Quán Thơ 269


945115_603630756322067_1479416931_n

QUA SÔNG

Ngọn nắng lùa theo con nước lớn
Mười năm sóng vỗ đã bạc đầu
Em chở khẳm hồn tôi trong mắt
Đắm thuyền mới biết đáy sông sâu.

Tôi bơi mải miết trong lòng đá
Vòng vo chưa ra khỏi vực sầu
Bàn tay có dài thêm năm ngón
Cũng đâu níu tới nửa đời sau.

Trường giang chia buồn riêng hai nhánh
Mà em qua sông chỉ một lần
Có lăn tăn cũng là chiếc bóng
Tan vào giữa bọt nước không chân.

Thì mớ nợ nần em gìn giữ
Tựa như giọt lệ thấm trên môi
Để em che giấu cùng nhan sắc
Bước qua đời còn dính chút tôi…

Hư Vô

ĐÀ NẲNG – SÀI GÒN

Gởi em nụ hôn môi xa
gió ngủ mắt ai xanh biếc
ngậm ngùi chiều muộn vừa qua
những lần bên em nuối tiếc
Lá sao xa cành quá sớm
mình ai đứng lại bên đường
phố vắng chiều quên in bóng
cải vàng hoa chao hơi sương.

Bao giờ quay lại sân ga
mùa đi hồi tàu da diết
bạc màu cách trở hai ta
tay ai vẫy sầu ly-biệt
Ở Sài-Gòn sầu trăm ngã
cầm tim ai dạo loanh quanh
giấc mơ cũ hồn trăm ngã
đêm ngủ quên chợ Bến-Thành.

Những ngày thả tình Hóc-Môn
lang bạt đất người chi mãi
về Thủ-Thiêm đợi chờ thuyền
người qua bên kia buồn thế
Chén rượu suông vơi cay đắng
quán cóc xưa thiếp-mê-buồn
thoáng trời nổi trôi mộng tưởng
tình và tiền cũng bay luôn.

Đốt tim Đà-Nẳng quê nhà
cay khói chen buồn mắt đỏ
son môi hồng khúc đợi chờ
hàng cây tóc em theo gió
Thu vàng trên cao góc phố
mùa đông phai chậm lối về
kỷ-niệm chợt bay cùng gió
Chợ-Lớn lặng sầu, bên tách cà-phê.

Đà-Nẳng – Sài-Gòn nổi buồn
áo bạc trần phai dong ruổi
khuất chìm đọng dấu tuyết sương
đêm ngày thương ai tim sầu cố xứ.

Huy Uyên

XUÂN QUA RỒI. NGƯỜI XA RỒI

ngày vô duyên rụng bông hoa nhỏ
động cả mùa xuân thất thểu đi
mùa cũ ngả màu như tóc bạc
lòng ta mỏi quá hóa nhu mì

xa lắc trời chiều lơ loãng cháy
vạt mây vỡ vụn khóe . tan vào
lơ mơ giòng lệ tràn qua chỗ
bóng của người . ô … nhòe rất mau

thangtram

CHIỀU QUAN TÁI ĐỌC QUỐC SỬ CHỢT ĐAU LÒNG VẬN NƯỚC

Riết rồi, máu chảy ngược không gian
Bởi vũ trụ ngày nay đầy núi lửa
Khắp tinh cầu rặt một dòng ngạ quỷ
Đùn. Đùn lên, những gò mối cô hồn

Tầng ngoại tuyến chiếu thấu vô thường
Khiến tấc đất ngọn rau nhìn thật lạ
Tro than của hồn thiêng vạn kỷ
Đã bao lần cháy rụi giữa mưa sao

Thiên tượng đầy nguyên tử phủ đầu
Quê hương khô cạn trăm bề nứt nẻ
Khí lực tổ tiên đầm đìa đất khổ
Mà thiên thời rầm rập nhuộm hoàng hôn

Quạ đen bay về ngậm thiên thạch soi căn
Thấy non nước rằn ri quỷ đói
Đằng đằng lũ ma trùng độc thoại
Vạn cốt khô, thủy quái biển Đông

Sóng chín đầu đập vỡ móng rồng
Dịch xung huyết ngửa nghiêng lịch sử
Côn trùng gáy suốt nghìn thế hệ
Cửu Long Giang thoi thóp trăm dòng

Giặc Ô Mã chạy mãi quanh hồn
U quái mọc đầy quanh bão lửa
Thế gian lạnh một thời phù thủy
Đổi dung nhan như thuật trường sinh

Xé tan hoang sử ký ngàn năm
Chim Ích Tắc nội thù đỏ lệ
Cột đồng hạt nhân dựng quanh bốn bể
Hồn tiền nhân khóc giữa huyết kỳ

Chiếu Vua già giữa biển Đông, ghi
Lý Thường Kiệt đọc từ ngàn năm trước:
“Nam quốc sơn hà Nam Đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Nhữ hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”
Cứ nói như đọc câu Sấm giảng
Trời biên thùy còn có một màu trăng?

Quỷ độc cước đang ngồi trên quốc sử
Trống đồng ngựa sắt ngủ bên thềm
Kẻ nội gián đã ngàn năm cướp nõ
Tội Mỵ Châu tin lông ngỗng hoàn nguyên

Trong phải trói nô tài ngoài bắt giặc
Tiếng Diên Hồng sấm sét động lưng trời
Máu nghĩa sĩ dựng ngược tóc tai
Nguyễn Biểu ăn nhản cầu phương Bắc

Vũ trụ bừng lên trong ánh mắt
Khắp tinh cầu đâu chỉ một trung hoa
Soi từng tia tử ngoại vạch thiên thu
Cổ nhân nói chạy trời đâu khỏi nắng

Trí óc Chiêu Thống sá gì quê quán
Nguyễn Trải vi thần thả lá hịch truyền
U quái trầm kha vì đọng máu tương lân
Nên nõ ngũ sắc móng rồng tay giặc

Trời biên cương ngập đầy trăng máu
Nguyệt nghiêng liềm, thể phách ai đây?
Núi thẳm sông dài chiều cố xứ
Rượu đầy, quan tái lạnh trùng vây…

Ngô Nguyên Nghiễm

HỒNG ÚA

nằm héo hắt ngoài chiều
lưng trần phơi tháng gíá
tên em nằm rất lạ
như không thực bao giờ

sân trước nằm trơ vơ
ôi sắc hương thiếu nước
tên em không nở được
ngậm hồn con gió bay

cành đông trắng tuyết lay
rơi ngàn đôi bướm trắng
tên em nằm im lắng
không một tiếng thở dài

như hạt tình phai hương
người ném tên em xuống
điếng hồn môi luống cuống
chạm vỡ mấy miếng trời

côi cút giữa nỗi đời
tên em thu nhỏ lại
địa đàng trôi xa ngái
bóng quê nhà lênh đênh

quì xuống nâng em lên
ôi tên người yêu quí
xưa xanh mầm ủy mị
mùi thơ ấu chứa chan

thổn thức giấc điêu tàn
trên dòng đời tất bật
khi nhặt lên sự thật
em giận hết loài người

quạnh quẽ giữa đất trời
sắt se mùa tháng giá
tên em nằm rất lạ
như không thực bao giờ

Phan Ni Tấn

NẾP GẤP THỜI GIAN 6

Ta Có Em Chiều Thu. Câu hát.
Phím lướt. Âm tràn. Nhạc vút lên.
Không say. Mà ngấm. Hương em. Khát.
Chẳng nhớ. Mà thương. Vạt nắng. Mềm.

Chẳng thể. Ta Có Em Chiều Thu.
Bên đời kia. Hiu hắt. Sông mù.
Gió lên. Ngút dấu. Rừng lau. Nhớ.
Trăng khuất. Im màu. Tháp cổ. Nâu.

Câu hát. Nghiêng đầu. Ta. Ngóng núi.
Động lòng. Bi mẫn. Bụi. Tìm nhau.
Vuông trời. Mây trắng. Bay đi. Mãi.
Luống nhạc. Chiều rơi. Lắng đọng. Hoài.

Mãi. Mai nầy. Chẳng biết. Vì đâu.
Em. Bước qua. Kỳ ảo. Sắc màu.
Hoài. Lá thức. Ngực rằm. Rất khẽ.
Em. Mắt trầm. Ngõ khuya. Rất sâu.

Chẳng thể. Níu. Chiều thu. Ở lại.
Bên đời kia. Gọi mãi. Đồi hoang.
Dấu thánh giá. Chuông nhà thờ đổ.
Bóng hoàng hôn. Góc phố chợ buồn.

Câu hát. Nghiêng chiều. Ta. Lãng du.
Thuở anh niên. Thơm. Giấc mộng đầu.
Chìm sương. Thương lắm. Tay em. Lạnh.
Chớp mắt. Tê nhòa. Dấu chấm. Đau.

Ta Có Em Chiều Thu. Câu hát.
Đã từ lâu. Khắc vợi. Lòng đây.
Chiều. Serenata. Phiêu bạt.
Nắng. Cầm-dương-ngất-tạnh. Òa bay!

Chẳng thể. Ta có em chiều xa.
Nguyệt cuồng trong máu. Khúc tình ca.
Bạn hát nữa đi! Ta khát lắm.
Bông trời cổ độ. Trước hiên nhà!

Ta Có Em Chiều Thu. Vậy nhé.
Nhương sao. Hớp nhạc. Bạc đầu. Rung.
Vết thương năm tháng. Đèn khêu nhẹ.
Nếp gấp thời gian. Lửa bập bùng…
03.2016
Nguyễn Lương Vỵ

CHIỀU Ở BẾN XE NGỰA

Cố chạm vào hư ảo
Chợt thấy mình trắng tay
Bóng tôi dài ngơ ngác
Thả khói chiều vào mây

Con ngựa già đứng ngó
Một phương nào xa xôi
Nhịp buồn khua chân gõ
Lóc cóc qua cuộc đời

Tôi là tên xà ích
Thả dây cương buồn thiu
Trên cõi ngày u tịch
Buồn đến buốt lưng chiều

Tôi gửi đời tuyệt vọng
Vào mịt mùng hư vô
Ai về như chiếc bóng
Đêm nhang khói quanh mồ

Chiều ở bến xe trống
Thấy đôi bờ gió đưa
Nghe nỗi buồn gõ móng
Mưa đầy trời. Ôi. Mưa…

Nguyễn Minh Phúc

CHÂN DUNG NGÀY, THÁNG VÀ NĂM

từ ngày quá cảnh quá giang
ta rong ruổi đậm ngày tàn tháng phai
mỗi năm mỗi dán hình hài
từ trung niên kéo ra dài lão niên
mấy mươi năm cứ liền liền
năm tàn ăn lấn tới triền muối tiêu
tiêu giờ phỏng đặng bao nhiêu
để dành cho muối rải đều vậy thôi !.
tháng năm giằn lấn tuổi đời
tuổi thanh xuân cũng lần hồi trôi qua
trôi xa rất đỗi thiệt thà
tới ngăn không đặng chuyến phà qua sông
từ hồi bơi ngợp lạ dòng
muối tiêu rắc hột bỏ Đông tìm Đoài

giờ ngồi ngó miết ngó hoài
mịt mờ năm tháng dặm ngoài sơn khê.!…

Trần Huy Sao

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: