Quán Thơ Hư Vô 225


IMG_0559

DẤU SON

Em về, để quên dấu son
Trên môi tôi giọt máu còn đỏ au
Tôi đâu đuổi kịp chuyến tàu
Chở em ngang giấc chiêm bao lạ lùng.

Đường trần không được đi chung
Hoài thai vào cõi muôn trùng, cũng không
May còn dính chút phấn son
Trăm năm làm của hồi môn, nhớ người.

Tôi buồn cái nỗi buồn tôi
Sống là đã chết thật rồi, đó em!
Tan tành bóng nguyệt, hình trăng
Làm sao tôi dám trách phiền người dưng.

Cuộc vui mới có nửa chừng
Tôi mở con mắt trừng trừng, ngó tôi…

Hư Vô

DÙNG DẰNG NƯỚC MÂY

Năm xưa vườn Thúy đang xanh
Rượu đào pha tiếng đàn tranh thêm hồng
Pha thêm tiếng nhị não nùng
Một trời xuân nguyệt thanh phong ngà ngà

Không về Nam Phước thu qua
Để Thu Bồn chở trăng ra viễn trùng
Lại về cuối tiết trọng đông
Duy Xuyên mỹ tửu ấm lòng cố nhân

Ngồi nghe lưu thủy hành vân
Mây trôi nước chảy…bâng khuâng nhớ nhà
Nghiêng tai: thập lục ngân nga
Ngẩng đầu đụng tiếng tì bà óan, thương

Rơi theo từng giọt đàn buồn
Lòng như thấm lệ Tầm Dương u sầu
Ngỡ mình Tư Mã Giang Châu
Rưng rưng cảm xúc cúi đầu thẩm âm
Chơi vơi cung bổng bậc trầm
Hồn xao xuyến với nguyệt cầm nhớ trăng

Ngỡ hồn trôi giữa ngàn năm
Luyến lưu thanh điệu dùng dằng nước mây
Xin mời kim cổ so dây
Tri âm mượn khúc thơ này… hòa âm

Phạm Ngọc Lư

THU

(Hồn lính vương qua vài sợi tóc
Tôi thương mà em đâu có hay.)
Quang Dũng

Có người hỏi em thu vừa tới,
Hoa cúc đâu rồi bên vườn xưa
Áo vàng tha thướt chân qua ngõ
Để lạc thơ người giữa cơn mưa

Có người hỏi em còn tóc xõa
Mượt mà nhung lụa buổi ban mai
Sợi bay se sắt qua hồn lính
Sợi dấu ngập ngừng cuối lòng tay

Có người hỏi em còn mắt lệ
Nhỏ xuống vườn khuya nửa đêm thâu
Bài ca từ thuở trăng chưa khuyết
Nguyệt đã tàn rồi vẫn xót đau

Em cũ kỹ, mùa xưa cũ kỹ
Nhớ chi người, thuở chẳng còn nhau
Chiều xõa tóc một mình trong gió
Hỏi muôn trùng, hỡi cố nhân đâu…

Hoàng Nga

KHÓI SƯƠNG ĐỘ LƯỢNG

Ai về qua đây giữa ngày không hẹn
Cuộc trùng phùng cằn cỗi chết lâu rồi!
Phấn sắc xa đường nụ hồng nán đợi
Kiều mỵ bơ phờ gượng nét phôi pha
Hờ hững tay trần vòng ôm cỏ dại
Quấn quýt cho ai lau lách hoang đàng
Gánh nặng tiếng cười theo chân năm tháng
Vực thẳm ngọt ngào phơi đáy xót xa
Ta trả ta về dỗ dành chai đá
Bày biện vết thương cung chúc rong rêu
Hạt bụi lưu vong khấn cầu vương miện
Vay cánh phù du ngậm ngải tìm trầm
Một chấm phiêu linh cuồng si bất tận
Em ở với người ta níu hư không
Ta có hư không gửi đời lêu lổng
Tấu khúc Nguyệt Cầm chuộc tội nhớ thương
Ân phúc tựa nương khói sương độ lượng
Má hồng môi đỏ gió đuổi về trời
Chảy máu ngàn năm nợ nần réo gọi
Nhắm mắt đui mù vẻ lại thiên thu
Xóa bớt vết hằn trên lưng con thú…

Trần Hữu Khả

NHỚ MÙI HƯƠNG BỒ KẾT

Ba mươi năm tình vừa lạ vừa quen
Lều cỏ xưa đâu phải chuyện hoang đường
Sao hạnh phúc mơ hồ như cổ tích
Bởi chính anh cũng chẳng thể nào tin

Khu vườn xưa đâu hương bưởi hương chanh
Anh xế chiều ngồi đây cùng quạnh quẽ
Cầm trên tay sắc thu vàng thuở đó
Lòng rưng rưng nhớ buổi tóc em xanh

Cũng may tình chín được giữa trầm luân
Nên ly rượu này xin em hãy rót
Bạn bè quanh đây ai còn ai mất
Vẫn bên nhau những riêng lẻ đời mình

Hoa vườn ai nở lại mỗi lần xuân
Mà tuổi đời một đi là biền biệt
Hãy giữ cho anh chút hương bồ kết
Dẫu đời mình mai mốt sẽ tàn đông.

Nguyễn Văn Gia

MAN MÁC THU PHAI

Tháng mười đến rồi đi lặng lẽ
Dìu thu phai khừng khựng bước
Tăm chiều
Ta ngơ ngẩn nhìn thu ngoái lại
Cánh đồng cô loang loáng nước
Thiu thiu
Chiều soi bóng miền xưa
Đáy nước
Thực và hư
Níu sững một phương trời

Ta đắm đuối bên này đầu gió
Biết bên kia em có ngược thu về
Hoa cỏ may thao thức phía triền đê
Ta ngồi gỡ…
Bên góc trời cổ tích
Thu phai
Vọng
Miền- xưa- ri- ri- rích- rích
“Giọt mưa thu” khe khẽ chạm bàn tay

Mắt đêm
Dắt ta vòng quanh kí ức
Em
Có chạnh lòng…
Một thuở vàng thu.

Bùi Huyền Tương

ĐƯA NÔI

Ngày xưa mẹ đưa nôi anh
Lời ru da diết rất vành vạnh đau…
Nước sông gạo chợ…qua cầu
Vì chồng gánh cả bể dâu vào lòng!

Nỗi Kiều dú mãi bên trong
Nhà tranh vách đất cứ mong mỏi người!
Hương ngâu hương bưởi chạm rồi
Mới thương mẹ đến rối bời con tim…

Bây giờ anh đưa nôi em
Bằng câu lục bát xẻ miền trầm tư…
Phong trần cũng biết chữ nhu
Chín mong mười đợi …trăng lu cũng tìm!

Đưa nôi…anh đưa liền liền
Ngủ ngoan em nhé, đừng điên đảo buồn
Mùa này ngan ngát môi thơm
Ru em cáu cạnh thiên đường…lời yêu!

Trần Dzạ Lữ

TỤNG CA EM

Nếu anh nói buổi sớm mai thức dậy
Trên trời cao mây trắng chợt reo vui
Thì em đó đang rủ ơn mưa móc
Cho trần gian cây cỏ được xanh tươi

Nếu anh nói em quả là ánh sáng
Là trăng sao tơ lụa suối nguồn tuôn
Thì em đó hiện ra màu sáng lạn
Đem bao dung ân huệ đến cho người

Nếu anh nói dòng sông nào nước chảy
Qua truông khe róc rách mạch sầu dâng
Thì em đó đang lửng lơ bay nhảy
Cho tình ta thêm đẹp mấy trăm lần

Con nước đưa em ra từ anh sáng
Hớp hồn anh nguyên thủy đến vô cùng
Em là trăng tình yêu và mỹ nữ
Chảy tuôn trào nguồn ngọn, chạy tung tăng

Trần Yên Hòa

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: