Quán Thơ Hư Vô 288


NÉT CỌ

Tìm em nơi đâu, giữa dòng người lạ?
Ngã tư Phú Nhuận, phố đã quen tên
Hay ngược Chi Lăng dài thêm Gia Định
Đợi chờ nhau Quán Nhớ để không quên.

Nơi tách cà phê khuấy hoài vẫn đắng
Cho nụ hôn đầu ngọt giáp dung nhan
Một sợi tóc rớt vào anh, côi cút
Anh mang vào đời còn có chút em.

Rồi xa nhau cũng từ con phố đó
Dáng em nhỏ dần tan giữa đám đông
Trả lại anh giảng đường chiều trơ trống
Họa thất nghiêng theo ngọn nắng bên song.

Bóng trải ngang vai đường cong dốc ngược
Nét son buồn lãnh cảm giữa môi em
Vạt áo bay qua hiên đời gió lộng
Anh pha mầu cho mỏng lụa là thêm.

Bỏ bảng vẽ, nghe buồn riêng nét cọ
Anh trở về tìm lại dấu chân quen
Mới biết em bỏ bờ sang bến lạ
Cả đời anh không vẽ nổi hình em…

Hư Vô

TỰ KHÚC
I.
Từ trên đỉnh dốc đá cao
Buông mình rớt xuống vực sâu rã rời
Thôi người đừng khóc thương tôi
Chút tàn hương giữ lại đời cho nhau.
II.
Vươn dài những ngón tay đau
Nhặt lại từng mảnh tình sầu rớt rơi
Về ôm nỗi nhớ bên trời
Khép đôi mắt ướt giũ lời phai phôi.
III.
Trăm năm rồi cũng vô thường
Sao còn đầy nỗi vấn vương ngậm ngùi
Ngày hiu hắt bặt tiếng cười
Đêm tràn bóng chiếc ủ vời vợi trăng.

Biển Cát

PHỐ DÀI

Lục bình từ đâu tới
Mà sông mải miết trôi
Hai bên sông là phố
Hai bên đường sưa bay

Mùa vàng đã chín rụng
Hoa như mưa rơi rơi
Giăng ngập trong đáy mắt
Cầm chổi quét thềm ngày

Trời gom từng lọn mây
Nước gom từng làn sóng
Nắm tay anh tay em
Cửa Hàn hôn nhè nhẹ

Nàng Tiên Sa ở đâu
Đi mãi không hết phố
Những hòn cuội lặn sâu
Cánh cửa, ai, đang mở…

Phan Nam

5 NĂM NGÀY GIỖ VỢ (2013-2018)

Lụi đụi rồi cũng tới
Giỗ vợ lần thứ 5
Bàn thờ đầy nhang khói
Hương tình lại xa xăm…

Em khuất nẻo trần gian
Bỏ anh chừ côi cút
“Con chăm cha mô bằng
Bà chăm ông…từng chút?”

Nhớ ngày xưa cất bước
Về quê chồng mà thương
Cô sinh viên thậm thụt
Bưng rổ bánh ra đường…

Vậy mà thấy mé sông
Hoa lục bình tim tím
Ngắt một bông bịn rịn
Lãng mạn đầy mắt trong!

Thời nớ rất long đong
Em chẳng hề than thở
Anh xót xa một thuở
Dắt em về cố hương…

Lụi đụi…nay 5 năm
Một mình anh ở lại
Căn nhà sầu…xơi tái
Nỗi lòng người độc thân!

Canh bạc đời hư không
Vận may không còn nữa
Rứa mà anh cứ ngỡ
Em về treo nhớ mong…

Trần Dzạ Lữ

KHÚC UYÊN ƯƠNG

Ôm tình cúi xuống ngực thơm
Đôi môi khép lại hương trầm dội vang
Ca xang thiên khúc mây ngàn
Là em trổ nhụy tơ vàng đã gieo

Tình thiên cổ vẫn thuyền neo
Thiên thu tình đợi giữa heo hút đời
Đôi ta nguyệt bạch mù khơi
Giấc hương quan cũng tơi bời ngổn ngang

Em qua bến bắc dò đường
Mùi hương tạc đá vô lường nửa khuya
Ta ôm tình nhỏ dấu hài
Em ôm vọng cổ một mai, khuya về

Trần Yên Hòa

KHÔNG GIỮ ĐƯỢC NGƯỜI

thì thôi vậy đành ngồi mà tiếc nhớ
em xa xưa hun hút một phương trời
tôi khờ dại vụng về nên đánh lỡ
đem một đời đuổi chiếc bóng mù khơi

em là khói mà tình tôi giăng lưới
em là sông mà tôi lội ngược dòng
trái tim ấy cũng đôi lần tức tưởi
bởi yêu người nên máu cũng long đong

tôi cũng có những đêm dài không ngủ
tìm bóng mình xem thử lạ quen không
trong mộng mị hình như tôi tự thú
vì yêu em nên đánh mất linh hồn

làm sao tôi đuổi được hình bắt bóng
nên loanh quanh dẵm đạp chính tim mình
nghe tàn tạ một trời mù con sóng
buổi quay về ngơ ngác cõi u minh…

Nguyễn Minh Phúc

THƠ VIẾT TỪ BỆNH VIỆN ĐA KHOA

Bạn vào bệnh viện ghé thăm mình
Hai thằng nhìn nhau rớt nước mắt
Bốn mươi ba năm quên sao được
Mùa loạn ly – binh lửa mê mê

Cứ tiếc hồi mình còn trai trẻ
Giả bộ cười bảo bạn đừng lo
Chín mươi chín tuổi – dư sức thọ
Sống trả nợ người – nợ áo cơm

Bạn chửi: – Đù má! Thằng bạt mạng
Mang gươm thiêng xẻ dọc đất trời
Giang hồ hiểm ác đếch thèm sợ
Rượu uống trăm bồ bên mỹ nhơn

Hào khí anh hùng nuôi chí lớn
Thành-bại-tử-sinh – một ván cờ
Phù vân tựa thể như mây khói
Bạo phát – bạo tàn – giấc ngủ trưa

Biết bạn vì mình nên mới nói
Dăm ba câu trách móc đau lòng
“Nhiều khi mình cũng hơi giao động
Sợ mai này chết chẳng chỗ chôn“

Mai này có lỡ mình đứt bóng
Bạn nhắn dùm Quảng Trị quê cha
Mưa dầm dề Hải Lăng – Cửa Việt
Thương Triệu Phong – Ái Tử – Đông Hà

Thương Gio Linh buồn hiu – buồn hắt
Bốn mươi ba năm biệt không về
Bốn mươi ba năm chưa hạnh phúc
Ngày kinh kỳ Linh Phương ra đi

Xin tạ lỗi bao lần em khóc
Hận đời ta – chia cắt lâu rồi
Sài Gòn xưa bây giờ đã mất
Hòn Ngọc Viễn Đông đẹp muôn đời

Biết mình nghèo – hai bàn tay trắng
Bạn ghé thăm gởi lại chút quà
Cầm tay mà rưng rưng giọt lệ
Nhớ hoài thời chinh chiến thật xa

Bịn rịn giã từ chiều bệnh viện
Nắng tắt bên kia dãy phố nghèo
Hội ngộ – chia ly đừng bi lụy
Dẫu đong đầy hình bóng trông theo

Linh Phương

TÌNH NHÂN TỤNG

biết trước đời ta phải cô quạnh
nên em đã ghé suốt miền xưa
áo trắng bay đầu đời mộng mị
tình nhân hề – tình nhân tiểu thơ

cũng chắc đời ta thêm đơn chiếc
khi không em mê sảng theo người
để có một lần em ngoái lại
tình nhân hề thiếu phụ – tình ơi.

em tiểu thơ rồi em thiếu phụ
mà ta đành khép mắt tình nhân
có tiếng chim gù như tiếng phượng
vang trong nhau xé cuộc phong trần

em, Quỳnh Như mơ trời Phạm Thái
em, Văn Quân đứt ruột – xa lìa
trước ngọn đèn lu, ta cúi tụng
câu kinh buồn lả chả đời khuya…

Hoàng Lộc

QUÁN THƠ HƯ VÔ 288

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: