Quán Thơ Hư Vô 251


khuon_mat_blue-dinh_cuong

CÀ PHÊ ĐỜI

Anh giọt cà phê đắng
Em hạt đường chưa tan
Muỗng khua vòng đáy tách
Khuấy tình ta trăm năm.

Anh lang thang cuối phố
Đếm hạt mưa bay qua
Đếm nỗi buồn ở lại
Em mấy lần xót xa?

Giọt cà phê đắng chát
Chảy trên môi xanh xao
Hạt đường chưa tan hết
Mình đã vội mất nhau.

Bên kia bờ biển lớn
Em ngọt lịm thênh thang
Anh trưa chiều ngồi quán
Uống từng giọt rưng rưng…

Hư Vô

CHỚM ĐÔNG

áo len hờ hững khăn choàng
em đi thong thả
mơ màng chớm đông
gió xô mây
ngả bềnh bồng
sương vương như thực như không
ngập ngừng
giật mình thoáng bóng người dưng
chông chênh ký ức như từng thân quen
ảo mờ bên cửa ánh đèn
tiếng dương cầm lạnh buốt thềm rong rêu
dấu buồn in nét phù điêu
tím biêng biếc tím cả chiều chênh chao
cô liêu lạc giữa ồn ào
cây bàng thả lá rơi vào
ngày xưa…

Vũ Thanh Hoa

CÁNH CHIM KHÔNG NHÀ

Gió cuốn mây ngàn. tình ra khơi xa
Lang thang. cánh chim không nhà
Chơi vơi giữa trùng dương xanh bao la
Cay đắng. xót xa
Nhớ thương chập chùng. nặng nề đôi chân bôn ba
Vỗ về tháng năm đi bên ta.
Thời gian nào trôi qua
Thời gian lắng đọng vào trong ta
Trầm tích thời gian. rã rời xác thân phôi pha
Trầm tích thời gian. có càn quét được buồn đau chia xa?
Sao hoang vu tình vẫn mặn mà?
Sao trăm năm tình hoài thiết tha?
Này con tim ru đời man mác khúc tình ca
Lặng lẽ yêu người. vì tình như khói sương la đà
Mình ta ôm bóng trăng tà
Nghe mong manh dư âm xưa mượt mà…
Cúi xuống. nhìn đời liêu xiêu phong ba
Long đong. cánh chim không nhà
Hành khất xênh xang lụa là
Loanh quanh lần mò nơi âm u tha ma…

Sài Gòn VT

NGƯỜI ĐI

Năm tháng xưa hằn sâu trong ký ức
Lòng người đi đau đáu một góc trời
Từng con sóng bạc đầu xô cuốn mãi
Bóng quê nhà vời vợi khuất ngàn khơi

Có đôi khi thèm sợi khói chiều rơi
Lòng viễn xứ mơ về bên bếp lửa
Cặp mắt đen gặp tình cờ đất khách
Thoáng áo dài cũng gợi nhớ người xưa

Bến sông buồn – lệ ướt buổi tiễn đưa
Tay níu chặt – sợ mai rồi mất dấu
Thuyền rời bến dáng em dần mờ khuất
Ta theo dòng chẳng biết dạt về đâu!?

Người ra đi lạnh buốt những mùa ngâu
Đêm mộng thấy xuôi thuyền về qua bãi
Giọt nước mắt cuốn trôi thời lưu lạc
Nụ cười em quên hết tháng năm dài…

Có còn không một ngày ta trở lại
Nắn phím đàn hong lại những cung tơ
Bên bếp lửa chụm đầu ôn chuyện cũ
Ngày hồi hương liệu còn có bao giờ!?…

Phan Mạnh Thu

KHÓI MÂY

Dập duềnh em và núi
sóng biển trôi trời chiều
em về chi quá vội
để bơ vơ mình tôi.

Hồ ngàn năm bỏ lại
tình hai ta khói mây
mộng tưởng người ai hái
đem trao người chiều nay.

Bến bờ xưa còn đó
chỉ còn em và tôi
tình xưa giờ quên ngõ
đem treo cuối chân trời.

Huy Uyên

TỤNG CA NẮNG

Một ngày nắng thơm
Tràn về khắp phố
Anh như trẻ nhỏ
Tung tăng trên đường

Hít vào thật sâu
Mùi hương buổi sáng
Nhặt từng hạt nắng
Cho vào trái tim

Này, cô bé ơi
Xinh tươi đến thế
Dịu dàng đến vậy
Cho anh theo cùng

Chớ có ngại ngùng
Anh lành như đất
Không tin hỏi Bụt
Xem anh ngoan hôn!

Dễ dễ thương thương
Là đôi mắt bé
Cái màu hạt dẻ
Lay động tim anh

Một ngày nắng lên
Tình vui theo nắng
Gió căng lồng ngực
Hạnh phúc trào dâng…
(11.09.2015)
Nguyễn Hải Thảo

BIÊN CƯƠNG HÀNH

Một ngày, quẫy nặng gánh phong trần
Đường về sao lạc lối càn khôn?
Mươi năm lao bóng đời phong thủy
Gương có soi đâu thấy dạng hình!

Kẻ sĩ vùi hồn thư áng cổ
Ngẩng đầu, sực tỉnh gốc đa xưa
Quê ai trôi nổi trong sương mỏng
Tiếng trống canh hay tiếng gọi đò?

Bên kia, thấp thoáng lời sông nước
Đất mấy ngàn năm dựng bóng cờ
Huyết hồng tưới thắm từng cây cỏ
Thiên thu hồn phách khóc bơ vơ…

Âm vọng cung thương cầm sắc oán
Voi gầm giữa trận nghiêng hoàng hôn
Một ngày, vác khói quê trong mắt
Cay lắm, hàng mi nặng lệ hồng!

Mươi năm, bước vội trên hoang lộ
Bụi thắm màu da, gió gọi hồn
Leo lách suốt đường về quốc hận
Miếu hoang, ai thắp nén nhang không?

Kẻ sĩ chong đèn soi sự thế
Còn bao khách điếm hậu đình hoa ?
Thơ tình đề giữa lưng mỹ nữ
Bày chuyện rượu pha đất quê nhà!

Sử ký, ngàn thu nhuộm sắc lửa
Rồng thiêng gầm giữa bóng ngọn cờ
Quê hương đâu phải chùm khế ngọt
Là máu xương và vạn cốt khô!

Dằn dặt ngày về thăm hương thổ
Biên cương hừng hực máu cầu vồng
Kẻ sĩ còn làm thơ tình được
Có nhục gì không, tiếng trống canh?

Một ngày, núi bỗng gọi âm thầm
Sơn lộ, chim gì rúc thảm thương
Buồn lắm, ráng chiều ơi cố xứ
Đọng chi, mấy tiếng gọi thu không?

Lạc rồi, khách lữ muôn năm cũ
Vác chút mây trời trở lại quê
Vách đá, chồn chân bên thế sự
Thiên thu hồn phách khóc bơ vơ …

Ngô Nguyên Nghiễm

CÁNH PHONG DU THÁNG TƯ

Em như chuồn chuồn trong giấc mơ tôi
Từng cánh phong du chập chờn trong nắng
Bay qua núi đồi lững lờ mây trắng
Về một nơi nào giữa cõi hư vô.

Một tháng tư xưa nghe sóng xô bờ
Chân em lạc trên đồng vàng hoa cải
Thuở tóc em xanh hương tràn nương bãi
Tôi mãi đi tìm mảnh ghép thời gian.

Theo cánh phong du xuống biển lên ngàn
Để gió mang đi tình tôi xa lắc
Để vô tình tôi quên đi màu mắt
Một đời người cũng chẳng thể tìm nhau.

Phong du ơi có bay về lối cũ
Thành Bồ Công Anh trắng cả tháng tư
Để tình tôi dù muộn màng kết nụ
Như đóa vô thường nở giữa thiên thu.

14/4/2015
Nguyễn An Bình

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: