Quán Thơ 272


Di Ngôn Của Đá

(Di Ngôn Của Đá – Photo Hạ Vàng)

DI NGÔN CỦA ĐÁ

Đôi mắt em mênh mông sóng biển
Núi cao mấy đỉnh cũng hụt chân
Trời đất cuồng vong ngang vực thẳm
Đá xanh biết khóc đã bao lần!

Bài di ngôn giữa giờ nguyệt tận
Tôi viết lời mệnh khúc dở dang
Mà cả đời em còn lảng vảng
Chỗ hồn tôi lăn lóc ngổn ngang.

Có những thứ đâu cần cất giữ
Thịt da xưa đã mất linh hồn
Thì em có cồn cào trăn trở
Giọt tình cũng tan giữa hư không.

Ngọn sóng kề chân đêm núi lở
Đâu còn nơi ở trọ đời nhau
Có nghe đau cũng là phiến đá
Ném vào đáy biển cả lao xao…

Hư Vô

QUA SÔNG

Tháng giêng chải tóc qua sông
Để tôi cầm sợi phiêu-bồng trong tôi
Màu con mắt thoáng nụ cười
Màu con tim với môi người buổi xưa

Ai đi đâu để bây giờ
Bỏ tôi ở lại bên bờ quạnh-hiu
Dòng sông ơi đã bao chiều
Hương phai bóng ngã tịch liêu chốn này

Đò người dạo khúc sương mai
Chở riêng nổi nhớ ngắn dài mình tôi.

Huy Uyên

BÀI THƠ DÂNG MẸ

Khi con vừa khóc chào đời
Mẹ cười long lanh sóng mắt
Khi con rời khỏi vành nôi
Có mẹ kề bên dìu dắt

Mẹ là khúc hát ca dao
Ru con lớn theo năm tháng
Mẹ là dòng suối ngọt ngào
Chảy suốt đời con không cạn

Khi con bước vào cuộc sống
Bằng chân chim nhỏ ngập ngừng
Mẹ là niềm tin thắp sáng
Đưa con qua khỏi gai chông

Mẹ là vầng trăng sáng tỏ
Soi đường con lúc gian lao
Mẹ là mùa xuân vĩnh cửu
Cho con sức sống dạt dào

Con viết bài thơ dâng mẹ
Giữa đêm thao thức chạnh lòng
Mẹ đi xa thành nỗi nhớ
Đâu phai mãi mãi trong con…

Nguyễn Hải Thảo

ĐÊM THƠM

Đặt mùa cưới trải dưới chân hương mị
Đêm lung linh huyền ảo mặt hồng nhan
Anh cúi xuống nghiêng mình trên nhân ngãi
Hai khúm non đôi ngọn phập phồng xuân

Thả làn tóc trôi dài lưng con gái
Bờ vai mềm run nhẹ mãi về sau
Anh quì xuống trườn qua cơn hạnh phúc
Xin hôn lên trang trọng miếng yêu đầu

Bồng yêu dấu đặt xuống nền tình tự
Nghe chút lòng khẽ chạm mảng trầm hương
Ôi đôi mắt đầm lầy môi đắm đuối
Nuốt hồn anh trầm tận đáy thiên đường

Mưa sướt mướt trong làn hơi luống cuống
Dưới vòm khuya non nỉ tiếng như đau
Em cuộn lại anh đồng tình cuộn lại
Mai đò đi mình tát cạn biển dâu

Đêm rúc rích chở nhau vào mông muội
Tóc huyền thơm như đời ngọn gió bay
Em nũng nịu gối đầu lên gối mộng
Anh mừng nghe mòn rục cả cánh tay

Bình minh lên len vào đôi mắt muộn
Em hồn nhiên như cọng nắng cong mình
Ung dung thả cánh phù vân về phố
Ta theo nhau đồng lõa những trận tình

Gởi vào gió giữ giùm lời thương mến
Gởi vào trong hoa nở một vừng trăng
Xin gởi hết lòng thành cho giao ước
Em và anh buộc chặt sợi xích thằng

phan ni tấn

TRONG CÕI ĐỜI NHAU

Bốn mươi năm chợt về ngang ngõ vắng
Ngôi nhà xưa đã thay chủ bao người
Giàn thiên lý đong đưa chùm hoa tím
Hương hoàng lan vẫn thơm ngát tình tôi
Em đâu đó trong cuộc đời, góc khuất
Trôi bềnh bồng trong cõi mộng xa xôi.

Người năm cũ chắc bây giờ lạ lẫm
Tóc hơi sương da lấm tấm đồi mồi
Nắng thu vàng nghe lá phong xào xạc
Gió đông tàn lặng lẽ ngắm tuyết rơi
Mây có bay gởi lòng về cố xứ
Có nhói lòng thấm vị đắng vòng môi?

Sớm công viên một mình ngồi quạnh quẽ
Nhìn lũ chim đang ríu rít tự tình
Chiều lang thang quẩn quanh như khách lạ
Đêm lại về trên tàu điện lặng thinh
Ngày vẫn thế, bao mùa mưa vẫn thế
Ánh mắt buồn diệu vợi mãi chờ tin?

Đời già cỗi trôi nghiêng như cánh võng
Chưa một lần phố cũ trở về thăm
Vẫn còn ai đi tìm hình của bóng
Ánh trăng ngà theo mãi cả trăm năm
Con chim rúc trong bờ lau bụi cỏ
Tiếng kêu buồn khắc khoải nỗi ăn năn.

Em vẫn bước qua bao miền đất lạ
Biết bao mùa nắng nhớ rụng hoa ngâu
Dù dấu chân thềm xưa rêu phủ kín
Có một thời ký ức đã hư hao
Nơi cõi tạm tình cờ còn gặp lại
Có lẽ nào ta chẳng nhận ra nhau?

Nguyễn An Bình

THẤM MÙI LƯU LẠC

khi ta đã thấm mùi lưu lạc
là lúc chừng khuây nỗi nhớ nhà
là lúc yên vui dòng nước mắt
như tuồng chưa gặp thuở lìa xa

là khi phố lạ không còn lạ
từng thản nhiên đi – mặc nắng chiều
đã dám coi thường cơn gió xoáy
thổi theo hoài đời tình hẩm hiu

khi ta đã thấm mùi lưu lạc
cố hương trong trí cũng phiêu bồng
dẫu muốn buồn cũng buồn chẳng được
sá gì khói sóng nổi trên sông

chỉ khi đũa rớt không cần nhặt
đăm đăm con mắt nối hoàng hôn
bỗng dưng nhớ tới lời lưu biệt
nuốt vội vàng thôi giữa miếng cơm

chỉ khi khuya lắc nằm không ngủ
bất giác nghe tiếng mình thở ra
nghe máu chảy buồn thân lữ thứ
mới đau rưng rức một quê nhà

chính khi đã thấm mùi lưu lạc
là lúc lòng ngưng nghỉ đợi chờ
là lúc cây đời ta hết nước
xứ người nghiêng một bóng cây khô…

Hoàng Lộc

LẠC VÀO MÙA

Em bện mùa thu vào sâu nỗi nhớ
Nỗi nhớ hoài xanh xao
Ngọn gió vụng về lay ngọn đèn đường đang giấc hư hao
Mùa thu gầy như lá.

Em bện niềm nhớ thương vào cơn mưa mùa hạ
Cơn mưa thấm ướt …môi chờ
Nụ hôn tưởng thật gần mà lại hóa bơ vơ
Cơn mưa rớt vào lòng.

Em bện trái tìm hồng vào cái buốt mùa đông
Mùa đông chợt ấm
Có chiếc lá co mình dấu nỗi cô đơn vào đám đông trống rỗng
Nỗi cô đơn ngạo nghễ cũng bâng khuâng.

Em bện tình em vào mây trắng mùa xuân
Mùa xuân nào đâu hờ hững
Anh đi đâu vần thơ còn bỏ lửng
Mặc phím dương cầm rộn rã khúc vô thanh.

Em bện bốn mùa vào trong trái tim anh
Bốn mùa thương yêu,bốn mùa mời mọc
Bốn mùa xin vui,bốn mùa đừng khóc
Cho anh lạc vào mùa em rãi khắp lối hoa.

Ngưng Thu

HÔM KIA EM MỘNG TIẾNG CƯỜI NỞ HOA

Tháng giêng phơn phớt mưa non
Ướt môi em ngọt chiếc hôn xuân mời
Xuân hồng mơn mởn môi tươi
Hôm kia em mộng tiếng cười nở hoa

Tháng giêng bóng mượt lụa là
Tiếng cười em ngọt làn da… da trời
Cảm tình một đóa hoa môi
Có con bướm vượt trùng khơi khuya này
Ô… hồn tôi vỗ cánh bay
Tiếng cười đang mở vòng tay hoa chờ…

Phạm Ngọc Lư

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: