Quán Thơ Hư Vô 231


Quán Thơ Hư Vô 231

CHIỀU BÊN GIÁO ĐƯỜNG FATIMA

Có dòng sông chảy qua quá khứ
Từ buổi chiều vội vã tiễn nhau
Tượng đá còn đau thời xanh tóc
Sóng xô trời đất cũng bạc đầu.

Em về không kịp mùa sám hối
Để nghe nhịp thở có còn gần
Mà đã đôi lần tôi lạng quạng
Gọi nhau ngọng nghịu tiếng tình nhân.

Của thuở hàng cây chưa thay lá
Em bước qua đã quá đỉnh sầu
Soi bóng buồn chung con nước lớn
Dòng sông chảy ngược sóng về đâu?

Đưa em qua bến bờ xa lắc
Nhìn chưa rõ mặt chỗ đông người
Hồi chuông dóng ngang dòng cựu ước
Dội xuống đời nhịp guốc lẻ loi…

Hư Vô

TUY HÒA TÁI NGỘ

Vẫn người xưa, vẫn trăng này
Rượu nguyên tiêu cứ rót đầy thâu đêm
Thâm tình còn mấy anh em
Và người rót rượu tay mềm như trăng
Ba mươi năm… ba mươi năm
Vẫn xanh đôi mắt đăm đăm một thời
Nâng cao bao chén rượu mời
Chén buồn hắt xuống ngàn khơi muôn trùng
Chén vui xin cụng môi hồng
Chén buồn chén tủi tạ lòng Trước Sau
Kể gì sớm bể chiều dâu
Tấc-Lòng-Thiên-Cổ bạc đầu chưa yên
Xưa ta đồng nội hoa niên
Ba mươi năm vẫn đồng thuyền, ô hay!
Vẫn tình xưa, vẫn đất này
Kể chi vật đổi người thay, thắt lòng!
Cụng đầu… một chén uống chung
Ba trăm năm nữa… tương phùng phương nao?

Phạm Ngọc Lư

GIÁNG SINH Ở NÚI

Tháng chạp giáng-sinh về trên núi
Chúa buồn cũng chỉ tại vắng em
giáo-đường lẻ bóng giăng mưa bụi
anh xót xa và nhớ em nhiều.

Từ độ em đi đã bao mùa
giáng-sinh vàng lạnh bước chân xưa
mưa, mưa bay hoài mãi
anh thầm thì hỏi em về chưa?

Hình như bên núi mây đang ngũ
lưng đèo thánh thót tiêng chuông ngân
chạnh lòng anh nhớ mùa chay cũ
cầu Chúa ba ngôi của hai mình.

Tháng chạp giáng-sinh về trên núi
từ em hoe đỏ mắt chia tay
quạnh quẻ giáo-đường đêm đứng đợi
bóng một người đi sương khói bay.

Huy Uyên

CHIỀU NGHIÊNG VÀO TỐI

phiên phiến thôi em . ngày sắp vỡ
leo lét vàng pha chót ngọn cây
thềm tôi loang tối màu rêu phủ
tiếng dế buồn thiu . biết gọi ai …

tôi cũng buồn thiu . buông giọng vỡ
miểng thơ lóng lánh rọi chiều tàn
em ơi . ngày đã như không thở
buồng ngực im lìm . đêm mới sang

thangtram

CHIỀU BA MƯƠI

Ta đi nhặt câu thơ giữa chiều ba mươi tết
Ép trong hồn đằm thắm hơi men
Thôi quên đi một chút xíu bon chen
Cái bóng hắt xuống lòng song chơ chỏng quá!

Chiều ba mươi ta là người khách lạ
Tròn mắt thấy xuân, nhíu mắt nhớ quê nhà
Có con tàu toa cuối mới rời ga
Ta cái toa của tàu đời sót lại…

Sài Gòn cô gái ơi! nét xuân em mềm mại
Bến Bạch Đằng đậu cả một trời thơ
Ta người khách xa quê lúng túng đứng bên bờ
Rượu đâu là bao mà cháy ruột?

Chiều ba mươi ta như dòng nước ngược
Vội vàng trôi sóng hôn đôi bờ
Có cọng cỏ đánh đu trên ngấn nước
Cõng cánh chuồn cong mút một lời ru…

Sài Gòn vào xuân, chiều đâu có sương mù
Mà ai hát về miền Trung xa lắc?
Thơ ta nhặt buộc trong hồn dằn vặt
Nên ngõ về còn khép giữa chiều ba mươi!

Đoàn Vũ

TƯỚC LÁ MAI

Có cây mai ở trước sân
Bao lần như nhớ bao lần như quên
Một ngày gió bấc trùm lên
Bông mai ngày cũ chưa quên đất này

Một năm mà lá mọc đầy
Một năm bụi đóng đã dầy mấy năm
Lá vàng còn đọng ánh trăng
Lá xanh như nhắc bao lần rụng rơi

Chạm vào chiếc lá còn tươi
Mà nghe như cả đất trời chung chiêng
Lá bay như những con thuyền
Sau cơn lốc xoáy đành yên phận nằm

Chỉ còn chiếc lá lặng thầm
Cứ rơi trong nỗi đau ngầm người ơi

Hạc Thành Hoa

ĐÊM NOEL

Ta đợi em giữa đêm đông rét mướt
Góc giáo đường lất phất cánh mưa bay
Chúa hài đồng hơn hai ngàn năm trước
Nếm thương đau lên ngôi thánh một ngày.

Trên thập tự Chúa bao dung cứu rỗi
Những hồn ma sám hối đến thiên đàng
Cũng như ta hằng hà vô số tội
Ngước mắt nhìn cửa địa ngục thênh thang.

Em thánh thiện trong vòng tay người khác
Nhưng tình yêu thuộc lý lẽ con tim
Ta giang hồ theo đường mây lang bạt
Chợt gặp em thèm khát nụ hôn mềm.

Em xin Chúa điều gì đêm Thánh lễ
Lời nguyện cầu có nhắc đến tên ta
Hay lầm lũi để cúi đầu xưng tội
Tình trôi mau theo mắt lệ nhạt nhòa.

Ta đợi em dưới mưa buồn muôn lối
Tiếng chuông ngân thánh thót rót vào đêm
Trăm ngàn lần yêu nhau không có tội
Mà sao ta se thắt lắm nổi niềm!

Hoàng Anh 79

KINH CHIỀU

Mưa ngâu rồi ra biển
Cây cội sẽ về rừng
Chạnh lòng thương con én
Mái phố nào trú đông

Ta lang bạt một đời
Quê nhà giờ lơ lắc
Góc quán một cõi ngồi
Nhẩm bao điều được, mất

Ước một lần nhắm mắt
Thức giấc thấy nghìn năm
Thèm trái tim trong ngực
Niệm đủ lời xa xăm

Tiếc nỗi chưa vào xuân
Được ngắm lần lộc mới
Mỗi đêm thêm một rằm
Vầng trăng luôn áo mới

Chỉ tiếc thời gian vội
Chưa kịp lưu dấu chân
Nhắc buồn xưa thêm tội
Kẻo tình quỳ ăn năn.

Đào Công Điện

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: