Quán Thơ Hư Vô 232


Vườn Xuân

VƯỜN XUÂN

Tôi bước tới vườn, xuân em đã
Nắng tưới vàng tươi áo lụa là
Lòng thì cũng, mà buồn chi lạ
Em đứng gần một phía thật xa.

Mùa xuân con gái hồng đôi má
Cho khách đường xa đỡ nhớ nhà
Hoa và lá trở mình non nả
Em gót hồng đã biết kiêu sa!

Tôi bước tới vườn, xuân vừa Tết
Chưa ra giêng mà đã biết buồn
Bóng em che khuất tôi một phiá
Còn phía bên nào để soi gương!

Có giấu lòng nhau thì cũng thấy
Vườn em đang trổ nhánh xuân thì
Một chút hương thầm rơi xuống đất
Là cả mùa xuân rất diệu kỳ…

Hư Vô

ĐÊM NGUYỆT QUẾ

Đêm, cùng mùi hương xô cửa
Xui nhau gầy cuộc đê mê
Hơi thở em, hay nguyệt quế
Mắt ngây dại giữa khuya về

Hương thơm ngấm mỗi thịt da
Ngọt ngào ru lần phạm tội
Quàng tay ôm chầm khoảng tối
Chạnh người giờ đang phương xa

Nguyệt quế thơm hoài không tuổi
Yêu em ta đến quên già …

Đào Công Điện

NỖI MUỘN PHIỀN

Ngẩn ngơ chim chích vào rừng
Bủa dâng lưới nhện ngập ngừng bước chân
Thiên đường hụt hẫng bâng khuâng
Gọi mời câm nín, ngại ngần đầy vai
Đường xưa bỗng nhớ nghiêng dài
Giấc đam mê đã trôi ngoài tầm tay
Nắng thiêu lá đổ hôm nay
Duy Tân xưa, lá me bay, nỗi buồn
Thôi em, giờ đã hoang đường
Cúi xin trả lại mê cuồng phù du
Nửa mùa Xuân, chợt vàng Thu
Trong vòng tay nối sa mù chiêm bao
Lưng trời cánh én xôn xao
Cơn đau chợt nổi hoa đào rụng rơi
Xanh xao hoa nở bờ môi
Nghìn trùng mắt ướt cuối trời hoàng hôn
Não nùng em, chết môi thơm
Bước buồn không bước, giầy hôn đường dài
Áo cơm trả nợ hình hài
Xưa, sau thì vẫn thân đày đọa thân
Cưu mang phiền muộn u hoài
Chung thân nỗi nhớ, khổ sai nỗi buồn
0 giờ kim níu nhau hôn
Thẫn thờ anh chết, Sài gòn từng đêm…

Hà Thy Trần Đình Thọ

BỐN MƯƠI NĂM THẦM GỌI

Tạ lỗi cùng người sau chinh chiến
bời bời từng nấm mộ bên đường
máu xương chất núi quên tình biển
ở lại lâu rồi không nén nhang.

Bốn mươi năm ừ bốn mươi năm
đã héo khô triệu dòng lệ chảy
bàn thờ người cũng đã điêu tàn
vợ con suốt một đời lầm lũi
(bên thành xưa đồn bót tan hoang).

Chắc chi người cả đời nằm đó
cỏ lệ xóa mờ dấu xương khô
sông xưa chảy dăm sầu bão-tố
núi đốt tim ai cháy tới giờ.

Cầu cũ quê xưa cạn ruộng đồng
em về mặc áo rồi trang điểm
mỗi chiều đứng đợi mãi bên sông
đau thương khóc cười cho cuộc-chiến
(máu chảy khắc ghi mãi trong lòng).

Hai mươi mốt năm triệu người con gục ngã
nhà nhà chiều sớm trắng khăn tang
nỗi chết rụng đau hơn đời lá
sông biển đất Nam một nghĩa tình.

Tháng tư lên núi ai thầm gọi
liêu xiêu vất vưởng triệu linh-hồn
đường xa cả đời đi không tới
chỉ lại đâu đây giọt lệ buồn…

Huy Uyên

SAY TRƯỚC TRƯA

nghiêng vào mắt . lệch rồi em
cán cân ta vịn một bên . lần dò
giữa tình tứ . hỏi lý do
nghe râm ran đã . cứ hồ như chưa!
em ơi giờ ngọ . bày bừa
đợi canh ba . cất giọng . ừa . nghe em!

thangtram

XUÂN

Em về cầm tháng giêng mơ
Rót hồn Xuân tươi thắm mãi
Trên nhánh thời gian mềm mại
Nở bung lộc biếc Xuân thì

Em về cầm nắng trong ngần
Vỗ xanh trên từng nõn lá
Mắt em tươi đồng trổ mạ
Cười vui trong ánh Xuân sang

Em về cầm tiếng thời gian
Soi trong lòng đời dâu bể
Đời người đa đoan sự thế
Xuân chưa đến, sợ Xuân già

Gấm hoa một dải Sơn Hà
Xuân về bồng bềnh khắp chốn
Ươm trong lòng Xuân mơn mởn
Em cầm một nụ tình hoa

Em cầm cả nắng bao la
Trải khắp đồng quê về phố
Nghe Xuân reo vang từ độ
Mai vàng một đoá giêng mơ.

Em mang về cả nguồn thơ
Gửi trong tiếng lòng đất Mẹ
Én mang cánh Xuân vừa hé
Nghe lòng phơi phới tình Xuân.

Mộc Miên Thảo

MÂM CỖ ĐẦU NĂM

1.
dọn ra một cỗ quê nhà
một bầu non nước làm quà chiến tranh
thôi đừng khóc nữa, mắt xanh
lệ người đổ mãi lâu thành biển dâu

vô đây tránh ngọn mưa mau
đứng chi ngoài gió vườn sau thêm buồn
phụ anh khiêng nước vô hồn
tạt cho sạch mớ tang thương ra ngoài

ngồi đi ngồi xuống, mảnh mai
chiều rồi đêm tới đã dài mé sau
đãi em, xin trộn sắc màu
vẽ nên hực hỡ em sầu oán ai

2.
đãi em đỏ bóng non đoài
rì rào sóng vỗ xanh hoài niềm mơ
về lênh đênh với con đò
mênh mông gió đẩy giọng hò xa xăm

đãi em một cỗ trăng rằm
xót lòng lữ thứ trăng đầm đìa soi
mở trang sử sách ra coi
nghe hồn chữ nghĩa cũng đòi đoạn câu

đãi em vài mấy nhịp cầu
nhấp nhô nước chảy cái sầu trong veo
lòng anh vốn nặng buồn đeo
nhiều khi tưởng ngã chúi theo nỗi niềm

3.
tháng này ngày nín như im
đêm sâu như ấn trái tim vô hồn
nhớ người chết dấp trên cồn
đem vàng bạc đốt hoàng hôn đỏ trời

muốn đào kỷ niệm mà coi
đạp lên cát bụi sợ lòi máu xương
ngó quanh mắt chạm góc tường
vòng hoa cườm đục màu sương sa mù

nhớ rồi cảnh trí tháng tư
có người nằm chết y như giấc nồng
trời cao đất rộng hết lòng
mở ra khép lại thành vòng hoa tươi

4.
đãi em giọng khóc giọng cười
đang buồn lại hóa ra vui không ngờ
ta đi từ một bài thơ
ngâm cuồng vài điệu phất phơ ta về

đãi em óng mượt đường đê
lúa thơm cô gái gánh về nhanh nhanh
mồ hôi ướt nắng long lanh
nhỏ xuống đất thành hạt giống mùa sau

đãi em một mối tình đầu
cuộc tình của tấm lòng giàu thủy chung
đời vui như cảnh tao phùng
đôi tay nắm níu lòng cùng ngấm mê

5.
ơn đời thổi ngọn gió quê
thổi em biệt xứ giạt về bến anh
con chim xuân hót trên cành
líu lo rụng xuống màu xanh la đà

mời em một chén quê nhà
một ly non nước làm quà đầu năm.

Phan Ni Tấn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: