Quán Thơ Hư Vô 234


Quán Thơ Hư Vô.

TA ĐÃ LÀM LÃNG PHÍ ĐỜI NHAU…

Còn trong nhau mà dường như đã
Chỉ là để dang dở đời nhau
Có hẹn thề lên non xuống biển
Cũng đâu bước tới giấc chiêm bao.

Lau cho ráo dòng đêm trăn trở
Tôi đã làm tan vỡ đời em
Hãy xem nhau như chưa gặp gỡ
Mai mốt rồi chắc sẽ dễ quên.

Nhưng trái tim thì đâu cửa nẻo
Để em khép mở giữa tay người
Mà nghe tiếng buồn rơi một thuở
Chỗ có lần em khóc lẻ loi.

Cho đôi mắt xanh thêm màu cỏ
Em đi bỏ lại tóc tơ nhầu
Thì có bước vào chăn gối cũ
Cũng chỉ làm lãng phí đời nhau…

Hư Vô

THẢ LÁ TRÊN SÔNG

Xưa em chải tóc dưới trăng
Sợi thương rơi mất sợi buồn theo ai?
Yêu người mấy sợi tóc mai
Lòng gương ý lược trâm cài đợi nhau.

Rồi em thả nón qua cầu
Lỡ tay rớt trấp lỗi cau cùng trầu
Đêm về nghe nhịp thở đau
Em vô tình để trái sầu mồ côi.

Tôi về gởi gió theo mây
Mây bay theo gió biết đời nào nguôi
Mùa xưa trăng rụng mất rồi
Nhớ em chải tóc một thời xuân xanh.

Chiều nay thả lá trên sông
Thả bao phiền muộn theo dòng nước xuôi
Nhủ lòng em của tôi ơi
Gặp người xưa bỗng…ừ thôi lại chào.

Nguyễn An Bình

QUỲNH HƯƠNG

Xa bạn ba mươi năm
Gặp nhau trên đất Mỹ
Phút chốc gần ba năm
Bạn lại xa vạn lý

Chung trà nóng vẫn còn
Chén rượu chưa nhắp cạn
Ngó lên đỉnh thiên sơn
Lạc loài chim lẻ bạn

Hỏi bạn giọt sương rơi
Trên phím đàn năm cũ
Giọt đắng đọng bờ môi
Mây từng đàn vần vũ

Khép kín cửa thiền am
Mở rộng hồn đón gió
Ta bạn rượu cùng mâm
Quỳnh hoa vừa nở rộ

Trần Văn Sơn

ĐÔI MẮT

Thuở vào đời mình đã có nhau
Cùng thấu hiểu “mình tuy hai mà một”
Trên đường đời sẽ cùng nhau song bước
Biết buồn vui qua cửa sổ tâm hồn

Đôi mắt đầu đời nhận diện mẹ cha
Nụ cười hồn nhiên đong đầy hạnh phúc
Rất dễ thương trong veo đôi mắt ngọc
Khi khóc khi cười chẳng hiểu gì đâu

Đôi mắt long lanh nhìn rõ sắc màu
Hàng phượng đỏ lung linh trời ngập nắng
Tuổi học trò phất phơ tà áo trắng
Ngày thần tiên, đôi mắt biết mộng mơ

Đã nhiều lần khép mắt gửi vào thơ
Để đợi chờ hay nhớ thầm, ai biết …
Có nhiều khi ánh mắt buồn da diết
Giọt lệ nhoà đứng trước cảnh phân ly

Đời mấy lần từng tiễn biệt người đi
Mà chẳng biết đến khi nào gặp lại …
Đôi mắt ướt rưng rưng chiều tê tái
Người xa rồi mà mắt vẫn trông theo

Mắt ưu tư khi lâm cảnh ngặt nghèo
Mà tuyệt vọng không làm sao thoát được
Ôi cuộc đời như thuyền bơi nước ngược
Bao bến bờ ghềnh thác lắm cheo leo

Dù thế nào đôi mắt vẫn bên nhau
Rất chông chênh như đôi chân khập khễnh
Nhìn thế sự ôi đục trong lẫn lộn
Vẫn mỉm cười ngạo nghễ với thương đau

Nói sao hết, cuộc hành trình của mắt
Khi sinh ra cho tới lúc lìa đời
Từ mầm xanh cho tới lúc lá rơi
Bao ấm lạnh bởi tình đời bạc bẽo

Đôi mắt tuổi gìa ngu ngơ lá héo
Đôi mắt bao dung, đôi mắt vị tha
Bởi thời gian vụt một thoáng trôi qua
Trong chớp mắt đã trở thành quá khứ

Nguyên Nhung

KHÚC TỨ

1. Tặng Bác sĩ Nguyễn Thanh Sơn.

Đem đức tuệ, cho đời soi chánh lý
Dùng tâm lương để triệt bọn tà nhơn
Trên nẻo dài đi tìm chân, thiện, mỹ
Người đã cho tôi ánh lửa trong hồn

2. Tặng Giáo sư Nguyễn văn Chấn.

Nếu xứ Cộng vô thần, còn lạnh cảm
Thì nơi đây vẫn nồng ấm tình người
Có đạo nghĩa ở chung nhà mô phạm
Mời anh, em thế giới đến thăm chơi…

3. Tặng Thi sĩ Phạm quang Ngọc.

Vác tổ quốc, bước xuyên trời giông bão
Thấm thời gian, hơi thở biến thành thơ…
Gót khinh bạc, sá chi phèn cơm áo
Nên đa đoan, xem cũng nhẹ như tờ…

4. Tặng Tôi

Nguyện sống, chết bên mình một lý tưởng
Dù mai thân phiêu giạt mấy phương trời
Nguyện đứng dưới lá cờ vàng định hướng
Cho niềm tin còn đọng mãi trong tôi…

Đặng Triều

ĐOẢN KHÚC XUÂN

Theo chút hương tàn ngày xuân cũ
Rớt trên môi má cánh thiên thần
Ôi, hai tiếng tình yêu muôn năm cũ
Độ xuân ngời gieo sợi nhớ bâng khuâng

Ngày Xuân ấy ta cùng em đi lễ
Gió mơn man vờn tà áo em bay
Vàng cánh bướm rợp bên trời ngạo nghễ
Đóa sen thơm nở trên ngón tay gầy

Đồng mạ non dưới nắng hồng mơn mởn
Hương trầm thơm quyện theo ngọn tóc mây
Bầy chim ca vang từng chân em bước
Khúc Xuân xưa rót thương nhớ vơi đầy

Ta nghe thấy xuân vẫn còn đâu đó
Lối em qua lưu lại dấu chân xưa
Em có thấy hồn nguyên tiêu rạng tỏ
Trong vườn yêu trái thương nhớ sao vừa…

Tôi đắm đuối màu nắng khuya trong vắt
Trổ trên từng đóa nguyệt quế ngát hương
Chợt lung khởi gió xuân vờn cánh mộng
Cánh hoa phai theo điệu khúc vô thường…

Mộc Miên Thảo

ĐI QUA MÙA GIÓ THỔI

Giật mình nghe ta qua mùa gió thổi
Lành lạnh hồn và buốt cả tim ai
Chực ngoảnh lại, bóng tan thành hư ảo
Phố bồi hồi tìm gió hở ngang vai

Đã bao lần cứ ngược mùa gió thổi
Thân phận người mây dạt chốn huyễn hư
Tình có lẽ giấc chiêm bao trầm tự
Cuốn ta về miền gió thoát chân như

Ôi tháng năm có là hình con gái
Sao dần vơi tờ lịch mỏng nhói lòng
Nghe mùa gió gởi vào đêm thinh lặng
Những vô tình động nước rách bóng trăng

Mà có phải người đi mùa gió thổi?
Để tái tê nhuộm tía cõi vô thường
Và từ đó sắc không là hạt niệm
Ta trốn vào sâu tận cô miên

Ngưng Thu

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: