Quán Thơ Hư Vô 263


aonangvang

ĐƯỜNG XUÂN

Giọt mưa rắc ngang chồi lộc biếc
Buồn như giọt nước mắt tình nhân
Một lần tiễn em, đêm vào Tết
Chào nhau se buốt nụ môi trần.

Em bước qua khúc đời lận đận
Bỏ tôi đứng ngẩng chỗ không người
Đèn khuya hiu hắt đường em tới
Chắc gì còn nhìn kịp bóng tôi.

Mưa cuốn trôi nhịp đời vội vã
Còi đêm hối hả một chuyến tàu
Dù em có cố tình che giấu
Cũng đã làm hoang phế đời nhau.

Để em đếm chút mưa trong mắt
Dụi vào cho ướt lệ xanh xao
Mùa xuân đâu còn nơi nương náu
Hoa đã vàng chân một lối vào…

Hư Vô

HÌNH NHƯ XUÂN LẠI VỀ

Hình như lá mới trở mình
Nửa đêm thức giấc tự tình cùng hoa
Hiên đời hứng giọt sương sa
Tôi nghe trời đất chan hòa tiếng xuân.

Hình như gió chuyển mùa sang
Cành non vừa trẩy nụ vàng ngày xuân
Lá reo lộc biếc ân cần
Mắt em sao lại ngại ngần nhìn nhau.

Hình như đêm ngắn ngày mau
Em con én lượn bay cao nghìn trùng
Hương trầm khói có bao dung
Hồn tôi hoang phế chợt bùng cơn say.

Hình như hương tóc ai bay
Để tôi theo gió mơ hoài dáng mây
Mưa xuân rớt xuống vai gầy
Hoa xuân lất phất rụng đầy thềm xưa.

Nguyễn An Bình

LỤC BÁT XUÂN

giấu đi một nụ đa tình
ngày xuân mơn mởn thình lình nở hoa
én bay gần én bay xa
rượu còn chưa cạn bỗng ngà ngà say

đồng xu sấp ngửa rủi may
quân bài đen đỏ trên tay ập ù
mãi là đứa trẻ a u
nhận thêm một tuổi tả phù cơ duyên

giấu đi cái lúm đồng tiền
ngoằn ngoèo thủy mặc chung chiêng giao thừa
bốn mùa nông nổi nắng mưa
ú òa
một kiếp
bông đùa
…Xuân
Xuân…

Vũ Thanh Hoa

VỀ THÔI, XUÂN XA

Quạnh quẽ lối về cuối năm
bao quanh đâu rồi nỗi nhớ
em bạc lòng chờ ai bên sông
ráng chiều đậu trong hai mắt đỏ.

Hạnh-phúc đi về thôi khôn bước
dáng xuân ai e-ấp tuổi xuân thì
làng quê, lũy tre, con đường thân thuộc
nhớ thương người ngày xưa ấy ra đi.

Chiếc bóng cuối năm lầm lũi về
quê hương tháng năm trào nước mắt
trâu bò, ruộng đồng, cỏ dại , bờ đê
ai bỏ lại bên đường
nỗi buồn hiu hắt.

Quê hương mất chìm hoa, pháo Tết
nhà nghiêng hương khói lễ đầu năm
hồn bao người hoang trôi mải miết
cổ-tích đắng cay nằm lại cuối đường.

Trôi theo người lang-bạt vườn khuya
đường trần bơ vơ quá đỗi
quanh ta không cả một bóng người
đi mãi bên ai đêm dài theo tiếng gọi.

Em tóc xanh bao mùa hong gội
đợi Tết về dưới nắng đem phơi
nhẹ bước người chân trần dấu mỏi
thác gởi theo ai chết một bóng người.

Về thôi, về thôi
bao năm lần lữa hẹn

Quê cũ rưng rưng
nỗi nhớ hoài mang đến
ở nơi xa ai hẹn
một ngày về
bỏ lòng đợi chờ
cho hơi thở người ấm lạnh hương quê.

Huy Uyên

TẾT MÀ EM…

Hãy thức đón giao thừa em nhé!…
Đời quanh năm gối mỏi, lưng còng.
Thắp nhang, khấn hương hồn cha mẹ.
Về bên con ăn tết lưu vong…

Sáng mở cửa, ngước chào mồng một.
Mình tặng nhau đóa môi hồng tươi
San sẻ tới mồng hai ngày mốt
Đẹp làm sao là miệng hoa cười…

Gởi nỗi nhớ, nhắc tình sông, núi.
Nợ nần xưa còn nụ mai vàng
Xin hóa đá, cất vào ngăn túi
Xuân không màu, mang theo lang thang…

Gặp đồng điệu mặt dày, mày dạn.
Rót cụng chơi, mỏng mỏng vài ly
Có thiếu, đủ cũng lòng Nguyên đán
Gạt hơn, thua khỏi thế giới này…

Việc thành, bại cố đừng nhăn nhó
Cùng nắm tay đi hết mồng ba
Buồn đóng kín, để vui bỏ ngỏ
Dịp tân niên sướng, khổ dung hòa…

Hãy thức đón giao thừa em nhé!…
Kiếp phù du nào được dài lâu.
Ta đang sống giữa mùa hưng, phế
Chuyện mai sau, xét lại mai sau…
20-10-2015
Đặng Triều

TẾT Ở PHƯƠNG NGƯỜI

mùa xuân tuyết trắng trời trắng đất
người, xe gì thảy đều tất bật
ngọn gió cuốn hồn anh bay mau
mặt mũi se khô tái một mầu

trước mặt nhà cây phong trụi lá
trần truồng khô như cây mai giả
nhìn xuyên qua một bầu trời già
thấy đời mình giạt về phương xa

lái xe chạy một vòng thành phố
phố người rộng như bể khổ
ta thò tay ra ngoài dòng đời
níu hồn về trăm miếng tả tơi

không khí tết không mùi để ngửi
không thiêng liêng cho lòng lạnh sưởi
ngó ngoái lại thương quá vợ con
miệng tươi cười mà dạ héo hon

bao giờ gặp lại ta trên sóng
thuyền đi chẻ ngọn trùng dương động
dắt díu nhau từng chặng thiết tha
ta về với mùa xuân quê nhà

Phan Ni Tấn

MÙA ĐÃ MƯA

mùa đã mưa mấy ngày qua em ạ
tôi một mình ra phố cũng không vui
làm sao hỏi thăm nhau được mà hỏi
bờ sông kia vừa ướt đẫm mây mù

chiều ra phố tôi gặp chiều mới rét
đôi tay co trong túi áo lâu rồi
có nhiều thứ đã khó lòng giữ được
phải rơi dần trên mỗi bước không nhau

em vẫn thế, em kiêu kỳ mệnh phụ
trầm hương xa vẫn bát ngát trăng rừng
và tôi vẫn cứ nghe đời muốn hỏi
còn mối tình cố quán của tôi không?

để tôi biết em như tuồng mệt mỏi
mùa đã mưa trời đã rét vô cùng….

Hoàng Lộc

THÁNG GIÊNG

Tháng giêng nắng vờn má thắm
Em về ngang trước cổng nhà
Vườn xuân kể từ buổi đó
Nở đầy thêm những bông hoa.

Tháng giêng trông em xinh quá
Dáng xuân rất đỗi dịu dàng
Nụ cười dấu sau vành nón
Thẩn thờ mây trắng về ngang.

Tháng giêng với màu nắng ngọt
Lung linh hương sắc hoa vàng
Nụ tình tưởng hoài xanh thắm
Cung đàn còn mãi ngân vang!..

Tháng giêng hãy còn chưa xa
Con chim đã lười thôi hót
Em cũng không về ngang nữa
Đìu hiu một khúc xuân buồn.

Dặn lòng thôi chẳng hoài mong
Sao xa xót mãi một người
Ngậm ngùi tháng giêng mùa cũ
Sầu này chẳng biết sao nguôi…

Phan Mạnh Thu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: