Quán Thơ Hư Vô 257


sydney

ÁO EM VÀNG GÓC PHỐ SYDNEY

Hỏi em, vì ai em thay áo mới?
Từ khi tôi biết thích lụa là
Vạt áo dài thêm ngày em tới
Chạm vào tôi bối rối thịt da.

Phố xá hồn nhiên như mầu lá
Chờ tôi tựa xuống bóng em về
Ba mươi năm chưa thành người lạ
Yêu em vì đâu có hẹn thề.

Hãy níu hồn nhau vào nhịp thở
Để em không còn kịp bỏ đi
Mầu nắng trôi theo chiều tóc xõa
Áo em vàng góc phố Sydney.

Chẻ đôi tà ngang dòng giao hưởng
Khúc Franz Schubert bên Nhà Hát Con Sò
Em sẽ thấy hồn tôi trong đó
Dắt nhau vào chiều đắm cơn mơ…

Hư Vô

MỘT MÌNH

Ừ xa. thương nhớ xa rồi
Thềm rêu gió lạnh ta ngồi nhớ thương
Cánh hồng lạ lẫm mùi hương
Tìm ai ngọn cỏ trong sương bơ phờ

Người đi nơi ấy đôi bờ
Dòng sông in bóng ta giờ buồn tênh
Mây trời soi dấu lênh đênh
Qua sông đếm nhịp cầu Ghềnh nhớ ai

Để ta khóc mãi đêm dài
Bờ khuya con sóng miệt mài hát ru
Ru tình lạc giữa hoang vu
Ru ta hờn dỗi thiên thu muộn phiền…

Ừ xa. người nhé bình yên!
Đừng như ta mãi triền miên chữ tình
Thu đông xuân hạ một mình
Mênh mang sương khói bóng hình người thương….

Sài Gòn VT

NGÀY VỀ VỚI BIỂN

Không hẹn trước, lặng lẽ về với biển
Giữa muôn trùng con sóng cũ tìm đâu
Trên đồi cát hàng dương mờ dấu tích
Ngựa qua đèo hun hút bóng vó câu…

Có phải biển chiều nay đang dậy sóng
Dấu chim xưa theo gió cuốn mịt mù
Ngày trở lại – âm thầm tìm lấy bóng
Còn vết nào sót lại buổi tàn thu!

Đã bao lâu – người đi quên mất lối
Sóng cuốn xô mòn mỏi giữa biển đời
Những mảnh vỡ chôn sâu vào mộ tối
Khói tan rồi vẫn đủ để đầy vơi…

Ngày sắp tắt, cũng nhạt rồi màu nắng
Hoài vọng gì những năm tháng xa xôi
Bên giậu cũ nụ tầm xuân héo hắt
Một miền xưa tro lạnh cũng lâu rồi.

Phan Mạnh Thu

CHÀO EM, ĐÀ LẠT…

Đà Lạt
đồi núi chập chùng
Đi lên
Đi xuống
để còn nhớ nhau
Phải rồi
thành phố trên cao
Ai qua
cũng gửi
lời chào luyến lưu
Chào em
Đà Lạt cuối thu
Mưa bay lất phất
cho vừa mộng mơ
Tôi lên Đà Lạt
tìm thơ
Làm anh thi sĩ
ngẩn ngơ một chiều…

Đà Lạt
cô gái mỹ miều
Má hồng
Môi đỏ
tôi yêu một thời
Đi qua
bao thác
bao đồi
Thành phố của gió
đón mời bước chân
Lòng lâng lâng
Ý bâng khuâng
Tình yêu muốn ngõ
ngại ngùng làm sao!

Đà Lạt
như giấc chiêm bao
Chút tình
xin để mùa sau
hẹn hò…

Nguyễn Hải Thảo

DÁNG MÂY

giang hồ mấy chục năm rồi
giờ râu tóc bạc dáng ngồi lạc mây
mây từng mây cuộn lừng bay
ta giờ ngồi nuối nhìn mây muộn buồn

câu Thơ ghé tới cội nguồn
xoáy vòng thương hải giạt phường bể dâu
tìm hoài mà có thấy đâu
mỏng manh ghé mọn nỗi đau giang hồ

ta lần hồi tới tận giờ
giang hồ quá cảnh mượn Thơ lại hồn….

Trần Huy Sao

CHÚT MƯA XƯA NÀO ẤM VAI NGƯỜI

Đường xa lắm giữa đời thấm mệt
Con dốc tình ngược gió gieo neo
Em thả nắng để lòng tôi khóc
Ngủ trong mây nỗi nhớ buồn theo.

Khúc kinh cầu tan theo sương sớm
Mưa dạt lòng lá rớt vô song
Tiếng chuông chiều cuối ngày vang vọng
Em về đâu trời đất mênh mông.

Tóc đã bạc thời gian không đổ
Còn lại đây phố cổ chiều mưa
Đôi mắt ấy một mùa dông cũ
Có ai chờ nắng đổ hiên xưa.

Nhánh sông buồn lỡ bồi ai gọi
Làn hương em tóc nhớ đêm ngày
Chim gọi mãi một mùa trăng vỡ
Tình yêu tôi còn cốc rượu say.

Ai cũng có một thời nông nổi
Chút mưa xưa nào ấm vai người
Thèm giọt nắng sưởi vòng tay lạnh
Thương môi hồng vừa nhạt trong tôi.

Nguyễn An Bình

BÂNG KHUÂNG MÙA RỤNG

Gói bằng màu đỏ lá phong
Gởi về tôi một sắc lòng còn tươi
Vô tình gói cả Mùa Rơi
Mang mang phong vị phương trời tri âm

Bồi hồi khói quyện “đan tâm”
Có ai vừa thả hương trầm vào thơ
Mà thao thức nhúm tàn tro
Mà nghe mực nghẹn bút khô thở dài!

Mơ màng đang chạm tay ai
Bâng khuâng Mùa Rụng nhặt vài lá phong
Gói giùm tôi một nỗi lòng
Thả vào mây trắng trôi cùng tàn thu…

Phạm Ngọc Lư

NGỒI DƯỚI TRĂNG TAN

Khi trở lại thành phố sầu quá khứ
Mây bỗng tan thành lệ xót thương đời
Em bỗng chốc thành vầng trăng xa lạ
Nhỏ mật vàng cho đắng khắp hồn tôi…

Như con thú nhận mũi tên tẩm độc
Một phút thương em biết mấy thu sầu
Ta muốn lánh mọi người nghe tình khóc
Một mình nằm chết lặng giữa hang sâu

Rất sợ phải nhìn trăng mới mọc
Một vùng ánh sáng lạnh buốt thân
Trăng càng cao hồn càng điên điên mãi
Nguyệt bạch tan thành một cõi băng

Trăng thành nước lạnh xối trên da
Vàng phai từ độ bóng nguyệt tà
Những đêm măt đất mênh mông quá
Một bóng ta dài xa rất xa

Từ nay xin trăng đừng mọc nữa
Mỗi giọt trăng mang một biển sầu
Trăng nhìn đắm duối làm ta sợ
Những sợi tơ mềm đủ giết nhau…

Khi trở lại thành phố sầu quá khứ
Mây đã tan và trăng đã tan rồi
Chỉ còn lại nỗi sầu như con thác
Cứ đêm ngày tuôn mãi xuống lòng tôi

Hạc Thành Hoa

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: