Quán Thơ 274


Quán Thơ Hư Vô 274

(Miền Lặng, sơn dầu trên canvas 30 x 40 in. Đinh Cường)

HỐC NÚI

Tim em là hốc núi
Hồn tôi cuối chân mây
Đêm nằm nghe gió hú
Tựa một tiếng thở dài.

Trên vai còn nặng nợ
Giữa đôi bờ chông chênh
Em như phiến đá nhọn
Bắt ngang nỗi gập ghềnh.

Đường tôi đi không đến
Chỗ em về quạnh hiu
Bàn chân còn vướng víu
Ngang vực cát cồn rêu.

Bụi bay mù con mắt
Đâu còn thấy bóng em
Đường trần gian xa lắc
Chẳng có một người quen!

Tôi chen vào bóng tối
Mò mẫm giữa hư không
Tim em là khoảng trống
Trong khe núi chập chồng.

Có mê man dậy mộng
Rồi cũng phủi tay không
Đá trăm năm trần trụi
Một tiếng khóc trong lòng…

Hư Vô

TÌNH EM ĐẠI BƯỜNG

Đại-Bường ơi bao mùa cây trái
thuyền người chèo xuôi ngược cùng em
Nước Kỳ-Lam cả đời xanh mãi
cớ sao anh không cất bước đi tìm.

Ngoài vườn giờ trái ngọt cây xanh
trao tình em ai xuôi từ độ ấy
mình mái tranh nghèo ôm ấp con tim
anh đi rồi em còn nhớ mãi.

Dạo thuyền anh lên từ cử Đại
chở cá tôm chở cả cuộc tình
em áo lưng ong đẹp màu bướm dại
vườn xưa còn thoáng mắt lung linh.

Đại-Bường ơi nắng rợp quê nghèo
chiều ra đứng đầu thôn chờ đợi
hỏi người còn đôi mắt trông theo
xa người xa dặm ngàn đồi bãi.

Trái và cây thủy-chung cùng gió
ngọt đất Quảng-Nam ngọt bãi nương dâu
người có về Đai-Bường không để em chờ đợi
chỉ mái chèo thôi ta níu cả cuộc đời (nhau).

Nửa đêm trăng thả đầy vườn
Đại-Bường ơi cả đời trông ngóng
tình về Đại-Lộc,tình rẽ Duy-Xuyên
đêm ngày chiếc bóng em gái Đại-Bường.

Huy Uyên

NGÀY TÔI VỀ

ngày tôi về – em chỉ thấy trong mơ
con phố nhỏ ngọn đèn đường đã tắt
chút sương sớm vừa cay nhòe đôi mắt
để ưu tư lại rớt vội trong lòng

ngày tôi về (chưa chắc phải tôi không)
khi ngơ ngác vỉa hè xưa quán lạ
một vết nắng thắp đầu cây trứng cá
cũng bềnh bồng trên tóc đẫm màu sương….

em phai mờ của thuở phấn cùng hương
vẫn đâu đó nhìn tôi buồn lặng lẽ
để tôi biết trong nhau hoài kể lể
một mùa xưa ngọc nát với châu chìm

ngày tôi về đã vắng mẹ (và em)
qua mộ địa chắc òa lên tiếng khóc
những thứ tưởng từng kẽ răng chân tóc
chợt lờ mờ như chẳng rõ về nhau.

Hoàng Lộc

MƯA SÀI GÒN

Sài Gòn chiều nay chợt mưa
Xua ngay cái nóng mùa hạ
Mưa như người em gái nhỏ
Dịu dàng, khép nép ghé thăm

Tiếng mưa lúc nhặt, lúc khoan
Nghe như cung đàn thánh thót
Nghe như tình yêu dịu ngọt
Em mang tặng anh một chiều

Đâu cần thiết phải mưa nhiều
Chỉ cần mưa giăng vừa đủ
Con đường thơm hương mưa phố
Cho tình nhân nép vào nhau

Mưa rơi xóa bớt niềm đau
Ru lành vết thương tình cũ
Mưa làm trái tim rộng mở
Đón một tình yêu ngọt ngào

Mưa Sài Gòn dễ thương sao
Như đôi mắt em lóng lánh
Cảm ơn cơn mưa thần thánh
Cảm ơn em đã yêu anh…

Nguyễn Hải Thảo

HOA SỨ PHU VĂN LÂU

Mùa nầy hoa sứ nở chưa em?
Từng cánh hoa thơm xuống vai mềm
Anh thấy tháng tư về ngang Huế
Từng làn hương tỏa ngát đêm đêm.

Lại nhớ cơn mưa nguồn xứ Huế
Hàng hoa sứ cạnh Phu Văn Lâu
Trầm tư muôn thuở bên dòng nước
Sắc trắng tinh khôi thắm một màu.

Mùa nầy hoa sứ nở chưa em?
Đại Nội em về dấu chân quen
Thèm vạt nắng hồng môi thiếu nữ
Nét Huế trầm tư ngả bên thềm.

Đâu một thời ngưa xe võng lọng
Đâu một thời chiếu ngự truyền lô
Hoa vẫn đến mùa bung sắc trắng
Tô thêm sắc Huế nét mộng mơ.

Cổ kính muôn đời Huế của tôi
Huế buồn trong từng tiếng mưa rơi
Hoa sứ rụng đầy trên lối cỏ
Trắng cả con đường vết trăng soi.

Nguyễn An Bình

THÁNG TƯ MÁU CẠN

Ngồi nhai trệu trạo tháng tư
Tôi nghe máu chảy từ từ phai phai
Tôi nghe trời đất thở dài
Nghe hồn nước rớt ra ngoài khúc xương

Tôi ngồi gặm mớ tang thương
Nuốt vô trợn trạo cổ vươn ra dài
Càng đau xót tấm hao gầy
Hồn ma sông núi càng đầy trong tôi

Ngồi nhai mếu máo nỗi đời
Tôi nghe tôi khóc những lời nỉ non
Tre già lả ngọn héo hon
Ru tôi tóc rối đầu cơn nhục nhằn

Đêm nằm ôm giấc trở trăn
Ba năm tù núi đói ăn nửa hồn
Nửa hồn chấp chới xa nguồn
Nhiều năm thức trắng mang buồn về xưa

Tôi ngồi liếm vạt nắng trưa
Nhớ ra còn một đám mưa chưa tàn
Mưa rơi phất hột dưới ngàn
Lâu rồi e nước cũng vàng võ hư

Thôi thì nuốt trọng tháng tư
Tháng năm máu cạn từ từ phai phai…

phan ni tấn

LẺ TẺ MÙA. RƠI

trong mùa sứt mẻ hư hao đó
gợn tiếng cười em sóng sánh về
mây tôi nằm ngủ chân trời . vụn
vỡ . trận mưa rào dợm bước đi

sướt mướt tan mềm cơn mộng mị
giật mình . lung lảy ánh sao khuya
nửa đêm vẫy gió ngoài đầu ngõ
thổi giấc chiêm bao xuống cõi hờ

những năm tháng nghiến đường ray cũ
xập xệ toa tàu chở nỗi đau
một bóng ta ngồi ngơ ngẩn ngó
thấp thoáng hình nhân . lướt . lướt mau

thangtram

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: