Quán Thơ Hư Vô 243


IMG_2802

GIỜ THỨ 25

Dẫu tới tàn hơi tôi cũng đợi
Em về thắp lại ngọn đèn khuya
Để soi cho thấu lòng cô phụ
Cuống rún còn đau nỗi chia lìa.

Chưa đủ ấm bên hơi người lạ
Hạt mưa làm mất dấu môi hồng
Quán đêm cửa đóng hồn phiêu dạt
Tôi còn mò mẫm giữa hư không

Trăng xưa rụng vỡ trong lòng nguyệt
Hình như trời đất cũng động tình
Trống chiêng giục giã khua đồng vọng
Để thấy hư vô kịp tượng hình.

Em đi không một lời hò hẹn
Bỏ quên nhan sắc chỗ tôi nằm
Đuổi theo cái bóng em cùng tận
Chuông gọi nhau về giờ thứ 25…

Hư Vô

MÀU MẮT BIẾC

Tìm trong lá màu mắt em dịu ngọt
Ẩn sau cành lấp lánh tiếng ve sôi
Người đã xa theo mùa hè rực cháy
Cánh phượng hồng thắm đỏ cả hồn tôi.

Tìm trong mưa bước chân son ngày nọ
Sao vô tình bong bóng vỡ đầy tay
Đường hoang phế giữ mối tình cũ kỷ
Chỉ lòng tôi quay quắt đợi chờ ai.

Nhớ đôi mắt nhớ cả mùa phượng đỏ
Thương dòng sông thăm thẳm cánh bèo trôi
Con nước cuốn đem tình tôi đi mất
Mảnh trăng gầy theo năm tháng đầy vơi.

Tìm trong mây màu mắt em huyền thoại
Một trời mơ theo sóng vỗ đêm ngày
Chiều xuống thấp cánh cò về đâu nhỉ
Bờ núi xanh sương lạnh lạc loài bay.

Tôi tìm đâu giữa trần gian bụi đỏ
Chiếc lá học bài ép giữa trang thơ
Màu mắt biếc mơ màng bên cửa số
Rưng rưng buồn chiếc quán nhỏ chiều xưa.

Nguyễn An Bình

TIM ĐAU

Chẳng biết nữa
Con tim đã bao lần chắp vá
Thêm một lần đau nữa
Có sao đâu.

Hắt hiu chiều
Xao xác gió vu vơ
Lời hẹn ước ném chềnh hềnh đầu ngõ.

Ta dẫu biết trăng lúc mờ lúc tỏ
Vẫn không quen lời yêu chóng hao gầy
Ta sẽ cố để không ai thấy
Héo hắt chiều
Sưng tấy trái tim yêu.

Đặng Xuân Xuyến

TRONG CƠN MÊ

Có lần tôi lượm được một con đường
Con đường đất quanh co chạy về hướng núi
Trái núi xanh xao dưới trời mưa lầm lũi
Dáng bèo nhèo như những ụ đất nung

Có lần tôi lượm được một cụm rừng
Nơi xẩy ra những trò chơi trí mạng
Toàn lưỡi lê cận chiến và lựu đạn
Đất mẹ gầy nghe máu chảy vui ơi

Có lần tôi gói kín một giọng đời
Tiếng mẹ ru đàn con chia hai ngã
Ba mươi năm gặp lại toàn xa lạ
Dáng cha nằm co quắp nỗi nước non

Có lần tôi vớt được một tiếng chuông
Đã lâu rồi vướng ngoài đầm lau sậy
Thả lên trời hải triều âm thức dậy
Tiếng Phật lại trôi đi trôi xuống chỗ con người

Có lần tôi nuốt được một bờ môi
Cái mối tình đầu đời tha thiết quá
Miếng môi ngon ngậm hoài không muốn nhả
Nghe chút lòng rất khẽ chạm vào mơ

Có lần tôi vớt được một con đò
Giọng hát cũ vẫn trầm mình đáy nước
Vớt Trương Chi tiếng sáo buồn sướt mướt
Giọt lệ trời nức nở giọt Mị Nương

Con trăng khuya lận đận suốt dặm trường
Soi không tới chỗ tôi từng lỗi hẹn
Trong cơn mê đỏ mắt người cũng nghẹn
Nên đời mình nước dột những lần mưa

phan ni tấn

HỎI

Ném câu hỏi giữa đời câm

Lòng tôi đá cuội mà lăn dốc dài
Ngồi nghe nắng vỡ chiều phai

Vốc trên tay
mảnh hình hài
tháng năm

Hỏi trời?
mây?
gió?…
xa xăm
Hỏi trăng?
Khuyết một chỗ nằm
tôi
xưa

Hỏi dòng sông – bến tuổi thơ
Lạc về đâu,
giữa đôi bờ nhân gian?

Hỏi phù hư – đóa Triêu Nhan
Sớm hương-sắc
chốc đã tàn phai mau

Dìm câu hỏi dưới cốc sầu
Đêm nghe im bặt một bầu huyễn như

Thả câu hỏi giữa vô hư
Mong lời trùng ngộ
vọng từ xa xăm…

Ném câu hỏi giữa đời câm
Lòng tôi đá cuội mà lăn dốc dài…
(8/6/2015)
Mộc Miên Thảo

NGÀY X ƯA AN CỰU

Mười năm biền biệt cách sông
Chút tình nắng-đục-mưa-trong cũ càng
Mười năm ngậm đá câm vàng
Tấc lòng cố cựu cứ han gỉ dần

Không về nữa một cố nhân
Không còn nữa một thanh xuân nồng nàn
Tội bài thơ viết dở dang
Bởi con sông hẹp bắc ngang lắm cầu
Mười năm vòi või trông nhau
Nhìn mưa ngó nắng nhớ màu đục trong
Hẹn về mang guốc ra sông
Hẹn về nghiêng nón chao lòng nước xưa
Hẹn về viết tiếp bài thơ
Ẩn mùi hoa sứ ỡm ờ nào hay…

Từng năm phai tháng nhạt ngày
Trông về ràn rụa bóng mây lưng đèo
Trông về nắng hắt mưa hiu
Mắt ai thăm thẳm đáy chiều xa xưa…

Phạm Ngọc Lư

ĂN MÙA ĐÔNG

Vấp chân ngã bổ vào xuân
Lồm cồm nhặt lại một phần mùa đông
Vừa tin con én theo chồng
Ta ngồi ăn hết cánh đồng heo may…

Đào Công Điện

CHỈ CÒN LẠI EM VÀ QUẢNG TRỊ 2

Mưa nắng sáng chiều về chợ Sải
tôi mắt hoàng-hôn bóng hình ai
ký ức dài trên chùm phượng đỏ
mối tình đầu trôi giọt sương phai.

Quảng-trị nghiêng che hàng cây cao
mây buồn bao năm rồi không ngủ
đợi người đi lâu quá chưa về
bên sông não lòng chuông Sắc-tứ.

Thương em guốc mộc qua hè phố
lạnh bóng chợ chiều phố hắt hiu
em che tay ngăn tóc bay cùng gió
đường Quang-trung ngược bến con đò.

Vây quanh về xế bóng mặt trời
đêm thị-xã tối đèn con đường nhỏ
về La-vang giọng kinh nguyện chơi vơi
cầu Ga cũ chìm mờ hơi gió.

Về Long-hưng còn đầy sân nắng
ngã ba xưa có giữ hẹn hò
chia đời nhau kể từ ra mặt trận
bỏ em một mình khóc mối tình xưa.

Nhà ai còn ngũ muộn ở bên đường
em có mơ tan về khung trời cũ
Hạnh-hoa giờ giữ khúc thu vương
người về Trí-bưu nhà thờ mây rũ.

Mắt chiều rưng rưng sầu Quảng-trị
chảy thêm chi cho dài nổi nhớ phố xưa
quên rồi hẹn hò từ thuở
bên sông đã vắng những chuyến đò.

Hải-lăng bạc lòng nhớ Trung-lương
đá gạch vàng phai tình Quảng-trị
biển dâu xưa đại-lộ-kinh-hoàng
ngày em đi tôi quay về phố thị
(thôi hết rồi vùng ký-ức hoa hương)

Huy Uyên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: