Quán Thơ Hư Vô 241


IMG_2565

HÀNH TÌNH THÁNG 5

Lên núi hái đoá dã quỳ
Thả hồn tôi xuống chỗ di tích buồn
Hoa vàng đã ngập đáy gương
Em đâu kịp thấy giọt sương mãn phần.

Chắc gì gặp lại tình nhân
Một lần cũng đã nợ nần quằn vai
Chạy đâu qua khỏi đời này
Đường xa người lạ có ai đợi chờ.

Bước ngang lối nhện giăng tơ
Hụt chân tuột xuống cuối bờ phù vân
Áo phơi lăn lóc lưng trần
Tôi ôm cái bóng chung thân lạ hình.

Để nghe trời đất hành tình
Mùa thu lạ lẫm còn in gót giày
Có lần em đã qua đây
Tháng 5 bỏ lại một ngày khai sinh…

Hư Vô

EM GÁI QUẢNG-TRỊ

Gắn nụ hôn lên tóc em
lung linh mắt sầu nổi nhớ
tháng năm biền biệt xa tìm
sắc chín hồng lưu ly đỏ.

Dấu trong tôi thời con gái
cuối phố chiều nay đợi chờ
trái tim dỗ dành ai mãi
bên đường chiếc bóng đơn côi.

Cầm mãi trong tay ngậm ngùi
ngày xưa một đời mật đắng
xa người đau đớn trong tôi
Quảng-trị đứng chờ đợi ai bên sông Thạch-hãn.

Đò chiều xuôi trôi Ái-tử
đâu rồi thoáng bóng hình em
cổ tích Nhan-biều chuông chiều Sắc-tứ
gióng dã trong đêm ai mãi đi tìm.

Một mình cà-phê Sông-xanh
đau đáu nước trôi Thạch-hãn
lối qua đường Bùi-thị-Xuân
ngậm ngùi thành hào nghiêng bóng.

Không em mây bay qua vội
con đường Quang-trung nhớ mong
phố người bên sông đang ngủ
dốc xóm Chài trời mù sương.

Kể từ không em đò xuôi ngược dòng
Quảng trị bao năm xa vắng
để Long-hưng,Trí-bưu buồn
gió lội thành chiều phả lạnh.

Giọng ca bên thành quán rượu
tội lòng mấy khúc chơi vơi
Quảng-trị bao năm đứng đợi
người về tội lắm người ơi.

Huy Uyên

KHÚC MÃ

Ngựa tung bờm theo gió về xưa
Quăng tiếng hí vào lòng lịch sử
Đạp thành quách, chôn vùi văn tự
Gạt tàn phai, gỗ đá trơ lì
Nghe nhiệm mầu từ mỗi bước phi
Hồn mê sảng giữa rừng lục lạc…
Gươm cổ tích vung đường tuyệt tác
Mong nghìn năm vết chém còn ngời…
Được làm ngày đắc vận, phong ngôi
Nhịp câu rớt, vó dầm nước kiệu.
Thèm vọng ngữ, u trầm khó hiểu
Ngựa dừng cương, hối mộng chinh pha
Phí đời thay! Mấy bận can qua
Mùi xương máu tanh nồng non nước
Thương mùa nắng xuân vàng thủa trước
Ngắm sắc hoa, nhớ ngọn thảo nguyên
Ngựa quay đầu, về hường bình yên
Tìm tắm mát sông nguồn, suối cội
Thấy tâm mở sáng từng ngõ tối
Có tình anh đồng nghĩa tình em
Bên đồi thơm, lá ngọt, cỏ mềm
Góp hơi phổi, thở cùng hơi đất…
Biết chính khí nuôi dòng chân thật
Chưa nhuần tay bắt bóng bỏ hình
Chưa thủ thân lánh nhục cầu vinh
Nên cuộc sống sang, hèn chưa đủ…

Rồi một hôm, ngựa quen đường cũ
Băng mình trong sương khói mù tăm…

Đặng Triều

ĐỘC ẨM

Một đời
Gánh thực cõng mơ
Buồn vui gạn mãi
Câu thơ chửa thành
Chén vui chuốc cạn cốc tình
Cuối năm
Mình cụng bóng mình
Nhớ – quên.

Võ Văn Pho

ÁO MƠ PHAI

Qua đi bao mùa nắng
Đã tàn mấy mùa mưa
Ngược xuôi từng năm tháng
Tình ngày xưa rất xưa.

Tường vôi màu rêu úa
Rộn ràng trái tim non
Gió bay tà áo lụa
Thắm hồng bờ môi son.

Nghe như tiếng chuông mơ
Của một thời xa quá
Để tình tôi ngẩn ngơ
Bên hiên đời trút lá.

Thời gian như cánh bướm
Mang theo hạt phấn vàng
Tìm đâu mùi hương nhụy
Giữa hai bờ nhân gian.

Em ơi chân trời cũ
Bụi xóa nhòa vết chân
Tiếng chim bên cửa lớp
Còn thoảng hương ngọc lan?

Tình tôi sao em giữ
Tình em tôi lạc loài
Đường phượng bay mù lối
Chỉ còn áo mơ phai.

Nguyễn An Bình

TỨ TRỤ

Nuốt vô trong bụng vài ly giao tế
Mặt ngửa lên trời mặt cũng nở nang
Câu chuyện về người vui như chiến thắng
Anh bạn già tôi trẻ lại mấy năm

Nâng ly mù sương xin mời tứ trụ
Một trăm phần dầu vô ngọt cái coi
Đã đành chúng ta là thân khách trú
Đừng để tinh hoa lú lẩn cụt còi

Có người hỏi tuổi nói tôi già lắm
Da dẻ sần sùi hồn vía nhăn nheo
Mười lăm năm qua tôi buồn thắm thiết
Như hạt giống gầy bỏ xó mốc meo

Bỗng tiếc cuộc chơi máu xương ngày trước
Trận rượu say đời binh lửa quê hương
Ở trong rừng sâu ở ngoài thành phố
Một lũ anh hùng xẹo xọ phong sương

Ơi lũ cuồng binh giờ đây chết hết
Lây lất lao tù hay trôi giạt muôn phương
Bằng hữu hôm nay là khuôn mặt mới
Hiền như chưa từng chạm mớ tang thương

Mười lăm năm qua mỗi khi thù tạt
Lòng thật bình yên ở giữa bạn bè
Dẫu cơn buồn len lõi từ đất nước
Rực rỡ trong lòng như gấm xum xoe

Một ngày cuối năm gặp nhau không hẹn
Nên chẳng có gì mỹ vị cao lương
Tôi đãi anh em ba tập thơ hồi ký
Nội tướng sành nghề vài món nhắm quê hương

Chiều rơi bóng xuống nhập vô ly rượu
Mặt mũi con người lấp lánh bụi hoàng hôn
Dưới mái trời tà mặt tôi cũng đỏ
Rượu bốc thành hơi bay lấm tấm qua hồn

Ngày cạn đêm cùng đứng lên khật khuởng
Tiễn bạn ra về nhà ở chân mây
Tôi tiễn tập thơ tôi ra tận ngõ
Chỉ giữ cho mình một mảnh hồn say.

phan ni tấn

NGƯỜI MẤT BÓNG

Chiếc bóng mình không còn trong nắng,
ôi! Mong manh sợi tóc trên đầu,
và cánh cửa đường về khép lại,
chân mình đi dẫm gót mình đau.

Chiếc bóng mình không còn theo gió,
làm chim xanh bay giữa muôn cành,
đôi khi nắm tay mình cứ ngỡ,
bàn tay ai cầm lấy tay mình.

Đôi khi thấy trăng đời đẹp quá,
muốn làm hoa thương nhớ nàng Kiều,
trăng chẳng chiếu bóng mình trên lá,
chợt nhớ người non nước cô liêu.

Đôi khi muốn về ngàn ngồi khóc,
nhưng rưng rưng nay cũng không còn,
nước đã chảy về xanh biển cả,
mắt mỏi mòn từ thủa sang sông.

thôi đành thôi lẩn mình qua núi,
làm tình nhân của kẻ không nhà,
còn sợi tóc sắc màu bóng tối,
mình gọi mình gãy độc huyền ca.

Vương Kiều

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: