Quán Thơ Hư Vô 226


hoa diep vang (15)

BÍM TÓC HOA VÀNG

Ta về theo dấu mưa tan
Vòng vo chốn cũ đâu tàn tích em
Phố nhà như đã chưa quen
Hàng cây khép nép bên hiên đợi chờ.

Chùm hoa điệp nở bơ vơ
Ngỡ em đôi bím buông hờ ngang vai
Rộn ràng hương tóc em bay
Mênh mang khói biếc chiều lay dáng gầy.

Lòng ta mọc nhánh thiên tai
Buồn trên chiếc lá tàn phai lối về
Em còn bím tóc vân vê
Để hoa rực nở cận kề tên em.

Thềm xưa còn nhớ hay quên
Ta ngồi với bóng chia niềm xót xa
Điệp vàng từng cánh bay qua
Hình như em đã bỏ ta, vào đời…

Hư Vô

THÁNG CHẠP

Rất khẽ mùa yêu lên tiếng gọi
Rớt xuống quanh đời hạt nắng trong
Nói thương nào biết yêu có dễ
Áo lụa em về một sớm đông

Ta qua phố cũ nhiều kỷ niệm
Một thời để nhớ một thời xa
Những đáng yêu nào ta bắt gặp
Má em hồng có phải vì ta

Tháng chạp bỗng nhiên tình tứ quá
Mấy ngõ hồn ta lên tiếng reo
Da em trắng mọng trời mơ ước
Mơn trớn lòng ta một nét yêu

Trăm năm mộng gởi vào mơ ước
Đời cứ bồng bềnh mây trắng bay
Thời gian chầm chậm qua lối hẹn
Len lén xuân về em có hay!

Trúc Thanh Tâm

UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH

Bạn xa xôi quá đâu mời được
Dưới trăng ta uống rượu một mình
Ngước mắt trông lên trăng vằng vặc
Cúi nhìn trăng cũng sáng lung linh.

Nâng chén rượu đắng tê đầu lưỡi
Một chút trăng lẫn một chút buồn
Một chút tình em xa lăn lắc
Mơ hồ như khói lẫn trong sương.

Ô hay, ta cũng chưa già lắm
Mà sống sao như kẻ chán đời
Trước sân đã nở vàng hoa cúc
Chút lòng nương rẫy chẳng nguôi ngoay.

Ô hay, ta cũng chưa buồn lắm
Mà sống sao như kẻ thất tình
Danh lợi vèo bay theo gió thoảng
Về đây chôn chặt mộng ngày xanh.

Ngày xanh chí cả lay trời đất
Cuộc biển dâu quá đỗi ngậm ngùi
Tuấn mã xiềng chân vào củi sắt
Cánh bằng biết đến thuở nào nguôi.

Chút men say dậy hồn tráng sĩ
Ngồi nghe khắc khoải chuyện muôn phương
Sao ta không như người xưa nhỉ?
Đập chén, cầm gươm đứng dậy lên đường…

Phạm Hữu Thiện

NHẬU MÓN TÉP RONG TÁI CHANH Ở MIỆT VƯỜN

Về Cửu Long tôi mọc chín nhánh sông
Nào phải đâu chỉ nhớ thương rẽ nhánh
Em thủy triều xô mũi ghe sóng sánh
Dạt vào đâu lòng cũng dính phù sa

Chọn bến xưa ngồi đợi miệt trăng qua
Nước sông đầy mà cổ người chết khát
Em nói cười tôi tham lam từng hớp
Nhẩm bài thơ nghi thức trước hoàng hôn

Về Cửu Long tôi con tép bạc rêu rong
Em giăng lưới làm sao mà thoát được
Vắt miếng chanh rượu đế đồng sủi bọt
Nghe quê mùa búng quẫy dưới chân rang

Đào Công Điện

EM SẼ LÀ THẬT, CHẲNG CHIÊM BAO…

Ngày lắng nhặt giọt đen rơi đáy cốc
Nghe thanh âm vang vọng tiếng thời gian
Từng hạt nhỏ trộn nỗi sầu chung lại
Khuấy cả tình-đời hương quyện vỡ mênh mang

Tình như đã, cơ hồ… tựa như đã
Một chút gì xưa rót lại cháy lòng nhau
Đời như đã, cơ hồ… tựa như đã
Lục lạc thời gian rêu xám mộng xanh đầu

Chân bước vội trên tháng ngày thần gió
Vọng tiếng em cười gói giọt lệ ăn năn
Tiếng rệu rã dòng thời gian cuồng vội
Quay nhặt lại mình bên kỷ niệm lên rêu

Em thấy không giọt nắng khuya vừa tắt
Là bình minh nứt vỏ gọi ngày lên
Tiếp nối vòng đời trầm luân được-mất
Trách chi tình, cứ mãi khúc chênh vênh?

Em có biết ngay đây lòng anh nghĩ
Dẫu thời gian xô lệch ở phương nào
Hằn sâu trong trái tim yêu vốn dĩ
Em sẽ là rất thật, chẳng chiêm bao…

Mộc Miên Thảo

XA RỒI KOMTUM

PôKô lặng im dưới thung lũng buồn
nước quanh hồ Yaly chao sóng
bóng người ngang qua chuyến xe đêm
ai nghiêng đồi để lá rừng ngủ muộn.

Sáng nghe chuông nhà thờ đổ
chùng lòng ở lại với Kontum
phía trên kia rộn ràng phố chợ
nhớ diết da ơi đất suối buôn làng.

Nẻo về phố núi ngày xưa
con đường lấm trần bụi đỏ
đèn trên cao khi tỏ khi mờ
tóc em bay quấn theo bờ gió.

Xe nhà binh ầm ào cuối dốc
chở người ra mặt trận chiến chinh
qua Dakbla sao bỗng cay xé mắt
(súng trận hỏi ai còn ai mất)
bỏ đường, bỏ phố, bỏ dòng sông.

Ra đi chắc không có ngày về
mẹ già em thơ người tình bé bỏng
bên hiên quê dấu mắt đợi chờ
hỏi em còn cắp sách
tháng năm mưa nắng
mái tóc em gái Măng-la
thu xưa bây giờ có về cùng sông.

Bao nhiêu năm trở lại Kontum
mưa chùm kín bên hồ im vắng
mỏi bước ai tìm phố cũ loanh quanh
những ngôi nhà nằm im phơi mưa trắng.

Tôi tìm ai đây tháng ngày đã mất
bóng hình ai quạnh bước lối về
em cầm ô che trời dưới nắng K’Tu
có thấy tôi đang lầm lũi bước.

Em còn Kontum mắt chiều đầy lệ
nhà ai bên hồ chiều ngóng trông
cớ chi em hoài buồn thế
mấy mươi năm tôi đứng lại bên đường.

Kontum cháy lòng vắng bóng người đi
Em đọc kinh cầu ba ngôi cùng Chúa
gió có về ngang qua ngôi nhà thờ gỗ
tim em nhói đau mong đợi buổi tôi về….

Từ độ xa em và nhớ mãi một người
tôi về lại bên cầu thương dĩ vảng.

Huy Uyên

ĐỀ TRANH XUÂN NỮ

Mùa xuân đang nô nức xanh
Hân hoan thảo mộc vẽ tranh hai bờ
Mượt mà hồn hậu ngây thơ
Em nằm trên cỏ nhởn nhơ sắc màu
Cỏ và em vỗ về nhau
Con sông mộc mạc ngẩng đầu nhìn lên
Em mềm như lá cỏ mềm
Như tà nắng lụa đang êm ái nằm
Vàng mơ tơ sợi chiều giăng
Bóng chiều đa cảm dùng dằng, không dưng …

Em nằm phơi phới với xuân
Mùi hương phương thảo lót lưng mịn màng
Hai bờ cây cỏ hân hoan
Con sông ngây dại rộn ràng vẽ tranh
Vẽ em vẽ cỏ vẽ mình
Thiên nhiên như mộng đa tình chiều xuân

Phạm Ngọc Lư

1 Comment (+add yours?)

  1. nguyentamhan
    Jan 09, 2015 @ 04:15:16

    Thềm xưa còn nhớ hay quên
    Ta ngồi với bóng chia niềm xót xa
    Điệp vàng từng cánh bay qua
    Hình như em đã bỏ ta, vào đời…

    Một chút xót xa … thật đẹp
    nth

    Like

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: