Quán Thơ Hư Vô 265


mua_xuan_cua_me

MÙA XUÂN CỦA MẸ

(Thân kính tặng cụ Lý Thị Hạnh,
Mùa Xuân Bính Thân 2016)

Mẹ ngồi ngóng đàn con bên song cửa
Đếm mùa xuân trên những ngón tay không
Đôi mắt mẹ nhìn xa xăm quạnh quẽ
Giọt mưa tuôn một tiếng khóc trong lòng.

Ngày tháng Tết lướt qua đời hối hả
Mùa xuân rơi trên sợi tóc bạc màu
Mẹ còn được gì một đời tần tảo
Ngoài đàn con mẹ mang nặng đẻ đau!

Nhìn con lớn lên theo từng hơi thở
Cho mẹ nâng niu quên cả nhọc nhằn
Dẫu biết rằng con lớn thêm một tuổi
Là trên da mẹ thêm một nếp nhăn.

Rồi đàn con cũng lần hồi lìa mẹ
Như đàn chim bay giạt cuối trời xa
Mẹ thắc thỏm chờ mùa xuân quay lại
Như trong tim có một bóng quê nhà.

Mắt mẹ nhạt nhoà mỗi lần xuân đến
Nhỏ xuống sụt sùi theo bước xuân đi
Xuân đến hay đi cũng làm mẹ khóc
Nỗi phập phồng còn đọng ở trên mi.

Mẹ ôm con tựa như hình ôm bóng
Dáng xiêu xiêu hiu hắt ngọn đèn vàng
Nhà dưỡng lão đang chực chờ cửa đóng
Hồi chuông buồn cắt đứt cả ruột gan…

Hư Vô

NĂM MỚI

Vô chùa lễ Phật đầu năm
Tụng kinh lớn tiếng cho tâm từ hòa
Mở lòng cho gió thoảng qua
Nhẹ như phơ phất cành hoa ưu đàm

Vô chùa khoác áo tràng lam
Trầm tư mặc tưởng tự tham vấn mình
Đàn mùa xuân đậu trên cành
Hồn quê cũng gắng gượng thành lộc non

Bao giờ dạ hết biết buồn
Hóa thân hoạt Phật băng nguồn về xưa
Đội tàu lá chuối đụt mưa
Ngồi nghe lả ngọn gió đưa hương đồng

Bao giờ bước lại lối mòn
Năm xưa ngày nọ có còn cây đa
Có còn sầu lẻ bóng ta
Lặn trong tiếng suối lội qua nẻo ngàn

Vô chùa thắp một nén nhang
Thấy gò tâm đạo nửa tàn ngày xuân
Ước chi gặp bữa thanh bần
Xin thèm miếng sáng trăng gần đáy tâm

Hương trầm ẩn giữa lá xâm
Thuận người cầu đạo hương thầm bay ra
Thành câu kinh kệ ngân nga
Nghe như đồng vọng nỗi nhà hắt hiu

Phan Ni Tấn

BÀI THƠ SỐ 79

Mùa xuân đến chậm như không đến
Người đợi xuân về như không mong
Cảnh vẫn như xưa người đã khác
Hình như buồn thấm tận trong lòng

Xuân này chắc hẳn buồn như tết
Vốn liếng đời ta đã cạn rồi
Còn được bao lăm mà náo nức
Thôi cùng con cháu ráng mà vui

Xuân đến rồi đi người cũng vậy
Băn khoăn chi lắm cực thân già
Mai mốt cho dù xuân trở lại
Chắc gì còn thấy đám mây xa

Đọc thơ buồn thấm từng trang sách
Từng chiếc lá rơi lúc chiều tàn
Nhìn trước ngó sau sao vắng lạ
Sao buồn như thơ Trần Tử Ngang

Tay chạm vào mùa xuân 79
Như chạm tay vào cõi trống không
Gió xuân lặng lẽ đi qua cửa
Tưởng như lạnh đến tự vô cùng

Hạc Thành Hoa

CHƠI XUÂN

Gửi bạn vào xuân, hương cúc thoảng
Thung sâu bặt tiếng búa sơn tràng
Quyên đôi rỉa cánh chòm mai nhún
Câu đối trưng lên ánh nhũ vàng.

Ông lục thơ xưa trong sách cũ
Cháu tìm khoe áo với đàn anh
Ngoài sân lơ lửng nêu xe tóc
Lạc ngựa luồn trong ngõ trúc quành

Chùa bên vẳng lại tiếng chuông ngân
Ẩn hiện bờ lau cát trắng ngần
Đò chở sang sông hai quả bánh
Của người thôn nữ viếng tình nhân

Giải khăn cô gái bay trong gió
Khúc khích cười sau vạt áo bà
Lúc nãy lên chùa dâng lễ phật
Vô tình để ố vết chu sa.

Người cũ năm nay đâu hút bóng
Ngõ thôn vòm trúc vẫn che ngang
Ta đi nhặt cánh tầm xuân rớt
Của khách chơi hoa rải dọc đàng.

Yến Lan

VỚI THỜI GIAN & THƠ

vuông đời chật vật lắm sao
thì thôi hãy bước đi vào giấc mơ
thời gian bùng cháy không ngờ
lửa thiêng huyền nhiệm
câu thơ hiện hình
cô đơn… là sự lặng thinh
bốc hơi như rượu
sững nhìn làm chi
ta – em khoảnh khắc được gì
còn chăng
hơi thở diệu kỳ trong nhau?
mặt trời cuồng nhiệt trên đầu
thơ đôi cánh vỗ chạm màu thời gian
thơ là nắng của đại ngàn
xuyên hồn ta khói
vạch ngang chân trời
tụng ca nỗi buồn em ơi!
câu thơ sẽ hóa nụ cười trên môi

khaly chàm

MỒNG BỐN . KHI KHÔNG…

ngọt từ đuôi mắt em . cười
như con chim én cuối trời . gọi xuân
gió đi ngang . bỗng . tần ngần
ghé thăm nụ biếc ngoài sân . mới vừa

xuân ơi . tình gần hay xa
chim bay mút mắt . còn hoa … vội vàng …
đắng từ mồng một đắng sang
giọt cà phê cứ vướng ngang môi người

câu thơ lỡ mấy chữ rồi
ngân nga thành những bời rời . dở dang
tả tơi mai . cánh rụng vàng
nghe xuân thoi thóp bên hàng giậu thưa

sài gòn . không một giọt mưa
mà . tôi ẩm ướt đã thừa thãi xuân

thangtram

NGHĨ VỀ BỮA XA ĐỜI

sẽ có một ngày ta đơn chiếc
quay về sau núi ngủ trong sương
thì cõi trần gian ta nhớ nhất
chỉ em, nhan sắc đẹp như lòng?

ta vốn ta tình trường lận đận
yêu đứa nào cũng đứng nhìn theo
và với em, ta càng lận đận?
cuối đời vớt vát những chiêm bao

ôi gái gung mà ta tin được?
gió lên và bão nổi thình lình
chưa chắc một ngày ta xa biệt
câu thơ buồn đã đủ hư danh

khi ấy, em – hiên nhà hiu quạnh
ngơi tay bồng bế cháu con người
khóe mắt lăn thêm vài hạt lệ
mà suốt đời chưa kịp tặng nhau

Hoàng Lộc

TIỄN KHÚC TRƯỚC XUÂN

Mùa xuân này nhỡ một người ra biển
Đêm có cùng vỗ sóng với tôi không
Triều lên muộn nghĩa là em quên đến
Tôi ngồi gom nỗi nhớ trút dòng sông

Mùa xuân này sẽ thêm người lên núi
Mỗi ban mai lạnh trắng sương mông lung
Vu vơ nắm lá quà mừng tuổi
Lỡ say tình, núi bắt chước tôi không

Mùa xuân này lại dăm người rời phố
Áo hoàng hoa son phấn tiễn và đưa
Giao thừa vậy lang thang tìm lọn gió
Tôi vờ buồn cho mắt giống cơn mưa

Đào Công Điện

MÙI XUÂN

Nghe trong hơi gió thoảng gần
Hương gây mùi nhớ thơm lừng mùi xuân

Chiều nghiêng bóng nắng bâng khuâng
Hàng cây thắp nến trên đường tôi qua

Bước chân say chợt… la đà
Ơ hay phố cũng đèn hoa gọi mời!

Nghe tim gõ nhịp bồi hồi
Thì ra xuân đến bên tôi… Ô kìa!!

Nguyễn Hải Thảo

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: