe? tiếng nức nở loài người
Trong thâm u thêm xao xác tả tơi
Tiếng lệ rơi nhoà trong màu hương khói
Tiếng thở than vọng không thấu đất trời!

Là bất an, là lầm than, là tuyệt vọng
Đẩy muôn loài chìm trong nỗi hoang mang
Là chiến tranh, là thiên tai, là dịch hoạ
Bởi lòng người đầy tham vọng, mưu toan!

Có ai nghe? tiếng bước chân thưa dần
Tìm bình an,khó lắm, cõi nhân gian
Ôi niềm tin, vàng như màu lá úa
Giữa hoang tàn, thèm một tiếng chuông ngân!

Phạm Thuỳ Dung

NẮNG THÁP CHÀM


Cây xuơng rồng nở hoa trên cát
Vậy mà em biền biệt phuơng nào
Giọt hoàng hôn rụng phai màu tóc
Dâu bể đời như giấc chiêm bao

Mây trắng bay qua miền cố xứ
Xác lá rơi quên mất đuờng nghiêng
Anh tìm lại dấu yêu ngày cũ
Đến bao giờ tình mới ngủ yên

Biển ngàn năm xanh màu thuơng nhớ
Như thuở đầu mình mới yêu nhau
Phải chăng nụ hôn tình chưa lớn
Để sau nầy em vội quên mau

Mai mốt em về nghe tiếng suối
Để thấy đời còn chút yêu thuơng
Đèo Sông Pha những chiều suơng phủ
Bình yên nghe chim hót bên rừng

Hai muơi năm xa thời con gái
Em có mang theo nắng Tháp Chàm
Bụi đỏ áo xưa mù mịt quá
Nên tình mắc cạn một mùa trăng!

Hoàng Anh 79

NGƯỜI CÓ VỀ LỐI XƯA


người có về lối xưa
nhớ tình tôi một thuở
thương những chiều thu mưa
ngập hồn tôi trăm lối..

mùa thu vàng ngày nọ
hoa dại tràn dốc mơ
cầm tay người bở ngỡ
mây đậu xuống vai chờ

nhặt mùa thu đến vội
sao nghe lòng bâng khuâng
chiếc lá vàng mê mải
thương tình tôi hiến dâng

nụ hôn nào đọng lại
giữa môi người thanh tân
đến bây giờ còn mãi
trong giấc mộng bao lần..

giờ chắc người còn nhớ
mấy phương trời mây bay
mùa thu vàng dang dở
hoa rụng xác rơi đầy..

…tôi về qua lối cũ
nhặt từng cành hoa rơi
nghe tình xưa yên ngủ
tìm đâu …
người xưa đây…

nguyễn minh phúc

TIẾNG GÀ KHUYA…


Ta thức cả canh rồi gà mới gáy
Tiếng gà khuya lảnh lót dưới hiên nhà
Những tiếng gáy xé tan trời tĩnh lặng
Rất lạnh lùng – trên gác một mình ta

Đêm lặng lẽ – ta một mình đối bóng
Trăng thượng tuần – trăng cũng rất cô đơn
Những kỷ niệm cứ trôi về đồng vọng
Tiếng ru ai đan xé cả giận hờn

Ta vẫn thế – đứng bên đời ngạo nghễ
Nhịp song hành vẫn là cốc rượu cay
Yêu em lắm – nhưng chắc là không thể
Xa mịt mù – khuất hẳn một tầm tay…

hochibuu

GIẤC BIỂN


Biển hay người tình mà sóng mắt xôn xao
Em có nghe hải âu gọi mềm cánh gió
Em có nghe anh đang ở đó
Dang vòng tay như biển
Chờ đợi em!

Tháng ba
Nghe ghềnh đá ngủ quên
Trăm năm vỗ về giấc biển
Thanh âm trong lời khấn nguyện
Mơ hồ một thoáng yêu em!

Anh nghìn năm say.
Nghe con sóng gọi tên
Gọi em cồn cào nỗi nhớ
Khôn nguôi tiếng thở
Nồng nàn khoảnh khắc ta yêu!

Chiều nay biển ơi
Bờ cát trắng mềm nhung nhớ
Con sóng!
Dội xanh lòng phố
Mênh mang gọi chiều em đi..

Bên trời một đóa tình si
Nở trắng một thời hoài niệm
Anh nghe chiều trôi quyến luyến
Anh nghe giấc biển
Trên từng lớp sóng đam mê!

Quỳnh Nga

NGẪU HỨNG SÁNG MAI XANH


Một sớm mai hoa nắng
Xuân lòng em sắc hương
Đóa hồn em trinh trắng
Thơm ngọn gió thiên đường.

Long lanh cườm sương biếc
Hoa cười nắng thủy tinh
Vườn lòng em tinh khiết
Đất trời mở trang kinh.

Ồ. Muôn hoa diệu pháp
Hồn tạo vật soi gương
Sớm mai xanh nắng thắp
Lung linh đóa vô thường.

Nắng vườn xuân mầu nhiệm
Tôi đứng lặng cúi đầu
Khoảnh khắc thiên thu niệm
Tạ ơn đời có nhau!

Trần Thoại Nguyên

CHIỀU RÂY MƯA BỤI


Ai đem sầu rắc lên mây
Cho chiều mưa bụi về rây ngang vườn
Cỏ Xuân lá kết ngọc sương
Mắt xanh liễu yếu khép buồn nhớ ai

Hàng cây không gió thở dài
Chiều không ráng nắng, chiều phai nhạt dần
Không ai vẫn nhớ loanh quanh
Không ai lòng vẫn mọc nhành tương tư

Bầy chim di trú về chưa
Biết chờ biết đợi mấy mùa đoàn viên
Sầu đông giăng tím tình em
Biết mô ta gởi nỗi niềm phấn hương

Chiều rây mưa bụi mờ thôn
Nỡ làm ướt cánh chuồn chuồn dậu hoa

Thiên Di

Quán Hơ Hư Vô 379


CON ĐƯỜNG LÁ BIẾC

Hàng cây chụm bóng em về
Còn phơi lá biếc xum xuê dáng chiều
Hồn tôi tựa nhánh rong rêu
Đường trơn dốc trũng cũng liều bước qua

Chân đất vướng vấp lụa là
Tôi mang thương tích trên tà áo em
Chưa biết là nợ hay duyên
Mà trong tiềm thức đã tiền kiếp nhau.

Em có nhón gót bên nào
Vẫn là một chỗ để vào tim tôi
Mong manh như sợi tơ trời
Nhưng quấn đã giáp một thời tình si

Trên từng mỗi bước tôi đi
Hàng cây quằn xuống cũng vì yêu em
Vạt áo như thể dài thêm
Con đường ngập lá còn thơm bóng người…

Hư Vô

NHÁNH SÔNG BUỒN.


cơn mưa tháng ba về rất vội
mây xám mờ che mặt núi đồi
đứng bên triền dốc nghe mưa đổ
chuyển rung những vỡ vụn trong tôi.

con nước đầu non cuồn cuộn xoáy
mang dòng trôi đến tận nẻo xa
tôi hụt hẫng bên bờ xa lạ
như ân tình phút chốc bỗng phôi pha

sông nào một nhánh âm thầm chảy
nhánh lẻ loi nào một nhánh tôi
phũ phàng như giòng cuồng lưu vỡ
để lại trong nhau những lở bồi ..

sông cứ trôi những ngày cạn kiệt
người bên người lạnh nhạt lướt qua nhau
sóng vẫn ân cần tha thiết vỗ
vỗ hoài vô tận một niềm đau..

Thục Uyên

CÓ AI NGHE?


Có ai nghe? tiếng rít từng canh trường
Trong lòng đêm rên xiết quá thê lương
Tiếng khóc than oằn đau trên triền đất
Giữa muôn trùng ngàn vạn nỗi xót thương!

Có ai nghe? tiếng nức nở loài người
Trong thâm u thêm xao xác tả tơi
Tiếng lệ rơi nhoà trong màu hương khói
Tiếng thở than vọng không thấu đất trời!

Là bất an, là lầm than, là tuyệt vọng
Đẩy muôn loài chìm trong nỗi hoang mang
Là chiến tranh, là thiên tai, là dịch hoạ
Bởi lòng người đầy tham vọng, mưu toan!

Có ai nghe? tiếng bước chân thưa dần
Tìm bình an, khó lắm, cõi nhân gian
Ôi niềm tin, vàng như màu lá úa
Giữa hoang tàn, thèm một tiếng chuông ngân!

Phạm Thuỳ Dung

CHIÊM BAO


Nắng rực rỡ nắng cười trêu ghẹo,
Lá cuốn mình quyện với mây xanh.
Một ngày mới sao lòng ta cũ,
Ta biết rồi trời đã vào thu …

Em đâu đây thoáng bụi sương mù,
Hư ảo lắm gọi hoài không thấy,
Một thuở mắt cười em yêu dấu,
Bây giờ ngơ ngác bóng em đâu?

Nến lung linh hình hài ta xấu,
Thắp cuộc đời thắp suốt đêm thâu.
Ta với em một lần gặp gỡ,
Để ngàn đời chứng tích chiêm bao.

trầnthịminhchâu

XIN VĨNH TẬN NGÀN SAU

Em đợi anh
Nơi hôn vàng đi
Có bao giờ hốt lại

Em chờ anh
Đêm về
Đầm ướt đôi vai

Ta chẳng hẹn nhau
Lời kinh nguyện cầu
Cho ngày mai không biết

Ta chẳng đợi nhau
Sao thắp rối
Những dòng tin

Đời lệch kiếp
Có gì đâu anh nhỉ
Lời cho nhau xin vĩnh tận ngàn sau

Đêm giấc trở
Anh ơi
Bàn tay lạnh.

Dung Thị Vân

TỰ THÚ 2


Ta hiền như cục đất
Thiên hạ tưởng là ngầu
Làm thơ thì đầy rượu
Thực tế có gì đâu?

Áo cơm cùng kẻ chợ
Cứ tưởng ta giang hồ
Lòng trong đâu có đục
Mắt buồn cõi phù hư…

Hồ nghi ta sát gái
Đâu biết ta thất tình?
Có khi ứa nước mắt
Vì con sáo sang sông!

Mười năm lỡ áo rách
Nơi xứ lạ quê người
Hồ nghi ta kẻ cắp
Thật tình thèm rong chơi…

Ta hiền nên chẳng vui
Giữa bon chen chợ đời
Ôm đàn mà hát hỏng
Lang thang bóng bên trời!

Mùa xuân lại về ngồi
Hiên xưa mà nhớ mẹ
Nhiều năm con đi biệt
Chữ hiếu quăng đâu rồi?

Trần Dzạ Lữ

SỢ ĐAU ĐÁ VÀNG

1*
Nay về bến nước sương lan
Trầm mình quá khứ trôi ngàn nhớ quên

Người đi mây trắng bồng bềnh
Có chàng lãng tử vừa quên tên mình
2*
Hỏi thăm hạt bụi linh đinh
Qua vườn dâu úa thấy tình nàng không

Ngày em bước xuống đò sông
Thả bay
lụa trắng
khăn hồng
quên xưa

Anh về vườn đã sương khuya
Đào chôn phế tích cho vừa lòng nhau
3*
Ngày mai cắn bút hỏi sầu
Sợ dòng mực tím kêu đau đá vàng

Sợ người chải tóc đa mang
Giăng trên thuyền dọc, vương sang đôi bờ

Sợ tình mê muội ngây thơ
Hoa chìm bến đục, vật vờ bến trong

Sợ ngày tóc rối long đong
Sợ anh
ăn ở hai lòng…
quên em.

Hạ Quốc Huy

KHÚC DẠ TỪ..


Tôi chất thời gian vào lãng quên
mà vẫn chưa đầy một-tiếng-em
Nỗi nhớ rêu phong.ngày đã khép
Buồn níu chân vào lăng tẩm đêm..

Hẹn với mây ngàn.bờ đá xám
Lần về.bỏ lại nỗi niềm riêng
Bất giác.nghe mưa đằm cây cỏ
mà thương một thuở xác thân mềm..

Rồi mai chân bước.
không về lại
cũng đủ lòng nhau. một cõi riêng…

Trung Chinh Ho

TÀN CUỘC

Về thôi! chiều lạnh hơi sương
Lòng ta với phố cũng buồn như nhau
Đèn đêm cùng bóng cúi đầu
Soi nhau qua mấy lối sầu lạ quen

Về thôi! chiều đã vàng đêm
Trăng sao giăng kín nỗi niềm, ai hay?
Mùa phai ngọn tóc xưa bay
Nhuộm ta cũng đã trắng ngày bão giông

Về thôi! một cõi hư không
Cuộc người chìm khuất giữa mông mênh buồn
Ta về lạc giữa phố phường
Nào hay chiều đã hoàng hôn bao giờ!

Về thôi! hồn gửi vào thơ
Qua đêm độc ẩm, ngày hờ hững trôi…

Nguyễn Sông Trẹm

Quán Thơ Hư Vô 378


HƯƠNG NẮNG

Thà phụ tình nhau còn đỡ nhớ
Con đường áo trắng đã thành thơ
Dáng em e ấp theo chiều nắng
Lối về chung vẫn thấy bơ vơ.

Hay tại anh ngu ngơ bỡ ngỡ
Ngập ngừng chờ ngọn nắng tàn phai
Một lời thôi còn chưa dám ngỏ
Sợ lá vàng trên tóc em bay..

Ngày tháng quằn vai thành quá khứ
Bước qua cầu còn gọi tên nhau
Hỏi em, ngày xưa sao không nói?
Anh ngây khờ để nắng vút cao.

Về đâu, chân trần đang rướm máu
Dốc cầu nghiêng động bóng em qua
Bỏ lại anh vòm cây trụi lá
Còn phất phơ vạt áo lụa là…

Hư Vô

…TÂM KHÚC..


Gió về miền thức.tịnh yên
Thổi ta.hạt bụi lấm phiền muộn.bay
Hồn phơi.nhuộm khói sương dày
Mộng hoang liêu.đắm nỗi này.niềm kia..

Nồng say ủ giấc trầm mê
Dài cơn mộng huyễn nằm kề hoang vu
Đường trần định phận thiên thư
Cơ duyên khép lại ánh từ quang soi

Cầm bằng.ngõ hạnh phân đôi
Bước thiên lý.ngộ.gọi mời vô căn
Tìm cầu phúc lạc che tâm
Cõi vô ưu hẹn lại lần tái sinh

Ngọn nguồn.một luống cỏ xanh
Sáng ôm tay nắng, chiều quàng chân mưa
Đợi người về.thắp trăng xưa
Thay hương khói quyện đôi bờ tịch nhiên…

Trung Chinh Ho

TRĂM NĂM TÔI GỌI TÔI VỀ


Từ khi mẹ sinh tôi ra
Trần gian!
Tôi đã khóc òa! Trần gian!
Mười năm, rồi năm mươi năm
Tôi đi chưa hết gian nan phận người
Và tôi trên những ga đời
Con tàu vô định vẫn rời rã đi

Trăm năm tôi gọi tôi về
Màu mây thiên cổ còn bay mịt mùng
Biết đâu là cõi vô cùng
Biết đâu là trạm dừng chân đời đời

Từ khi mẹ sinh ra tôi
Trần gian!
Tôi đã khóc cười cùng ai
Em cầm giọt lệ trên tay
Thấy trong giọt lệ đã đầy bụi tro.

Lê Văn Trung

BỖNG DƯNG


Bỗng dưng ngồi khóc một mình,
Hỏi đời sao thế lặng thinh dòng đời.
Bỗng dưng nắng chói xuống chơi,
Cành thưa xuyên bóng, đầy vơi tay trần.

Bỗng dưng ta đứng tần ngần,
Hình như áo lụa có lần ngang đây.
Bỗng dưng mây phủ tầng mây,
Bụi mờ nhân ảnh vẫn đầy yêu thương.

Bỗng dưng phố núi mù sương,
Giọt cà phê đắng nhớ hương tóc người.
Bỗng dưng người cứ nhớ người,
Chiêm bao tỉnh giấc hỡi ơi tình sầu.

Bỗng dưng có tiếng kinh cầu,
Nghe lòng thật lặng ta khâu nỗi buồn.
Bỗng dưng kim chỉ tay luôn,
Vá đời bớt rách, vá hồn bớt rêu …

Bỗng dưng ai đó cười trêu,
Ta người xa xứ, chim kêu lạc đàn…

Trầnthịminhchâu

RU TRÊN TÀ ÁO XANH


Em như con sóng nghê thường
Vút lên một chuỗi dỗi hờn trắng bay
Tung trời hoa giữa ngàn mây
Nghe muôn khơi vỗ vào ngày rất xưa

Ta về bỗng hoá hạt mưa
Ru em ru sóng như vừa ru ta
Mắt chiều đỏ vạt phù sa
Em nghiêng thơ trổ đôi tà áo xanh

Quỳnh Nga

VẠT NẮNG NGẬM NGÙI


Dường như trời trở lạnh
Dù không phải lập đông
Có điều gì man mác
Nhè nhẹ len vào lòng

Hồn lạc qua miền nhớ
Thấp thoáng bóng ngày xa
Mùa thu vàng đã cũ
Rồi tình xưa phôi pha

Cuối chiều hoàng hôn tím
Mai đời buồn hay vui?
Ta về đây lặng lẽ
Vạt nắng cũng ngậm ngùi…

BT Áo Tím

… LÀ CHIỀU


tiếng chim dắt ngày đi ngủ
bông chuối chờ trăng sau hè
hoa lau bắt đầu cọ vẽ
là chiều rớt xuống đồng quê…

khói bay hay chiều hút thuốc
trầm ngâm chái bếp gió lùa
tiếng cười giòn bông so đũa
gắp ngang no gió xóm chùa

mặt trời nốt ruồi son đỏ
ẩn duyên sau nét tre vàng
cò ghép bài thơ cánh phấn
lưng trời tấm bảng bâng khuâng

khuất mình cánh đồng thanh đạm
cuốc kêu như gõ vào hồn
gió chằng một manh mây xám
gom chiều đậy điệm hoàng hôn…

Nguyễn Thanh Hải

KHÁCH TRỌ


Người khách trọ gác đàn lên đỉnh thác
Quán hoàng hôn. sương khói lượn bên trời
Vườn âm nhạc. cổng cài then cỏ úa
Đã muôn vàn là ngấn lệ hồng rơi!…

Từng nhịp gió. nghê thường qua kẽ lá
Vữa trong hồn. sỏi đá với lòng đêm
Bầy tiên nữ dập dìu cung phím lạ
Chén tình nhân chưa cạn đã say mèm

Từng nhịp sóng. bạc đầu qua trống rỗng
Chùm âm ba da diết dệt trong hồn
Là biển động dội về hay tâm động?
Tiếng trong lòng mà cổ họng buồn nôn…

Hỡi cỏ nội, sương trời, tia nắng nhỏ…
Những cô dâu trong hôn lễ cuộc đời
Xiêm áo ấy. xin trầm hương món nợ
Nợ đất trời, hay nợ cõi hồn tôi?!

Con sẻ nhỏ bên thềm sương hiu hắt
Nhón chân lên. trả tiếng hót cho mình
Từng đốm lửa trên ngõ về băng lạnh
Vút lên trời… bằng đôi cánh lung linh!

Sơn Nguyễn

SÀI GÒN CÓ MỘT MÙA HOA


Nầy em vừa chớm tháng ba
Sài Gòn bỗng ửng mùa hoa ngọc ngà
Vô tình người bước đi qua
Đâu hay hoa chợt phơi tà nhụy bay.

Thảo thơm một dáng hoa gầy
Bỗng bừng sắc phố một ngày có em
Chắc là nhớ khúc đường quen
Mà hoa kèn nở hồng thêm má người

Nầy em sợi nắng vàng tươi
Nghe reo trong gió tiếng cười rất xanh
Cánh hoa nghiêng xuống thật lành
Xoay mình nép vạt cỏ xanh hẹn hò.

Biết người mắt biếc ngây thơ
Yêu hoa nên nán đợi chờ chưa phai
Xao lòng sợi tóc em bay
Ngỡ ngàng khuất dấu chân ai một đời.

Nầy em hoa nhớ môi người
Vẫn nghe ngọt lịm mấy lời dối gian
Kèn hồng rực nở phương nam
Để tương tư rụng dịu dàng xuống vai.

Có qua phố nhỏ đường dài
Mới thương chiếc bóng một thời rất xa
Sài Gòn thêm một mùa hoa
Là thêm nỗi nhớ ngẩn ngơ quay về.

Nguyễnn An Bình

DỐC TÌNH SI…


Ta đang trên dốc tình thiên cổ
Ngoảnh mặt xa nhìn mưa phía Tây
Chừng như muốn gởi về phương ấy
Chút nắng vàng hanh của chốn nầy

Thì thôi – cũng chỉ là mơ ước
Đâu biết mây trời bay đến đâu
Làm sao ta biết mình có được
Tình cuối mà như mối tình đầu

Tình nào thì cũng xa vời vợi
Bởi áng mây trời bay cứ bay
Tự nhiên trút hết niềm tâm sự
Cho nhẹ lòng khi..cốc rượu đầy…

hochibuu

Quán Thơ Hư Vô 377


LÃNG KHÚC TƠ TẰM

Mong manh tựa mảnh tơ tằm
Phất phơ vạt áo lăn trầm đời nhau
Tôi về trễ giấc chiêm bao
Chỗ em bỏ lại lụa nhàu bóng không!

Đường mưa ướt lá ngô đồng
Còn vướng vấp ngọn cỏ bồng dưới chân
Mà em như bụi gai trần
Chạm vào vết tích tình nhân bất ngờ.

Em làm lảo đảo câu thơ
Cả đời tôi còn khật khờ, đó em.
Tiếc gì một mớ trầu têm
Cho hoa cau rụng xuống thềm xuân phai!

Câu ca dao bỗng u hoài
Áo em thì đã gió bay qua cầu
Hồn tôi có giạt về đâu
Cũng là mây trắng bạc đầu trần ai…

Hư Vô

ĐÔI MÔI TÌNH NHÂN

Nghe lao xao bước chân về ngang ngõ
Tiếng xuân thì đơm lộc nhú mầm xuân,
Từ độ ấy, tình thôi không lận đận,
Mảnh sân rêu hong nắng tận giao thừa.

Con suối tóc ghé môi hôn một thưở,
Mãi đi hoang chưa kịp lối quay về,
Xuân gõ cửa trộm thầm thương mắt quế,
Người xa quê nay có ghé ngang nhà.

Ngày tình nhân, không rượu cũng không hoa,
Tình có lẽ đã xóa nhòa ký ức
Con tim ngoan nằm ngủ bên bầu ngực
Đêm khóc mừng, đêm thổn thức yêu nhau.

Môi còn thơm để thấm đến ngàn sau,
Trăm năm nữa vẫn tình đầu ngọt lịm,
Tóc mây kia vẫn ngày xưa mực tím,
Dưới sân trường bịn rịn níu vần thơ.

Một lần thôi để suốt kiếp đợi chờ,
Tình dang dỡ vẫn tình nhân người nhé,
Xuân gõ cửa thì thầm thêm e lệ
3O năm đôi môi ghé tìm nhau…

Hồi Mạnh Phong

VỌNG QUÊ…

Thời binh biến ta bỏ quê về phố
Mang trong lòng bao kỷ niệm dấu yêu
Nhìn khói lam bay trên mái tranh chiều
Hồn cố xứ bơ vơ ngày phố lạ

Và cứ thế nhịp sống đời vội vã
Ta chưa lần về thăm lại cố hương
Kiếp lưu vong là nỗi nhớ đoạn trường
Miền quê cũ chỉ còn trong ký ức

Ai cũng thế – khi đứng bên bờ vực
Đều nhớ về thời kỷ niệm xa xưa
Hứa trong tim như một cách dối lừa
Mai ta sẽ về thăm quê lần cuối…

Hồ Chí Bửu

CHIỀU VŨ HÁN

Mây trời giăng thật thấp,
Buồn ơi chiều Vũ Hán.
Khói thiêu hoà nước mắt,
Không kịp vành khăn tang.

Bao lời xin bình an
Không còn tiếng ho khan
Không còn cơn sốt lạ
Thành phố bỗng không người

Chia tay không một lời
Nhìn nhau sao nghẹn ngào
Trên chiếc giường cách ly.
Ngày dài như vô tận

Xin Cám ơn thế giới
Chở tình người về đây
Chúng tôi dân vô tội
Đang chịu nỗi đoạ đầy.

Xin những tiếng cầu kinh
Giữa vạn người hấp hối
Lạ lùng con vi khuẩn,
Luyến tiếc tiệc trần gian.

Hoàng hạc tiễn trời mơ
Lầu xưa không còn thơ
Vũ Hán phố không người
Tử khí bao giờ phai ?

trầnthịminhchâu

EM VỀ

Em đã về sau một chuyến đi xa
đất và trời bỗng xuân hơn hôm trước
cây hoa lài nụ vài bông thân thuộc
chén trà thơm ngầy ngậy tỏa làn hương.

Ngày em đi xa lắc bóng ngàn phương
mỗi bước chân dội về từng nỗi nhớ
mỗi vòng xe quay đều theo nhịp thở
áng mây chiều thăm thẳm cũng đơn côi…

Một ngày thôi xa vắng một ngày thôi
con chim sẻ trốn đi đâu biền biệt
câu thơ gãy từng khúc tình thê thiết
bàn phím treo lơ lững trên tường vôi…

Em về rồi… em không ở bên tôi
mình cách ngăn tình đông tây vạn dặm
hai địa cực không cùng chung số phận
sao hút nhau say đắm cả tinh cầu…???

Nguyễn Bình

CÒN CHÚT HƯƠNG THẦM

ngày em đi bỏ lại màu hoa vỡ
tôi đã chiều và gió cũng cô liêu
còn lại đây mùa thu vàng dang dở
ngơ ngác thầm tiếc nhớ một lần yêu

hãy còn đó một trời mây rợp bóng
thao thiết tràn vào ký ức mênh mông
ngỡ như tiếng chiều xưa còn vang vọng
ngày xa nhau mưa tạt buốt linh hồn

sao quên được bước chân mềm gót nhỏ
chạm xuống đời đánh thức một mùa thu
đàn bướm trắng hôm nào bay qua ngõ
có bâng khuâng nhớ một vạt sương mù

…giờ xa quá phương trời ngày xưa ấy
em thì xa và thu cũng qua rồi
nghe rưng rức mỗi tàn khuya thức dậy
chút hương thầm mùa cũ ngập hồn tôi…

nguyễn minh phúc

NGÀY RÊU

Trong giấc ngủ lập lòe nhà ẩn hiện
Như con thuyền chấp chới giữa phong ba
Ảo đến, thực đi, mơ lại đến
Ném buồn gần, nhặt nỗi buồn xa

Cần chi nhà, từ lâu sẵn có
Túp lều rơm nồng nặc mùi làng
Bám gốc rạ ta làm người cố xứ
Dẫu lạc thời cây lúa lang thang

Nghe tiếng khóc giọt mồ hôi tủi phận
Sông cạn lòng đò ủ rũ chờ duyên
Bão thời đại xác xơ chòi dĩ vãng
Hồn tro than vùi lấp cõi ưu phiền

Cầm cọng cỏ phất ngọn cờ giun dế
Quên cội nguồn sâu bọ rụng đầy lưng
Tan hào khí, mặt nhạt nhòa nghĩa khí
Bẹo mình trên cọc thế kỷ bi hài

Cần chi nhỉ? Ngôi nhà xa hiện thực
Mọc lên từ giấc mộng liêu xiêu
Ta chỉ khát nghiêng vành trăng mật
Rước hoa hồng – khép lại những ngày rêu…

Lưu Xông Pha

EM ƠI CHIỀU ĐÃ BA MƯƠI

Thế mà chiều đã ba mươi
Đời ta chưa trọn nụ cười nhân gian
Nén nhang chiều đã lạnh tàn
Nhúm tro dư ảnh mù tan cõi người

Thế mà ngày xế ba mươi
Mây đời ta vẫn trùng khơi biển chiều
Chút tình xưa cũng rong rêu
Bập bềnh trong suốt dòng hiu quạnh đời

Thế mà tình đã ba mươi
Một đời ta, một cõi người, nổi trôi
Em ơi chiều đã ba mươi
Tay cầm hạt lệ xót lời trăm năm.

Lê Văn Trung

ĐỜI CÓ TÌNH YÊU KHÔNG AI XA

Sau lễ Tình Nhân nắng đẹp sao!
Hôm qua, hạnh phúc lệ ai trào
Hôm nay, nắng đẹp, ôi là nắng
Nước mắt khô, kìa! Ai đã lau?

Em nói đi em, ai đó vậy?
Yêu em, xa vắng mấy năm rồi
Phải chăng tình ẩn trong thiên cổ
Đợi nắng đem tình yêu quý phơi?

Ờ nhỉ, kể nhau nghe cổ tích
Để yêu thêm nữa, mấy ngàn sau!
Mình về Long Hải hay Long Phú
Màu nắng Bình Long cũng một màu!

Nhớ lắm, ngày xưa trong núi thẳm
Làm hùm beo hai con mắt nheo
Nhìn sâu, xuyên suốt lùm lau sậy
Không chạm tay làm tiếng đạn reo…

Em ơi ngày lễ Tình Nhân có
Hay chẳng bao giờ có…cứ mong!
Hôm qua, ngày đó mưa nhè nhẹ
Phơi phới hôm nay nắng ấm lòng!

Cái nụ hôn đầu không có cuối
Hãy cười xinh mãi nhé muôn hoa
Hoa hồng treo ngược chờ năm tới
Đời có Tình Yêu không ai xa…

Trần Vấn Lệ

Quán Thơ Hư Vô 376


TIỆC TÌNH NHÂN

Mưa lần theo ngọn tóc
Lăn lóc tìm môi nhau
Em tựa như làn gió
Phất phơ lối tôi vào.

Bàn tay che tà áo
Còn luýnh quýnh trong mưa
Hồn tôi như mây thấp
Tan theo em tình cờ.

Mong manh dòng tóc ướt
Buông xuống giữa lưng chừng
Giọt mưa có quyến luyến
Em cũng là người dưng!

Nợ nhau từ tiền kiếp
Trăm năm gặp một lần
Mà trời đất xui khiến
Em chưa thành cố nhân.

Thì trong mỗi giọt nước
Như thể có linh hồn
Nhỏ vào nhau thảng thốt
Trên từng dấu môi hôn.

Tôi bàng hoàng mê đắm
Ngang áo mỏng hương trần
Từ em là tặng phẩm
Bày biện tiệc tình nhân…

Hư Vô

LỄ TÌNH NHÂN

…Và Em một giấc mộng lành,
Ngày Tình nhân ấy đã dành cho nhau.
Lả lơi như ngọn bông lau,
Đam mê những nụ hôn mau vội vàng…

…Và anh hai cánh tay choàng,
Giữ đời trôi nổi giữa hoàng hôn say.
Chập chùng đồi núi nơi này,
Dìu nhau ước một vũng lầy bình an.

Cho nhau đây cõi vô vàn,
Đêm Tình nhân chợt nồng nàn thăng hoa.
Đất trời cũng biết tình ta,
Gối chăn kết mộng gọi là trăm năm…

trầnthịminhchâu

THÊM MỘT LẦN LỠ HẸN

Thêm lần này lỡ hẹn
gặp tình cờ mai sau
thềm rêu khô quắt lá
cuốn chặt sợi tơ sầu

Hững ngày hờ tháng lạ
lãng quên nồng ấm xưa
quanh co đường hiu quạnh
khói loang chiều lưa thưa

Chạm hay vờ bối rối
đong ánh mắt ai vừa
thẫn thờ qua áo trắng
gọi âm thầm mưa mưa…

Diệp Hoàng

MÙA HẠ CHÁY!

Bếp lửa chiều đầm ấm bên nhau!
Nhà đổ sụp còn trơ ống khói
Xe đi giữa lửa rừng cây bối rối
Xác ai đây trong mùa Hạ tro tàn?

Mùa Hạ đôi mình dưới lá khô
Chiều nay lá tan thành tro bụi;
Thị trấn khỏi bản đồ
Chỉ tình ta ở lại!

Mùa Hạ cháy rồi cũng sẽ tàn;
Rừng xưa dẫu còn nghi ngút khói
Anh vẫn nhớ lời em yêu từng nói:
Trong điêu tàn, mình gầy lại mầm xanh!

Đoàn Xuân Thu.
Melbourne.

THƯƠNG CAY MẮT
NHỮNG NGÀY SAU

cạn ngày cạn tháng cạn năm
dõi về đâu cũng nghe nhầm lối đi
góc nào tối góc nào khuya
vẫn e không đủ chắn che phận mòn!

nhạt rồi, thôi cứ nhạt hơn
lòng sương đã thấu lời sương lạnh lùng
xoá bôi bôi xoá âm thầm
thương cay mắt thuở ta lầm chính ta!

ngỡ mình nhân nghĩa, hoá ra
bạc từ kiếp trước bạc qua kiếp này
xoá bôi bôi xoá… quên đời
câu thơ ngày cũ như lời mộng du!

chân trời sạm khói từ lâu
thương cay mắt những ngày sau mịt mờ…

Đinh Thị Thu Vân

THẬT THÀ YÊU

Có lẽ những đường tơ mỏng mảnh
Đã hẹn nhau hành hạ trái tim
Có lẽ những đường dao sắc lạnh
Đã khắc sâu vào anh với em

Đừng bảo nghìn thu trời trở gió
Áo tỉnh nhân cũng hoá lạnh lùng
Thuở au yếm nồng nàn hương lửa
Đã xa xôi dĩ vãng mịt mùng

Xin giữ tàn tro trong trái tim
Giữ nồng nàn xuyên suốt thiên duyên
Dù thiên duyên cũng tàn nhẫn lắm
Xui chia lìa và khiến lãng quên

Lòng ta chẳng khác chi lòng bậu
Lời dấu yêu xưa vẫn mặn mà
Vẫn thật thà yêu và thật chết
Lâu lắm rồi chôn dưới xót xa

Mong-Hoa Vothi

QUÁ LỨA

Trăng đem hoa cải về xưa
Bỏ tôi ngơ ngẩn riêng thừa một tôi
Vẫn là day dứt khôn nguôi
Vẫn tha thiết cảm một người quay lưng

Đã đành vốn dĩ là dưng
Lấm men thi họa, đã từng thiết tha
Một chum ủ chượp tình ta
Men chưa ngấu, hương đã nhòa không gian

Nguyên tiêu trong tiết giá hàn
Trầu xanh, cau chín giữa ngàn đúng sai
Rau răm cay xót hình hài
Gió bay phận gió, tôi phai bạc mình!

Bichha Tran

NGUYÊN TIÊU
.
Tháng giêng
em ghé về thăm
Về theo tiếng trống hội rằm Nguyên Tiêu
bên đường tôi bước liêu xiêu
Tình cờ gặp lại … một chiều tháng giêng….
.
Vẫn đôi môi
thắm tình duyên
Vẫn đôi con mắt hạt huyền đong đưa
Bao nhiêu kỷ niêm xa xưa
Dường như sống lại thuở chưa xa người….
Trăng Nguyên Tiêu khéo lả lơi
Tháng giêng ai nỡ quên lời hẹn xưa
.
Bao nhiêu hờn trách vu vơ
Hai mươi năm lẻ người quên chưa người?
Gặp nhau chi … xót thêm thôi
Hai mươi năm ấy … tình phai nhạt rồi!!
.
Van em đừng nhắc chi thêm
Kiếp này ta lỡ nợ duyên nhau rồi
Hẹn em một kiếp xa xôi
Kiếp này mình lỡ duyên rồi hỡi em …

.Saigon .. rằm tháng giêng ..

Nam Vu

CON ĐƯỜNG

Ngày mới lớn mang hoa đi dạo phố
Nghe mênh mang giọt máu thắm tim người
Lòng những tưởng hành trang vào thế hệ
Là con đường ngan ngát bóng trăng soi.

Những bè bạn đùa vui dăm bảy đứa
Hẹn trao nhau khăn lụa buổi xa trường
Trang nhật ký chuyền tay còn viết dở
Màu mực nào chưa thắm đã phai hương.

Mang hoài bão chen chân vào thế sự
Ta đâu hay trái ngọt vỡ trên cành
Mùa vội vã trên tay người du thủ
Vứt xuống đời chiếc lá hãy còn xanh.

Là từ đó bàn chân kia rướm máu
Mang nỗi buồn đi khắp cõi phù vân
Ta đứt ruột lơi tay từng đứa bạn
Mà đâu hay huyết lệ đã khô bầm.

Là từ đó trăng soi hồn đá lạnh
Cũng bụi mờ như nắng chảy qua sông
Mang thương tích loài chim trời gãy cánh
Ta đơn côi khâu vá trái tim mình.

Là từ đó, trên nhánh sầu thế kỷ
Ta bàng hoàng nghe tóc trở màu trăng
Ôm nuối tiếc đi giữa lòng nhân loại
Hồn bơ vơ theo máu đỏ da vàng.

Rồi ngửa mặt nghe đất trời lớn dậy
Trang thơ xưa không đủ để nuôi đời
Ta mòn mỏi trên đường xa vạn lý
Xuôi hành trình bằng tiếng gọi khôn nguôi:

– Ai còn đó bên kia bờ sinh tử
Giữ hộ ta khăn lụa thắm môi hồng
Ngày sẽ tắt trong vòng xoay vũ trụ
CON ĐƯỜNG nào lưu lại dấu thanh xuân?

Châu Ly

Quán Thơ Hư Vô 375


DẤU SON

Em về, để quên dấu son
Trên môi tôi giọt máu còn đỏ au
Tôi đâu đuổi kịp chuyến tàu
Chở em ngang giấc chiêm bao lạ lùng.

Đường trần đâu được đi chung
Hoài thai vào cõi muôn trùng sắc không
May còn dính chút phấn son
Trăm năm làm của hồi môn, nhớ người.

Tôi buồn cái nỗi buồn tôi
Sống là đã chết thật rồi, đó em!
Tan tành bóng nguyệt, hình trăng
Làm sao tôi dám trách phiền người dưng.

Cuộc vui mới có nửa chừng
Tôi mở con mắt trừng trừng, ngó tôi…

Hư Vô

KHI CỬA SỔ MÙA XUÂN MỞ RA!

Có muốn nói gì với em không anh
Khi cửa sổ mùa xuân mở ra
Nơi đó ánh mắt em xanh màu lá biếc

Nơi đó những tiếng chim vừa hót
Rộn ràng chào đón một ban mai
Có muốn nói gì với em không anh

Bên đôi tách trà nghi ngút khói bay
Em nghe mùa xuân kỳ diệu
Những đoá mai vàng thơm trong nắng mới

Rạng rỡ những nụ cười
Có muốn nói gì với em không anh?
Tinh khôi mùa xuân ta vui!

Quỳnh Nga

CUỘC TÌNH ĐAU

Xuân đến muôn sắc màu
Đông chẳng chịu rời mau
Còn dùng dằng nương náu
Chắc luyến níu mùa lâu?!

Còn người? Người nơi đâu?
Sao vội bước qua nhau?
Lòng người ai hiểu thấu
Không đo nổi nông sâu!

Từng nói ngàn vạn câu
Yêu đến muôn kiếp sau
Suốt đời luôn ghi dấu
Giờ như nước qua cầu.

Người đi gieo thương đau
Tôi ở lại ôm sầu
Trong nỗi đau cào cấu
Suối lệ đẫm mắt nâu.

Thao thức từng đêm thâu
Nhặt nhạnh những nát nhàu
Đắp mộ sâu chôn giấu
Vấn khăn cuộc tình đầu!

Phạm Thuỳ Dung

TÌM NHAU THÁNG HAI

Tháng hai sợi tóc chia đôi,
Cho đi một nửa còn tôi sợi buồn
Vai gầy giữa buổi hoàng hôn,
Chân đi quyến luyến lòng cồn cào đau..

Hỏi rằng phiến đá ngày sau,
Trái tim đã khắc được trau chuốt hoài?
Tìm ai ai mãi tìm ai,
Lạc nhau vẫn đợi hình hài ngày xưa

Tháng hai nắng đợi trời mưa,
Nắng mưa hoà hợp sao chưa mặn nồng?
Xòe tay nỗi nhớ chất chồng,
Cuộn đời hư ảo như lồng đèn quay .

Chân quen tìm đến hôm nay,
Phố xưa dấu cũ tháng ngày phôi pha.
Chờ nhau hết cả tháng hai,
Tìm nhau từng tháng nhớ ai trong đời…

trầnthịminhchâu

XUÂN MUỘN

ơi em
ngày đã qua rằm
ơn trời
cho nụ tơ tằm đơm hoa.
hẹn thề
trải mấy canh qua
thương xuân trổ muộn
mùa xa biệt mùa.

ơn đời
còn tiếng dạ thưa
ơn em
dành chút tình thua thiệt tình.
mai ngày cưỡi mộng về dinh
mời em cạn chén nhục vinh kiếp người.

anh về
sắm chiếc gương soi
mình chung đôi
với bóng đời xế tan…

Đức Phổ

ĐÊM CHÚC PHÚC

Tâm hồn ai lưu lạc ở muôn phương
Muốn thu lại thành giọt sương giấu cất
Chừng cái đẹp phải đâu là duy nhất
Đôi mắt người chất ngất hồn tôi

Tôi đã đi từ núi sang đồi
Từ hòn sỏi đến cuộc đời hạt cát
Gió tình thổi tôi về sa mạc
Ngôi sao nào lưu lạc giọt sương mi

Cứ ra sông tôi lại được dậy thì
Sông lột xác trời xanh vì hương cốm
Tóc nhuốm bạc mới biết tình còn sớm
Biển biết mình còn bú mớm vầng trăng

Tôi đã yêu, sao để Cuội cưới chị Hằng?
Bảy mươi tuổi em mới bằng thiếu nữ
Mới phát hiện trời xanh chưa biết chữ
Mối tình đầu em ở cữ thi ca

Đêm mới non sao nỡ bảo trăng già
Thương cơm nguội còn lấy đà mê đắm
Thuyền xưa đậu đợi sào nay đến cắm
Sao hôm buồn rơm rớm nhắm ban mai

Đêm sắp qua như một tiếng thở dài
Yêu dấu hỡi sao đã cài khuy cúc
Đôi ta đến trần gian cùng một lúc
Ôi tình buồn đêm chúc phúc rồi đi…

Trần Mạnh Hảo

VỀ PHƯƠNG NAM
1*
Em ở lầu Tây. Anh xuồng lữ thứ
Mỗi đêm về vọng sáo trúc Trương Chi
Nửa khóe môi son hoa treo đài các
Một bóng đò chiều lãng khách về trôi
Sáo trúc mênh mang cao vút đất trời
Đời tách biệt sóng phù hoa gió chợ
2*
Tôi phơi áo che mây trời duyên nợ
Về phương Nam theo con nước phù sa
Những âm thanh lạc nhau từ muôn kiếp
Rẽ chín dòng nước giựt bước trầm kha
3*
Mùa nước nổi, bông Điên Điển thiết tha
Cài bông Súng khắp nhánh Bần châu thổ
Tôi trụ lại khua ngọn sào thách thức
Lòng chở nặng Ô Môi rừng, sáo trúc
Trúc thở dài. Dài đến thác chưa tan
4*
Bùn phù sa chôn ước hẹn dở dang
Con cá Linh thơm mùi phèn đất thổ
Tôi quay ngược ký ức rừng lửa hực
Tàn tro bay xoay nỗi niềm rưng rức
Củi than Tràm thiêu hết dấu hài xưa.

Hạ Quốc Huy

TÌM MÃI MÙA XUÂN.

tôi đi tìm lại một mùa xuân
lối nhỏ buồn vui bước thăng trầm
pháo nổ đì đùng đêm trừ tịch
mà hồn xao đọng suốt bao năm

tôi đi tìm mãi một mùa vui
như mắt em thơ sáng rạng ngời
đồng tiền mừng tuổi thơm giấy mới
nụ cười con trẻ rất tinh khôi

tôi đi tìm thấy trong màu nắng
sắc màu xanh đỏ của tuổi thơ
ôi niềm vui những linh hồn con trẻ
lắng đọng trong tim đến bao giờ..

những cánh mai vàng chao trong gió
hương rơi tan tác những mùa qua
màu kỷ niệm ươm vàng nỗi nhớ
hương của hôm nào hiu hắt xa

chân bước tìm mùa xuân rất yên
bâng khuâng chợt nhớ dáng mẹ hiền
lom khom hương đốt dâng lễ Phật
nồng nàn chạm tới cõi thiêng liêng

tôi đi tìm mãi trong màu nhớ
ô, nắng xuân về dọi thiết tha
xuân vẫn đến mùa vui không về nữa
nỗi nhớ xuân heo hút đến phôi pha .

Thục Uyên

MÀU HOA CŨ

Sáng nay nắng ấm tràn trên phố
Thoáng một sắc vàng gốc hoàng mai
Bỗng nghe xa thẳm miền ký ức
Buôn buốt qua hồn, ai nhớ ai

Lơ đãng ta về ngang dấu xưa
Chợt nghe da diết lúc tiễn đưa
Người đi tóc lộng chiều xuân muộn
Hết chạp sao trời lất phất mưa

Thanh xuân trôi mãi, bao lần tết
Biền biệt phương người cánh thiên di
Tình cờ gặp lại màu hoa cũ
Vướng bước chân buồn buổi biệt ly…

BT Áo Tím

Quán Thơ Hư Vô 374


62814FF4-F7FC-4EA8-8D9C-F143610C52DD

HÀNH TÌNH KHAI XUÂN

Đầu năm đâu có ai hò hẹn
Thì một mình ta xuống phố chơi
Nhà em khuất sau giàn hoa giấy
Đạp xe lên dốc muốn hụt hơi!

Cửa khép người đi chưa trở lại
Cành mai năm trước đã vàng thêm
Cũng may quán bên đường còn rượu
Ta ngồi độc ẩm đợi chờ em.

Đâu phải một mình ta không Tết
Có người lữ khách cũng đưa cay
Cụng ly khí phách hề vô tửu
Vài ba chung nữa dễ gì say!

Vậy mà hồn đã nghe chuếnh choáng
Như mây bay lãng đãng hoang đàng
Ta rót mùa xuân vào đáy tách
Bóng em còn đọng giữa ly tan…

Hư Vô

THƠ TÌNH ĐẦU NĂM

Yêu anh giữa cuộc đời này,
Yêu anh cho biết tình say nồng nàn.
Yêu anh tình mãi than van,
Tim em giấu kín một lần yêu anh …

Yêu anh lay động bức mành,
Tình như rạo rực tròng trành võng đưa .
Yêu anh một nụ hôn trưa,
Môi thơm con gái cho vừa bến mê.

Yêu anh vuốt mái tóc thề,
Sợi dài óng mượt anh về được đâu?
Yêu anh hơi thở thật sâu,
Vòng tay quấn quýt áo nhầu đam mê..

Yêu anh mắt liếc bên tê,
Bên ni em đứng anh thề yêu em,
Yêu anh mười ngón thật mềm,
Cho em tiếng hát, đàn thêm tiếng cười …

trầnthịminhchâu

TRONG NGẦN ẤY NỖI BUỒN..

Nghe chừng như tiếng nấc
Từ phía ấy. ngôi làng
Rồi mùa xuân đi biệt
Trong tận cùng khói nhang..

Em mơ làm ngọn gió
Tôi mộng hoài cánh chim
Sẽ bay cùng hơi thở
Đến cõi nào bình yên..

Ước mơ bị trói chặt
Hãy sống cùng lãng quên
Niềm tin bị đánh cắp
Hãy mộng cùng đêm đen..

Cứ ngu ngơ mà sống
Tạ cho đời chút ơn
Cứ yêu nhau cùng tận
Trong ngần ấy nỗi buồn…

Trung Chinh Ho

ĐÊM TRỪ TỊCH

Đêm nay có phải đêm trừ tịch
Mà dấu hài xanh tựa chiêm bao
Khoảng khắc giao thừa thôi đọng lại
Lạc dấu cội nguồn tận kiếp sau.

Có phải tiếng chim qua điếm cỏ
Sao còn ngơ ngẩn dưới cầu sương
Người trong tranh đã thành cổ tích
Một Giáng Kiều xưa lạc cuối đường.

Đêm nay dưới gốc mai trăm tuổi
Bên bếp lửa hồng đọc cổ thi
Tình ẩn trong từng trang sách cũ
Chập chờn say giấc mộng hồ ly.

Thôi đành gác lại bao phiền lụy
Đời người theo bóng hạc bay qua
Sênh phách cuối mùa thay xiêm áo
Ngàn sau hận khúc “Hậu đình hoa”.

Nguyễn An Bình

NGHE MÙA XUÂN KHẼ HÁT

cơn gió nào lay nhẹ
cánh mai vàng chơi vơi
lắng nghe mùa xuân nhé
ngày em bước vào đời

thấy mây trời chợt ghé
và mưa hồng ướt vai
hay lòng tôi nói khẽ
chiều nghiêng bóng thật dài

chắc là tôi nằm mộng
gió thì thầm trên môi
trái tim nào xao động
cả một mùa xuân trôi

có phải không giọt nắng
rơi xuống đời dịu êm
có phải chiều thinh lặng
nghe xuân bước qua thềm

hái một nhành lộc biếc
trao nhau mùa xuân nầy
có bao giờ em biết
tay đợi nằm trong tay

gửi em ngàn cánh hạc
bay về đây sớm mai
nghe mùa xuân khẽ hát
lời tình nồng mê say…

nguyễn minh phúc

NHỮNG NGÀY NÀY

Những ngày này chợt thèm nghe
Bát theo câu lục em vê… tình về!
Ngoại ô lặng lẽ tư bề
Chỉ nghe nhịp đập đam mê tim mình

Những ngày này cách xa em
Vào đêm nguyệt bạch lại thèm áo xanh
Môi cười mươn mướt trâm anh
Ngày sau cũng rứa, mô đành quên nhau?

Nghiệp duyên chưa rã rời đâu
Vô thường tất hiểu, bể dâu tất rành…
Em về nhổ tóc riêng anh
Dú đi sợi bạc, long lanh sợi buồn…

Những ngày này bọc nhớ thương
Anh nung nấu mộng cho tường tận em
Xuân này là xuân đầu tiên
Anh không ngược nắng nên viên mãn lòng…

Trần Dzạ Lữ

XUÂN LÒNG

Lòng đã vàng mai từ cuối chạp
Tình chưa hàm tiếu đợi xuân về
Em, con chim én phương trời cũ
Vỗ cánh bay hoài trong giấc mơ

Lòng đã trầm hương, đàn nhã nhạc
Câu thơ nhuộm thắm nhụy hương người
Có đôi bướm nhỏ vờn trong gió
Cứ hỏi thầm nhau chuyện lứa đôi

Lòng đã say nồng men rượu ngọt
Xin rót đầy trăng nguyệt ướm rằm
Đôi mắt tình như sương tuyết ngọc
Xuân về giăng thắm lụa vàng ươm

Em – hoa từ độ thầm khai nhụy
Em – trăng từ buổi lòng chớm xuân
Mà tôi vàng quá mùa đang chín
Như má thơm hương nụ phấn hồng.

Lê Văn Trung

TẾT ĐỒNG BẰNG

Mấy mươi năm không về quê ăn tết
Sợ quên luôn mùi nắng đồng bằng
Lòng ta – sương sớm hòa trong bấc
Lãng đãng la đà trên mặt sông

Lâu lắm không về quê ăn tết
Nghe “mùi tháng chạp” thấm hồn ai
Mùi hương cốm dẹp, mùi rơm rạ
Mùi của hồn quê tuổi ấu thơ…

Ta muốn về giữa đêm trừ tịch
Nghe rét đầu Xuân rất dịu dàng
Và nghe huyền diệu khi trời đất
Êm đềm khoảnh khắc chuyển mùa sang

Muốn về quê ngày đầu năm mới
Thắp nén hương tưởng nhớ ông bà
Cùng bạn bè xưa vài chung “quốc lủi”
Cũng ấm lòng sau những chia xa

Mấy mươi năm dòng đời trôi mãi
Đâu phải ta biệt xứ không về
Áo cơm – giờ đã là chuyện cũ
Xuân về lại nhớ tiếng tàu ghe!…

Nguyễn Sông Trẹm

EM ĐI HÁI LỘC ĐẦU NĂM

Đầu Xuân em đi hái lộc
Trời xanh màu áo thiên thanh
Chân thon mang đôi guốc mộc
Dịu dàng hương sắc khuynh thành

Kìa bao nam thanh nữ tú
Dập dìu muôn ngả phố đông
Sớm mai nhành non vừa nhú
Thơm như nàng tiên giáng trần

Bướm ong rong chơi triền cỏ
Ngoại ô những cánh đồng hoa
Miệt quê nối vườn cây trái
Hương theo tà áo thướt tha

Giọt nắng vàng ươm bay lạc
Long lanh hồ thẳm mắt xanh
Tiếng cười trong veo chuông bạc
Vô tình rụng xuống lòng anh

Tân niên thướt tha là lụa
Hái lộc xôn xao yến oanh
Vô tình nàng đâu có biết
Tương tư anh chép vào tim.

Thiên Di

Quán Thơ Hư Vô. Đặc Biệt Mừng Tân Niên Canh Tý


LỮ HÀNH

Ba mươi năm ngoảnh lại
Còn thấy bóng hư vô
Nhấp nhô theo hạt bụi
Giữa trần ai xô bồ.

Chỗ tôi đang quờ quạng
Tựa như vết chim di
Mang đời đi ở trọ
Trong tim em diệu kỳ.

Một lần thì cũng đã
Cuộc lữ hành nhân gian
Tôi lăn theo nhịp thở
Để cùng em hoang đàng.

Hồn tôi là chiếc bóng
Quấn em vào mênh mông
Từ bạt ngàn dâu bể
Còn nghe sóng trong lòng.

Một thời tình lận đận
Bỏ lại dấu chân trần
Có bước ra mê lộ
Em cũng là cố nhân…

Hư Vô

MÙA XUÂN BAY KHỎI VŨNG LẦY

Tung tăng người hái ngây thơ
Ta bâng khuâng chạm giấc mơ cuối trời
Kìa em tàn hết cuộc chơi
Hồn ai hiu hắt nụ cười bỏ quên

Mưa vùi nắng lấp tuổi tên
Chìm và nổi khoét sâu thêm huyệt buồn
Qua đò lỡ bước đi luôn
Mặc cho dòng nước tha phương ngược về

Dao sầu chẻ dọc cơn mê
Hình hình bóng bóng bên lề vẫy tay
Mùa xuân bay khỏi vũng lầy
Hồn khô bỗng chốc rót đầy hương xưa!

Lưu Xông Pha

TỰ TÌNH

Đã hẹn với lòng không buồn nữa
Tiễn tình xưa theo nhánh sông xa
Đã hẹn với lòng không nhớ nữa
Như con tàu lìa bỏ sân ga.

Trời trở bấc gió giao mùa chớm lạnh
Hồn vô tình chạm khẽ lá cuối thu
Mùa đông đến, từng ngày đi vội vã
Kỷ niệm ơi! Chưa khuất góc sương mù.

Bâng khuâng nắng nhẹ trời tháng chạp
Ta bỗng thấy lòng chớm heo may
Người xa sao vẫn như còn đó
Ta dấu trong ta tiếng thở dài.

Thời gian đi không về bến đợi
Ta bây giờ tóc ngã màu sương
Chuyện ngày xưa chỉ là cổ tích
Tự nhủ lòng, thôi hãy cố quên

BT Áo Tím

NỖI NIỀM THÁNG CHẠP

Tháng chạp về xao xác ngọn heo may
Những xúc cảm ngược ngày tìm ký ức
Nỗi niềm riêng xốn xang nơi lồng ngực
Khoảng trời thơ trở giấc giữa tâm hồn.

Khói đốt đồng xám bạc ánh hoàng hôn
Cúc vạn thọ run run chồi lá mới
Nụ hàm tiếu ủ hương ngầm chờ đợi
Ngóng mai hồng nắng mới buổi đầu xuân.

Bụi cỏ gà nắm níu gót bàn chân
Tiếng lũ trẻ trong ngần vui rộn rã
Bóng dáng mẹ giữa bộn bề tất tả
Lo giáp năm ruộng mạ kịp xanh đồng.

Khuya chập chờn giấc ngủ cuối mùa đông
Nhịp chày giã bánh phồng nơi đầu xóm
Hương nếp mới giữa cơn mơ nồng đượm
Tròn nét môi chơm chớm nụ xuân ngời.

Tháng chạp về nhớ quá tuổi thơ ơi
Đêm thao thức mộng đời dường xa thẳm
Từng kỷ niệm còn hằn sâu in đậm
Mong thời gian chầm chậm để tôi tìm.

Phút giao mùa thổn thức cả buồng tim
Hồn rưng rức nỗi niềm riêng tháng chạp.

Diệp Ly

CƠN ĐAU MÀU XÁM…

Đường đã tối
cơn đau dài tháng chạp
Giấc mơ đời
rỉ máu
mấy lần xuân
Đêm phủ xuống
một màu trăng
nô lệ
Những hoang hồn
đang gọi
tiếng nhân dân..
Mai rã cánh
trong vũng buồn thời tiết
Bình minh nào
mây xám
đã mênh mông…

Trung Chinh Ho

XIN MỜI CHÉN RƯỢU ĐỜI TA

Rót chén nữa, đây là ly- tuyệt- tửu
Ta mời ta như viễn khách không nhà
Ta mời ta như mời tên lãng tử
Năm mươi năm chìm nổi một đời thơ

Rót chén nữa, đây là ly- biệt- xứ
Ta mời ngươi như kẻ thiếu quê hương
Hãy uống cạn, cạn cho vừa ly vỡ
Ly vỡ rồi người còn với hư không

Rót chén nữa, đây là ly- hồi- tưởng
Đạn bom nào bùng vỡ trái tim ta
Viên đạn nào ghim vào từng cơn mộng
Cháy vào ta từng ngọn lửa quê nhà

Rót chén nữa, đây là ly- ân – huệ
Cám ơn người dang dỡ cuộc trăm năm
Ta triền miên trong suốt dòng dâu bể
Chuyện tình duyên đâu dễ chuyện đá vàng

Rót chén nữa, đây là ly- tình- muộn
Xin cùng ta uống cạn chén sau cùng
Ta dẫu biết vạn mùa thu ảo tưởng
Tình sẽ vàng trôi suốt một mùa đông.

Lê Văn Trung

CÓ MỘT TÌNH YÊU

Có một tình yêu lạ lùng quá đỗi
Người yêu người không đến được bên nhau
Cứ mong hoài đến tháng bảy mưa Ngâu
Lần gặp gỡ cũng nghe chừng vồi vội…

Có một tình yêu sao mà quá tội
Dấu xuân hồng trốn nhủi ở nơi đâu?
Anh lang thang để nghe hồn rất đói
Nơi phương người em nhớ: “hãy vì nhau!”

Có niềm riêng cất trong trái tim đau
Anh cười nụ mà cơ hồ tan nát
Ngày mai ngày mai còn gì anh tát
Đáy hồ đờì vơi cạn hết chiêm bao?

Có vầng trăng cô độc đến nhường nào
Tháng chạp bưng nỗi buồn đi chôn giấu
Đêm thấp thỏm, ngày ra, vô anh bấu
Vào thịt da kỷ niệm chửa phai màu…

Có một tình yêu em hẹn kiếp sau
Dẫu kiếp này anh đang là sa mạc
Mưa xuân ơi! Với một người đang khát
Hãy chan tình thấm đẩm- Có gì đâu!

Trần Dzạ Lữ

XIN NGHIÊNG ĐỜI XUỐNG

xin nghiêng đời xuống một lần
để nghe tôi gọi tần ngần yêu em
và nghe giấc mộng êm đềm
rơi vào giấc ngủ ngọt mềm tiếng yêu

xin nghiêng hồn với cô liêu
để nghe từng giọt nắng chiều dần phai
và từ đây những sớm mai
tôi còn đứng đợi bóng ai lần về

trong từng giọt nắng đê mê
xin nghiêng đời xuống mà nghe tự tình
nhỡ mai dù tắt bình minh
vẫn còn một cõi nhân sinh dịu dàng

đôi chân dù có nhỡ nhàng
hãy còn tim đập rộn ràng bên em
và xin trong cõi đời riêng
một lần tôi được hồn nghiêng đợi mình…

nguyễn minh phúc

ĐĨA MÙA

Tôi khất thực mùa tôi
Trên chiếc đĩa màu xanh
Nơi em mang hình hài loài bướm lạ
Đậu trên cánh hoa vừa xám
Tiên tri một mùa đông
*
Tôi khất thực niềm vui trên những hạt nắng thong dong
Cứ dịu dàng rơi
Cứ dịu dàng ngã mình bâng khuâng cánh gió
Em an nhiên như cỏ
Xanh trong đôi mắt mùa xanh
*
Tôi khất thực hình hài mùa xuân
Trong vòng tay của phố hân hoan
Nơi tháp chuông ngân lên khúc thánh ca mầu nhiệm
Tôi khất thực con đường
Mang dấu chân hoài niệm
*
Nghiêng triền khói biếc xanh
Tôi khất thực mùa em
Chạm lời khấn nguyện
Em lần tay xâu chuỗi. Có đợi tôi về
Kết mùa xuân?

Quỳnh Nga

Quán Thơ Hư Vô. Xuân Canh Tý – Year of the Rat


LẠC XUÂN

Tóc thả lưng chừng khoe dáng Tết
Trên vai em thuở mới xuân thì
Vạt nắng chờ ai thơm lụa biếc
Ngập ngừng theo mỗi bước tôi đi.

Như lữ khách một chiều qua phố
Lạc vào tà áo phất phơ bay
Còn nghe lạ lẫm mùi con gái
Bên vườn xuân mai bỗng rụng đầy.

Em ngọt ngây tựa chùm hoa phấn
Rắc hương cho thắm nụ môi trần
Tôi có phủi bụi bay trong mắt
Cũng đâu kịp thấy bóng tình nhân!

Mà có đôi lần em thấp thoáng
Như tà áo mỏng lẫn vào mây
Đến khi ngoái lại thì em cũng
Ngọn tóc thề đã chấm giêng hai.

Hồn tôi như thể mây và gió
Thổi nắng tơ vàng phơi áo em
Thì trong mỗi thoáng hương bay đó
Là chút buồn tôi ngan ngát xuân…

Hư Vô

NHỮNG ĐỒNG TIỀN MỪNG TUỔI ANH

tờ bạc mới em cho làm vốn liếng
của đời nhau may sẽ đẹp sau này
chỉ mấy mươi đồng mà nghìn kỷ niệm
mỗi xuân về nỗi nhớ hắt hiu bay

anh thuở đó sớm mê loài ảo tưởng
ngó quanh đời chỉ còn chút tình em
nên xuân đến cũng khuây sầu phiêu lãng
giọng em cười như có tiếng chim khuyên

em thuở đó lòng thơm hương cỏ dại
chiều ba mươi đã thấy được mùa xuân
mấy chục bạc cũng ân tình nhân ngãi
xin anh thêm một tuổi để em mừng

lời chúc năm xưa mong anh hạnh phúc
đã bao năm đâu chịu đúng như lời
anh làm chết nơi em từng nguyện ước
nên tình yêu từ đó cũng xa vời

anh còn giữ những đồng tiền mừng tuổi
vốn liếng này đâu giúp mộng giàu hơn
mỗi xuân sang mỗi phai màu giấy mới
và trong anh là những sắt se buồn…

Hoàng Lộc

XUÂN VỀ

Xuân về trên nụ môi hôn,
Gót sen e ấp tim dồn đập nhanh…
Xuân về chim hót trên cành,
Cho ta hy vọng tin lành ngày mai…

Xuân ơi sao vẫn miệt mài,
Người đi xa mãi cho dài nhớ thương.
Xuân ơi, guốc mới trên đường,
Quê người xuân vẫn ngày thường không xuân.

Đợi người mai nở bên sân,
Vàng lên màu áo đường trần cưu mang,
Đợi người áo lụa muộn màng,
Tình ơi xuân cũ còn vang tiếng cười.

Xuân về sao chẳng ai mời,
Ôm xuân để ngỡ đất trời riêng ta …
Xuân về lòng bỗng xót xa,
Nụ tầm xuân nở bên ta không người …

trầnthịminhchâu

MÙA XUÂN HOA TRẮNG
(Nhớ Đà Lạt mùa xuân đầy hoa ban trắng nở)

Ai đem hoa ban giữa rừng Tây Bắc
Về điểm trang cho thành phố mù sương
Thiếu tiếng khèn giao duyên tình đôi lứa
Vẫn nồng nàn hơi thở đất phương Nam.

Em đem cả mùa xuân về phố núi
Nghe lòng mình xao xuyến gịọt sương mai
Từng sợi nắng vàng tươi màu áo lụa
Thả bên đồi đàn bướm ngất ngây bay.

Tôi trở lại ngày cuối năm phố núi
Ngỡ lòng mình lạc giữa chốn đào nguyên
Hoa ban nở trắng trong tình sơn nữ
Mắt mơ màng nghe tiếng hót chim quyên.

Tiếng suối chảy gởi tình tôi theo gió
Sợi tóc mềm em trói cả hồn tôi
Dáng ai nghiêng đợi bên hàng liễu rũ
Sóng ven hồ lất phất phấn thông rơi.

Lũ chim bay về gọi mùa xuân tới
Tôi lang thang tìm em trong giấc mơ
Em ơi có nghe đâu đây nhạc ngựa
Nhịp kiệu khua giòn một góc phố xa.

Đà Lạt xuân ngập tràn hoa ban trắng
Đường Quang Trung em về dưới cơn mưa
Tôi nhớ thương em qua mùa mê hoặc
Sao lòng còn thao thức những mùa xưa.

Nguyễn An Bình

MÂY VÀ TRỜI

Trời yêu được mây tình nuốt chửng
Em nuốt anh vào cõi nhấp nhô
Mây đi trời đứng còn không vững
Đổ sập trời xanh xuống đáy hồ…

Trần Mạnh Hảo

MÙI XUÂN

Gom hết ngàn bông hoa
Nên mùi xuân rất lạ
Bao nhiêu người hối hả
Nâng niu từng nụ hoa?

Khói trầm thơm lối phố
Mang cả mùi vị quê
Bàn thờ nhang thắp đỏ
Gọi người xa xưa về?

Mùi bánh chưng, bánh tét
Có vị thơm của trời
Có ngọt bùi vị đất
Và bao nhiêu mồ hôi?

Mùi xuân xa sẽ nhớ
Đếm bao lần tha hương
Đêm mùi xuân nhắc nhở
Đất quê và yêu thương….

Trần Hoàng Vy

TIẾNG XUÂN

Nghe trong nắng, tiếng xuân về rộn rã
Tiếng xôn xao reo ngàn lá bên thềm
Nhạc êm đềm vang vọng khúc êm êm
Mơn man lướt nhịp giao hoà cùng gió.

Nghe trong gió tiếng thì thầm lá cỏ
Bật chồi non đầy nhựa sống căng tràn
Đep ngút ngàn vạn vật đón xuân sang
Trên cành biếc nụ mai vàng chúm chím.

Nghe ấm áp cả đất trời nhộn nhịp
Trong vòm cây chim chiếp gọi nhau về
Chúng hẹn thề xây tổ ấm phu thê
Hạnh phúc thế! tiếng lòng người rung động!

Mùa xuân gọi cùng nhau xây nhịp sống
Em bên anh lóng lánh mắt môi cười
Qua thật rồi ngày đông rét anh ơi
Rộn ràng quá!Tiếng xuân ngàn trên lối!

Phạm Thuỳ Dung

RỪNG MƠ

Cỏ hoa trong vắt mùi hương
Chồi non lá nõn đọng sương trong ngần
Lắng nghe khe khẽ bước xuân
Tiếng chim thức dậy chuyền cành ríu ran

Rừng mơ bông tuyết dần tan
Cỏ xanh lan nhẹ che ngàn đêm say
Để quên nắng ở trong mây
Mùa xuân trong cỏ, tháng ngày trong nhau

Mượn lời gửi tới mai sau
Rót tình vào chén rượu sầu…tặng ai
Nhành mai vương giọt nắng cài
Niềm mơ như đã nhạt phai …bao giờ

Thiên Di

Quán Thơ Hư Vô 373


MÙA XUÂN TÌNH CỜ

Từ em bước tới tình cờ
Hồn tôi như thể khật khờ u mê
Trái tim đánh rớt bên lề
Mùa son phấn đã rủ rê đâm chồi.

Từ em bước vấp bóng tôi
Còn nghe lảo đảo đứng ngồi không yên
Người đâu ngang ngược ngang nhiên
Dẫm vào tôi nỗi cuồng điên bất ngờ.

Tại em bước tới tình cờ
Trời nghiêng đất lở còn quờ quạng nhau
Biển chưa kịp hóa cồn dâu
Mùa xuân lật đật bắc cầu em qua.

Nhón theo cái dáng lụa là
Có tôi lấp ló rình rà phía sau
Chắc gì em đã biết đau
Bước trên xác pháo đỏ au mắt người…

Hư Vô

NGẪU KHÚC SÔNG VÀ EM

Nghiêng phía nào cũng nhớ
Nơi có dòng sông anh
Khát một bờ thiếu nữ
Từ em giấc mộng xanh….

Nghiêng phía nào cũng chạm
Đồi tim xưa chập chùng
Tinh khôi từng hạt nắng
Trong mắt người rưng rưng

Nghiêng phía nào cũng thấy
Con nước vỗ về bờ
Theo phù sa ở lại
Đỏ lên từng cánh thơ

Nghiêng phía nào cũng gặp
Nụ hôn từ ngày xưa
Nở bừng đêm lửa thắp
Phía trái tim giao mùa ….!

Quỳnh Nga

CUỐI DÒNG SÔNG

1*

Sông lặng lẽ ngày hạn hán khô mưa
Từ đất đá hoa cỏ Bồng vẫn nở
Em lầu cao, làm sao em thấu rõ
Khách qua đò. Đò đưa khách về đâu

2*
Chèo khua nước, lãng khách khuấy sông sầu
Câu thơ cũ mênh mang bùng lửa hẹn
Giai nhân rụt rè giấu lòng hổ thẹn
Chuốt xiêm cài e ấp quãng trường mơ
3*
Hồn kẻ sĩ vong thân đường bay khổ
Gãy nghê thường vũ khúc giấc chiêm bao
Giai nhân buồn xếp xiêm y áo não
Tiếng địch chàng tức tưởi khóc mùa đau
4*
Lửa âm ỉ cháy trong trái tim sầu
Gươm lãng khách hóa vô thường mộng ảo
Giai nhân về đốt xiêm y áo não
Khỏa thân nàng hát múa cuối dòng sông

Hạ Quốc Huy

NHỚ TẾT

Nơi đây không khói lam chiều,
Mà hun đôi mắt rất nhiều nhớ thương.
Nhìn mây cũng giống quê hương,
Nhưng đây mây lặng chẳng vương sợi buồn.

Chân đi nặng hạt mưa tuôn,
Nhớ con đường nhỏ chuồn chuồn trên tay.
Ầu ơ chiếc võng chiều nay,
Chị tôi cong cả đôi vai nhớ chồng …

Ngu ngơ tai mắt dõi trông,
Hư không vang động tiếng cồng chiêng xưa.
Quê nhà tháng chạp về chưa?
Nhớ luồng gió bấc thổi tưa tơ lòng …

Hương quê ai đợi ai trông?
Như mùi đất mới thơm xông đầu mùa.
Nhớ xưa lộc hái trên chùa,
Sánh đôi duyên đẹp cho vừa giấc mơ.

Tết về ai đấy vẫn chờ,
Xưa khoe áo mới bên bờ đê cao.
Nhớ em tháng chạp lao đao,
Gởi hồn trong gió, Tết sao ta buồn?

trầnthịminhchâu

TỰ THÚ

Ở mọi nơi, mọi lúc
Em thường trú trong anh
Đó là điều có thật
Anh không thể dối lòng!

Ngày nắng nhớ sợi tóc
Đêm mưa thương bờ môi
Em thành Chúa, thành Phật
Trong anh khi xuống đời…

Em xa như sao hôm
Mà gần như hơi thở
Anh nồng nàn lớ quớ
Anh si mê trùng trùng…

Bởi em đi mênh mông
Bởi em về sương khói
Anh đứng như trời trồng
Vì mùi hương ngai ngái…

Có dại dột yêu người
Cũng không hề ân hận
Dẫu là lúc khánh tận
Tình yêu cũng không rời…

Trần Dzạ Lữ

TA XƯA

Ta về rớt lại ta xưa
Vàng theo chiếc lá cuối mùa thu rơi
Hoàng hôn lạc lõng chân trời
Gió ru cánh gió…tiếng đời vọng đưa

Ta về tìm lại ta xưa
Nhặt khung kỷ niệm đong vừa hồn đơn
Nhặt bao yêu dấu dỗi hờn
Hong khô nỗi nhớ…dỗ cơn đau thừa

Ta về trả lại ta xưa
Rêu phong một thuở…sầu chưa ngậm sầu
Xuân xanh nhẹ gót qua cầu
Ái ân tựa chiếc bóng câu…lọc lừa

Ta về bỏ lại ta xưa
Thềm hoang tuyết phủ…đêm thưa mộng gầy
Bếp tình lửa tắt…tro bay
Men đời chuốc cạn…đắng cay…vô thường!

TT-Thanh Trước

THÁNG MƯỜI HAI.

tháng mười hai với những vầng mây xám
tháng mười hai sao ngày cứ buồn buồn
thèm co cụm trong chăn chiếu ấm
ngày lướt qua thở những hơi sương…

tháng mười hai
đàn sẻ nhỏ thèm rúc vào hang ổ
sợ những ngày khắc nghiệt mùa đông
sợ đường bay tuyết rơi trắng xóa
sợ những lúc bão giông..

là tháng cuối trong năm
em trộn lẫn với dòng người xa lạ
giữa đám hàng hóa Giáng Sinh sáng chóa
rực rỡ sắc màu
dáng em thu nhỏ
đôi mắt buồn ẩn số á châu..

tháng cuối cùng dường như qua rất mau
như em khuất chìm giữa dòng xe cuồn cuộn
tận tụy nối liền nhau
những bánh xe luân chuyển
ngày nối tiếp đêm thâu
những vòng đời yên lặng
tan hợp chảy về đâu?

tháng cuối năm
nhớ một ánh nắng xuân
thật êm đềm trên những vồng hoa cải
gió xuân vờn trên những bông cỏ dại
em gội đầu mùi bồ kết thơm chanh
ngọn nắng xưa ôi nắng rất mong manh..

Thục Uyên

LÀ EM

Là em ngày xưa cá tính
chẳng muốn nép vào bên anh
lá xanh trên cành dần úa
lòng người mấy khúc loanh quanh

Xin không mềm như tơ lụa
chợ quê người vãn chiều rồi
mùa này nhiều sương muối đổ
sau vườn lộp bộp cau rơi…

Diệp Hoàng

NẮNG CHIỀU ĐÔNG

Nghe xao xuyến lời của chiều gió rối
Lời của mây về đậu giữa hoàng hôn
Lời của nắng vàng phai tà áo mới
Lời của sương như lệ ngát môi nồng

Nghe xao xuyến mùi hương chìm trong lá
Lời của chim ngái ngủ gọi như mơ
Lời của khúc tình xưa về ru rất nhẹ
Lời của nghìn năm ngà ngọc câu thơ

Em đâu đó mà nghe vàng câu hát
Chiều mùa đông trải nhẹ nỗi chờ mong
Em đâu đó mà lòng tôi xanh ngát
Tình trăm năm tha thiết bến Trà Giang

Nghe câu hát mà lòng tôi ươm nắng
Nắng hoàng hôn vời vợi nắng chiều đông
Em đâu đó mà chiều rơi rất lặng
Chiều rơi vàng thương nhớ giữa mênh mông

Tôi ngồi nghe cả đất trời xao xuyến
Bước chân tình xa vắng như chiêm bao
Giọt nắng chiều đông thơm mùi hò hẹn
Dòng nắng tình ơi chảy mãi về đâu.

Lê Văn Trung

Quán Thơ Hư Vô 372


C1CE7AB5-6965-45C1-B97A-33136EB9AD55

DẤU ĐINH

Chúa đã chịu chết trên cây Thánh giá
Để cứu chuộc loài người khỏi hư hao
Anh đóng đinh em vào đời vàng đá
Cho trái tim chảy giọt máu ngọt ngào.

Em có chạy trời cũng không khỏi nắng
Bởi em là tặng phẩm Chúa cho anh
Cánh cửa thiên đàng không còn ổ khoá
Từ ngày Thánh Nữ bước xuống trần gian.

Sẽ không còn lạc nhau dù thất tán
Dấu đinh trên da thịt dễ gì tan
Anh lùa hết mây đan vào trong nắng
Ướp trầm hương cho áo cưới thêm vàng.

Để tên em tan vào anh hôn phối
Lần nầy đâu dễ chạy nổi khỏi anh
Đã đợi chờ nhau từ em tiền kiếp
Nụ hôn đầu vừa kịp Chúa giáng sinh….

Hư Vô

NIỀM TIN

Mây trời và khói quyện nhau,
Chiều buồn bịnh viện còn nhau bao ngày?
Giáng Sinh đang đến nơi này,
Mà lòng hụt hẫng ơ hay em buồn.

Cũng đành giọt lệ vẫn tuôn,
Đớn đau thể xác nhưng hồn bình an
Bao lời chúc phúc sẻ san,
Được thương yêu lắm, thiên thần hai vai.

Niềm tin tươi sáng ngày mai,
Nỗi đau sẽ hết, đời cài hoa xanh.
Nhìn lên Thập giá gian nan,
Trần gian xin Chúa bình an mỗi ngày…

trầnthịminhchâu

NỤ HÔN ĐÊM NOEL

Đêm Noel! Đêm Thánh An lành!
Nhớ vô cùng tuổi trẻ tóc xanh!
Anh nắm tay em đi Thánh Lễ
Nụ hôn tình đắm đuối môi trinh…

Đà Lạt ơi! Sương lạnh đồi thông
Con dốc trữ tình em nhớ không?
Anh duội gáy em hôn cổ nõn
Đêm Noel! Đêm Thánh Vô Cùng!

Ngày ấy qua rồi không trở lại
Giáo đường in bóng mộng ngày xanh
Em ơi! Đêm Thánh xưa tình tứ
Dẫu chốn quê nhà lửa chiến tranh.

Ôi gió trầm hương hồn âm nhạc
Đêm Vô Cùng! Ướt sũng hồng ân!
Đêm Thánh ngàn thông Thiên Sứ hát
Lời Tình Yêu dịu ngọt vô ngần!

Đêm Noel! Đêm Thánh An lành!
Mùa đông năm ấy thuở tóc xanh
Nụ hôn thần thánh trong lòng Chúa
Chuông nhà thờ ngân mãi hồn anh.

Trần Thoại Nguyên

SÀI GÒN CŨNG RÉT

Sài Gòn về sáng đắp chăn
Nhớ xưa mẹ cuốn ta bằng rạ rơm
Canh dài rét buốt thèm cơm
Mẹ ta giờ đất đã đơm bát đầy

Sài Gòn len dạ đâu đây
Kéo cho kín cửa sợ mây ùa vào
Mây giờ lạnh buốt chiêm bao
Mẹ nằm ngoài ruộng nước bào rét run

Mẹ là ngọn khói đống hun
Hồn con vừa nhóm gió ngùn ngụt khuya
Gối ôm co quắp úp thìa
Ai còn đống rấm thì chia với mình

Trong này rét cóng bình minh
Mẹ ơi gió bấc ngoài mình hú con
Phải em là rét Sài Gòn
Nhắc thầm gió bấc, gió còn phải yêu…

Trần Mạnh Hảo

NHỚ GÌ- NHỚ GÌ
NHỚ GÌ ĐÂU!

cũng biết em đi không về nữa
hoa lay thương lại cánh tay gầy
ai hỏi em cười che nửa miệng
lỡ rồi hoài vọng ngó xiêng tay

thuở ấy em cười chưa rõ nét
có nghe cũng chỉ thoáng dư vang
mùa mưa sáo không còn chổ đậu
chỉ thấy riêng em đứng lấp ngàn

hỏi vọng ngày qua cơn gió thoảng
vui chân nẻo chợ níu vai về
mới đó mà xa xôi cách trở
mỏi cổ trông hoài cũng mê mê

nắng dạt qua sân chiều cứ đợi
đợi em đợi cả bóng trăng sầu
thoáng nước loáng đầy tay múc tưới
hoa cau rụng bẹ buổi hương đầu

còn chút mây bay về cuối xóm
nhớ gì- nhớ gì- nhớ gì đâu.

Huỳnh Liễu Ngạn

THÁNG CHẠP

Chùm hiu quạnh lách mình qua kẽ hở
Tháng chạp buồn. như chiếc que diêm
Châm sợi khói. con ong rời rã tổ
Cánh hoa xưa. còn đó. nhụy ưu phiền…

Và tháng bảy theo mưa về lá nhỏ
Bước thu xa thong thả nhịp dương cầm
Cung phím cũ xăm hồn tôi xước đỏ
Xót dịu dàng trên từng vết gai đâm

Ngằn ngặt nỗi nghe niềm trôi ngan ngát
Vói được gì? hay chỉ mắt môi xa
Chim hót khống trên lưng chiều sa mạc
Rót vào mưa từng nốt mộng la đà

Chào giá lạnh. linh hồn tôi. vết bỏng
Trả lại em ánh mắt thuở nghiêng vành
Trên bàn tiệc chiêm bao bày biện sẵn
Có một người ngồi nhắp vị tình không

Chào tháng bảy, chào em. tôi, tháng chạp
Dưới chân mưa là bọt nước sương đời
Chiều đông hạn nhón mình trên đỉnh thác
Ngó mây trời. chợt nghe tiếng gì rơi…

Sơn Nguyễn

MỘT ĐÓA TRẦN GIAN

Trong vườn đêm ấy trăng vừa nở
Một đóa trà mi bừng ngát hương
Trăng biếc thơm như lòng khuê phụ
Ái tình mỏng quá, mỏng như sương

Ủ giấc mơ mềm đêm tóc rối
Vòng tay lạnh nhớ gió vàng thu
Gối lệch nghiêng hoài bên cõi mộng
Nhớ gì quay quắt một câu thơ

Hình như đêm ấy trăng hàm tiếu
Hình như lòng xuân chưa mãn khai
Ai ướp vào trăng màu nguyệt thắm
Ai ươm vào trăng mật ứ đầy

Em về đêm mỏng tình như lụa
Em về trăng thơm mùi hương trầm
Cho tôi vẽ nốt màu thiên cổ
Một đóa trần gian còn nguyên xuân.

Lê Văn Trung

BÀI THÁNH CA MÙA ĐÔNG

Về ngang nhà thờ cũ
Một ngày trước giáng sinh
Chợt thấy lòng bối rối
Dưới ánh đèn lung linh.

Chuông ngân như giục giã
Trong gió lạnh mùa đông
Vang lên lời ân sủng
Thiên chúa xuống dương trần.

Ngọt ngào hơn trái cấm
Những mê lầm thế gian
Trong trái tim thánh nữ
Có bao điều hồng ân?

Chúa từng xuống làm người
Vai oằn lưng thánh giá
Bao oan khiên cuộc đời
Sao tôi mang tất cả.

Trời treo đầy sao sáng
Tiếng kinh cầu nhiệm mầu
Trong lòng người ngoại đạo
Có cứu rỗi đời nhau?

Bước chân vào quá khứ
Lỗi lầm tôi vương mang
Em bay trong ảo mộng
Bài thánh ca mùa đông.

Nguyễn An Bình

TRÊN CÁNH ĐỒNG HOA SEN

Tôi thấy em về trong câu ca dao
Mẹ hát ru mùa nước lũ
Bài ca cho những ngày tháng cũ
Còn vang lên giai điệu trái tim…

Tôi thấy em về và giấc mơ bay lên
Em hóa loài chim hạc
Sải cánh vào chiều ngơ ngác
Gọi về phía quê hương!

Tôi đi đêm thành phố ngủ quên
Đôi mắt ướt ngọn đèn vàng heo hút
Còn một tôi và đêm trầm lặng
Trên vai thơm ngát những mùa sen…

Tôi thấy những bàn chân lấm lem
Mùi bùn non xa xứ
In dấu chân em mùa thiếu nữ
Trên cánh đồng hoa sen….!

Quỳnh Nga

Quán Thơ Hư Vô 371


ĐƯỜNG TRẦN

Tại sao tôi ở chốn này?
Trăm năm cũng chỉ loay hoay lần quần
Có đi hết đoạn đường trần
Chắc gì trả dứt nợ nần cưu mang.

Quẩy quằn một gánh nhân gian
Hồn nghiêng theo mỗi dấu chân tội tình
Bước qua chưa khỏi bóng mình
Trong thiên tai đã tượng hình hư vô.

Dọc ngang mê lộ xô bồ
Thả buồn theo xác lá khô vào đời
Cho đầy một chuyến rong chơi
Ngó quanh quất chỉ còn tôi dọc đường.

Dẫm trên phiến đá âm dương
Nở ra một đoá vô thường dưới chân
Chạy đâu ra khỏi đường trần
Vì em, tôi được thêm lần đầu thai…

Hư Vô

MẶC KHẢI

Là sương biếc. Ân cần tôi chút lá
Phiến môi xanh là tặng phẩm bên trời
Ngàn cây cỏ lướt tuôn về bến lạ
Chép nồng nàn lên chiếc lá vàng rơi

Là ngọ thắm. Từ tâm tôi chút nắng
Thắp hồn nhiên lau mắt lệ cho người
Ngàn cánh mỏng đi về trong băng lạnh
Dấu chim hồng xanh suốt tận mù khơi

Là bóng xế. Chở chiều về muôn dặm
Nắng buông rèm nghe lớp lớp trầm hương
Thì em hỡi! đỉnh cao là vực thẳm
Bến trăm năm là khoảnh khắc trên đường

Là đêm trắng. Đã châm đầy bóng tối
Cho môi khuya tình tự với vô cùng
Trên thập giá tiếng bình minh vẫy gọi
Cõi phiêu bồng là vạn nẻo vô chung

Chào biệt nhé! Chén tình nhân dốc cạn
Chút trần gian xin trả lại cho đời
Khi giai điệu lịm dần trong khúc hát
Phía chân trời cong vút một làn môi…

Sơn Nguyễn

NHỚ…

Đêm đã hết và một ngày sắp đến
Nắng rồi mưa – mưa nắng cứ thay mùa
Con đò nhỏ ngày nao còn cập bến
Vẫn đợi chờ – người chẳng biết về chưa?

Đời thế đấy – bình minh là buổi sáng
Và hoàng hôn tắt nắng là buổi chiều
Chiều và sáng trôi hoài trong ngao ngán
Thơ bay rồi chỉ còn lại chữ yêu

Yêu là ghét – giận hờn và chờ đợi
Là mong manh dễ vỡ như pha lê
Niềm mặc khải xa xôi và diệu vợi
Sao ta còn chìm mãi giữa cơn mê…

Hồ Chí Bửu

TÌNH SẦU

hôm kia rất buồn tưởng chừng chết được
ngỡ hôm qua sẽ đỡ buồn hơn
vậy mà hôm nay lại buồn hơn trước
mới hay rằng nỗi buồn chẳng trôi xuôi như dòng nước
lúc lớn lúc ròng để biết chuyện trầm luân.

bây giờ anh buồn như buổi đầu lưu lạc
nhớ từng con đường từng dấu chân em bước
nhớ buổi anh ngồi trông ra ngõ trước
đợi bóng em về lấp lánh hương bay.

ngày anh đi không muốn nói chia tay
sợ điềm trời báo điều bất trắc
điềm chưa báo mà cách ngăn là sự thật
bởi tình sầu vô tận đã vàng bay.

anh trót sống trong thế kỷ mù
nên công lý được đo bằng nấc thang danh vọng
đất nước oằn vai gánh cơn thiết thống
hỏi lòng nào yên ổn để ấp yêu!

Đức Phổ

TIỄN MÙA

Tiễn mùa…
theo dấu tàn phai
Rêu phong từ thuở vàng tay khói chiều
Nhạc sầu dỗ giấc hoang liêu
Ru tình lạc lối bạc phiêu gót đời

Tiễn mùa…
theo xác lá rơi
Câu thơ héo rũ đọng lời phôi pha
Vần gieo âm điệu xót xa
Nửa lưu luyến nửa nhạt nhoà tình thu

Tiễn mùa…
bên dốc sương mù
Lăn theo nổi nhớ…thiên thu dỗi hờn
Đông về bấc thổi từng cơn
Nụ yêu rã cánh…có còn tơ vương?

TT-Thanh Trước

SÀI GÒN VÀ TÌNH YÊU EM

Cứ như trời Huế vào đây
Để Sài Gòn tinh mơ se lạnh
Em ra đường khoác thêm áo ấm
Hóa dịu dàng Tôn Nữ nào đây?

Tháng giêng Sài Gòn mà có mưa bay
Trong mắt ai thành chiều Vỹ Dạ
Qua cầu Thị Nghè trút hết đắng cay
Khi gặp nhau không còn xa lạ…

Nhấp ly cà phê dưới tàn bóng cả
Của hàng cây nhạc ngựa ven đường
Tự dưng ấm lòng khách lữ
Một thời yêu cô gái Sài Gòn!

Một thời nào ta cứ lang thang
Đời vô định trước ngả năm ngả sáu
Khi không mình thành chồng vợ
Em về xứ Huế cùng anh…

Bây giờ tóc đã thôi xanh
Sài Gòn vắt vai thêm những cư dân
Anh vẫn không quên tháng giêng ngày ấy
Nắng vàng hanh trước ngõ nhà em…

Mình về không có trầu têm
Không có pháo hoa ngày cưới
Nhưng tấm lòng trước sau như một
Thủy chung gần hết trăm năm!

Trần Dzạ Lữ

MIÊN KHÚC HẠ…

Cứ để nắng bên hiên phơi sắc đỏ
Hạ sẽ về nhóm lửa phượng bừng lên
Con mắt phố lim dim rời quán trọ
Đợi mưa phùn từ buổi ấy gọi tên

Ta như kẻ du miên vào mê đắm
Từng ngón gầy chạm nốt hạ xanh trôi
Chiếc lá cuối ám ảnh chiều đỏ nắng
Lá khát mùa lá đợi một cuộc rơi!

Quỳnh Nga

ĐÊM HÀM LUÔNG

Ta đứng hững hờ say giữ chợ
Viết bài thơ giã biệt tình đời
Xòe tay hứng từng tia nắng vỡ
Nở nụ cười che ngấn lệ rơi!

Ta mang theo vầng trăng em gởi
Đợi ngày về nối nhịp sông Tương
Trăng nũng nịu khi hờn khi dỗi
Thơ ngâm ngùi lúc tội lúc thương

Đêm trải mộng trên đồng lúa trũng
Thơ cạn bầu “nước mắt quê hương”
Tối tháng Tư tình buồn trăng rụng
Thương từng chùm đom-đóm ngậm sương

Đêm Hàm Luông nằm chờ ra biển
Nghe tắc-kè chắc lưỡi băn khoăn
Tiếng lũ ếch huềnh-hoang đáy giếng
Hợm khoe mình khiêng nổi vầng trăng…

Sông Cửu

ĐÁ BUỒN

Hòn đá đã lăn vào cuối dốc
Tôi còn đứng mãi ở lưng đồi
Gió thổi chia phôi từng sợi tóc
Soi xuống trần gian một bóng tôi…

Ngoảnh lại mùa thu rừng lá rụng
Chiều buông đuổi nắng ngủ sau đồi
Đá gửi nhớ thương về đỉnh núi
Mây vẫn vô tình lãng đãng trôi…

Núi cũ đồi xưa giờ xa quá!
Thôi đành chăn chiếu với sương đêm
Cứ ngỡ lạnh lùng như sỏi đá
Tương tư đá khóc cỏ xanh mềm

Đất,Trời còn trách đời chia cách
Thân phận nhỏ nhoi Đá với Người
Ngần ấy năm rồi ….tim hoá thạch
Đêm buồn rưng rức giọt mưa rơi…

Mực Trắng LT

Quán Thơ Hư Vô 370


HỒN NƯỚC

Hồn tôi như mặt nước
Để em khuấy chân vào
Còn nhấp nhô ngọn sóng
Là tôi còn biết đau.

Chỗ trái tim nương náu
Dường như đã bấp bênh
Em không là chiếc bóng
Tôi đâu có gập ghềnh!

Trong mắt em lênh láng
Giọt dã tràng xanh xao
Lăn lóc vào quá khứ
Cho tượng đá bạc đầu!

Trăm năm chờ rêu phủ
Mình đã già như nhau
Em có là biển cả
Thì cũng bao la sầu…

Hư Vô

SOI BÓNG CỘI NGUỒN.

Tôi về soi bóng cội nguồn
Thấy trưa mẹ hát điệu buồn ca dao
Khóm tre kẽo kẹt bờ ao
Thấy em khoe áo dạt dào nắng xuân

Hàng cau ngõ trước bâng khuâng
Hoa trang rụng khắp đường trăng em về
Hương rơm rạ ủ đê mê
Nghe như tiếng bước ai về với nhau..

Nhớ cha tấm áo bạc màu
Bàn chân chai sạn sậm màu áo cơm
Buổi chiều mẹ nhóm lửa rơm
Mắt mẹ hong khói hoàng hôn nhạt màu

Quê hương ơi mối tình đầu
Tiếng mẹ tha thiết ví dầu ầu ơ
Con còn lưu lạc bơ vơ
Mẹ ngồi ru võng con. chờ trăm năm.

Thục Uyên

GIANG HÀ TÓC BAY
1*
Sáo kêu
rầu rĩ nỉ non
Hai mê một tĩnh chính hồn ta đây

Hồn ta nương gió về mây
Thân ta đã nhập vào cây bạch đàn

Những đêm trăng muộn về sang
Tiếng khuya xào xạc ngỡ ngàng tiếng thơ

Bạch đàn bên Linh trang nở
Muội sang sông rồi huynh ở với ai
2*
Sáo kêu
nức nở trang đài
Hồ như giòng lệ về phai áo tà

Nhớ người đầy bát lệ sa
Nhớ tôi hiu hắt giang hà tóc bay

Hạ Quốc Huy

TIẾNG RU TÌNH

tôi ngủ say trong tiếng ru tình
vết son môi đỏ ngực tâm linh
đường răng ai khuyết da ngôn ngữ
thơ bật trào lên tượng bóng hình.

em ru tôi nửa trái đất xa
đìu hiu nhau một thiên đàng hoa
ầu ơ hơi thở từ tinh thể
tràn xuống mặt tôi nét mặn mà.

ca dao đêm sướt cây lá tôi
ràn rụa mùa thu buồn phương trời
em quấn tôi bằng dây hạnh phúc
buộc chặt tình nhau giữa góc đời.

ầu ơ ơi, em ru tôi ngủ
ngực rụng trên vai lời thơ êm
tôi rụng trong em hồn địa ngục
trần trụi chia tình trong cõi đêm.

tiếng ru em vút tôi bay cao
đâm thấu mây, vỡ tinh cầu sầu
vết môi ai dấu đường răng khuyết
những dấu răng quá đỗi ngọt ngào!

Phạm Hồng Ân

TRỞ VỀ / VỀ ĐÂU

Khi trở về tìm dư âm ngày cũ
Vàng son rơi mộ gió đề tên
Dúm tuổi nhỏ khóc vùi trong trí nhớ
Lạc mùa thương rụng xuống giữa trời quên

Cơn bão quét lối mòn bay xa lắc
Phố âm hồn đá nhấp nhổm tư duy
Kìa ngọn lửa của một thời trăng mật
Đã vô tâm đốt cháy mộng xuân thì

Khi trở lại bới xô bồ tìm vết
Tiếng dế nào xuyên thấu cõi thơ ngây
Đàn đã vỡ dư âm già đã chết
Bài tình ca chở kỷ niệm lưu đày

Kìa những tháp nguyên sơ chờ phục dựng
Ngậm bồ hòn u uất ngắm ban mai
Sân khấu đời hề tràn lên dậy sóng
Khán giả hề cứ mặc diễn xong vai

Vò chuyện cũ vùi dưới rêu chờ mục
Cạn chén buồn cay đắng rót vui thêm
Bước lếch thếch đếm cô liêu tàn tích
Cầu vồng mơ hiu quạnh bắc qua đêm…

Lưu Xông Pha

KHÔNG BẮT ĐẦU KHÔNG KẾT THÚC

Không giây bắt đầu không giờ kết thúc
Tàng thức từ đâu xuyên thế giới tìm
Đêm tri ngộ phía không miền tối sáng
Hiện hữu đất trời tái lập một giấc mơ

Khi hoàng hôn vắng mặt gọi tên
Là lúc bình minh ngọt ngào dâng hiến
Khi tia nắng cuối ngày khánh kiệt
Là lúc đất cùng trời tận thế một bờ môi

Đêm đã cài then chặt búi tóc mây
Vó ngựa chinh phu xuyên thành phá cổng
Khi hai nhánh đời chảy vào sông rộng
Hoá một dòng chưa kịp đặt tên

Cầm chiều ra phơi khoảng nhớ không tên
Gói nụ hôn khuya giấu mùa trong gối
Phía trăng muộn hai bóng đời chìm nổi
Đất mở màu xin đợi buổi tàn tro.

Thụy Sơn

HAI KHỔ THƠ THỜI DẠY HỌC

thuở đó em yêu ta một thầy giáo trẻ
tình như cây xanh cửa lớp sân trường
khi ta giảng đoạn Kiều mê Kim Trọng
tim học trò em cũng biết rung chuông

bây giờ chắc em quên thầy giáo trẻ
lời cầu hôn ta gửi đã bao năm
em có nhớ đoạn Kiều mê Kim Trọng
ta giảng thế nào tình cũng vẫn mù tăm

Hoàng Lộc

XIN TRẢ LẠI CHO NGƯỜI

Xin trả lại cho người
Giọt đắng ướp tim tôi
Cả lời gian lời dối
Chưa héo trên bờ môi

Trả lại hết người ơi
Cả mắt môi nụ cười
Bao yêu thương hờn dỗi
Giờ mất nhau thật rồi

Xin trả lại cho người
Ngày tháng bước chung đôi
Ta bên nhau ngàn lối
Thương nhớ lên đầy vơi

Trả lại hết buồn vui
Từng đêm đếm sao trời
Ngày đong bao kỷ niệm
Giờ đành chia đôi nơi

Giờ đành chia đôi nơi
Đường tình quá xa xôi
Chẳng mòn đau chờ đợi
Đường tôi về mưa rơi

Tình không như là thơ
Chẳng đẹp như giấc mơ
Trăm trăm duyên tình lỡ
Thương con tim dại khờ

Chỉ tại tôi ngu ngơ
Người quay mặt hững hờ
Tình ơi xin trả hết
Giờ còn những tàn tro.

Phạm Thuỳ Dung

EM ỔN MÀ

Ơi anh à… em ổn… chẳng sao đâu
Đừng bận tâm đừng nhọc lòng anh nhé
Em đã lớn không còn là cô bé
Hay khóc nhè khi có chuyện không vui

Em ổn mà em chẳng có sao đâu
Anh nhìn xem em vẫn cười đấy chứ
Em đã không còn một mình tư lự
Không đợi chờ, không tha thiết việc chi

Em bây giờ chẳng than thở sầu bi
Không buồn đau dù chuyện gì đi nữa
Trái tim em đã dần dần đóng cửa
Không chạnh lòng trước mây, gió, sao, trăng

Em bây giờ có lẽ đã giá băng
Thấy vô tư trước những gì được mất
Thả lòng trôi theo dòng đời tất bật
Mặc kệ đời dù mai có ra sao

Ơi anh à… em ổn chẳng sao đâu
Tâm hồn em giờ chẳng còn yếu đuối
Cho dù mai có là ngày sau cuối
Em vẫn cười trước nghiệt ngã đời em

Hương Ngọc Lan

Quán Thơ Hư Vô 369


DỰA HƠI NGƯỜI ÁO TÍM LÀM THƠ

Buồn em xoã tóc ngang gương cũ
Thấy bóng còn quen thuở dại khờ
Tôi cũng có một thời kiêu hãnh
Dựa hơi người áo tím làm thơ.

Là thoáng mùa thu trong đáy mắt
Lần chia tay không có hẹn thề
Em đứng lặng vân vê tà áo
Đếm buồn trên từng chiếc lá me.

Tôi khắc hình em bên góc nắng
Cho còn dáng dấp ở chung quanh
Bài thơ tôi viết lên áo tím
Cả đời làm chứng tích yêu em.

Lụa là có phôi phai nét bút
Thì cũng đâu chắc dễ gì quên
Bởi khi trái tim em nhức nhối
Là bóng tôi như đã gập ghềnh…

Hư Vô

EM VỀ
Thân tặng Hài Tâm

Em về trời gió lặng im,
Em đem hạnh phúc nhận chìm âu lo.
Cám ơn tình vẫn tròn vo,
Hoa yêu thương nở điểm tô cuộc đời…

Phu thê ân ái gọi mời,
Ngày vui trở lại một đời bình an.
Em về sóng lớn chợt tan,
Từng con sông nhỏ sẽ đan sợi tình.

Quấn thêm cho chặt bóng hình,
Chim quyên thôi khóc có mình bên anh.
Em về quên tiếng thở than,
Nắng pha lê đẹp bình an tâm lành …

trầnthịminhchâu

CHUYỆN HAI NGƯỜI…

Khi mọi thứ đã trở về điểm khởi
Là bắt đầu cho một cuộc chơi ngông
Ta tung hứng cuộc tình xa diệu vợi
Bằng say mê bằng mật ngọt thơm nồng

Đời là thế – cơn say nào cũng đã
Cũng điên rồ như một trận viễn chinh
Em thừa biết ta đã từng gục ngã
Trong cô đơn chỉ còn lại một mình

Ta bó gối miên man sầu cố xứ
Những chông gai đầy vẫy mỗi chặng đường
Trên lối nhỏ nhưng ít lành nhiều dữ
Ta chẳng màng – chỉ tìm chút yêu thương

Trăng phối ngẫu lung lay hồn viễn xứ
Gió mênh mang ru lại một câu hò
Ta bất chợt thấy yêu đời lữ thứ
Tình mặn nồng– Ai biết tặng hay cho…?

Hồ Chí Bửu

NHỮNG NẺO ĐƯỜNG ĐÔNG BẮC

Qua cổng thành nhà Mạc
Rêu xanh – đá đã mòn
Mấy trăm năm biển cạn
Đâu lời hẹn nước non?

Đèo Bắc Sum nắng sớm
Nhà chơ vơ bên đồi
Qua cổng trời Quản Bạ
Núi Cô Tiên xanh ngời.

Chập chùng mây tiếp núi
Đèo uốn khúc bao tầng
Trắng mùa tam giác mạch
Đá tai mèo – chồn chân.

Xe xuống ngầm qua suối
Lại leo núi vượt đèo
Đường dài xa hun hút
Vực thẳm bờ cheo leo.

Đêm Đồng Văn phổ cổ
Góc núi chợt bừng lên
Ngọt bùi từng nắm dẻ
Thơm lừng bánh thắng dền.

Phất phơ bờ lau đỏ
Từng vách đá tai mèo
Lủng sâu mù tiếng gió
Mơ hồ ai nhìn theo.

Ly cà phê Mèo Vạc
Một thoáng vội bên đường
Mã pí lèng bỏ lại
Nho Quế vẫn còn thương.

Dừng chân Thác Bản Giốc
Nước tung trắng mạn thuyền
Đứng lặng trên cột mốc
Nơi nào là biên cương?

Xuống thuyền vào Ba Bể
Ta rong chơi bên trời
Em đi cùng ta nhé
Phiêu bồng khắp muôn nơi.

Những nẻo đường đông bắc
Ngàn dặm tình – nước non
Nghe âm vang vó ngựa
Xương máu của tiền nhân.

Nguyễn An Bình

MAI RỒI XA SAIGON

Người tình ơi! Mai rồi xa Saigon
Tìm về nơi, chứng nhân tình yêu mới
Ngày còn xa, sao đi hoài không lối
Phút yêu đầu, nào dẫn lối con tim

Từng ngày qua, trên con phố im lìm
Bàn chân quen có đi tìm dấu cũ
Người tình ơi! Anh chìm giữa thiên thu
Tiếng yêu nào gõ tiếng trong sương mù

Một vòng tay có lấp ngày xưa cũ?
Một lần yêu có níu được hoang vu?
Tình ngủ quên nơi thềm xưa liễu rũ
Trái sầu nào vừa rụng một lần đau

Saigon ơi! Xin nhớ mãi duyên đầu
Một lần xa là mãi nhớ về sau
Ngày chia ly, đi tìm con hẻm sâu
Đêm sắc màu về nơi xa mãi nhớ

Người tình ơi! Anh sẽ về ngõ phố
Hàng phượng xưa có giăng mù thành cổ?
Ngày ngủ yên con tim non bến đổ
Sông u buồn chầm chậm vỗ lao xao

Hồi Bảo Xuyên

Ở ĐOẠN ĐƯỜNG CƯỜNG ĐỂ CŨ

khi qua lối phố ngày xưa
thấy anh đứng ngó như vừa thấy em
xe từ Âm Bổn xe lên
còi kêu với gió buồn thêm nỗi người

con đường qua thuở đôi mươi
thành con đường của cả đời nhớ nhung
đi lên đi xuống mấy vòng
biết ra mình cũng không còn mình xưa

mùa đông thì vẫn đang mùa
hiên nhà em cúc vàng hoa, đã tàn
mối tình từ thuở quan san
đâu đây có một tiếng đàn lạnh tanh

Hoàng Lộc

BÊN KIA ĐỜI XANH LẮM..

Tiếc chi. ngày đã cạn
Đường đã mòn. lối đi
Bên hiên đời trú tạm
Mưa gió đã phân kỳ..

Không còn ai. để gọi
Trong nhập nhằng cơn đau
Gửi vào đâu. sương khói
Một chút tình. cho nhau..

Máu qua vùng tâm thất
Chảy một dòng ly thân
Ơi. con tim mỏi mệt
Đập chi điệu muôn trùng..

Trong vô cùng của gió
Chiếc lá nào đang rơi
Nghe thương từng gốc cội
Đưa tiễn mùa xanh trôi..

Bên vách đời trắng xoá
Soi bóng mình liêu xiêu
Ngoài kia còn thưa nắng
Cơn mê đã vào chiều..

Thôi. đã tàn mộng mị
Tiếc chi một lần về
Bên kia đời xanh lắm
Đã hẹn cùng bến quê…

Trung Chinh Ho

LẠC PHỐ

Đã lâu mới về lại Sài Gòn
Tôi và thành phố đã vào đông
Thấy tôi giữa bốn bề nhộn nhịp
Vừa lạ vừa quen những con đường

Tôi về lạc giữa những buồn vui
Dấu chân ngày cũ cũng ngậm ngùi
Đi qua mấy phố dài hối hả
Nắng lên đầy chẳng thấy bóng tôi…

Tôi về lại nhớ những ngày xưa
Lang thang từng gốc phố, vỉa hè
Những trang sách ố vàng năm tháng
Tôi cũng ố vàng đời nắng mưa!

Đã lâu mới về lại Sài Gòn
Một vùng ký ức đã mù sương
Và tôi đứng bên bờ quá khứ
Lòng nghe rưng rức một nỗi buồn…

Có lẽ Sài Gòn đã xa tôi
Đâu hay từng gắn bó một thời
Đâu hay tôi đã thành xa lạ
Giữa Gài Gòn rộn rã, buồn vui!…

Sông Trẹm

Quán Thơ Hư Vô 368


6C81F1E0-41CB-4FDA-92C6-4F4BC4A034BD

BƯỚC CHÂN THÁNG 11

Em đi về bên ấy
Bỏ tôi ở bên này
Chiều gầy trơ góc nắng
Trên từng nhánh heo may.

Đâu chắc gì em thấy
Trời đất còn không hay
Bàn tay tôi lạnh cóng
Lọng cọng đếm tháng ngày.

Nghe mùa thu động đậy
Cho đầy dấu ăn năn
Em đi dù rất chậm
Nhịp guốc cũng thưa dần.

Theo chân tháng 11
Tôi lạc vào biệt tăm
Máu trong tim đã cạn
Còn nghe tiếng thì thầm.

Lời câm vang cùng tận
Lận đận một đời nhau
Em nhón gót ngoảnh lại
Cũng chưa tới đỉnh sầu…

Hư Vô

TỪ NGÀY NẮNG RÊU XANH

… Ừ thì uống nốt chiều nay đi đã
Thế nào mai ta cũng thấy mặt trời
Ừ thì uống hết một đời rơm rạ
Như muôn trùng thao thiết mảnh trăng lơi

Ừ thì hát hết một đời hoa lá
Như cỏ cây xanh biếc ở trong vườn
Mùa hò hẹn đã chiều xanh xao quá
Mắt em buồn hay mắt phố buồn vương

Ôi thương quá nắng vàng thân thương quá!
Có còn không hắt bóng ở vô biên
Ta tự cháy hết một đời như đã
Hóa hết vào xanh xưa vốn rất hiền!

Trần Thanh Dũng

LẠY NHỎ

lạy nhỏ đừng mang giày cao gót
tám chín phân thôi nhọn phát kinh
nhỏ hãy bình thường chơi dép xẹp
thậm chí chân trần cũng rất xinh!…

giả dụ nhỏ chỉ tầm mét rưỡi
mắt sao môi vậy khỏi cần xăm
với chiếc short ngang đùi củn cởn
vẫn suốt đời cứ thế mười lăm!…

số gã xui yêu làm chi nhỏ
cũng đâu hên nhỏ thích gã nờ
đứa trầy trật lề đời cù bấc
lất lây góc phố đứa cù bơ!…

oan gia ra ngõ thường chạm mặt
vô tâm nhỏ nện gót giày cao
không biết mặt đường đâu đâu cũng
mảnh tim gã vỡ khắp cùng sao!…

Nguyễn Đăng Trình

BIỆT KHÚC CHO MỘT NGÀY THU

Đi qua mùa cây nhớ lá
Lạc rừng. khản tiếng chim kêu
Lá đổ tàn quanh gốc cội
Lời chim rụng xuống đáy chiều..

Nắng úa trên tầng tháp cổ
Đàn ai. phím lạc. cung sầu
Sương khói phai mờ nhân ảnh
Người về. đã khuất đời nhau..

Đêm tạc vết thù. lên vách
Tàn khuya. soi lấy bóng mình
Nhổ dấu đinh đời. rỉ máu
Cắm vào nỗi nhớ rêu xanh..

Thôi hết. mùa tôi hoang phế
Buồn như đã chín trên ngày
Mắt đã khô ngàn dấu lệ
Tình còn đẫm một cơn say..

Buôn buốt nẻo về. gió tạt
vào chiều. trắng áo thơ trinh
Mây vẩn một thời khinh bạc
Mê lầm mòn gót phiêu linh..

Ngày tháng rót vào chén đắng
Giọt đời nghèn nghẹn môi cay
Tiễn nhau. thu vừa cạn nắng
Về thôi. giả biệt. chốn này…

Trung Chinh Ho

CÒN MÂY MÙA THU

rồi mây
còn chút nhạt vàng
xanh hư của nắng
chút tang bồng
hờ
dính buồn lên một câu thơ
đu dây cũng gập thang mờ vỹ âm
theo đuôi nhớ. vụng. huyền cầm
chuốt gầy lụy cảm
sợi trăm năm người
mây nào đã tịnh mùa chơi
gọi buồn xa ngái lạc đời hoang cư
đêm nghe lãnh
tiếng một

con chim thổ huyết
sương mù nhược vong

hoàng xuân sơn

CHO MÙA THU ĐÃ QUA

mùa thu rồi cũng qua
như tình tôi dang dở
nhặt lên từng chiếc lá
người về theo giấc mơ

mùa thu rồi đã xa
như sương mù buổi sớm
giấc mơ kia nhạt nhòa
đau tình tôi vừa chớm

có chút gì vụn vỡ
trong nắng nhạt hiên chiều
hay lòng tôi mắc nợ
cuộc tình xanh bóng rêu

người đã xa rất thật
sao tôi còn đứng đây
nghe mùa thu đã mất
ôm thương nhớ dâng đầy…

nguyễn minh phúc

TANGO CHO MÙA ĐÔNG…

Mùa đông về – heo may
Ta quen nhau một ngày
Ở nơi nào xa lắc
Tình yêu đến không hay

Chiều sương mù giăng giăng
Nỗi nhớ sao nhọc nhằn
Người nơi đầu con gió
Ta cuối trời mênh mang

Chưa – chưa hề bên nhau
Ngỡ như mới hôm nào
Hai mái đầu một bóng
Trên đường về – lao xao

Lòng ta như mùa đông
Dấu yêu một nụ hồng
Con đò xưa bến cũ
Tương tư hoài dòng sông

Ta hát bài Tango
Mùa đông và đợi chờ
Trên chặng đường thiên lý
Chỉ còn lại trong thơ…

Hồ Chí Bửu

HẠT BỤI

Ta về tàn mạt cuộc rong chơi
Dòng máu trong tim chảy ngậm ngùi
Trả nhau chưa hết mùa dâu biển
Nợ cả cơn mơ, giấc mộng người

Chữ nghĩa văn chương ôi phù phiếm
Trăm năm ta khắc đá đề thơ
Có người về lại khu rừng cũ
Nhìn thấy thơ xưa bụi phủ mờ

Đưa tay gạt từng chùm rêu mỏng
Lệ chảy trên từng câu cổ thi
Mới hay thơ chỉ là cơn mộng
Thơ chỉ là sương là khói bay

Ta về gửi áo phong trần lại
Gửi hết trăm năm trả nợ người
Hạt bụi đời ta là hạt lệ
Lăn rã rời theo cuộc nổi trôi.

Lê Văn Trung

NHỚ HUẾ

Bao giờ nhớ Huế về thăm Huế
Quê mẹ Hiền Lương xa rất xa..
Ầu ơ tiếng mẹ ru con đó
Giọng Huế u hoài ơi thiết tha..

Bao giờ nhớ Huế về thăm Huế
Hồi chuông Thiên Mụ vẫn ngân nga
Âm u nguyện, hồn ai tỉnh thức
Thiên cổ bùi ngùi lạc bước qua..

Huế đó như một nốt nhạc trầm
Như nàng cung nữ buồn thâm căn
Sầu đã dãi dầu như phế tích
Ngày hẹn quân vương đến trăm năm..

Huế đó buồn ơi những buổi chiều
Đền đài thành quách đứng liêu xiêu.
Những cánh sen buồn như lăng tẩm
Phôi pha trong chiều xuống đìu hiu

Bao giờ nhớ Huế về thăm Huế
Hoàng thành hiu hắt mộng xa xăm..
Cố đô lầm lụi như trang sử..
Trầm mặc lăn, những vết lăn trầm.

Thục Uyên

Quán Thơ Hư Vô 367


LẠ LẪM

Lạ là lạ lẫm xuân thì
Rõ là em, đâu có gì hồ nghi!
Con mắt bén ngót dị kỳ
Liếc tôi cái tội ngồi lì yêu em.

Lạ từ dáng dấp còn quen
Mới trổ mã đã hường nhan mượt mà
Em cười cho nắng kiêu sa
Bỏ tôi chết giữa lụa là như không.

Lạ làn môi tựa mầu son
Trái tim thì chắc vẫn còn nguyên si
Mùi hương con gái dậy thì
Có bùa ngải cũng chỉ vì nợ nhau.

Lạ tôi không biết lối vào
Đầu thai lần nữa còn đau kiếp này
Lần mò theo dấu chân ai
Lạ là em vẫn ở ngoài hư vô…

Hư Vô

RIÊNG TA

Mây thật thấp cho vừa tay với,
Giữ lòng – một khoảng khắc riêng ta.
Đốt nhang trầm, thơm đời trôi nổi,
Cho tiếng cười, tình bỗng thăng hoa!

Như vòng tay ôm dãy núi xa,
Giữa trời đất thân ta bé nhỏ.
Ôi cuộc đời muôn ngàn lối ngõ,
Lối nào xui khiến đã gặp nhau?

Duyên tình từ ấy đến ngày sau,
Hoa thơm kết nụ lá xanh màu…
Bốn mùa trời đất quay quay mãi,
Nhìn lại đời nhau đã về chiều!

Đời thôi xao động một chữ yêu,
Lắng đọng tâm tư nhớ rất nhiều…
Đóng cửa cài then thôi ngang trái,
Tình này cất kỹ rất riêng ta…

trầnthịminhchâu

GIẤC NƯƠNG HỒNG

Người vẫn còn đây
Mà muôn trùng kỷ biệt
Ta ảo ảnh một lần
Mà vàng vọt đến nghìn năm

Người cứ loanh quanh
Mấy trùng phiêu bạt
Khêu lại tàn tro
Năm tháng gọi vô tình

Người cứ thênh thang
Dọc đường bụi lấm
Ta quay về
Ảo ảnh thắp mùa sang

Chiều tắt bên song
Ta thương mùa trụi lá
Giấc nương hồng
Xa xước nửa vòng tay.

Dung Thị Vân

SÀI GÒN THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

Tượng Trần Hưng Đạo mất bình nhang
là khói huơng đây có, đã tàn?
là nắng ở đây thôi tím rịm?
hoàng hôn đúng nghĩa chữ hoàng hôn?

Anh hôn em nhé, người yêu quý
là gió chiều về ở cửa sông
là nắng chiều vàng trên mái tóc
là bao nhiêu nhớ rất mênh mông!

Tôi điên mà nói như người tỉnh
chớ thật bên tôi vắng – lặng – buồn
sóng bến Chương Dương dào dạt vọng
tiếng trầm tiếng bổng ngỡ trùng dương!

Ông Trần Hưng Đạo tay không mỏi
ông chỉ hay là ông đuổi ai?
“đông tựa quân Nguyên” kìa, nát vía
thì đàn chim cũng tản bầy, bay!

Tượng Trần Hưng Đạo không nhang khói
đời thật tình quên hết Thánh Thần?
có một nhà Sư đi khất thực
dừng chân ngước mặt, chắc bâng khuâng?

Thành phố bây giờ Hồ Chí Minh
nhà cao trăm thước mọc thình lình
biển dâu không chỉ hoa và cỏ
mà cái gì…đau quá…trái tim!

Trần Vấn Lệ

BỤI…

Những hạt mây vừa buông lơi số phận
Rớt xuống đời còn tắm gội mầm hoa
Những bụi bặm đang quay cuồng nhảy múa
Bỗng nhiên quang hết thảy niệm Di Đà.

Anh cõng miết mặt trời đi vạn thuở
Mồ hôi còm nhễ nhại trái tim xanh
Mây tan thẩm muôn năm hồn cỏ dại
Lưu đày hoài đọa cỏ kiếp bông tranh…

Anh những muốn như loài mây náo nhiệt
Nhốt mặt trời đẫm ướt cỏ sương khuya
Vót tiếng dế ré ran bầu khí quyển
Phơi tiếng ve lau mắt cỏ đầm đìa…

Cưỡi gió ruổi viếng thăm từng đá sỏi
Ngàn năm tù ngục tháp cổ rong rêu
Hồn quỷ mị ăn trăng và gội nắng
Sương gió ruồng khắp xương thịt hẩm hiu…

Lê Bảo

LÚC EM CẦN ANH NHẤT

Lúc em cần anh nhất
anh đang ở chốn nào
vòm trời sâu rất rộng
đất vỡ trận mưa rào

Lúc em cần anh nhất
anh hoá thành vì sao
trên thượng tầng mây biếc
mặc em đau nghẹn ngào

Lúc em cần anh nhất
anh vẫn mải tào lao
chuyện thiết tha xưa, mới
thánh thót lời thanh tao

Lúc em cần anh nhất
muốn bờ vai dựa vào
nghe một lời chân thật
cần chi điều lớn lao…

Diệp Hoàng

MÙA THU XANH TRIỀN CỎ

tôi bỗng nhớ viên xúc xắc mùa thu
nơi ký ức vàng lên từng phiến lá
cơn mưa qua ướt một thời thật trẻ
tuổi nào mềm như hạt nắng ô mai

có một mùa yêu dấu nhuộm đầy tay
nhặt ký ức xếp vàng ô cửa nhỏ
tôi với tôi sao vẫn còn ở đó
nghe mùa thu xanh lên cánh mây bay

một lần thôi em hãy ngồi xuống đây
nghe hoài niệm thơm lên trang giấy mới
nghe thổn thức như tiếng ai vọng gọi
về với nhau nhặt xúc xắc mùa thu.

đôi tay nào em lần giở phong thư
tôi gói kín mùa thu xanh triền cỏ
tôi ở đây em vẫn còn đâu đó
nghe hương trầm thơm sợi tóc em bay

Quỳnh Nga

CÀ PHÊ SÁNG

Ơ…ơ..chiếc lá me rơi
chạy theo tôi bắt bóng người trăm năm
ly chanh nóng mắt lá răm
mặt bàn vuông, cũng trách thầm …sao sao…

Ghế ngồi ly tách ngoan nào
tôi thề không nhớ ai đâu …mà hờn
gốc me là của van lơn
là thơ của mộng là thơm của tình…

Tôi lay nắng ửng trên cành
vo tròn sợi gió mong manh chớm về
vụt đôi chim sẻ bay đi
sợ tôi bứng cả cây si …đó kìa!

Nguyễn Bình

GỌI LÁ

Gọi phiến lá vàng
ngủ muộn trong cây
Cánh chuồn đỏ
lay hoàng hôn thức giấc
Nỗi nhớ cựa mình
niềm thương mở mắt
Chiều chập chờn
giăng võng gió
đong đưa

Có giọt mưa nào
trôi từ phía xa xưa
Sao khoảnh khắc
mùa đông chợt tỉnh?
Gió rủ lá lang thang…
chừng vô định
Nắng biệt cành
treo ký ức chơi vơi

Viên Chính

CHỚM ĐÔNG

Sáng nay nghe trở gió
Thoảng một chút heo may
Trời chớm đông rồi đó
Lá cựa mình lắt lay

Trời cũng thay màu nắng
Dìu dịu nhuốm hanh vàng
Ta đi trong khoảng lặng
Âm thầm đón mùa sang

Giã biệt tháng mười nhé!
Mười một đến rồi đây
Như giấc mơ ban ngày
Ôi! Không gian…huyền nhiệm.

BT Áo Tím

Previous Older Entries

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô. huvoanxuyen@yahoo.com.au

%d bloggers like this: