Quán Thơ Hư Vô 249


IMG_0769

NGƯỜI TÌNH LỚP 9

Hành lang dài hun hút
Tôi bước tới hụt hơi
Áo bay che kín lối
Ngập trắng giờ ra chơi.

Lá thư tình viết vội
Trao em lời xa xôi
Tay quần quờ bối rối
Nhầu tập vở tôi rồi!

Em vô tình vô tội
Tôi khờ khạo ngu ngơ
Nhìn nhau cho đỏ mặt
Cho em còn ngây thơ.

Chưa một lần quên nhớ
Không hò hẹn vẫn chờ
Em người tình lớp 9
Tôi luýnh quýnh làm thơ.

Sợ tới giờ vào lớp
Áo trắng sẽ thôi bay
Em quên cười, quên nói
Bàn ghế cũng buồn lây!

Dò trên từng trang giấy
Em thấy gì không em
Bài thơ tình tôi viết
Màu mực có còn quen!

Của thời tình con gái
Chất chưa đầy mộng mơ
Đã rơi ngoài cửa lớp
Giọt nước mắt tình cờ…

Hư Vô

KẺ Ở

Biệt ly rồi biết còn ngày gặp lại!?
Tháng ba xưa rớm lệ tiễn chân người
Trời nổi gió, triền lau mờ khói sóng
Bóng thuyền xa… từ đó lạnh đôi bờ

Cầu ô thước – chia hai đầu nỗi nhớ
Bao mùa qua lá đỏ rụng bên mành
Người ở lại đêm từng đêm khắc khoải
Hỏi người đi lòng có thấy đoạn đành?

Biết lấy gì ước hẹn chuyện mai sau!
Người phiêu bạt vó ngựa hoài rong ruỗi
Ôi thời gian vòng xe không quay ngược
Mãi vô tình mang con nước trôi xuôi…

Xế ngang trời lặng lẽ ánh trăng treo
Đêm trở giấc ngọn đèn khuya hắt bóng
Gió xào xạc bên ngoài khung cửa lạnh
Thoáng mơ hồ ai mới lướt qua song.

Hoa cuối mùa dần cũng nhạt phai hương
Lối quen cũ lên xanh màu cỏ dại
Góc phố nhỏ nhớ người chong mắt đợi
Mà người đi biền biệt tháng năm dài…

Phan Mạnh Thu

LỜI THỀ VỚI BIỂN

Đứng trước Biển mới thấy mình bé nhỏ
Biển mênh mang bao huyền thoại hào hùng
Cha Lạc Long dẫn các con xuống Biển
Bốn ngàn năm thương nhớ Mẹ Âu Cơ

Sóng Biển Đông dịu dàng như lòng mẹ
Hát ru con trong giấc ngủ thanh bình
Đón con thuyền chở đầy tôm cá
Chở che làng chài khuya sớm mưu sinh

Biển chắt lọc giọt dầu sóng sánh
Giàn khoan cao vươn tới những vì sao
Nắng lấp lánh trên vai người thợ
Những bàn tay nắm chặt những bàn tay

Khi giặc đến Biển bừng bừng cuộn sóng
Máu cha ông nhuộm đỏ một lời thề
Tổ quốc gọi con sẵn sàng bám Biển
Giữ kiên hùng khí phách bốn ngàn năm

Vũ Thanh Hoa

HOA MUA & SARAH.

Lên đòi anh hái hoa mua
trao em màu hoa tím dại
hai ta nhìn nhau không nói
không hẹn chờ nhau sang mùa.

Em hỏi anh tên màu hoa
anh buồn bảo nhỏ ngày xưa
có người hái hoa đợi mãi
rồi chia tay đến bây giờ.

Anh bảo loài hoa hoang dại
mọc bơ vơ tận lưng đồi
một ngày chờ người tới hái
trọn đời hoa mãi đơn côi.

Em nhìn anh trông buồn cười
bên em còn lại phút giây
ngày mai em đi, đi mãi
Sarah và mây ngang trời.

Trao em nụ hôn ban đầu
em về bên ấy phương nao?
bỏ chi trái tim ở lại
đau tới ngàn đời xưa sau.
Lên đồi hoa mua anh hái
Sarah, Sarah đi rồi!

Huy Uyên

BUỒN KHÔNG TIM NHỎ?

Tay che lao xao . e ấp tình anh
Những ngón tay rụt rè hái chùm mơ nhỏ
Yêu thương bỏ ngõ
Rộn rã mùa giấu ấm ủ hương đêm…

Thơm tho những giọt nắng mềm
Rơi vực chiều . rưng rức trời biển đỏ
Con còng nhỏ chạy loanh quanh trong gió
Chở khát khao vào lòng cát muộn phiền
Ngơ ngác trăm năm .vụn vỡ đảo điên
Ngàn năm lỡ lời nguyền theo sóng đổ?
Lốc cốc đó . vó ngựa về qua phố
Lục lạc tìm ai?
Gọi mãi …tím chiều phai
Anh xa rồi . buồn không tim nhỏ?
Đời lạ phố quen . cánh chim quên tổ
Chiếc lá còn chới với mãi trên cao…

Năm tháng lao đao
Tay che mưa . rát buốt mùa gió trở
Những ngón tay che bóng người thương nhớ
Có che hết buồn đầy ắp lũng hoang …?

Sài Gòn VT

MỘNG DƯỚI TRĂNG SÀI GÒN

Mộng về thơm bàn tay nhỏ
Mưa bay trắng đất trắng trời
Dòng kênh uốn quanh thành phố
Mang tình tôi đó em ơi!

Phố xưa đã thành cao ốc
Đường quen lạc dấu đá mòn
Chỉ còn giọt trăng lặng lẽ
Đêm đêm soi bóng Sài Gòn.

Mộng về dưới làn mưa bụi
Chim buồn ngậm hạt mơ xưa
Tháng chín tầm xuân chưa nở
Vội chi trăng đã sang mùa.

Hàng me vừa thay lá mới
Nên tình sủng ướt mùa ngâu
Tiếng chuông nhà thờ vang tới
Xanh ngời mắt nhớ tình nhau.

Mộng về thắp lên bếp lửa
Ấm bờ vai nhỏ yêu em
Hương cà phê thơm quán cốc
Biết người còn nhớ hay quên.

Dấu chân qua thành phố trẻ
Mang theo gió bụi đường dài
Tình tôi xin em độ lượng
Để lòng thương mãi tóc mai.

7/9/2015
Nguyễn An Bình

MỘT MẢNH ÐỜI
TRÊN BA BÁNH XE LĂN

Trăm tuổi đời vẫn còn đạp xích lô

Mảnh đời trôi trên dòng đời nghiệt ngã
Mây vô tình vẫn bay mãi trên cao
Ðất lầm lì vực thẵm núi cách nhau
Ðường vạn nẽo biển sông hồ chắn lối

Những cuộc chiến còn đây là ảnh tượng
Một mảnh đời trên ba bánh xe lăn
Nón kaki giờ đã ngã màu đen
Cụ vẫn đội che nắng mưa nghiệt ngã

Thời gian đi giọt đời trôi lăn mãi
Áo xanh đen màu bụi đất nhiểm ô
Vai nghiêng nhẹ lách mình qua giữa lộ
Thế hệ qua rồi cụ phải thế cô

Ðạp đi vội, xe không, tìm du khách
Người ngược xuôi dừng lại ngã tư đường
Ðèn đỏ rồi! Thưa cụ ạ! Thấy không?
Trước ngã rẻ lối nào là hướng đến

Ba bánh xe lăn đường dài vô định
Chẳng biết đến đâu và sẽ về đâu
Ðạp cứ đạp không buồn ngó trước sau
Ðường vạn nẽo muốn về đâu tùy khách

Thưa cụ ạ! Ngược chiều rồi phải lách
Qua đường kia có gần gủi hơn không
Cụ không nghe! Tai nặng chẳng chờ mong
Người mặc người xe không giờ vẫn chạy

Ðường đã đổi! Xuôi chiều nầy cụ ạ
Rẽ qua kia thuận lối để mà đi
À quên lững! Bạn đường ơi chớ trách
Ðể già nầy quay đúng hướng kịp thì

Lâm Như-Tạng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: