Quán Thơ Hư Vô 258


Biệt Khúc Cho Một Đời Âm Nhạc

BIỆT KHÚC CHO MỘT ĐỜI ÂM NHẠC
(Viết để tưởng niệm Nhạc Sĩ Anh Bằng
như một lời chào Vĩnh- Biệt- Chú)

Dòng âm thanh còn mênh mang tình tự
Từ yêu thương dịu dặt trái tim Người
Đã nẩy sinh những lời ca nhân bản
Cho trần gian còn có một nụ cười.

Cám ơn Người nâng niu từng nốt nhạc
Nhả sợi tơ óng ánh để dâng đời
Những khúc ca của một thời Hà Nội
Nỗi Lòng Người Đi vội vã bồi hồi.

Có quê hương sao lang thang luân lạc
Mà ngậm ngùi viết dòng nhạc lưu vong
Một trái tim còn nguyên sơ nguồn cội
Máu Việt Nam hừng hực chảy trong lòng.

Còn Có Chút Em dòng đời nghiệt ngã
Món nợ nần trời đất đã khai sinh
Người bỏ lại trần gian làm kỷ niệm
Cho trăm năm còn dào dạt ân tình.

Cám ơn những bản tình ca lãng mạn
Gắn hồn tôi vào với trái tim Người
Để nghe tiếng thở dài đời tị nạn
Hà Nội- Sài Gòn niềm nhớ khôn nguôi.

Tiếng ai hát còn vang trong nốt nhạc
Như một lời vĩnh biệt tiễn Người đi
Xin được thắp lên hai hàng bạch lạp
Viết dâng Người lần tử biệt sinh ly…

Hư Vô

CHIỀU QUA VIẾNG THẮP NHANG CHO
PHÙNG NGUYỄN Ở BETHESDA – MARYLAND

Chiều ôi chiều nhang khói
cầu siêu xong đậy nắp hòm
chiều ôi chiều nước mắt
vòng hoa tươi cuối phòng

bạn nằm yên nghỉ nhé
phùng ơi. phùng ơi. phùng
tôi xếp hàng đứng lạy
ba cây nhang. các bạn nhờ

một cho Ngô Thế Vinh
ở California
một cho Nguyễn Quốc Thái
bên Sài Gòn

cây nhang tôi cháy đỏ
Nguyễn Thị Thanh Bình dị đoan
trên màn hình toàn cảnh
khi chụp thấy hình Phùng bên tôi

nói gì nữa khi nắp hòm đã đậy
khi hình hài mai ra tro than
nói gì nữa. chỉ còn hình ảnh bạn
môi hơi trề. Nguyễn Trọng Khôi

và Trương Vũ vẽ chi tiết ấy rất hay
khuôn mặt trong tranh mãi còn ở lại
như tình bạn của trang mạng Da Màu
với Đinh Từ Bích Thuý. Đặng Thơ Thơ…
Virginia, Nov 22. 2015
Đinh Cường

BÀI THƠ TÌNH CHO EM
(Tặng Trương Kim Anh)

Trên bãi cỏ ấy,
Có ngọn cỏ rất xanh.
Đâm vào bàn chân người con gái.
Đâm vào bàn chân người con trai.
Bốn bàn chân trần truồng,
Trên bãi cỏ rất xanh.

Trên bãi cỏ ấy,
Có loài hoa xấu hổ.
Khép dưới bàn chân người con gái.
Khép dưới bàn chân người con trai.
Bốn bàn chân trần truồng.
Trên bãi cỏ rất xanh.

Trên bãi cỏ ấy,
Có những giọt sương mai
Đọng trên những lá cỏ.
Vỡ dưới bàn chân người con gái.
Vỡ dưới bàn chân người con trai.
Bốn bàn chân trần truồng,
Trên bãi cỏ rất xanh.

Trên bãi cỏ ấy,
Có bày chim se sẻ.
Bay từ bàn chân người con gái.
Bay từ bàn chân người con trai.
Bốn bàn chân trần truồng,
Trên bãi cỏ rất xanh.

Trên bãi cỏ ấy,
Êm mượt như nhung.
Có hai bàn chân đùa trẻ.
Hai bàn chân trần truồng nhỏ bé,
Trên bãi cỏ rất xanh.

Dương Kiền
Quân trường Thủ Đức, 16-9-1968

TÂM TÌNH GỞI LỤC BÁT

khi trái gió lúc trở trời
ho khan sổ mũi biếng đời nhác vui
câu Thơ dợn bước thụt lùi
núp vô một xó nén ngậm ngùi chia nhau

kể từ thương hải nương dâu
mấy mươi năm chớ ít đâu vẫn chờ
hóa ra Thơ với người thơ
còn nương nhau tự thuở giờ vậy sao

ngỡ là rớt lại chốn nào
dọc đường khăn gói xé rào xa quê
ai ngờ thiên lũng nhiêu khê
vẫn tìm nhau dẫu chưa thề hẹn nhau

huê trôi bèo giạt mặc dầu
tình Thơ cứ thuở ban đầu ghém nhau
ghém nhau đặng ghé nhau lâu
đi mau cũng đợi tận đâu cũng tầm

từ ta lạ bước phong trần
mấy mươi năm ngỡ thơ ngàn mây bay
vậy mà không đó còn đây
sớm hôm đeo miết tận đày đọa nhau

chung tình tầm cỡ như vầy
đâu cũng tìm tới tới đâu cũng chờ
thiệt là ngưỡng mộ quá trời
mừng nhau ngần ấy tới giờ vẫn Thơ

khi trái gió lúc trở trời
chạm câu Thơ ghé mượn đời buồn vui
buồn vui thôi chứ ngậm ngùi
tự Thơ đã khéo lau chùi hết trơn

mới nghe qua cũng mất hồn
cám ơn Thơ vẫn nóng giòn thủy chung….

Trần Huy Sao

TRỞ GIẤC

Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi
Bên thềm hiu hắt khi vơi khi đầy
Mưa len qua trái tim gầy
Vỡ thành nỗi nhớ những ngày tháng xa…

Mùa này phượng đã đơm hoa
Con ve chắc cũng về qua sân trường
Một thời biết mấy yêu thương
Mang theo suốt những năm trường xa quê.

Rồi ngày trở gót tìm về
Quạnh hiu cửa khép, bốn bề nắng rơi.
Đã qua gần hết một đời
Có còn chi nữa mà vời vợi thương!
Người về nhạt phấn phai hương
Điệu buồn rơi giữa sân trường nhặt thưa…
……
Ngoài kia trời vẫn cứ mưa
Trở mình vài bận – cũng vừa tàn đêm.

Phan Mạnh Thu

CÒN MỘT CHÚT RONG RÊU

Còn một chút rong rêu
Trên biển đời nổi sóng
Hắt hiu những buổi chiều
Trên lối về đơn độc

Buổi sáng buồn tênh buồn
Gió trở se hồn lạnh
Trời giao mùa sang đông
Bầy chim di vỗ cánh

Có thấy đọng màu mây
Trong mắt buồn sâu thẳm
Và thấy lạnh đôi vai
Khi mùa đông đang đến?

Còn một chút rong rêu
Bám theo tường đá cũ
Nỗi nhớ bỗng dập dìu
Kéo về như thác lũ!

Còn một chút rong rêu
Chẳng đủ xanh mộng đời
Chút tình thân vá víu
Làm hành trang ru tôi…

Nguyễn Hải Thảo

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: