Quán Thơ Hư Vô 246


chup-anh-cuoi-ngot-ngao-trong-mua-hoa-da-quy-12

CÁNH DÃ QUỲ 16

Ngày tôi vào đại học
Em vừa tới lớp 10
Hành lang dài trơ trọi
Đâu còn thấy bóng tôi!

Đời xa bao cây số?
Đường mấy lối chưa quen
Buồn như dấu gạch-nối
Giữa tên tôi và em.

Chiều nghiêng theo chiếc lá
Em bước vào lẻ loi
Tôi ngồi bên họa thất
Vẽ mùa thu lớp 10!

Nét cọ còn bối rối
Theo từng lối em đi
Áo bay màu phấn trắng
Che nhan sắc dậy thì.

Cánh dã quỳ 16
Ngọt chưa giáp môi không
Cổng trường vang tiếng trống
Tiễn em bước sang sông…

Đâu còn ai mà ngóng
Đuổi theo em cùng đường
Chân dẫm quanh chiếc bóng
Mà nghe động lòng gương..

Hư Vô

ĐỘC THOẠI VỚI CÔ CHỦ QUÁN BÊN SƠN LỘ

Xá gì cá nước chim trời
Ghé vào quán nhỏ tạm ngồi chờ tin
Đường xa sơn lộ gập ghềnh
Mươi năm lữ khách lộ hình lãng du
Quê ai mờ tỏ bụi mù
Bóng xe thổ mộ kéo hư vô về
Dặm trường lạc lối sơn khê
Nửa nghe có tiếng chim gì vừa kêu
Nửa ôm gió núi quạnh hiu
Ngày đi gói chút khói chiều hành trang
Trưa nay lạc bước quan san
Ngựa già ngơ ngác giữa hàng tre xanh
Lạnh tanh quán nhỏ chợ làng
Đâu đây dạ cổ hoài lang vọng về
Vắng người, cô chủ không chê
Bàn xiêu, vách lá cũng quê núi nghèo
Rót đi đầy chén rượu đào
Nửa khoai nửa gạo đời hiu hắt buồn
Khách về ngựa lạc yên cương
Khói chiều ngày cũ chỉ còn khói mây
Hành trang cũng lúc vơi đầy
Xá gì cá nước chim trời trùng sinh
Một mai góc núi quê hương
Khúc ca thương nữ vô tình thiên thu
Quán nghèo biên thổ mịt mù
Rượu chưa đủ ấm cương nhu đất trời
Bao năm mây nổi, sương rơi
Ngày về quán nhỏ khói đầy quê xa
Bên kia sơn lộ quanh co
Đầm đìa chim lạc ngựa hồ chờ ai…

Ngô Nguyên Nghiễm

THÁNG SÁU VẼ CHÂN DUNG

tháng sáu ngồi tản mạn
vẽ chân dung cuộc đời
chút tình ngày phóng đãng
lồng màu sắc chơi vơi.

vẽ chân dung sông núi
chảy ngược mạn thuyền đêm
bờ vai trăng trần trụi
che ngực biển hồn thiêng.

một nét trời vô tận
một nét đất bao la
một nét ta lãng mạn
một nét em mặn mà.

trộn tình chung với sắc
chấm cọ vẽ chân dung
tình, hình như muôn mặt
sắc, hình như hư không.

kéo đường kẻ quê hương
vẫn nhạt nhòa nơi chốn
ta một đời khốn đốn
mãi làm phận tha phương.

tháng sáu ngồi trông sông
sông đổ dài ra biển
tháng sáu ngồi ngóng biển
biển ùa sóng vào sông
biển và sông bất biến
ta thì mãi lưu vong…

Phạm Hồng Ân

HƯƠNG ĐẤT VÀ GIÓ TRỜI

Gió trời thơm hương đất
Bay đi cùng tháng năm
Trang thơ gieo cung cầm
Nhịp đời ghìm nỗi nhớ
Lóng nghe trong hơi thở
Lặng nhìn trong chiêm bao
Vạt nắng chiều hanh hao
Bóng cha gầy như bụi

Bóng cha im như núi
Nấm mộ khói nhang bay
Mẹ rung đôi vai gầy
Mùa khô giòng sông cạn
Thương tâm thời khổ nạn
Đắng lòng con mồ côi
Vạt nắng chiều xa xôi
Mang theo cho đỡ lạnh

Mang theo cho đỡ quạnh
Sân ga đời nhớ quên
Lữ hành không tuổi tên
Chuyến tàu không bảng số
Bằng hữu là tri ngộ
Cúc Hoa là tri âm
Đẹp như đóa vĩ cầm
Sonata xanh ngất

Gió trời thơm hương đất
Hương đất thơm mùa màng
Trang thơ không nói năng
Vách đời không cất giọng
Nghĩa là hương im bóng
Nghĩa là gió im hình
Trong chớp mắt long lanh
Của giọt ngần sương đọng…

06.2015
Nguyễn Lương Vỵ

UỐNG BÓNG NGHÌN THU

Tóc anh còn xanh…
Có duyên phận gì?
Mà anh nghiêng mình
Tìm bóng!
Uống nước dòng Nhật Lệ.
Kìa…giang sơn muôn dặm
Ngàn năm ly biệt.
Sầu hận nuốt lòng.
Mặn lắm …
Huyền Trân ơi!

Sông Gianh chẩy cho anh..
Chiều nay độc mộc
Ngược dòng.
Sông sâu bãi cạn
Làm sao anh về được?
Ngọn nguồn
Chia cắt
Phân tranh…

Người xưa “Đập cổ kính”
Hôm nay anh uống bóng nghìn thu…

Trần Thạch Linh

MỘT MÌNH VỚI THẠCH HÃN

Bỏ lại nỗi buồn bên sông Thạch-Hãn
hai bờ xa Ái-Tử, Nhan-Biều
từ độ xuôi Nam xa người mưa nắng
nước trôi đâu bỏ Quảng-Trị hắt hiu.

Những ngôi mộ gió cạnh đền đài
đã qua một thời điêu linh quê nhà khốn khổ
đạn bom từ đất nước chia hai
từng đoàn lính qua sông đêm bão tố .

Phía Tây, Nam Lào trở gió
nắng xiên khoai phơi trắng ruộng đồng
và người cũng đi lâu rồi từ đó
để tôi ngày ngày chờ đợi bên sông.

Đau thương đạn bom cháy nổ chiến trường
con sông ngập đầy thây lính trận
mới đó qua rồi mấy mươi năm
dấu vào lòng bao nhiêu cay đắng.

Bên kia bờ tiếng chuông Sắc-Tứ
đọng trong chiều khuất bóng hoàng-hôn
vườn sắn ngô còn nhuốm màu tang chế
mồ chôn xưa ấm lạnh vạn linh-hồn.

Và Quảng-Trị ngày về
thuyền chiều trôi ngược xuôi từ độ
ngày em đưa tay vẫy ra đi
tôi thả buồn tôi theo con nước chảy.

Tháng ngày bến xe, ga xe lửa
tim thắt co từng đoạn hồi còi
người hẹn một lần về Quảng-Trị
để gom tình xưa hai bóng chung đôi.

Đường quanh co thơ thẩn xóm chài
bao năm quên rồi thả lưới
kinh-hoàng xưa mùa-đỏ-lửa-72
xót phận người đạn bom chìm nổi .

Chiều nay ngồi bên sông đầy nhớ
sao người đi lâu quá chưa về
tiếng gội đò nghe buồn hiu hắt
người ơi người giờ đã sang chưa?

Huy Uyên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: