Quán Thơ Hư Vô 283


ĐỈNH LÁ MÙ

Bước ngang qua đỉnh lá mù
Hồn treo ngược bóng cõi thu chớm vàng
Quay lại phía bụi vông vang
Thấy em đứng giữa hai hàng gai khô.

Tôi như một gã tội đồ
Lần theo quá khứ mơ hồ gọi nhau
Đường trơn đâu có lối vào
Để tôi còn biết vết đau cựa mình.

Mùa thu đâu có tội tình
Chỉ là chiếc lá thình lình vướng chân
Bóng em ngả xuống thật gần
Chỗ trái tim đang dự phần cuộc chơi.

Mà em cũng có một thời
Theo tôi bén gót cho đời sắt son
Bước qua dấu tích chưa mòn
Tôi và em đã nhừ đòn như nhau…

Hư Vô

LẶNG LẼ TAM KỲ

lặng lẽ Tam Kỳ, lặng lẽ nhau
đi qua, không ghé, phố thương người?
chiếc xe đò thuở em còn trẻ
chở miết mùa xưa vĩnh biệt tôi

lặng lẽ Tam Kỳ, lặng lẽ em
một đời bụng dạ gửi chồng con
thì tôi có đứng trông đầu phố
cũng chịu tàn rơi một nỗi niềm

lặng lẽ Tam Kỳ, lặng lẽ tôi
thăm em, như đã được thăm rồi
chuyến xe đò chở nhau đi mất
bỏ lạc bài thơ thuở tặng người.
2017
Hoàng Lộc

TA GỌI EM LÀ O HUẾ .2
tặng TL.
Ta nợ em bài thơ về xứ Huế
Bài thơ buồn của những kẻ tha hương
Ta đến Huế- chưa biết nhiều về Huế
Đã yêu ngay hàng phượng vĩ bên đường

Chiều hối hả- mưa luồn về An Cựu
Một chút gì ướt đẫm cả hồn ta
Không phải đâu- sá gì dăm chén rượu
Huế đón ta – Ừ, những gã xa nhà

Em và Huế- trong ta là bí ẩn
Huế thâm nghiêm mà em lại dịu dàng
Em với Huế – trong ta là ngộ nhận
Nên yêu hoài những bước nhỏ lang thang

Ta nợ em bài thơ về xứ Huế
Nợ sông Hương – nợ cả chuyến đò ngang
Bởi núi Ngự không cây chim ngủ đất
Nên chuông chùa Thiên Mụ mãi ngân vang..

Ta vẫn thích gọi em là O huế
Có cái gì gần gũi lẫn âu lo
Ta yêu Huế chưa viết gì về Huế
Nợ lần nầy- mai mốt trả cho O…

Hochibuu

THƯƠNG QUÊ

hẹn em về, trưa thơm hương nắng
mạ ven đường mát rượi gót chân.
chuyện cũ vỡ òa. đêm tĩnh vật
buồn len theo giọng kể u trầm.

đâu phải chỉ vì đời xa xứ
mà thương quê như chuyện đã đành.
khi tuổi nhỏ thả diều hái sứ
đọng vào hồn những giấc mơ xanh.

đâu phải chỉ vì ta yêu em
để nhớ nhung dắt vào kỷ niệm.
ta muốn dắt ta về làng cũ
thăm lũy tre giếng nước miếu đền.

đâu phải chỉ vì đời lận đận
để nhớ nhà cho ấm nỗi buồn.
xa xứ. ta là tay ở ẩn
người đua chen. ta kẻ đứng bên đường.

những chiều nắng nhạt bên thềm vắng
thơ thẩn hon mơ ánh nguyệt tà.
mấy phen chìm nổi. không danh phận
đã thấm đòn đau. nỗi nhớ nhà.

Đức Phổ

BOLÉRO VÀ EM

Thả Boléro cùng em
Khóa sol nằm ở môi mềm giai nhân
Tình tiền kiếp cứ lần khân
Đến hôm nay hát cho vầng trăng nghiêng…

Anh hùng ráp với thuyền quyên
Tay anh gõ nhịp, mắt em chia lời
Chấp luôn chợ Nọ ca mùi (*)
Chim bay Bến Ngự tiếc hùi hụi xưa!

Đêm buồn, phố nhỏ trong mưa
Chợt thương khăn áo mình chưa vàng ròng
Boléro qua cầu cong
Lại tròn trái ấu trên dòng thời gian…

Trần Dzạ Lữ
(*) Boléro chợ Nọ Huế

ĐÔI KHI GIỮA KHUYA

Khuya nghe điệp khúc xuyên từ đất
điệp khúc cung buồn tiếng dế ca
đôi khi đâu đó như phảng phất
một nổi từ bi trách cứ ta

khuya nghe hiu quạnh trong hồn đá
cái lạnh thấm dần cơn ngủ mê
đôi khi chợt thấy mình như lá (*)
tìm ngõ năm xưa một lối về (**)

khuya nghe tiếng gió ru ngủ cỏ
lòng chợt buồn theo với tháng ngày
mai này thuở ấy là cố thổ
có nhận ra mình : đứa trắng tay

khuya nghe mặt đất đang chìm xuống
níu kéo thời gian chạy trở vào
ngõ cụt tâm hồn đường ướt nhũn
trơn trợt chân đời bước thấp cao

khuya nghe tiếng vọng âm rừng cũ
tôi vén màn sương, chạm mặt nhau
rũ cánh tôi về mong thắp lửa
ngọn nến hoang đường tắt đã lâu

đông hương
(*) thơ LanPhi
(*) ý thơ LanPhi

THÁNG NĂM HOA TÍM LẠI VỀ

Tháng năm bằng lăng lại nở
Con đường tím bước chân ai
Nắng ơi đem theo làn gió
Mùi hương một thuở thương hoài.
*
Tôi như chim hoang bỏ núi
Rong chơi giữa chốn đồng bằng
Bỗng đâu người dưng rất lạ
Vô tình chịu cảnh trói chân.
*
Từng chiều mưa sao dai quá
Đường xa chẳng thấy em về
Sợ gần em nghiêng mặt lại
Tỉnh tuồng giả bộ nhà quê.
*
Cuối mùa chồi non nẩy lộc
Từng chùm quả nỏn xanh tơ
Tình tôi sao không kết nụ
Người xa nên nỗi dại khờ.
*
Tháng năm nhớ tà áo trắng
Một thời trốn gió bâng khuâng
Ai thương đỏ màu phượng thắm
Riêng lòng tôi tím bằng lăng.

Nguyễn An Bình

NGÀY THÁNG MỆT NHOÀI

ngày qua tháng lại võ vàng
hồn tôi như ánh đèn vàng xước mưa
nghe tình dội những âm xưa
nghe tôi loáng thoáng đời vừa tàn phai

từng đêm ngồi nhớ sớm mai
biển khuya khoắt dội sóng dài qua tay
ru đời bằng những âm say
như tôi đã sống lạc loài cỏ cây

tạc vào trí nhớ một mai
là chênh chao những hình hài phù du
có ai về giữa sương mù
cho tôi đội bóng thiên thu cuối trời

mong manh sương khói gọi mời
buổi về chân mỏi rã rời đường bơi
chiều ngồi vớt sóng biển khơi
mới hay buồn đã mệt nhoài cõi tôi…

Nguyễn Minh Phúc

NHỚ
(Họa theo bài Nhớ của N T L)

Em đi thu vàng mấy độ
Cố hương mờ khuất chân trời
Chuyện xưa vùi sâu đáy mộ
Lặng thầm ngày tháng dần trôi.

Đã mấy lần thu thay lá
Quê xa còn có mong chờ?
Phố cũ dường như… xa lạ
Người về – quá đỗi bơ vơ …

Kỷ niệm một thời vẫy gọi
Khơi xa nhớ nước đầu nguồn
Sao nước xuôi dòng không đợi?
Bên cầu ô thước… mưa tuôn.

Ngày xưa chung đường bao bận
Bây giờ, trăng lạnh cùng em
Đâu thuở hoa vàng bướm dại?
Trở mình, gió rớt tàn đêm…

Phan Mạnh Thu
9/2011

FullSizeRender

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: