Quán Thơ Hư Vô 244


FullSizeRender

CÕI HOANG

Cõi em. lạ lẫm. vô bờ
Cõi ta. từ thuở tình cờ đầu thai
Chân hoang bước tới trần ai
Máu tươm giữa một hình hài chưa khô!

Cõi ta. như đã. mơ hồ
Cõi em. từ độ hư vô tượng hình
Giật mình hồn vía phiêu linh
Cơn đau đã đến thình lình, đó em!

Có buồn. khóc lóc cho quen
Đường thiên tai sao lại chen chúc vào?
Cõi nào cũng chỉ hư hao
Chơi cho lãng phí đời nhau một lần!

Có gì đâu để phân vân
Ta và em. hạt bụi trần, thế thôi
Đời sau em được làm người
Đừng quên da thịt một thời, của ta…

Hư Vô

BỎ BUỒN CHO THƠ
1.
chim quyên xưa hót trên cành
chẳng may lạc điệu chết thành bụi cây
người sau về ẩn chốn này
nghe trong xưa tiếng quyên gầy hót ra
2.
nhìn sông nắng phủ nhập nhoà
hấp hiu cuối bãi một tà khói sương
xa người mấy độ tà dương
mà sao yêu quí còn vương tấc lòng
3.
cảm thương con khướu trong lồng
vô tâm hót lệch mấy dòng chuông ngân
non cao bước xuống phong trần
đôi tay rộng lượng thả vần thơ bay
4.
mảng sầu trăng rụng non Tây
làm xao xác vệt chim bay cuối trời
thương ai tất tưởi mấy lời
để hoa rụng trắng tâm người trầm tư
5.
nhớ cây vú sữa trước nhà
con trăng lỡ độ đường xa ngủ nhờ
mười năm nặng một dòng thơ
hỏi con trăng nọ bây giờ ở đâu.

Phan Ni Tấn

THƠ VIẾT CHIỀU CUỐI NĂM GỬI MẸ

Nhiều năm mê mải bóng hồng
Lại quên dáng Mẹ bên giòng sông Hương
Vai gầy một nắng hai sương
Nuôi con khôn lớn trong bươn bã sầu

Lưng dài con được gì đâu
Tha phương để thổi chiêm bao trở về!
Một mình một bóng sắt se
Một ly độc ẩm, một quê xa vời…

Hồi tâm đòi đoạn-tôi ơi
Còi tàu giục, rớt bóng người qua gương!
Nhiều năm , thưa Mẹ đời con
Vẫn thương hương bưởi, thơm lòng hương ngâu…

Trần Dzạ Lữ

SÀI GÒN VÀO THU

Ta về thành phố đêm nay
Đèn soi bóng nhỏ tháng ngày lãng du
Sài Gòn trở gió vào thu
Chút heo may lạnh trời mù sương giăng.

Vẫn còn nỗi nhớ trăm năm
Thu trong tiền kiếp biệt tăm tuổi đời
Trăng còn hay đã rụng rơi
Mà đêm cổ tự hồn chơi vơi buồn.

Em xa, xa mấy nẻo đường
Tóc thề xưa thả tận nguồn chiêm bao
Giữ cho nhau kỷ vật nào
Làm hành trang đến kiếp sau không lìa.

Một mình ta với phố khuya
Mênh mông sông núi cách chia muôn trùng
Mai kia về phía vô cùng
Bánh xe sinh tử mịt mùng khói mây.

Ngậm ngùi chiếc lá thu bay
Sao hoa cúc nở trên tay của người
Cánh chim đêm lạc giữa trời
Mang theo quên nhớ giấc đời phù du!

Hoàng Anh 79

LẠI MÙA THU VỀ ĐÀ NẴNG

Lá rắc vàng trên những ngọn cây
thu Đà-Nẵng về trong mắt người từ độ
trôi về đâu bàng bạc màu mây
tôi đứng bên sông đợi người cùng gió.

Bến Bạch-Đằng chiều về quạnh nhớ
hoàng hôn đi ai hắt bóng cùng cầu
thả tóc bay nắng quàng theo phố
thôi còn gì tiếc nhớ trong nhau.

Sơn-Trà xa da diết còi tàu
bao nhiêu mùa mơ phai rụng lá
thư gởi phương người mưa nắng đời nhau
ở lại một trời nhớ thương biển cả.

Tôi tháng năm mỏi mòn gió núi
bạc lòng chưa ngày tháng gần kề
mắt xưa đã bao lần trao gởi
để tôi về dấu kín giấc mơ xưa.

Đà-Nẵng ngủ quên ngàn vạn đèn màu
khuya một mình còn ngồi quán rượu
trải lòng sầu Memory quán trời khuya
từng giọt đắng cay đầy tràn dâu bể.

Thôi những chuyến phà qua sông chở gió
mang thu về vàng nắng bên sông
đã qua lâu rồi từ thuở
người xa chia ngàn vạn tấc lòng.

Qua De-latte lối rẻ Ngũ-Hành-Sơn
tôi bên người giữa chiều bước nhẹ
mai đi hỏi có buồn
mây trôi và nước xuôi về đâu thế.

Thôi tôi đành làm người ở lại
Đà-Nẵng cùng tôi năm tháng đợi chờ
sao người đi mãi
xót xa thôi lạnh mấy sắc thu .

Người trái tim xưa đã lạc miếu đền
về Đà-Nẵng đứng nhìn nước chảy
phố ngủ mê bên sông cũng đành quên
mùa thu về trên cao tôi nào thấy.

Con đường nào xưa tôi chờ người quay lại.

Huy Uyên

MỘT NGÀY, MỘT MÌNH

Cho sinh nhật tôi
Một ngày lạc giữa nhân gian
Đêm xanh còn chút nhang tàn thắp khuya
Lòng như ngó ý chưa lìa
Dẫu mai dâu biển đã chia nghìn trùng
Hồn neo nỗi nhớ khôn cùng
Soi trong vỏ ốc tìm tung tích người.

Một ngày tôi đối diện tôi
Nhìn trong gương cũ bóng đời đã xưa
Chỉ còn tiếng lá thu mưa
Reo trên bước nhỏ người chưa kịp về
Một mình trong cõi u mê
Tình ơi một thuở buồn ghê gớm dài.

Một ngày chờ chút nắng mai
Phơi tà áo lụa đã phai mất rồi
Người xa đâu tận cuối trời
Bao năm chợt tỉnh thấy đời già nua
Chỉ thương con én lạc mùa
Báo chi xuân mới như vừa đi qua.
21/6/2015
Nguyễn An Bình

KHÔNG ĐỀ GỬI BÔNG VÀNG

Cái đã đến chưa đi
Cái đã về chưa khuất
Khuya chớp mắt cổ thi
Giọt lệ cất tiếng hát

Chưa đi nhưng đã biệt
Chưa khuất nhưng đã ly
Nhớ nhau xanh búng huyết
Nhớ nhau đỏ kinh kỳ

Thượng huyền nở một đóa
Bông Vàng thức chờ nhau
Hạ huyền bung nắng lạ
Rưng rưng âm trầm sâu

Lời chiêm bao cuối phố
Lòng đêm thơm tóc mây
Ánh trăng thơm cửa sổ
Ngực rằm thơm dậy thì

Cái đã đến vừa đi
Cái đã về vừa khuất
Cuối đời gom biệt ly
Giọt lệ cất tiếng hát…
06.2015
Nguyễn Lương Vỵ

LÁ GỌI…GIÓ QUÊN VỀ

Có phải gió mang mùa đi ngút ngắt
Phố chiều mây lặng lẽ lá buồn câm
Mưa nặng hạt rớt lên ngày khuất nắng
Đêm hình như thao thiết một cung trầm.

Và có phải mùa xa dần về phía
Hợp âm lòng run rẩy nép vào tim
Đêm lá cỏ thở than mùa tình tự
Cung đàn yêu từ đó vạn cổ tìm

Mùa rồi cũng xanh về xinh ngoan lắm…
Tiếng kinh cầu âm vọng buốt tàn đông
Không biết đến khi nào đêm mới hiểu
Phố không mùa phố vắng lắm hay không ?

Thôi thì cũng đợi chờ từ muôn thuở
Gió mang đi rồi gió nghĩ thương về
Lời của lá chân tình sâu mà cũng
Thật ân cần và cũng thật đắm mê

Ngưng Thu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: