Quán Thơ 276


images1240693_IMG_0263

(Thiếu Nữ, tranh Đinh Cường)

TRĂM NĂM ĐÁ CŨNG BẠC ĐẦU

Trăm năm đá cũng bạc đầu
Một thời xanh tóc có lâu lắc gì
Vậy mà em vẫn bỏ đi
Nhẹ nhàng như dấu thiên di cuối ngàn.

Dẫu là thủy mặc phù vân
Thì tôi cũng đã một lần chiêm bao
Thấy em thổn thức xôn xao
Đêm chong đèn xõa tóc vào thiên thu.

Bóng em như thể mộng du
Phất phơ ngang cõi mịt mù trống không
Chỗ tôi lơ lửng bềnh bồng
Hồn treo ngược sóng giữa dòng nhân gian.

Tóc thề rũ xuống dung nhan
Đá trăm năm còn ngỡ ngàng đó em
Để nghe giọt lệ dài thêm
Nhỏ vào thương tích vết đêm chưa lành…

Hư Vô

EM XA…MỘT TRỜI THƯƠNG NHỚ

Ở xa nhưng lại thấy rất gần
Ngụm trà em nhấp mát lòng anh
Điện thoại hề chi! Mình đã sóng
Điện từ rưng rức chuyển qua tâm…

Mười ngàn hơn nữa cũng không sao
Thực tế đương nhiên hun hút sầu
Nắng gió có lùa qua bóng mộng
Nơi này anh vẫn ngậm tình nhau

Bài thơ em viết để rưng rưng
Là buộc tim anh khấp khởi mừng
Tự do có nghĩa là mắc nợ
Thương nhớ chừ anh đã như rừng…

Những phút giây em ở trời xa
Chính là lúc ta thêm mặn mà
Muối đã thêu tên, Gừng khắc chữ
Hai đầu giáp múi Bậu và Qua…

Trần Dzạ Lữ

NHỮNG ĐIỀU CÓ THỂ

có thể một ngày biển không còn mặn nữa
nước sẽ không cần kết tụ để linh thiêng
người đời nói với nhau bằng xảo ngữ
bóng tối bủa vây khâm liệm những ưu phiền

nếu có một ngày đường chân trời gãy khúc
thưa em: ta thất lạc nhau nào dễ kiếm tìm!
sống đeo bám vào mảng đời trôi nổi
địa ngục – thiên đàng luôn nhạo báng trái tim

nếu đất trời có thể là khoảng lặng
người níu giữ thời gian ác mộng hiện hình
thế giới nghiêng khắp cùng đang ảo mị
cõng giấc mơ chạy vòng theo gót tâm linh

ngày qua mau tôi lửng lơ như sợi khói
nghe chuông ngân ánh sáng vỡ trên đầu
linh hồn khóc bóng chập chờn điên dại
nhìn bảy vía cười nghẹn thở suốt đêm thâu

Khaly Chàm

THÁNG TƯ GIÀ

Ta ngồi dạo khúc tháng Tư
Mấy câu hát mọn sặc sừ bay ra
Quê nhà tức tưởi đàng xa
Lại gần như nhiếp hồn ta lúc nào

Rướn gân cổ hát giọng cao
Sợi dây thanh quản khan khao quá chừng
Cúi đầu thấp giọng trầm hùng
Tiếng đàn cũng hạ mấy từng âm thanh

Câu hò đắp lũy xây thành
Xin cho ở lại quẩn quanh quê nhà
Câu ca thét quỉ gào ma
Hờn căm sôi sục thì ra chiến trường

Mặt ta đẫm bóng tà dương
Tấm thân gầy tựa vách tường rêu phong
Ngượng cho con mắt đoanh tròng
Vội vàng nhỏ xuống thành dòng máu khô

Ta già từ độ tháng Tư
Tâm hồn bị đạn đã hư quá nhiều
Năm xưa dấn bước như liều
Bây giờ giống hệt con diều đứt dây.

Phan Ni Tấn

TÌM LẠI THÁNG TƯ XANH

Em có về tìm lại tháng tư xưa
Nhớ mặt hồ gương lăn tăn con sóng nhỏ
Thuở em vô tình đánh rơi hòn bi đỏ
Làm hồn tôi xao động suốt bốn mùa.

Đi suốt con đường chợt nhớ tháng tư mưa
Chút ngẩn ngơ trong một ngày lộng gió
Buổi sáng bình yên chỉ còn nghe lá thở
Lao xao tự tình lời hò hẹn đầu tiên.

Ai đã từng đi qua tuổi hoa niên
Mới nhớ mãi cơn mưa chiều tầm tã
Cuốn vào đêm chìm trong cơn mơ lạ
Một giấc mơ buồn sương khói mỏng manh

Em có về mang nỗi nhớ trong xanh
Để thương nắng tháng tư vàng như mật
Phượng đỏ đầu cành trong veo đôi mắt
Lấp lánh ai cười thấp thoáng tiếng ve rơi.

Xin giữ cho nhau rung động đầu đời
Tôi và em cách hai phương trời nhớ
Em mãi rong chơi nơi đầu sông cuối gió
Có cùng tôi về tìm lại tháng tư xanh?
14/4/2016
Nguyễn An Bình

UỔNG

yêu anh kẻo uổng ơi, người
đào hoa này cũng mấy hồi thịnh suy
ba hồi về, ba hồi đi
hình như anh chỉ giỏi nghề lang thang?

có căn nhà ở Hội An
em qua xin cứ làm ơn ngó giùm
xét về liều mạng tình nhân
như anh đây, nghĩ chẳng còn mấy ai

em ra thử bến sông Hoài
thấy anh vẫn đứng chờ đò với sông
có gì trên chuyến đò không
mà con phố mỏi mòn trông cả đời

yêu anh kẻo uổng, ơi người
bán luôn lúa giống giữ lời – được chưa?
5-2016
Hoàng Lộc

LƯỚT

Cứ lướt qua đời tôi
Từng bóng hồng tha thướt
Như dòng nước cuốn trôi
Xuôi nhanh về phía trước

Tôi như sân ga nhỏ
Em dừng chân dọc đường
Dăm phút giây gặp gỡ
Mà lưu chút vấn vương!

Em như hoa quỳnh nở
Trong khoảnh khắc của đêm
Sáng ra hoa đã rụng
Vẫn đọng hương bên thềm

Chỉ một đêm hoan lạc
Bằng cả mấy mươi xuân
Ái ân như dòng thác
Cuồn cuộn nhau một lần

Thì thôi, em đi nhé
Ừ thôi, tôi cũng về
Mình vẫy tay khe khẽ
Chấm dứt tình điên mê…

Nguyễn Hải Thảo

CHIỀU Ở BẾN XE NGỰA

Cố chạm vào hư ảo
Chợt thấy mình trắng tay
Bóng tôi dài ngơ ngác
Thả khói chiều vào mây

Con ngựa già đứng ngó
Một phương nào xa xôi
Nhịp buồn khua chân gõ
Lóc cóc qua cuộc đời

Tôi là tên xà ích
Thả dây cương buồn thiu
Trên cõi ngày u tịch
Buồn đến buốt lưng chiều

Tôi gửi đời tuyệt vọng
Vào mịt mùng hư vô
Ai về như chiếc bóng
Đêm nhang khói quanh mồ

Chiều ở bến xe trống
Thấy đôi bờ gió đưa
Nghe nỗi buồn gõ móng
Mưa đầy trời. Ôi. Mưa…

Nguyễn Minh Phúc

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: