Quán Thơ 266


Quán Thơ Hư Vô 364

MÔI XUÂN

Ngọt như đêm động hương quỳnh
Dáng em trổ mã dậy hình tượng xuân
Môi non chúm chím ngập ngừng
Bỏ tôi chết đứng nửa chừng chiêm bao.

Từ trong lụa gấm tơ đào
Chồi non lộc biếc còn lau lách buồn
Chỗ em đánh rớt mùi hương
Hoa vàng vụt nở cùng đường tận tôi.

Áo bay kín một góc trời
Để em che giấu nét môi xuân thì
Theo từng mỗi bước tôi đi
Chân xiêu hồn lệch cũng vì yêu em.

Mùa xuân như thể dài thêm
Tóc em thả xuống chông chênh phố phường
Tôi còn một chỗ náu nương
Trên môi em đã hoang đường từ khi…

Hư Vô

ĐÊM TÀN

rượu cạn lưng vò
trơ đôi hốc mắt buồn so mệt nhoài
trăng già hắt giọng thở dài
gió xô xao xác giậu ngoài hàng hiên
thơ ngân
nửa tỉnh nửa điên
đàn rung bần bật
ngang triền
đứt dây

nỗi niềm riêng giấu trong mây
không dưng em đến
cuộc bày xốn xang

anh khác chi ngọn bấc tàn
thương giờ đây
chỉ dở dang được gì

hồn nhiên
em đuổi buồn đi
niềm vui
em sẽ ở lì tim anh
môi khô em kết nụ xanh
anh xem hoa nở thiên thanh nhẹ nhàng
qua rồi thời khắc võ vàng
giấy thô lật khẽ sang trang
bắt đầu

mời anh cầm cọ
phết màu
buồm căng rẽ sóng cho tàu
ra khơi

có gì trong mắt anh rơi?
Ôi bụi mưa trốn đùa chơi đấy mà

em vay con chữ
gọi là

tiếp thêm anh
sức vượt qua giông đời… .

Hiền Mây

THẤM LẠNH TÌNH NHÂN

cố mấy cũng không làm chi nổi
ta ngồi dựa ngửa, ngó ngày đi
tay buông xuôi, chẳng còn muốn thở
ôi hết thời một gã tình si…..

ấy vậy mà chờ cho dứt kiếp
trái tim rơi những nhịp mơ hồ
em đi qua và em ngó lại
đau lòng khi vắng một ta xưa

nằm nghĩ, lắm điều không ưng ý
gợi ra bao nhiêu là nỗi niềm
lớn nhất những điều không như ý
là đời ta đã lỡ đời em

hiu hiu nắng chiều với gió bấc
đắp tấm mền, thấm lạnh tình nhân
7-2-2016
Hoàng Lộc

XUÂN CÁCH TRỞ

Nửa vòng trái đất ta đi
Giáp vòng sinh tử còn gì nữa đây?
Nhớ quê, quê của những ngày
Gấm hoa thưở trước, dạn dày hôm nay
Nhớ người áo trắng thơ ngây
Vướng cơn bụi đỏ héo gầy tâm tư

Ta, từ thay tiếng đổi từ
Bơ vơ xứ lạ mệt nhừ áo cơm
Chiếu chăn không ấm nỗi buồn
Ngày đơn chiếc đợi, đêm mòn mỏi trông
Lấy ai tâm sự với cùng
Lòng mong gặp lại tấm lòng thủy chung
Mơ ngày biển gọi về sông
Cách bao nhiêu dặm lệ mừng bấy nhiêu

Xuân hồng không thắm quê yêu
Xuân nơì đất khách trăng heo hút mờ
Em ơi, gắng đợi gắng chờ
Một ngày nắng ấm như mùa xuân xưa
Chứ bây giờ với bây giờ
Dẫu thương dẫu nhớ vẫn chưa thể về

Trang Châu

GIAO HƯỞNG THÁNG GIÊNG

trên thềm gió
phong phú trí tưởng tượng của người
để rồi chạm vào nắng ban mai
khi ảo tưởng đo lường khoảng cách
những thực thể sống động uống dần
sự chuyển hóa hòa tan ngọt ngào

hạt mầm gọi nhau cùng thức dậy
ngưỡng vọng những chiếc lá biếc xanh
quá khứ chỉ là giấc mơ xa hút
giữa chúng sự sống đơn giản như thế…

có thể ở một lằn ranh vô hình
người cõi âm và dương sẽ nắm chặt bàn tay
lắng nghe lời hát phục sinh từ các vì sao xa thẳm bay về
niềm vui tỏa sáng trên môi theo từng ý nghĩ

tôi ngợi ca mặt trời đã gọi tên mọi người
chợt nhìn thấy nụ cười em qua đóa hồng rực rỡ
tiếng hát hạnh phúc vỗ cánh trên tầng không reo vui
những giọt sương lấp lánh ngân dài tiếng rơi
giao hưởng tháng giêng
chảy tràn trên cung bậc thời gian

khaly Chàm

MỘT ĐỜI TÌNH YÊU

em ơi không có tình yêu
thì sao sống đặng bao nhiêu tháng ngày
em ơi không có tình đầy
thì sao cho tới lóng rày còn yêu
ngày tình yêu ngấn bao nhiêu
có dài như chặng đường yêu hai mình…

từ khi liếc mắt làm thinh
tới khi hỏang hốt níu tình níu nhau
kẻo không thôi biết tìm đâu
hai câu lục bát qua cầu gió bay
áo em lưu lạc phương này
Mẹ chừ hạc nội ngàn mây mất rồi!

còn hai ta lạ phương trời
qua cầu xa lộ vuột thời ca dao
miếng tình yêu vẫn ngọt ngào
xin em cắn mén còn nhau phương này
xin anh cứ giữ tình đầy
trăm năm đâu chỉ một ngày tình yêu

ngọt đường ngọt đậm bao nhiêu
thơm hoa thơm lựng sớm chiều cũng phai
thức đêm mới biết đêm dài
ngó nhau mà vẫn cứ hoài có nhau
không chừng vẫn cứ thương lâu
vết nhăn năm tháng đằm sâu cuộc tình

vẫn còn dựa dẫm hai mình
đi cho tròn trịa cuộc tình mình đây
em đừng thèm vị ngọt đầy
đừng ham hương sắc vẽ bày tình yêu
bởi tình đâu có cần nhiều
chỉ cần năm tháng đều đều thương nhau

từ ngày hội nhập qua đây
thiệt tình mới thấy có ngày tình yêu
hồi nào cực khổ bao nhiêu
vẫn thương nhau có bỏ liều nhau đâu
hồi nay vượt ải bể dâu
lại không vượt nổi cái ngày tình yêu

tôi yêu em thiệt là nhiều
em yêu tôi chịu trăm chiều đắng cay
hai mình còn có hôm nay
cần chi phải đợi tới ngày tình yêu
tình mà chê ít đòi thêm
hóa ra phụ rẩy tình yêu còn gì!…

Trần Huy Sao

VIẾT Ở PHƯƠNG BỐI AM

Tặng anh Nguyễn Đức Sơn

Vịn tay vào giấc mơ buồn
Hai con mắt thấy cội nguồn nhân gian
Trói thân vào cõi hồng hoang
Hai bàn tay vẫy mây tan cuối ngàn

Sáng ngồi đợi hái sương tan
Nửa đêm thức giấc mộng tràn chiêm bao
Thiết tha gì một câu chào
Mà duyên với nợ lạc vào đời nhau

Dẫu gì cũng đã nghìn sau
Sương treo đầu ngõ nát nhàu lời ru
Còn không hỡi núi biệt mù
Ai buông câu thả khói sầu tương tư

Về thôi, về với con người
Dẫu trần gian đã nát nhừ hư không…

Nguyễn Minh Phúc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: