Quán Thơ Hư Vô 280


Presentation2

LỤA TRẦN

Từ môi em biết hoang đàng
Hương đêm dậy mộng bàng hoàng thịt da
Em về nhón gót kiêu sa
Bỏ quên vạt áo luạ là bơ vơ.

Có đau chắc cũng tình cờ
Nửa đêm thổn thức giấc mơ rạt rào
Trở mình hồn vía lao đao
Tan theo từng lớp tế bào hóa thân.

Còn nhau trong dấu bụi trần
Chờ nghe di tích một lần tái sinh
Từ em nước mắt tượng hình
Giọt thiên thu rớt động tình đời sau.

Để tôi biết khóc lần đầu
Nghe trăm năm chảy qua cầu lạnh tanh
Buồn em nghiêng xuống dung nhan
Phơi tà áo lụa da trần, nhớ tôi…

Hư Vô

TỈNH NHỎ

Về trong một nỗi tình cờ
Mới hay bụi đỏ xóa mờ dấu chân
Tường rêu ngói cũ ngỡ ngàng
Thả trong nỗi nhớ cành bàng đỏ sân.

Bước em còn đó khẽ khàng
Thả quên hộc tủ ghế bàn ngẩn ngơ
Cánh diều bay mất tình thơ
Thả trên nhánh tóc sợi tơ hồng vàng.

Xôn xao chiếc lá muộn màng
Thả rơi mắt biếc lên trang sách hồng
Tìm trong chiếc lá trầu không
Thả hương cau quyện bến sông xa bờ.

Em giờ trong cõi sa mù
Tôi mang tình nhỏ thả thơ lên trời
Người quên tôi giữa cuộc chơi
Tôi quên người mất một đời bể dâu.

Nguyễn An Bình

ĐƠN DƯƠNG MỘT GÓC TRỜI BUỒN

nắng vẫn rơi trên đường về dốc bụi
Đơn Dương giờ ngơ ngác một mình tôi
nghe hiu hắt liêu xiêu vàng xóm núi
chợt buốt lòng ngày tháng đã xa xôi

người con gái cao nguyên chiều nắng trãi
còn nhớ không D’ran buổi xa người
không phải nắng, không phải mưa… không phải
sao tôi ngồi mơ mộng những chiều rơi

bao tiếc nuối dâng trào trong nỗi nhớ
Đơn Dương ơi buồn quá một góc trời
ngày xưa đó dù chỉ là dang dở
đủ tôi còn thương giọt nắng vừa phai

em ở đâu giữa vùng trời xanh biếc
có hay chăng tôi lặng lẽ đi tìm
Đơn Dương gió và mây trời biền biệt
nghe giữa hồn nỗi nhớ chật con tim…

Nguyễn Minh Phúc

KẺ SĨ LẠI NGỒI ÔM NGUYỆT KHUYẾT
RAO TRUYỀN GIỌNG LƯỠI VỚI GIANG SƠN!

Giữa núi, tà huy bật tiếng khóc
Chiều tàn biên giới lạnh trùng vây
Liềm nghiêng nguyệt cạn đau cương thổ
Âm huyết người xưa nhuộm cỏ cây

Tiếng chim sơn dã buồn chi lạ!
Rót xuống nhân gian tiền kiếp nào
Khiến đá bên hồn bỗng rạn vỡ
Đầm đìa xương cốt đến ngàn sau…

Dưới vách đền thiêng cây bạch lạp
Lẻ loi soi gót tượng quê thần
Núi sông kênh rạch thiên thu trước
Còn dấu Diên Hồng sát đất không?

Tội thay tiếng ngựa ngoài quan ải
Nhặt nửa vầng trăng rụng dặm trường
Kẻ sĩ lại ngồi ôm nguyệt khuyết
Rao truyền giọng lưỡi với giang sơn…

Núi nứt sông rời bản giốc cạn
Trường Sa mờ mịt lửa phương Đông
Trăm bầy cú đậu quanh sơn thủy
Gặm nát linh bài của tổ tiên!

Vận mệnh non sông như chỉ đứt
Huyết thư truyền hịch có truyền tâm?
Đau thay hồn phách bao vương tướng
Kiếp nạn dân đen, vạn cốt hoang…

Giở trang sử ký còn loang máu
Ngựa hí voi gầm nghiêng chiến trường
(Thần lực cố nhân đầy trận địa
Đất đai đã thọ khí âm dương)

Ngôi vị rành rành trời đã định
Ngàn năm cọc gỗ hóa linh hồn
Có người lữ khách ôm kinh sử
Đọc giữa biên thùy tế nước non

Hôm nay, giữa núi hoàng hôn rụng
Âm huyết nhân gian thấm nguyệt tà
Có kẻ nội thù ngồi xỏa tóc
Liềm nghiêng nguyệt cạn, hậu đình hoa!

Ngô Nguyên Nghiễm

TÌNH YÊU EM

đi đâu cũng ở cùng trời đất
thì ở cùng anh đi em ơi
trời dẫu thấy cao mà vẫn thấp
đất dẫu mênh mông vẫn hẹp hòi

từ dạo thương em thời con gái
rồi dắt em vào cuộc bể dâu
ở với anh đây em đừng ngại
cùng-trời-cuối-đất vẫn còn nha

ngày xưa với lại ngày hôm nay
có khác gì đâu chỉ một ngày
em vẫn như là ngày xưa vậy
và anh thì vẫn là anh đây

chỉ khác ngày xưa đầu đen mướt
bây giờ đà mặn muối cay tiêu
đôi mắt có đuôi rơi rụng hết
để nụ cười lạc mất cái duyên

nước non ngàn dặm rồi em ạ
tình dẫu mưa phai nắng dọi nhiều
mà em thấy đó đâu phai nhạt
còn đậm đà hơn thuở biết yêu…

Trần Huy Sao

ĐÈN KHUYA

Bên một cây đèn vàng
Khung cửa sao như nấm
Người lặng ngồi suy ngẫm
Tựa chiếc bàn đơn côi

Vẫn hạt đèn xanh thôi
Bao đêm dài thao thức
Bộ châm ngôn thơm nức
Ướp ngàn hoa phương Đông

Vầng trán người mênh mông
Đôi mắt đen thuyền mộ
Chở mảnh hồn thái cổ
Qua bốn nghìn năm dư

Quanh nụ đèn ưu tư
Nóc nhà mờ sao rụng
Ngâm thơ hoài rỗng bụng
Dốc vò nước thay cơm

Chiếc bàn viết trống trơn
Sách kinh tìm chợ họp
Riêng ngọn đèn chua xót
Le lói cùng sao khuya!

Phạm Thiên Thư

KÝ ỨC MỎ CÀY

Nơi em đến chính là nơi anh sống
Tháng năm xưa bạc phếch áo giang hồ
Ngày bầu bạn cùng cây bần, cây đước
Đêm bất an nên ẩn trú vào thơ…

Bom đạn vô tình đâu biết ước mơ
Chàng trai trẻ thèm lời ru của mẹ
Thèm nụ tình khi lội sình thất thế
Mắt môi ai ngọt mật đấy không ngờ!

Chi Uyên Chi Uyên sao chàng ngác ngơ?
Những lần đụng trận cắc cù, không chết!
Mỏ Cày ơi! Mỏ Cày ơi! có biết
Thân phận kia, thánh đọa xuống trần gian?

Bốn mươi năm qua, sau cuộc tan hàng
Trái tim nhân văn vẫn còn vô lượng
Con cá, con tôm nuôi người khôn lớn
Phí phách ngang tàng vẫn chảy cùng sông…

Nơi em đến, chiều chầm chậm cong cong
Hết chiến tranh sông Mỏ Cày trẻ lại
Nụ cười em vói trời xanh thơm ngái
Nắng Mỏ Cày không ngược lối thương mong.

Trần Dzạ Lữ

ĐƯA TIỄN

Thế rồi em cũng xa tôi
Ngày đưa tiễn hạt mưa rơi bên rào
Một lần thôi vẫy tay chào
Trong giây phút cuối… mưa ào ạt rơi
Người đi dạ có rối bời
Bàn tay níu chặt… cũng rời nhau thôi
Chiêm bao một giấc nửa vời
Nửa kia còn lại cuối trời theo em
Rồi đây những tiếng mưa đêm
Nửa chừng trở giấc, lòng thêm mối sầu
Em mười hai bến về đâu?
Làm sao dò được nông sâu cho vừa
Lặng nhìn nhau dưới màn mưa
Mắt em bóng nước cũng vừa tan ra
Còi tàu giục giã sân ga
Người đi – kẻ ở… càng xa xót lòng.

Tôi về… bỗng thấy trống không…
Còn đây một nỗi buồn mông mênh buồn.

Phan Mạnh Thu

Advertisements

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: