Quán Thơ Hư Vô 357


THÁNG TÁM MƯA VỀ

Theo chân tháng tám em về
Để nghe lăn lóc lời thề hẹn xưa
Ngọn tóc còn dính hạt mưa
Cho tôi biết, buồn cũng vừa chấm vai.

Em về trên những ngón tay
Tôi nắn nót tháng tám dài chiêm bao
Bắc câu lục bát em vào
Cầu cao nối nhịp ca dao lạc vần.

Để em còn biết phân vân
Thả đôi tà áo lưng chừng ý thơ
Hình như đâu phải tình cờ
Giở trang lưu bút bâng quơ một thời.

Em viết lẩn quẩn xa xôi
Vậy mà tôi đã nửa đời mê man
Từ em tiếng khóc ngỡ ngàng
Mưa tháng tám trôi bàng hoàng bóng nhau…

Hư Vô

MÙA NHỚ

Hái nỗi nhớ
Xâu thành chuỗi
Tôi mang treo lên vòm cây
Hái ngọn gió
Rưng rưng heo may
Đợi chồi non xanh lộc biếc …
Nghe con sóng
Vỗ vào bờ quyến luyến
Thương nhớ về đâu
Cánh cò nào
Bay qua giấc chiêm bao
Chạm mùa trăng thiếu nữ
Tôi trở về như một lần xa xứ
Xâu lên ký ức
Mùa ca dao.
Phía tôi.
Đứa học trò đã cũ
Của một thời rất xa
Về ngang cửa lớp
Mà cứ ngỡ hôm qua.
Tháng năm gọi em
Xanh lên hàng ghế đá
Tôi gọi tôi về
Từng phiến nhớ thành xưa!
Nghe ký ức xoay tròn
Như
Dấu chấm.
Còn thơm bàn tay nhỏ em vui
Tôi về chạm vết mưa mồ côi
Hỏi em
Áo trắng hay là mây trắng?
Ai thả lên trời
Cho tôi cuồng si
Em về vẽ mùa hạ xanh mi
Rơi xuống
Đêm trầm.
Một vết son con gái
Sóng sánh nhớ
Sóng sánh mùa
Sóng sánh em
Phía tôi
Đứa học trò đã cũ!

Quỳnh Nga

RƯỢU TRẦN AI

tưởng đã chết từ năm tháng ấy
ngờ đâu mãi sống đến hôm nay.
có gã nhà quê mà chơi được
cũng nhờ nếm thử rượu trần ai.

năm tháng ấy gạo châu củi quế
dân tình bụng dạ trắng ngô khoai.
lắm kẻ sầu đời đi lang bạt
tìm quên từ giọt rượu trần ai.

là anh vốn kẻ không mê rượu
vẫn nốc nghìn chung chẳng nhíu mày.
chiều hôm bỉ cực lên cơn sốt
rạng sáng trần ai chớm tỉnh say.

rượu trần ai cất từ nước mắt
và mồ hôi của triệu dân lành.
quê hương đã một thời cố quốc
lửa đốt lòng chỉ sợi mong manh!…

Đức Phổ

GIÓ BỤI CHÔNG CHÊNH

nếu có kiếp sau, em xin làm bậc cửa
làm thềm rêu, lặng lẽ đợi chân người
làm trang sách giấu một tờ thư cũ
anh bỏ quên trong góc vắng lâu rồi!

nếu có kiếp sau, em xin đừng nước mắt
một ngày thôi, đừng quạnh quẽ lúc yêu người
xin một ngày ràng buộc với em thôi
thôi đơn chiếc giữa đêm dài khuya khoắt!

một ngày giữa cuộc đời, một ngày trên trái đất
xin cận kề chồng vợ sắt son
một ngày ngọt bùi chung mưa chung nắng
bếp lửa anh nhen ấm áp mặn nồng

có kiếp sau không anh, câu hỏi quạnh lòng
chỉ có kiếp này thôi, kiếp này thôi, không thể khác
không có kiếp nào cho chúng mình chung nhau lo lắng
không có kiếp nào chung gối chung chăn

không có kiếp sau, nên bao yêu mến kiếp này
em gom góp trao anh, mong tròn thương vẹn nhớ
không thể làm thềm rêu, không thể làm bậc cửa
thì cam lòng làm tất cả …những mong manh!

thì cam lòng làm gió bụi chông chênh

Đinh Thị Thu Vân

THU CÓ VỀ LỐI CŨ CHIỀU NAY

Thu có về thăm lối cũ chiều nay?
Tia nắng muộn lạc loài trên miền nhớ
Bên phiến đá lời gió buồn trăn trở
Kể chuyện tình dang dở của thế gian.

Bước chân thu xao động xác lá vàng
Heo may lạnh miên man hồn cô lữ
Giọt sương vỡ đẫm ướt niềm tâm sự
Trải nỗi lòng nghẹn chữ chẳng thành câu.

Thu về chi cho tim héo dạ sầu
Những thề hẹn buổi đầu dần xa khuất
Mộng tàn úa nghe niềm đau rất thật
Sông Ngân Hà gãy mất nhịp cầu Ô.

Mảnh trăng non canh vắng lạc đáy hồ
Nhờ bóng tối lau khô dòng lệ mặn
Đò lỡ chuyến ước mơ vùi khoảng lặng
Mỗi tên người gánh nặng đã ngàn đêm.

Thu có về chỉ để xót xa thêm…

Diệp Ly

SÁT NA…

Không phải mộng – tình mình là có thật
Không phải mơ – tình đẹp giống như mơ
Mơ và mộng một điều ta sợ mất
Một mối tình mà đã kết bằng thơ

Trong vũ trụ nhiều vì sao lấp lánh
Nhưng sao em mãi sáng ở thơ ta
Ta đón nhận như một điều ngộ hạnh
Như hồng ân cho từng một sát na

Những bí tích của một đời hằng sống
Ta thụ ân cho trọn hết kiếp người
Cảm ơn em – lời thơ bay lồng lộng
Rớt về người một mật ngọt tinh khôi…

Hồ Chí Bửu

NGƯỜI CÓ VỀ LỐI XƯA

người có về lối xưa
nhớ tình tôi một thuở
thương những mùa thu mưa
ngập hồn tôi trăm lối..

chiều thu vàng thương nhớ
hoa dại tràn dốc mơ
cầm tay người bở ngỡ
mây đậu xuống vai chờ

nhặt mùa thu đến vội
sao nghe lòng bâng khuâng
chiếc lá vàng mê mải
mang tình tôi hiến dâng

nụ hôn nào đọng lại
giữa môi người thanh tân
đến bây giờ vương mãi
trong giấc mộng bao lần..

chắc gì người còn nhớ
mấy phương trời mây bay
mùa thu vàng dang dở
hoa rụng xác rơi đầy..

…tôi về qua lối cũ
nhặt từng cành hoa rơi
nghe tình xưa yên ngủ
tìm đâu …
bóng một người…

nguyễn minh phúc

NGỌN GIÓ LIÊU PHƯƠNG

Tháng tám về
em nhớ mùa vàng rụng
Từ chia ly biền biệt
trắng bao ngày…

Anh có biết
bao xác hoàng mùa thu em đã khoác
Từ buổi phôi ly
năm tháng lụy miên trần

Hôm nay tháng trở mùa xanh giấc
em ngác ngơ nhặt lại tuổi xưa mình
đâu những bài thơ anh
Đã bao khuya huyền tích

Mùa thu ơi
đếm giùm em những lá vàng thiêu quạnh
Vì tình yêu mình
là cõi mệnh mong manh

Tháng tám về
ngọn gió trải liêu phương
Liệu có ấm
đôi bàn chân lữ thứ.

Dung Thị Vân

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô. huvoanxuyen@yahoo.com.au

%d bloggers like this: