Quán Thơ Hư Vô 230


Quán Thơ Hư Vô

SON PHẤN MÙA XUÂN

Em hãy để mùa xuân trong mắt
Chắc thế nào cũng được thấy anh
Chùm hoa nhỏ đùa quanh ngọn tóc
Đang thì thầm tiếng gọi tình nhân.

Cho nắng thơm tho mùa con gái
Mái ngói đỏ au son phấn em
Con đường ngắn dài theo chiếc bóng
Áo em đã trắng phố phường quen.

Tháng chạp bước theo anh vào Tết
Nôn nao như hò hẹn lần đầu
Em khép nép bên hiên mười sáu
Cánh cửa nào anh mở đời nhau?

Hoa rụng xuống pha mầu nhan sắc
Mùa xuân muôn thủa vẫn kiêu kỳ
Anh thèm được tan thành cụm nắng
Quấn em vào sát gã tình si.

Sài gòn của những ngày giáp Tết
Đám đông hối hả gọi nhau về
Anh đứng lại cho hương dài tóc
Chờ em mở cửa đón xuân thì…

Hư Vô

CÓ GIẤC MƠ NƠI KHÔNG THẤY TẾT

trời sắp Tết nơi không thấy Tết
nhưng lòng xưa động
tiếng chày giã bánh phồng
động tới hồi “mới giải phóng”
hồi những mọn hèn lóng ngóng xuân

đêm qua, có giấc mơ hồi thất trận
vía thấy mình vẫn bị tập trung
làm không công rừng xa ngất
tôi kịch liệt chối: không. Bật dậy.

trời xanh, bảnh mắt
nắng giải phiền trượt
cùm xích vô hình đã vuột từ lâu
sao lại sượt vào chiêm bao tội nghiệp

trời sắp Tết nơi không thấy Tết
chim hót mùi cà phê
thoắt dừng lại như mổ pa tê. Rồi hót
chẳng phải thời điên đã thoát
ôi, một phần đời lãng phí!

tủi nhục cấm kỵ phận mình
bỗng rơi lên trang giấy
tôi không muốn viết như hồi bị nhốt ấy
mà gõ chữ “yêu em” lên laptop
như từng gõ khống lên tường ngục

trời giục Tết nơi không thấy Tết
làm sao cam kết với mộng
đừng chiêm bao điêu linh
làm sao bảo bộ nhớ mình
đừng nhớ lại thuở vô tình

Viên Dung

HÓA SINH

làm đôi guốc mộc quai hường
xin cùng tha thướt xuống đường với em
ngày mưa guốc lấm bùn lem
cũng vui vì chỗ gót sen em về

làm vi vút ngọn gió quê
hay vi vu thổi cây tre đầu đình
bay vờn trong chớm bình minh
hay trong chiều cũng tài tình như hương

làm thảm cỏ dại bên đường
xe qua bụi bám mà thương nẻo nhà
xa như người đã đi xa
thôi không về nữa để tà áo phai

làm le lói ngọn sớm mai
chiếu trên kẽo kẹt đôi vai gánh gồng
chiếu xanh bờ lúa đòng đòng
có con cò trắng con còng con cua

làm hạnh của đất khai mùa
làm hương ngọn gió xin đùa áo bay
ai xưa hò hẹn phương này
ôi phương từ bấy đến rầy chưa quên

xin làm ẩn mật hương thiền
làm lời trong miệng người hiền nói ra
đem tâm hư gột cái tà
dội vào nhân thế ta bà ánh dương

làm mong manh lưới tơ sương
nhưng bền như dạ người thương nhớ người
từ em biết nói yêu rồi
trong niềm hạnh nguyện anh ngồi hóa sinh

xin làm miếng cắn thâm tình
ngậm vành môi ấy có hình trái tim
có đôi con mắt lim dim
có hình như giọng nói im không lời

làm xôn xao vẻ yêu đời
đồng thanh ương ứng với người tóc xanh
mai hoa vài nụ trên cành
diệp thanh mấy chiếc cũng thành mùa xuân

làm trăng một đóa sáng ngần
soi đường nối lại những phần chia phôi
nhớ giùm nỗi nhớ khôn nguôi
che giùm nhau ngọn gió đời bụi bay

trèo lên trên ngọn trời mây
thu trăm năm lại một ngày vào thơ.

Phan Ni Tấn

NHỮNG NGÀY GIÁP TẾT

Những ngày giáp tết như lửa ngún
Hừng lại hòn than đã lấp vùi
Quê nghèo hút mắt mờ trong gió
Thả hồn theo ngọn nắng ui ui

Những ngày giáp tết như miếu cổ
Mỗi tháng đôi lần nhớ khói hương
Bệ thờ lạnh ngắt ngày tế tự
Thả hồn theo bóng khách thập phương

Những ngày giáp tết như giếng lặng
Rời rạc đêm dài tiếng ếch kêu
Rồi ngủ mơ ngày mai trời sáng
Hành lý về quê một chuyến tàu

Huỳnh Minh Lệ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: