Quán Thơ Hư Vô 239


nhung-hinh-anh-ve-giao-thong-sai-gon-truoc-ngay-3041975

SÀI GÒN THÁNG TƯ NGÀY TẬN THẾ

Sài gòn tháng tư ngày tận thế
Mẹ về chưa kịp phút lâm chung
Để thấy thằng con ria họng súng
Viên đạn đồng kết liễu anh em.

Bốn mươi năm còn nghe tiếng khóc
Ngổn ngang một chứng tích tương tàn
Có tự hào bên nào chiến thắng
Bàn thờ cũng đã lạnh khói nhang.

Dòng máu đỏ mang hồn tổ quốc
Tội tình gì mà phải giết nhau
Mẹ đẻ hoang đàn con mất giống
Trơ gan vùi dập xác đồng bào!

Bốn mươi năm Sài gòn đã chết
Kể từ ngày thành phố đổi tên
Cờ sao bay đỏ tròng con mắt
Gói buồn giỗ muộn tháng tư đen…

Hư Vô

LY BIỂN

Một chai xanh nước đong chưa
Mà ly biển thẳm gió đưa hương về
Gió đưa hương lạc mùi quê
Lạnh nghe ướt tiếng lê thê mưa ngoài

Một ly xanh biển múc hoài
Chắc gì biển cạn mà nhoài chiếc thân
Em đi bỏ ngọn trời gần
Chèo qua trùng sóng xa dần chiếc tôi

Bỏ quê nát ruột đành rồi
Tội cho con cuốc thả trôi tiếng buồn
Chim kêu mỏi cụm tà dương
Chìm sau trái núi còn vương nỗi nhà

Múc ly biển động bờ xa
Rửa câu thương hải nghe ra ngậm ngùi
Tan theo ngàn lớp sóng vùi
Em đâu còn nhớ cái thời nuôi tôi

Tiếc ly biển cạn khô rồi
Than câu cách trở chia đôi mái sầu
Trách trời đấm ngực nghe đau
Hồn tôi vừa thấm đỏ màu nhớ thương.

Phan Ni Tấn

THÁNG TƯ NGÓ LÊN MÁI TÓC

Tháng tư nắng trổ da non
Bao nhiêu năm sẹo vẫn còn dính da
Nhíu nhăn thêm mớ tuổi già
Trời buồn bất quá như ta là cùng

Tháng tư nắng xuống rất gần
Nhón tay đụng phải cái thân héo còm
Thời gian sét rỉ sắt mòn
Tuổi chồng như chất đá hòn lên vai
Đôi khi cảm thấy sống dai
Chỉ làm thêm trái đất này chật thôi

Tháng tư sông núi ngậm ngùi
Làm thân chiếc lá cuối trời quá giang
Nhiều năm sau buổi tan hoang
Giờ đây còn sót hai hàng lệ ngâu
Trong mơ thấy ngọn cỏ sầu
Lả về quê mẹ hồn đau dài dài

Tháng tư ta đứng nơi này
Ngó lên mái tóc mỗi ngày bạc thêm

Quan Dương

NGỒI ĐỢI CƠN MƯA

Còn ai ngồi đợi cơn mưa
Để tôi ngỡ chiếc lá vừa tương tư
Bỗng dưng nắng rớt, hình như
Em từ sỏi đá thiên thu lại về.

Biết em còn nhớ sông quê
Để chăn nhớ chiếu một thời có đôi
Áo xưa còn nhớ hơi người
Như cây nhớ lá đơm chồi hoa niên.

Thương em đứng trước cửa thiền
Nhìn Vô Ưu nở để phiền muộn tan
Lời tình ủ hạt từ tâm
Nghe trong kinh ánh đạo vàng hóa thân.

Cuối ngày chờ nhặt thời gian
Để tơ tóc phải ngỡ ngàng sớm trưa
Tìm đâu những chuyến phà xưa
Chỉ còn tôi đợi cơn mưa chưa về.

Nguyễn An Bình

CHO BỐN MƯƠI NĂM

Muốn vùi quên quá khứ được sao?..
Bốn mươi năm như mới hôm nào.
Binh lửa ngút trời đốt Xuân ấy
Cứ mỗi đêm về thắp chiêm bao…
Buồn cố tháo, mối buồn lại thắt,
Hận làm chôn nỗi hận thêm sâu…
Bốn mươi năm, khỉ ngồi bàn độc
Đày nhân dân quì gối, cúi đầu…
Tháng tư vinh, nhục, tháng tư biết
Vay, trả nợ đời, có trước, sau…
Thân tổ quốc nhiễm trùng lở loét
Sẹo càng xoa, vết sẹo càng đau…
Đất nhắc sông, núi nhớ thương tiếc
Một địa danh là mấy tự hào,
Thác Bản Giốc xót rời rốn mẹ
Ải Nam Quan đứt ruột, lìa nhau…
Biển than khóc mất đảo oan ức
Hoàng, Trường Sa sóng vỗ máu trào
Sử biên tích, chép rành thiện, ác,
Bốn mươi năm thấy rõ vàng, thau…
Chẳng bất chính, cũng phường đạo tặc
Cướp quê hương, để hiến lũ Tầu…
Gương phá Tống, phạt Nguyên còn đó
Sẽ đến ngày tiến tận Ung Châu…
Nước dẫu nhược, chí luôn cường định
Bốn mươi năm, thử sức dãi dầu…

Đặng Triều

NGỰA

hẳn đã già nua đời thổ mộ
bốn phương trời đất gió thôi bay
rẻo hồn thiên lý xin đành đoạn
vó cứ nằm im một chốn đày

thangtram

BÀI THƠ BỐN MƯƠI NĂM CHƯA GỞI

Sẽ về phố chiều nay gặp Thủy
dịu dàng em cười đứng bên thềm
từ buổi quân-hành dặm ngàn xa xứ
em có buồn có nhớ tôi không?

Bên sân trường em có đợi chờ mong
nơi chiến địa mất còn tay người súng đạn
còn nhớ gì tôi dấu kín trong lòng
bên phố chợ sông chiều em lẻ bóng.

Hỏi em con đường và phố vắng
chiều rưng rưng em bước một mình
cách chia rồi người đi ngoài mặt trận
gởi nụ-hôn-xa cho một người thương.

Hỏa châu những đêm chong mắt chờ
em thở dài đợi ai bên cửa sổ
trên cao sao và những tầng mây
có níu lại con tim em bé nhỏ.

Bài thơ viết cho người chưa kịp gởi
lệnh hành-quân biên-ải núi rừng xa
tóc theo chiều lá bay và gió thổi
chiến tranh qua đời lính xa nhà.

Để nhớ ai mặt trận đạn bom
đêm gối ba lô
viết thư tình gởi người yêu bé nhỏ
chông gai trên muôn vạn nẻo đường
đêm ngày súng nổ.

Vẫn con sông xưa những con đò nhỏ
tháng năm xa chia biệt đời nhau
đêm vẫn là đêm chong bão tố
đăm mắt ai theo dấu đạn thù.

Huy Uyên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: