Quán Thơ Hư Vô 279


IMG_1539

VƯỜN ĐÁ

Những phiến đá chất quằn kỷ niệm
Cho nặng thêm mỗi bước em về
Dáng xưa lấp lánh như mưa bụi
Pha buồn sóng sánh giọt cà phê.
Kề môi hớp cạn hơi cùng tận

Còn đắng trong nhau chút bụi trần
Này em nắm chặt bàn tay lại
Để còn giữ được bóng tình nhân.
Vườn đá xanh rêu đời lang bạt

Đã hoang tàn phế tích đời em
Thì tôi, bia khắc vào thiên địa
Ngàn đời sau đâu dễ gì quên.
Dẫu không chung bước thì cũng đã

Có một thời tình quá bể dâu
Làm tim em đôi lần rịn máu
Nhỏ vào hồn đá cuội xanh xao…

Hư Vô

KHÚC TỰ TÌNH PHÙ DU

thôi thì em mặc áo xanh
cho hồn ta ẩn bên nhành kết thơ
thôi thì em rủ tóc tơ
cho ta tựa gốc sương mờ tịnh tâm

thôi thì em nguyện lâm râm
cho ta ngửi nẫu môi trầm như lai
lỡ không cái gã địa tài
đắp chăn gã ngủ giấc dài trong tôi

mai một ta có luân hồi
tái sinh lại giữa khóe môi em hồng
ngâm mình tiếng nước suối trong
ta siêu theo cánh phượng hồng em bay

mốt mai ta có lưu đày
thì xin trọn ngục tóc mây yên nằm
hóa thành con chấy trăm năm
ta xin canh giữ rừng trầm nhân gian

Phạm Thiên Thư

THIÊN THU ĐÃ GỌI

Nghe rõ tiếng ai vừa gọi
Trần gian im tiếng những chiều
Đâu đây giọng người cười nói
Buốt từng ngọn gió cô liêu

Biết đau phận mình từ độ
Cõi đời vịn bóng phù hư
Có những chiều rưng rức nhớ
Mưa bay buồn rã kiếp người

Tôi gọi một trời tuyệt vọng
Chôn đời tôi với phai phôi
Trong mơ lạc loài tôi mộng
Thiên thu chìm dưới dốc đời

Nầy tôi và còn ai đó
Khuất chìm dần với hư vô
Nghe khuya từng hồi chuông đổ
Mưa đêm phủ kín quanh mồ…

Nguyễn Minh Phúc

 

THƯƠNG VẦNG KHÓI NHẠT

nặng quá tôi ơi lúc cuối đường
bên lề . tạm gỡ mớ hành trang
đốt lên điếu thuốc . nhâm nhi khói
chẳng ngờ . gió nổi . nát như tương!

là . tan tác cả bao vầng khói
xé rách chiều im . chạnh cả lòng
thương đốm lửa buồn như hốt hoảng
chạy hụt hơi về một cõi không

thangtram

QUA CHUYẾN PHÀ CUỐI TRÊN SÔNG HẬU

Tôi đứng đợi bên bờ sông gió thổi
Chờ phà sang rời bến bắc Bình Minh
Cây cầu mới chợt giật mình trở giấc
Sáng ánh đèn soi sóng nước lung linh.

Cô hàng rong nhìn tôi cười buồn bã
Phà không còn em mất chốn nương thân
Chú bánh mì bán hàng trên phố vắng
Khuya qua cầu đạp chắc rã đôi chân.

Phà trăm năm đưa bao người xa xứ
Có người thương không hẹn lúc quay về
Tôi ngơ ngẩn nhìn tháp tầng cầu mới
Chợt thấy mình lạ lẫm giữa sông quê.

Phà tách bến lẻ loi trong sương lạnh
Mai xa rồi trơ bến vắng còn đâu
Biết ai về nơi đầu sông góc biển
Nhớ mang theo chút nắng để qua cầu.

Chuyến phà đêm cuối cùng trên sông Hậu
Còn chờ ai đã mất hút lâu rồi
Em bỏ lại áo xưa thời mực tím
Theo chân người để lạc mất tình tôi.

Nguyễn An Bình

TÔI TÌM TÔI

Tôi cởi áo ngồi lại trên cầu
thức giấc mơ người xa lạ
làng tôi nước dâng lên từ thế kỷ
chiếc xe bò đâu rồi cho cái vẫy tay
con đường mòn mất hút cho lần trở lại
nụ cười trẻ nhỏ tắm ở chân cầu ngày ấy của tôi
nụ cười mẹ nhòe thiếu nữ ánh mắt mẹ thời xa bố

Tôi tìm tôi nơi gương sông mù mờ khuôn mặt
quả bóng ném từ sân phơi lúa tới chỗ tôi ngồi
va đôi chân trần lem lấm

Có kẻ ném đá lên những toa tàu
vang tới tiếng chuông từ giáo đường loang lổ
mất dấu ngôi nhà để nói lời ra đi
chuyển động giao mùa băng rất nhanh
ánh chớp lóa mắt nhìn ga lẻ

Tôi đang bước xuống chạm mặt mình đang bước lên.

Vũ Trọng Quang

LỤC BÁT TRẦN YÊN THẢO

1.

Lẫn trong vận hội xế tàn
tiếng hờn đứt nối như gần như xa
dọn đường về lại đất ta
ngàn năm ma cũ oán ma bây giờ.

2.

Long đong mấy bận nổi chìm
hết ham bước tới chẳng hiềm bước lui
đâu cần bôn tẩu ngược xuôi
ngồi đây chơi hết cuộc vui buồn buồn.

3.

Tình trần đâu dễ phân ly
ngại gì ánh mắt tiếc chi lời chào
không phụ ước, chẳng mong cầu
gương đâu giữ bóng, bóng nào tìm gương.

4.

Chập chờn đâu đó tiền thân
đường tơ kẽ tóc tuy gần hóa xa
thoạt ngờ viễn khách đi qua
hay đâu hoa trước là hoa bây giờ.

5.

Một thời phản bội máu xương
đem thân quán trọ làm vương quốc mình
mãi mê bắt bóng lộng hình
chợt khi tỉnh ngộ thấy mình như xưa.

Trần Yên Thảo

EM VÀ TÔI

Em ngụ trong tôi những nỗi buồn, niềm vui,
những hạnh phúc ngọt ngào và nỗi đau mất mát
Em ngụ trong tôi những vuông, tròn, cạnh, góc,
những đường ngang, nét dọc số phận con người
Em ngụ trong tôi sự nghiệt ngã cuộc đời,
phút thăng trầm trên con đường định mệnh
Em ngụ trong tôi bao sắc màu cuộc sống,
nét rực rỡ của mặt trời, sự tăm tối của bóng đêm
Em ngụ trong tôi sự cứng rắn yếu mềm của trái tim
đang nhịp cùng nguồn thông tin trí não
Em ngụ trong tôi những ánh nhìn ngơ ngác
của tuổi hồn nhiên và phiền muộn tuổi già.
Trước bao điều đang lặng lẽ trôi qua,
sự chuyển vận của thời gian khi trái đất đang xoay trong vũ trụ
Em và tôi, tôi và em tồn tại bên nhau không thể tách rời
Trong khoảng khắc, vĩnh hằng em vẫn lặng lẽ trong tôi

Phạm Thị Quý

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: