Quán Thơ Hư Vô 229


imageừ

ĐÊM GIÊNG

Đêm xanh xao giọt lệ
Nhỏ xuống dáng xuân thì
Từ cõi khuya huyền bí
Còn chút buồn trên mi.

Thì thầm trăng dậy mộng
Tiếng ai gọi tôi về
Âm vang đang cuồng vọng
Giữa cùng tận u mê.

Bóng em như vệt lụa
Tựa thấp xuống dung nhan
Cho đêm hoang đỏ mặt
Bên áo khuya rộn ràng.

Bàn tay còn quờ quạng
Hồn vía đã nghênh ngang
Em giấu buồn trong mắt
Chỗ giọt lệ chưa tan …

Hư Vô

MƯỜI NGÓN TAY EM

Tay em mười ngón kiêu kỳ
Ngón thương, ngón nhớ, ngón ghì lưng anh
Ngón đeo dĩ vãng không thành
Ngón đau nhân thế , ngón phanh phui buồn!
Ngón vui bất chợ thiên đường
Chỉ thơ bay với trời nương náu tình
Ngón nào em cuộn thiên thanh
Ngoại ô hai đứa ngọt lành đam mê?
Hoa ghen cỏ giận đường về
Mùa xuân không tuổi nơi quê quán mình…
Ngón nào cấu đỏ vai anh
Khi em lây lẫy chưa thành phụ phu…?

Trần Dzạ Lữ

BỨC CHÂN DUNG TUỔI THƠ

Thời gian cháy úa vàng trên ngày tháng
Ta cuộn mình trong kỷ niệm hôm qua
Hong tuổi thơ qua chút nắng tà
Còn vương vãi trên miền thơ luyến nhớ

Thời gian trôi lặng thầm như hơi thở
Chở ta về trong kỷ niệm mù khơi
Nghe tuổi thơ reo rộn tiếng nói, cười
Mà đượm thắm cả cung trời ngày hạ

Bừng sống lại chuỗi ngày xanh như lá
Khúc đồng dao vẳng vọng xóm, làng quê
Cánh diều tuổi thơ bay vút phía triền đê
Chở mơ ước, ươm vòm trời mãn ý

Tôi đứng lặng bên dòng thời gian ích kỷ
Kéo ta xa, xa lắm tuổi thơ ơi
Xa tiếng cười trong, giòn rụm mắt môi
Chỉ mang độc màu ngây ngô đặc quánh

Nguệch nét cọ lên bức chân dung vô ảnh
Nếp thời gian xanh mượn lấy làm khung
Màu mực pha là ký ức nhớ nhung
Hòa khát vọng thắp tuổi thơ sáng mãi.

Mộc Miên Thảo

THÁNG GIÊNG

Tháng giêng mùa mới ban đầu
Mà mưa phùn thả chòm râu bạc trời
Em còn mặc lá trầu tươi
Gánh cơi đi tết bình vôi dậy thì

Một đòn gánh cả bờ mi
Tháng giêng đừng để ai đi một mình
Gió cơn ghẹo bóng sân đình
Để ong vò vẽ theo rình nụ non

Tháng giêng nắng chửa đen giòn
Em ôm đóm mạ đang còn trẻ thơ
Cánh cò run cả vu vơ
Con sông ngủ với ỡm ờ phù sa

Cào cào chưa tách cỏ gà
Tháng giêng tìm lại hồn ta, hồn người
Lúm đồng tiền ấy chơi vơi
Biết đâu làm tuổi năm mươi chết chìm?

Trần Mạnh Hảo

ĐỐT LỬA ĐÊM XUÂN

Ngập ngừng
đốt lửa đêm Xuân
đôi má nóng bừng
giấc mộng xa xôi…

Ngập ngừng
nâng chén giao bôi
rung rung giọt đắng
kết đôi cuộc đời

Ngập ngừng
môi chạm phải môi
ngàn khơi xé gió
sườn đồi tuyết giăng…

Ngập ngừng
nước đổ buồm căng
lâng lâng vỗ nhịp
triều dâng sóng ngàn

Ngập ngừng
quấn suối tóc ngang
che vành trăng khuyết
trên cành đào tơ…

Ngập ngừng
nếm mật đêm mơ
sáng ngồi thẩn thờ
chờ đợi tiếng ru…

Sông Cửu

CẢM NGỘ

Hoa rụng vô tình nghiêng chén rượu
Xuân tàn bất chợt trắng bài thơ
Tóc nhuộm khói chiều thù mây bạc
Ai lau nhan sắc để gương mờ?

Hoa nở bao giờ? Chiều nay rụng!
Xuân đến bao giờ? Sáng nay đi
Chén rượu thuyền quyên cầm tôi lại
Thoáng hương xưa bối rối xuân thì

Cứ tưởng gặp nhau trong vạn cổ
Ngỡ ngàng em: thục nữ Kinh Thi
Ngỡ ngàng tôi: nho phong hàn sĩ
Rượu hồng đào nặng chén tương tri

Cứ tưởng giang đầu giao giang vĩ
Sông Tương cạn đáy hết đôi bờ
Sao tôi ngơ ngác, hoài Tương thủy
Giọt rượu tương phùng chết đuối thơ!

Đâu biết xuân già hoa khai muộn
Vô tình tôi mọc trái tim non
Em ngó lại rơi màu tóc biếc
Chén rượu tan tành vỡ khói sương…

Phạm Ngọc Lư

THAO THỨC TAM KỲ

Đêm màu đèn đỏ hoa-túy-điệp
phố lung linh treo tình trên cao
xa hết rồi tháng ngày tôi tưởng tiếc
em ở đâu lâu quá chưa về.

Một mình đi bên biển Tam-Thanh
trở lại cầu Tam-Kỳ thả sông kỷ niệm
ngôi nhà thờ chúa đơn lẻ một mình
tượng đá dấu đêm vào lòng sa-thạch.

Dòng Trường-Giang trôi lơ lửng
thuyền ai đỗ bến đợi một người
mắt ai đêm thâu thờ thẩn
có phải tim em bỏ quên từ dạo hôn môi.

Nắng cũng phai từ-tạ phố chiều
trên đồi ai đang đứng hát
mưa buồn cũng bỏ Tam-Kỳ đi
suối trên cao về mang tình người Tiên-Phước.

Em biết tình tôi cả đời thao-thức
ngày tiễn em về lại Chu-Lai
lệ người thôi dấu hoài trong mắt
đêm bâng khuâng lòng tiếc nhớ thương ai.

Tam-Kỳ dặm dài đi ngang về tắt
cuối con đường đổ ngược cùng sông
nhớ người xưa quên rồi Phường Một
thấp thoáng trên đê những cặp tình nhân buồn .

Hoa thôi vàng qua những mùa sưa
em tan trường mang giấc mơ hoa cúc
hẹn chi nhau đợi đến buổi tan mùa
quên sách vở, sân trường, màu mực.

Phải chi em là Loan, tôi Dũng
khi xa nhau níu giữ lại mối tình
da diết đợi theo chiều về gió cuốn
ngã ba Tam-Kỳ nắng bỗng rưng rưng.

Em bơ vơ cùng phố nhỏ Tam-Kỳ
những bông hoa nhớ mùa hoa phượng
không xa đâu em đã có một thời
ở lại Tam-Kỳ quên rồi bao kỷ-niệm.

Huy Uyên

Advertisements

2 Comments (+add yours?)

  1. vivi099
    Feb 17, 2015 @ 06:26:14

    Những bài thơ rất hay…
    Và chúc năm mới tất cả Vạn An.

    Like

    Reply

  2. Hư Vô
    Feb 17, 2015 @ 07:25:59

    Cũng xin kính chúc anh ViVi và gia đình có mọi điều tốt đẹp nhất trước thềm năm mới Ất Mùi..

    Like

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: