Quán Thơ 268


Quán Thơ Hư Vô 268

TỰ NGÔN

Ngó qua ngó lại
Chỉ một mình tôi
Bước tới bước lui
Cũng vào ngõ cụt.

Trời đất có lúc
Chút nắng chút mưa
Chỉ có tôi chưa
Về cùng mưa nắng.

Thấy tóc em ngắn
Buông xuống cổ cao
Mới biết xôn xao
Thuở còn xanh tóc.

Để thấy em khóc
Trong đôi mắt buồn
Đếm giọt mưa tuôn
Cho tôi nhớ nắng.

Mảnh tình xa vắng
Tưởng đã nguôi ngoai
Tôi đâu có hay
Em còn ôm ấp.

Không lời trách móc
Cũng chẳng muộn phiền
Mang nỗi niềm riêng
Âm thầm cất giấu.

Trái tim rướm máu
Em bước qua cầu
Đâu có đời sau
Nơi nào mà tới?

Chỗ tôi đứng đợi
Cỏ mọc xanh um
Ở cuối đường cùng
Không hình không bóng…

Hư Vô

HẠT BỤI MÙA XUÂN

Về theo hạt bụi thời gian
Tuổi xuân chợt chảy miên man qua cầu
Sông dài mấy nhánh bể dâu
Tôi neo tình cũ nhuốm màu xanh rêu.

Về theo từng bước chân xiêu
Một thời xuân sắc em theo chân người
Tóc dài trắng ngọn gió rơi
Tình xuân tỉnh lặng bên trời hoan ca.

Về theo mùa cưới đỏ hoa
Đàn chim viễn xứ bay qua nghìn trùng
Còn thơm một đóa phù dung
Mắt xưa còn dõi bóng rừng núi xa.

Về theo ngọn khói giang hà
Sóng xô từng lớp quê nhà biệt tăm
Tóc xuân nửa hạt bụi trầm
Tôi –chân cầu cũ lặng thầm nước xuôi.
11/1/1016
Nguyễn An Bình

EM, MÙA XUÂN VÀ TÌNH CŨ

Cầm tình em lang thang khắp phố
thả tim trôi sông cũ, xuân về
bên cuối trời còn ai mắt đỏ
có khép lòng theo bóng một người đi .

Có phải nhà ai hoa đỏ đầy thềm
tôi quanh đời bể dâu ngày trước
đường xưa giờ đẫm ướt hơi sương
em đâu mà đèn giăng mờ cuối phố.

Bến sông cũ vắng chuyến phà Đà-Nẳng
chở em qua vội vã cùng sông
đêm thị-thành tối muộn
góc quê trời trở gió chao nghiêng.

Em chôn sâu ký-ức tượng buồn
ngôi nhà ngày chia tay em khóc
lần đầu em cuống quít môi hôn
hai ta giữa trời hạnh-phúc.

Có phải em quên rồi tiếng hát
buổi quạnh hiu em tay vẫy lên xe
con đường dài sâu đơn độc
còn gì đâu buổi đưa tiễn đi về.

Nỗi nhớ ngủ buồn trên những lá xanh
trên cao sao đổi ngôi chìm khuất
em mang tim đi đâu đành bỏ lại mối tình
chôn rồi nghĩa trang người buổi trước.

Tình yêu em quanh đây tội nghiệp
bến xuân về tôi đợi chờ ai
vờ bay thôi mộng đời tưởng tiếc
bỏ quên thôi tháng rộng năm dài .

Em bơ vơ hạt bụi bên trời
cầm tình đi bỏ chiều nắng tắt
đêm rơi mù theo ánh đèn khuya
hoài niệm qua một thời dại trẻ.

Và mùa đông lạnh người quê quán
thắp mắt em một chút xuân về
môi má em hồng chiều xuân muộn
để tôi rót sầu theo một ngày đi.

Có phải chiều nay em bên chợ quê
mưa bay qua dỗ lòng em tím tái
là cánh hoa xuân nở buổi xuân thì
đêm quay lại nghe tiếng ai gọi mãi

Tôi ly rượu đầy suốt đời phiêu dạt
em đi lẻ bóng đò xưa
hoàng hôn trải trên sông lặng lẻ
đợi chờ ai ngày cũ quay về.

Ở ngã ba đường em bỏ con tim
tình yêu người hề đâu không trở lại
suốt đời tôi hoài mãi đi tìm
biết ngày nào em quay về bến cũ.

Đã qua rồi hoang trôi đâu đó
em còn nhớ không ngày tết quê nhà
mưa pha sương trong cơn mưa bụi
nhớ em nhiều chiều rét ngọt ba mươi.

Có về không em hờn tủi quê nghèo
thắp lên ai tình mênh mông nhớ
khói cơm chiều thả mái liêu xiêu
ngoài vườn xuân trải đầy lá cỏ.

Em của tôi ơi còn có nhớ
cả một đời dăm mắt bóng hình ai.

Huy Uyên

RƯỢT THEO GIỌNG HÁT

Rượt theo giọng hát trong veo
Mệt ngồi dựa bóng trăng treo đầu cành
Uống chơi vài điệu xuân xanh
Em thấm vào kẻ thơ anh ngọt ngào

Rượt theo tuột ngọn nắng đào
Để nghe khúc hát xuân nao nức lòng
Em cười chúm chím chùm bông
Đón anh sâu sắc vào trong suối nguồn

Rượt theo níu cội tà dương
Soi cho hoa nở trăm đường mãn khai
Em cười tựa ngọn sớm mai
Coi anh từ tốn ngồi nhai miếng tình

Nhai bờ môi ấy ơi xinh
Thả lời ca nối nhau tình tự bay
Có trời mới biết anh đây
Nuốt nhằm giọng ngải ngất ngây cưộc đời

Rưọt theo cái điệu mặn mòi
Nửa đường thấy trái trăng soi đồng tình
Xoắn xiết hết sức bình sinh
Buông ra dòng nữ giựt mình trôi mau

Thôi thì hát hội mãi đâu
Cho đây biết với chở sầu theo chơi.

phan ni tấn

THĂNG – TRẦM

Một ngày
Ta bước lên ngai
dõng dạc – đường hoàng
áo – mũ – cân – đai
uy nghi – hiển hách

Một ngày
Ta đứng chơ vơ
bên kia thành quách
Gác kiếm – xuôi tay
bạc áo – phong trần

Chợt ngộ ra
cuộc đời luôn biến đổi
Còn lại ư?
Phía trước
Một – vầng – trăng…

Nguyễn Hải Thảo

SỢI TÌNH

Xoay lưng.. em hờ hững.
Buông thả lửng sợi tình.
Khát khao.. ngoảnh ngắm lưng xinh.
Tóc thề xoăn phủ niềm tin vai tròn.

Trước sau.. hương sắc son.
Cớ sao..còn chưng hửng.
Chữ tình chữ ái lưng chừng.
Em nào hay biết Người dưng đắm nhìn.

Đừng buông.. nụ thủy tinh.
Quả xuân căng mùa chín.
Sợi tình chùng thẳng cho xin.
Đừng treo lủng lẳng duyên mình héo hon.

Giơ tay cao.. gót nhón.
Mắt môi đợi mỏi mòn.
Sợi tình sắc đỏ rực son.
Cho em níu giữ vẹn tòan Xuân tươi.

Khaly Chàm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: