Đồng Hành Vào Lưng Nguyệt. Tùy Bút Hạ Vàng


Lưng Nguyệt...

(Thi Tập Lưng Nguyệt – Hư Vô)

Hạ Vàng
(Trích trong Thi Tập Lưng Nguyệt trang 139-143)

Lưng Nguyệt tựa đề của một bài thơ mang nhiều bí ẩn và lạ lẫm. Phải chăng đó là di ngôn cho một cuộc tình dang dở?

Những lần hẹn hò cuống quýt xôn xao, đợi chờ nôn nả, hy vọng ấp ủ, dệt mơ ước mộng, nhưng cũng chỉ là sự hoài thai của một thời tình, rồi cũng phải xa nhau như những chuyến xe của cuộc đời, bỏ lại hương khói nhạt nhoà phảng phất chút âm vang não nề từ một nỗi quạnh hiu.

Ngày tháng rong chơi rộn ràng bên nhau chỉ còn là những bước chân hoang với những tiếng thở dài nhớ nhung chất ngất, thấm thía trong cô đơn khi một nửa kia chỉ còn là bóng mờ phai nhạt tan chìm vào cõi hư không.

Để rồi còn lại chăng chỉ là bước độc hành lạc loài giữa phố đông người mà tình yêu bụi đã bám mịt mù dĩ vãng. Bao nhiêu ngày tháng đẹp đẽ đã trôi qua, bao nhiêu đêm với ánh trăng vằng vặc bên góc vườn xưa không còn nữa, những tâm tình rộn rả, thơ mộng thủy chung đã lắng đọng xuống đáy tim ghi lại hình ảnh thơ mộng trong ký ức của một thời tình lận đận.

Những bài hát gần gũi quen thuộc tưởng chừng như đã phôi pha nhưng bỗng hiện về. Những câu thơ tình dịu dàng, đằm thắm như muốn níu kéo lại một quãng đời không đi chung bước.

Ngày tháng vô tình cứ hờ hững trôi mang theo nỗi nhớ nhung, tha thiết, rã rời vào khoảng không trống trãi vô vọng. Bao năm tháng quằn mình theo cuộc bể dâu đã để lại những dấu tích thăng trầm hằn trên lưng như nửa vầng trăng nằm chênh vênh giữa biển ghi dấu những nghiệt ngã của cuộc đời.

Tay lùa bóng tối vào lưng nguyệt
Lấp cho đầy vực khuyết tim tôi.

Dư âm vành trăng khuyết đưa đến những cảm xúc rung động tận cùng của một thời yêu đương cuồng mộng, với những năm tháng xa cách ngàn trùng, cuộc đời mất hết chỉ còn nhau. Tình yêu ẩn hiện như một chứng tích của ngọn lửa âm ỷ cháy bùng trong yên lặng. Tình yêu là ân sủng hiếm hoi được nảy sinh từ hư vô, không phải ai cũng có, nó lung linh như trăng, lãng mạn như bóng tối mà chỉ có những người yêu nhau mới hiểu nổi.
Có phiêu lưu trong tình yêu mới khám phá ra được những bí ẩn của nó, để biết rằng trên cõi đời này có những điều kỳ thú hơn những gì chúng ta đang có, để một mai khi bước qua đời khác sẽ không còn luyến tiếc là mình cũng có một thời hiện hữu ở trần gian mà không được tận hưởng hết những ngọt ngào dù biết rằng đó là sự bắt đầu của nỗi đắng cay.

Tình yêu là bọt rượu
Rót cho đầy ly tan…

Cuộc đời vốn chỉ là một chuyến khởi hành rồi ai cũng phải trở về với cát bụi. Khi chuyến xe đời chưa tới trạm cuối thì hãy nắm lấy tình yêu như một cơ duyên diễm phúc tuyệt vời trên thế gian này, để chiêm ngưởng nó như một tặng phẩm tình nhân mang vào giấc mơ huyền hoặc mà mãi mãi không bao giờ muốn tỉnh thức. Đáp ứng nó như một thử thách của cuộc đời để mang lại thêm nghị lực sống. Chơi với nó như một trò chơi dài vô tận không bao giờ muốn dứt. Giữ gìn nó như một gia tài trân quý hiếm hoi. Thưởng thức nó để trái tim kết nhánh đâm chồi. Khám phá những bí ẩn của nó để biết rằng cuộc hành trình trên cõi đời đã có những thú đau thương tuyệt vời!

Mà thời gian thì cứ lạnh lùng lướt qua không chờ đợi một ai. Còn lại gì cho nhau ngoài cuộc tình đang gồng gánh trên vai nhưng không được đi chung quãng đường cuối. Như những đám mây trôi lơ lững bàng bạt nhưng đâu thể nào che lấp hết khoảng không vô tận. Nó như vẫn còn đâu đó, lúc ẩn lúc hiện. Tình yêu như sợi tơ trời, mong manh nhưng bền vững, mềm mại mà cột chặt được trái tim tình nhân. Quằn quại vì không được thấy nhau nhưng âm ỷ như vết thương còn đang rỉ máu.

Còn lại gì cho nhau ngoài những hoài vọng có một ngày cùng bơi trên biển tình với sóng gió ngọt ngào, đắm đuối. Bao nhớ nhung, khắc khoải mong đợi, thầm thì rồi cũng rơi vào khoảng không gian yên tĩnh, cô độc như những viên đá ném xuống mặt nước phẳng lặng. Một chút xôn xao, một ngọn sóng nhỏ rồi cũng lạnh lùng tan chìm lẫn vào dòng nước. Nhìn lại chung quanh không có ai ngoài bóng mình độc thoại với mình.

Có nghe đau cũng là phiến đá
Ném vào đáy biển cả lao xao

Rồi mai đây cuộc đời cũng sẽ phải chấm dứt. Tất cả đều phải đi về phía chân trời vô định. Chỉ còn để lại dấu chân đâu đó với những dòng thơ trữ tình lãng mạn, kỷ niệm của một cuộc tình đầy nước mắt. Lưng Nguyệt là dấu ấn của một thời tình, là di ngôn cho một tình yêu đã lưu lại trần gian khi chuyến tàu đã rời bến, đã mịt mù vào muôn trùng mà những kẻ yêu nhau không còn hiện hữu trên cõi đời này!

Hạ Vàng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: