Quán Thơ Hư Vô 227


Quán Thơ Hư Vô 227

TUỔI ĐÁ CÒN XANH SÓNG BẠC ĐẦU

Sóng vỗ lao đao chào tuổi đá
Gọi nhau lời biển đã xanh xao
Tôi còn trần trụi cùng mưa nắng
Làm sao bước qua khỏi vực sầu!

Bụi bay mù mắt đường em tới
Biết bao giờ mới được thấy nhau
Đừng hỏi vì sao lòng huyên náo
Vì sao lòng đá biết cồn cào?

Tiếng khuya khua động hồn lá biếc
Để nghe phai nhạt dấu xuân thì
Giọt lệ cả đời em còn nóng
Treo buồn lơ lửng ở trên mi.

Lăn qua trở lại cùng chiếc bóng
Nửa đêm dậy mộng áo em nhầu
Xuân giấu mùi hương trong tóc rối
Tuổi đá còn xanh sóng bạc đầu…

Hư Vô

GỞI TÌNH VỀ XÓM ĐẠO

Em dấu trong tôi sầu-vạn-cổ
đường về xa lắm Hạnh-Hoa thôn
thập tự giáo đường chiều chao gió
Noel này có lẽ em buồn.

Bỏ Quảng-trị đi bao nhiêu năm
bão-tố đời, nơi xa em có biết
lạnh đêm đông ngày giáng-sinh
ba-ngôi cao xa rồi biền biệt
nước mắt chạy quanh ngày Chúa bỏ mình.

Phố cũ Trí-Bưu đèn chiếc bóng
đường về heo hút lối Hạnh-Hoa
bến sông quê dòng nước đã sang mùa
lạy Chúa Jesus, lời kinh em cầu nguyện.

Kể từ xa nhau mùa thánh-vọng
Tôi cầm trong tay kỷ-niệm ra đi
người đàn ông xưa trái tim của rắn
ngọn nến Noel đốt cháy tuổi xuân thì.

Quán trọ đông gió lạnh thổi về
tội tim ai treo đầu ghềnh đá sỏi
cả đời tôi một thuở hoang mê
quỳ bên em lòng đầy lỗi tội .

Bethlehem chuyến xe đêm thánh lễ
còn lại chăng bước tuần-lộc bơ vơ
tuyết lạ lẫm trắng, tình em nhỏ bé
Chúa thương chúng con chưa tới bến bờ .

Hạnh-phúc ba ngôi, trần gian Amen
hai mắt long lanh đêm nhung nhớ
đi qua sân quạnh vắng giáo-đường
gởi về Hạnh-Hoa tình người xưa cũ .

Trên cao trời sao nhấp nháy
nữa đêm giáng-sinh em khấn nguyện, cầu
Hạnh-Hoa-thôn mùa này vào hội
tan lễ rồi ta có mãi bên nhau …

Huy Uyên

ĐẦU NĂM VỀ THẤT SƠN,
GIỮA BIÊN CƯƠNG BỖNG CHẠNH LÒNG VẬN NƯỚC

Ngổn ngang đá vắt quanh lối núi
Chèn một cành mai cuối gió đông
Bên kinh Vĩnh Tế trời biên giới
Ngậm nửa hồn thiêng với nước non

Có con chim lạ hót bâng quơ
Phải thiên thu gọi tiếng chim về?
Nước bốn ngàn năm truyền huyết hịch
Nam quốc sơn hà nam đế cư…

Khách vừa lạc bước thiên niên cũ
Nhìn quanh dờn dợn bóng biên cương
Xao xác quê nhà tiếng ngựa hí
Hay người xưa gởi chút tri âm?

Đá vắt mồ hôi quanh thảo am
Thẹn lòng bên hoa nở đầu năm
Lăng tẩm im lìm sau hốc núi
Khói hương đâu đủ ấm quê hương!

Văn sử như bài sinh tử ký
Dừng chân lữ khách dán ven đường
Gốc cây cổ thụ muôn năm cũ
Có tổ tiên về linh hiển không?

Dốc đá thấp cao mờ biên ải
Chập chùng sương muối phủ chân không
Nhớ ai, tu hú kêu ròng rã
Suốt một mùa trăng tiết cuối năm !…

Khách đứng lưng chừng giữa gió mây
Bên kia hốc đá có cành mai
Thẹn lòng, từng bước quanh cương thổ
Linh khí tiền nhân đọng đó đây …

Ngô Nguyên Nghiễm

ĐI GIỮA PHỐ MÀ LÀM GÌ CÓ PHỐ

Đi giữa phố mà làm gì có phố
Ai vỗ vai khe khẽ nhắc – về đi
Gặp con sông đã vắng rồi sóng vỗ
Gặp trầm luân cúi mặt bước li bì

Sáng cũng thế bởi trưa rồi sẽ cũng
Chất chồng lên từng vôi vữa tan hoang
Hàng cây chết mang tâm hồn ngập úng
Bóng chim non lạc mẹ buổi ra ràng

Mở miệng đấy chẳng cách gì nói được
Dẫu nghìn xưa hằng nhẩm thuộc tên em
Nuốt vào bụng nguyên nỗi buồn độc dược
Giả vờ mình vừa hớp ngụm trường sinh

Rồi ra biển quăng lưới tìm lãng mạn
Con dã tràng mắc cạn chạy loanh quanh
Bao tuyên ngôn viết đầy lên cát trắng
Đợt triều thôi, tất cả lại vô danh

Gọi một tiếng đợi ai người đáp trả
Hay cợt cười chìm mất thuở phân ly
Đưa tay gỡ lớp cứng khô mặt nạ
Trả tha nhân chút hồi ức kiêu kỳ

Ngước mắt mỏi để cội nguồn hoang dã
Xác thân đây mà da thịt vô hình
Ngó xuống đất thấy bàn chân tan rã
Máu đổ ròng trên sắc nhọn dao, đinh

Đi giữa phố mà làm gì có phố
Đành bịt tai, che mắt, thế mà đi
Chừa cái lưỡi đầy ngoa ngôn ngoan cố
Đọc thơ tình than khóc những vu quy …

Đào Công Điện

CHIỀU THÁNG CHẠP BÊN HỒ CON RÙA

Ngu ngơ màu hoa hè phố
Sàigòn tháng Chạp xanh thơ
Một chút hanh hao lá cỏ
Giọt đắng từng giọt gọi về.

Lắng hương nhà ai mấy đoá
Tường Vi vừa độ hé tình
Run run gió mơn gì lạ
Áo mùa chớm sắc lung linh.

Buông tay vàng rơi chiếc cuối
Chênh chao cát bụi phố phường
Như ta một đời chìm nổi
Nhọc nhằn giấc mộng hoài hương.

Tàn năm phố dài đếm bóng
Em giờ xa lắc bến xưa
Ngàn sau biển hồn chao sóng
Để vàng kỷ niệm gió mưa!

Thả dài ưu tư dấu khói
Treo cao sợi nắng thị thành
Tháng Chạp, chiều ơi đừng vội
Tình nồng thuở ấy còn xanh.

Nguyễn Nguyên Phượng

MÙA XUÂN MÂY NGÀN

Đã mấy mươi năm rồi em nhỉ
Nước xuôi dòng sông nhớ đời sông
Mây nhớ núi mây bay quanh quẩn
Em vẫn là em nỗi nhớ mong?

Em có về trong giấc mơ xưa
Thuở sáng mù sương, chuyến phà đưa
Thuở chưa vướng bận đời cơm áo
Thuở mắt tình si tiếng guốc khua?

Sao nhớ một thời anh đuổi bóng
Đường dài liên tỉnh bụi phai mờ
Hoàng kim tóc mượt còn trong nắng
Cuối buổi người về lại ngẩn ngơ.

Lạ lẫm đời nhau bao năm tháng
Em nơi nào để nhớ ngày xưa?
Tình cuối mùa ai trông mà đợi
Chẳng hẹn về sau những cơn mưa.

Hình như nghe chớm mùa gió chướng
Cành non vừa hé nụ hoa vàng
Bỗng dưng xao xuyến mùa xuân muộn
Em trong anh vương chút mây ngàn.

Nguyễn An Bình

2 Comments (+add yours?)

  1. nguyentamhan
    Jan 21, 2015 @ 16:55:27

    Những bài thơ thật hay
    Mỗi bài một vẻ
    Mỗi tác giả một tâm tư …..

    nth

    Like

    Reply

  2. vivi099
    Jan 21, 2015 @ 17:57:11

    Tựa đề bài thơ hay lắm…

    Like

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: