Quán Thơ Hư Vô 236


Quán Thơ Hư Vô

CA DAO CHIỀU

Chiều em phơi nắng trên ngàn
Tóc bay từ thuở dung nhan biết buồn
Tôi còn quấn quít mùi hương
Chưa trăm năm đã hoang đường từ khi

Một lần em bỏ tôi đi
Đường xa đâu biết có gì cho nhau
Em hiền như điệu ca dao
Thả câu lục bát tan vào hư không.

Giấu quanh chút nắng trong lòng
Em đi vấp sợi tơ hồng dưới chân
Nhìn nhau nửa mắt tình nhân
Mà nghe giọt lệ đã lăn vào đời.

Chiều ru vọng khúc à ơi
Cho lời vàng đá trên môi còn nồng
Vậy mà em đã sang sông
Bài ca dao bỗng mênh mông, lạ lùng…

Hư Vô

BẾN ĐỢI

Neo vào chiều. Gối đầu bến đợi
Thuyền ngóng thuyền chao chát phù sa
Tóc em dài vắt ngang hương bưởi
Lúa theo người. Đạn lửa xông pha

Tình đẹp quá…Như lần em vẫy gọi
Tay trong tay đan từng ngón đê mê
Bướm ong say mỗi bước đi về
Thu kiều diễm trốn trong làn hương tóc

Lời chưa ngỏ nên đêm đơn độc
Gió mơ trăng thơ thẩn trên đường mây
Về đâu em bóng nhỏ lối gầy
Áo lụa mỏng thương bờ vai căng quá

Lửa chinh chiến xa nhau từ độ
Khói lam chiều the thắt mái quê
Đò dỗi sông úp mặt xuống câu thề
Để bến đợi hắt hiu màu cỏ úa

Phan Thành Minh

TAM KỲ MƯỜI NĂM QUAY LẠI

Mười năm quay về chốn cũ
bên sông nước chảy qua cầu
con đường dài thêm thương nhớ
quán vắng cuối đường buồn hiu.

Trên sông chao bóng nhịp thuyền
ngày em lưng ong quảy gánh
phố nhỏ Tam-Kỳ lặng im
chiều lên người về biển vắng.

Chiên-Đàn tối đêm tháp ngủ
ngày xưa mấy nỗi đợi chờ
quê xưa mối tình xa cũ
cầm tay em lòng ngẫn-ngơ.

Trời chiều nhuộm bóng sông-Đầm
cỏ may, xương rồng lốp gió
cát bay mù trời cuối sông
mái tranh, con thuyền, xóm nhỏ .

Em nghèo áo chằm nón lá
rặng dừa nắng sớm sáng mai
Bàn-Thạch níu sầu hồn đá
để em thở vắn than dài.

Phú-Ninh hồ gợn trong xanh
làng quê cây đa bến nước
lúa mùa vui hội đầu xuân
tím màu-lan-rừng-hồ-điệp.

Đường Phan-Chu-Trinh thẳng tắp
bên sông ngã bóng giáo-đường
sáng chiều lời kinh An-Mỹ
gió trôi về đâu An-Sơn.

Trở lại ngã ba Trường-Giang
câu hò xa người buổi trước
tình về đồi cát Tam-Thanh
trao rồi làm sao quên được.

Mây trôi đi đâu Tam-Tiến
hoàng hôn ngủ sớm chân trời
ra đi bỏ tình sông biển
Tam-Kỳ ở lại cùng tôi.

Huy Uyên

KHOẢNG KHẮC SÀI GÒN

Sài gòn cơm áo bơ phờ,
Có em ríu rít chuyện thơ, chuyện đời.
Bí bầu là bí bầu ơi,
Anh thương khoảng khắc rong chơi Sài gòn

Cà phê nhấm nháp quán ngon,
Trà hoa cúc đẫm chuỗi hôn đậm đà.
Suối nguồn vô tận thi ca,
Môi hồng khoe thắm nhụy hoa mặn nồng

Ngọt tê đầu lưỡi mật ong,
Ngỡ đang tắm lại dòng trong đầu đời.
Mượt mà biết mấy tình ơi!
Sóng vai cùng với đất trời nguyên xuân

Kéo mơ xa lại mộng gần,
Trái tình chín rũ trong ngần thực hư.
Tầm duyên xanh nụ tương tư,
Lòng dưng không bỗng ngất ngư hương nồng.

Có nhiều khi cũng là không,
Anh đầu bạc tóc mà lòng tưởng như…
Bóng chiều vàng nắng sương mù,
Hồng nhan nở nụ phù du Sài gòn

Trần Ngọc Hưởng

MẶC NIỆM THÁNG BA

Cuối tháng ba mưa khóc
Ngày sông núi điêu linh
Bao mảnh đời nằm xuống
Còn bao mảnh lênh đênh!

Cuối tháng ba tuyết đổ
Trắng xóa một khung trời
Cánh chim nào vội vã
Dong ruổi chở mộng rời

Tháng ba nghe tiếng khóc
Bàn chân đẩy biển người
Giữa hỗn mang điạ ngục
Phật Chúa cũng xa đời

Tháng ba trời phủ trắng
Mịt mù bóng quê hương
Mưa trời hay lệ đổ
Nhạt nhoà màu khói sương

Đất trời im thinh lặng
Hàng cây đứng rũ tàng
Nhớ tháng ba gãy súng
Tuyết hàng hàng giăng giăng

Vương Hồng-Ngọc

TÌNH LÀ NHỮNG CƠN MƯA

Cuộc tình là những cơn mưa
Mưa về theo giấc mơ xưa
Những câu chuyện lòng ai kể
Thành khúc nhạc buồn tiển đưa.

Cuộc tình là những cơn đau
Giọt mưa rớt lại ngàn sau
Tiếng đàn nguyệt cầm bên suối
Trăm năm một phiến tình sầu.

Mưa hồng rớt trên vai áo
Theo người mờ bóng thiên thu
Mưa xanh đợi tình chớm nụ
Ngậm ngùi như đá vọng phu.

Cuộc tình là những cơn mưa
Ánh trăng rụng xuống thềm xưa
Em ơi! Áo vàng qua ngõ
Người về có thấy ngẩn ngơ

Cuộc tình là những cơn sa
Tiếng mưa trôi theo sông dài
Người xưa dường như ngấn lệ
Thương tình gởi lại mưa bay.

Nguyễn An Bình

LẠI TRỞ VỀ, CẶM CỤI…RẤT CON NGƯỜI…

Ta thả trôi ta bao ngày nắng
Cuộn trên dòng tất bật, hỗn mang
Ta đã rơi trong nhiều khoảng lặng
Nghe tiếng đời hư thực, tan hoang

Lắm lúc muốn “trực thướng cô phong đỉnh”
Thét một tiếng vang lạnh toát trời
Ném hết nỗi buồn vào lũng vắng
Hòng trở về chỉ với xác thân thôi

Hồn ta thả theo mây xa nghìn dặm
Vờn trăng non vừa nhú, vỗ tay cười
Hôn gió mát, trăng thanh đắm đuối
Thản nhiên lòng lang bạt cõi thơ chơi…

Thân rời rã giữa muôn vàn dâu bể
Gửi tiếng hờn trên đỉnh núi chơi vơi…
Văng vẳng vọng âm áo-cơm-cuộc-thế
Lại trở về, cặm cụi… rất con người…

Mộc Miên Thảo

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: