Quán Thơ Hư Vô 228


Quán thơ Hư Vô 228

NHỊP DƯƠNG CẦM THÁNG CHẠP

Nhịp dương cầm vì ai em buông chậm
Ngọn tóc dài đã vướng ngón tay em
Nốt nhạc lăn tròn theo từng giọt lệ
Cho nỗi buồn còn ở lại qua đêm.

Để nghe thoáng mưa tan vào dấu lặng
Ngập ngừng bên dạ tấu khúc xanh xao
Bước qua chỗ hồn tôi đang tháng chạp
Chưa ra giêng đã hụt hẫng đời nhau!

Như ngọn sóng lao đao ngoài đáy vực
Khúc thăng trầm chợt lạ lẫm cung tơ
Gõ xuống hư vô tiếng đêm lỡ nhịp
Ngón tay nào níu kịp một giấc mơ!

Tháng chạp lụn theo hàng cây bạch lạp
Khêu tim cùn quanh ngọn khói chưa tan
Dòng tóc đêm thả buồn ngang âm vực
Theo bóng em trôi giạt phím dương cầm…

Hư Vô

TINH CẦU LẠNH

Sương tan chiêm bao đêm nguyệt lạnh
Mây trắng về phơi bóng dị thường
Em đi tắt lửa đời mệnh bạc
Đêm trắng hoa cười lạnh buốt xương

Trời nặng vô biên hồn kinh động
Đất rộng mù khơi biết về đâu
Thần phách ngả nghiêng ta cười ngất
Một vết thương em vạn cổ sầu

Từng đêm trăng múa trên đầu sóng
Trăng cười khiêu vũ với yêu ma
Men nhạt không mờ đôi mắt héo
Gió quạt hồng thêm mảnh ác tà

Đêm là ánh sáng của trăng huyền
Hơi thở tơ chùng mặt đất nghiêng
Một bóng huỳnh qua tinh cầu vắng
Nghe trời tê dại nhớ thương em.

Hạc Thành Hoa

BÀI THÁNG CHẠP
(Nhớ Bửu Chỉ và Trịnh Công Sơn)

Lật qua trang lịch cuối
tháng mười hai đến rồi
tháng cuối của một năm
đất trời như dừng lại

cánh rừng chờ tóc trắng
tuyết phủ một mùa đông
người ngồi trong tịch lặng
nhìn khói trời mênh mông

vẫn lòng ta nhớ bạn
cơn gió nào bên sông
ly cà phê uống dở
ly cà phê hư không

ly rượu nào uống cạn
xưa trên rừng Đơn Dương
bạn bây giờ mù mịt
ta bây giờ sương giăng …

Đinh Cường
Virginia, November 30, 2014

MỖI NGƯỜI MỘT KIẾP

Ta nhìn trăng tít tắp những không đành
Lạnh thấm sao khuya, soi mắt độc
Lặn xuống hồ sâu hun hút xanh.

Ta đã chờ đây trăm năm trước
Hội ngộ cùng trăng đến hôm nay.

Bá Nha hẹn, Tử Kỳ không đến được
Bảng phong thần khép lại ở chân mây
Trăng Bá Nha, trăng Tử Kỳ cô trọc.

Mỗi muôn người, mỗi ngả, mỗi muôn trăng
Ừ thế buồn-vui: mỗi người một kiếp.

Bùi Hiền

THƯƠNG LẮM TÓC DÀI

Phố trưa đọng nét u hoài,
Mua chi tóc rối tóc dài… mà rao.
Chao ôi dù sợi tóc nào,
Chẳng từ âu yếm ngọt ngào dài ra.

Săm soi từ tuổi mười ba,
Soi gương chải lược cài hoa thắm màu
Hương chanh, hương bưởi thơm lâu,
Hương bồ kết đến bạc đầu chưa nguôi

Tóc tiên từ bén tay người,
Hân hoan hát mãi muôn lời vu vơ
Sợi dài sợi ngắn vào thơ,
Từng câu lục bát đôi bờ vấn vương

Bổng trầm điệu nhớ điệu thương,
Tóc tơ nồng đượm lửa hương một thời?
Sợi nào anh tỏ tình tôi,
Sợi nào phụ rảy để rồi lãng quên…

Sợi thao thức, sợi ngủ yên,
Sợi ngày xuân muộn, sợi đêm lỡ thì
Sợi nhận đươc, sợi cho đi
Sợi an trú dưới nhu mì của em …

Kể sao cho cạn nỗi niềm,
Từng dòng tóc rối truân chiên phận người …
Biết bao chìm lắng nổi trôi
Giá nào trả được hỡi người rao mua?

Trần Ngọc Hưởng

CHIỀU XÓM BÓNG

Em lẩn khuất cùng chiều
tháng ngày ngược xuôi bên cầu xóm Bóng
hoang trôi từng bước đi về
thương ai mà lòng cháy bỏng.

Hoàng hôn tháp Bà tối thẩm
đò chiều cắm sào trên sông
con đường nhạt nhòa im vắng
đợi, em một mình đứng khóc, xa trông .

Ký ức xưa đời lính áo hoa rừng
quê nhà, núi đồi, suối sông lửa đạn
em dấu tim ai trong đôi mắt buồn
xa rồi Nha-trang bên ngoài chiến trận.

Thả tình Nha-trang theo trôi sông Cái
The ages just like wine
mắt môi một thời dầu dãi
suốt đời đi để nhớ thương ai.

Bơ vơ dưới từng cột đèn
bên kia cô đơn phố ngủ
sáng mai ngân tiếng chuông giáo đường
chạy quanh nỗi nhớ.

Bến phà xưa đâu rồi sông Cái
những khuôn mặt câm lạnh buồn
ai đứng bên kia bờ tay vẫy
“sầu vạn cổ, chiều nay buốt gió sương “.

Mặn chát biển thầm thì
xóm Bóng, làng chài lớn, ròng con nước
mùa đông mưa chi hoài
quán rượu về đêm buồn muốn khóc.

Nữa khuya tiếng hát sầu Chiêm-nữ
mờ đục ngọn đèn tháp La-Trang
mưa giăng ngang cầu Đá
ngày về chôn kín một mối tình.

Chiều xóm Bóng, con sông bạc màu phai
tiếng cười bỗng phả lên xa khuất
mai kia đi hết trọn đời
đứng trên cầu nhớ chuyện tình đã mất.

Huy Uyên

THẮP LÊN NGHÌN NGỌN NẾN

đêm ngồi trên đồi cao
tay che gió anh thắp nghìn ánh nến
mỗi đốm sáng một yêu thương, hờn giận
mỗi ngọn lung linh bằng nỗi buồn riêng của mình

cháy bừng này thấu thị những bình minh
ngọn leo lét đời thấp hèn nghèo đói
thêm ngọn nữa rõ lọc lừa gian dối
đóm tàn lập lờ chỉ đồng lõa với lòng tham

anh bồi hồi châm ngọn nến vô danh
sưởi những nấm mồ còn bơ vơ rừng núi
nến nhập nhoạng dõi bước người lầm lủi
cơm áo đếm ngày phố thị bất an

ngọn nến ma thắp giữa cánh đồng hoang
soi tiếng ếch quê đang thều thào vô vọng
ngọn lửa trắng đêm thả về biển lộng
mỗi hồn oan sóng nước vong thân …

chính anh thắp lên, cũng chính anh thổi dần
từng ngọn tắt, duy chỉ chừa lại một
hôm nào vui em cong môi thổi nốt
ngọn nến hồng anh hằng gọi – tình yêu

Đào Công Điện

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: