Quán Thơ Hư Vô 264


Môi Xuân

MÀU ÁO TẾT

Tết nay em mặc áo gì
Vàng mai đỏ cúc xanh thì trắng da?
Em biết tôi thích lụa là
Sao không chọn áo hoa cà tím than!

Trời cho em lắm hường nhan
Thì thôi mặc áo hoàng lan, cũng là.
Nghiêng nghiêng cái dáng nõn nà
Thênh thang góc nắng chiều pha môi hồng.

Bóng người biếc cả dòng sông
Tôi còn thất thểu lòng vòng phía sau
Xuân em áo gấm tơ đào
Bước chân trắng lối hoa cau rụng đầy.

Nhung mềm nhiễu mượt như mây
Níu áo em lại cho dài mùa xuân
Tay tôi chậm chạp lừng khừng
Áo em sứt chỉ giữa chừng nút khuy…

Hư Vô

XIN ĐỪNG ĐỂ LỠ…

tình cờ tôi gặp lại tôi
lửng lơ một kiếp luân hồi khói sương
nghe rằng mộng cũ hồi hương
giật mình chớp bể mưa nguồn thiên di

em từ độ rất sầu bi
trái tim vô lượng thầm thì nói thưa
một mai mưa gió cho vừa
cũng đành bỏ mặc mộng thừa điêu linh

cám ơn một chút yên bình
cô đơn tận tuyệt chỉ mình tôi hay
em về chút nắng cầm tay
xin đừng để lỡ một ngày có nhau

NP phan

TÌNH XUÂN MƯỜI SÁU

Chào nồng nàn mười sáu
Vòng ôm cho đủ tròn
Trái đất như trẻ lại
Từ triệu nghìn môi hôn.

Hoa đằm hương, nõn cỏ
Ngất ngơ một tuổi đời
Trang Thơ mùa phún thạch
Trang tình nào lên ngôi!

Chào xôn xao mười sáu
Mai vàng hát nụ Đông
Em là em thuở ấy
Nguyên trinh giấc mơ hồng.

Chìm vào chênh chao nắng
Hạt ưu tư trong lành
Chút sẽ sàng sắc lá
Ngực ấm tràn vòm xuân.

Dẫu nhân gian cõi bụi
Đi đâu, biết về đâu…
Nối dài thêm niên kỷ
Mười Sáu ngân tiếng chào!
01/01/2016
Nguyễn Nguyên Phượng

ĐÊM XUÂN CHỜ

Nửa đêm mưa ngủ dưới chân đồi
đàn chim buồn thôi vỗ cánh
phố không em vắng cả nụ cười
tôi đứng chờ xuân
bên hiên nhà ai vắng lặng.

Chiều thứ bảy giáo-đường chuông đổ
những lần bên Chúa và Huyền
tình em treo phai đầu ngõ
nhớ hoài băng giá con tim.

“Trái Cấm” nửa đêm đóng cửa ngậm ngùi
từ lúc xa người tháng năm đứng nhớ
ngoài sân hoa khế rụng rơi
màu tím trong vườn sao buồn quá đỗi .

Bước em qua gõ sầu guốc mộc
em về thay lại áo lưng ong
em còn lung linh đuôi mắt
ngó ngang tôi quá đổi vô-cùng.

Em giờ hai má còn hồng
nụ hôn cũ ai đành quên bỏ lại
để tôi về canh giữ cô-đơn
hạnh-phúc quay lưng và lang thang đi mãi .

Có lẻ ngoài trời xuân rồi đó
tôi cầm tình mong-đợi-chờ ai
em chắc giờ tóc pha sương bạc
bên ấy hỏi em còn có ngậm-ngùi .

Mùa xuân vội vàng băng bó vết thương
mới đó mà cuộc đời chín rụng
dâu bể chôn một quá-khứ buồn
trên cây những chiếc lá vàng lơ lửng .

Có phải em mang mùa xuân đi mất
để tôi loanh quanh phố cũ đi tìm …
(01-2016)
Huy Uyên

CÓ THỂ ĐANG TỒN TẠI

ngày treo ngược bóng lên trời
hiện hình cát bụi bên đời mộng du
âm hồn cổ tháp hoang vu
đêm xanh ký ức thiên thu lụi tàn

ngày phơi xác giữa thế gian
choàng vai bóng tối hôn ngàn chiêm bao
vách đời ruỗng mục rồi sao
mơ hồ tiếng mở cửa vào vô minh?

ngày điên đảo mắt sững nhìn
ma hời dựng mộ giật mình… hỡi em!
mang mang thơ khóc bên thềm
chạm đau phế tích
nhớ, quên cội nguồn

khaly chàm

CÒN LE LƯỠI CÓC

cố hương – qui cố hương hề
ta như con cóc ngồi le lưỡi – buồn
suốt đời em vẫn người dưng
những khi muối mặn với gừng cay đâu?

ta đi cà nhắc qua cầu
ngó con sông chảy trắng màu thời gian
tưởng như xuống biển lên ngàn
có em chỉ để hết hồn vì em…

cố hương còn ta trông tìm
cùng bao nỗi nhớ nỗi quên, rối bời
yêu thương thì đã cạn lời
còn le lưỡi cóc cuối đời được sao?
1-2016
Hòang Lộc

BIẾT EM YÊU HOA HỒNG VÀNG

Biết em yêu hoa hồng vàng
Anh về lật lại ở trang tim…mình
Có ghi xe đạp thình lình
Chở hoa xuống phố, khuya tình tặng nhau!

Anh chừ gấp gáp tìm sao
Tặng em sinh nhật giữa bao la trời
Thêm môi quấn lấy nụ cười
Không mai một nhớ, chẳng rời rạc thương

Biết em lạ một mùi hương
Nên anh đủng đỉnh soi gương… chần chừ!
Nến, hoa nhân thế…và thơ
Vắt hồn Tư Mã gửi vừa vặn em!

Ngày này thắp mộng bình minh
Mừng cưng thêm tuổi trúc xinh ngàn lần
Giã từ dĩ vãng cho ngoan
Coi như em mới ra rang tiểu thư!

Đâu cần tính chuyện trầu cau
Rưng rưng hiện tại đỏ au nguyệt cầm
Tim anh chính nụ …hồng vàng
Tặng người muôn thuở, thiên đàng là đây …

Trần Dzạ Lữ

TRONG NẮNG CHIỀU PHAI

Nắng chiều nghiêng bãi vàng thoi thóp
Tôi một mình tôi bóng đổ dài.
Thương nhớ người ơi thương nhớ hão,
Đời buồn theo những nhánh thu phai!

Tôi đi về mây trắng hai tay
Gió gọi thầm tôi trăng viễn khơi.
Có ai hò hẹn ngoài vộ tận
Lòng khắc khoải chờ trong nắng phai!

Ôi! Những chiều nắng úa tàn xiêu
Trên đỉnh hồn tôi quá hoang liêu:
Chim ngậm thơ buồn phun lã chã
Dòng tinh huyết thắm lệ tình yêu!

Lối em về sương tím chiều buông
Tôi một mình tôi dõi mắt mong.
Ôi một thuở yêu người ảo mộng
Ôi một thuở dương gian bạc lòng!

Nắng chiều lả ngọn sầu chót vót
Tôi lặng mình tôi phơi đỉnh hồn.
Cây lá cô đơn màu nắng quái,
Em có về khoác áo hoáng hôn?!

Trần Thoại Nguyên

CHÚT ĐÀ LẠT GIỮA SÀI GÒN

Một chút Đà Lạt giữa Sài Gòn
Hình như mùa vừa chớm sang đông
Môi ai tươi quá trong nắng sớm
Có phải màu môi em xưa không?

Ồ, không! Không phải! Không, không phải!
Chỉ là ai đó thoáng qua đời
Chỉ là ai đó như chút gió
Phơn phớt qua vai một chút thôi

Sáng nay thành phố sao lạ quá!
Ai mang Đà Lạt đến Sài Gòn
Nên nghe chút rét trên da thịt
Cà phê chưa đủ ấm môi trơn

Em ạ thành phố đang vào đông
Nhớ em quay quắt, nhớ điên cuồng!
Anh ngỡ chút tình thơ Đà Lạt
Ai đã mang gieo giữa Sài Gòn…

Nguyễn Hải Thảo

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: