Quán Thơ Hư Vô 224


Quán Thơ Hư Vô 224

MESSAGES…

Lâu lắm rồi chưa một lần thấy mặt
Chỉ gặp nhau qua lời nhắn trong phone
Em không còn hồn nhiên như ngày cũ
Tóc thôi dài nghiêng xuống lúc anh hôn.

Như còn dính phấn son trong messages
Cho nỗi buồn thao thức một cõi riêng
Cũng may, em còn nguyên đôi mắt nguyệt
Cả đời làm tang chứng để yêu anh.

Nụ cười em đã tan vào người lạ
Vẫn còn quen âm vọng cuối trời xa
Còn khúc khích bước qua đêm huyền diệu
Mà nghe xanh tóc một thuở quê nhà.

Nhưng dòng đời vốn bao la, vô tận
Đường anh về thì còn quá xa xăm
Chỉ thầm mong thời gian không có thật
Để em nhỏ hoài, nhỏ tới trăm năm…

Hư Vô

TỰ KHÚC CHIỀU

Nghe trong dằng dịu gió
Ánh lánh màu hợp tan
Đỉnh trời như xuống thấp
Ta gặp ta ngỡ ngàng.

Nẻo về nhau thinh vắng
Trong veo ảo mộng vời
Dấu tình xưa rất thật
Xoay tròn cánh sao rơi!

Chuông ngân hồi độ lượng
Chưa hết đời linh đinh
Phai rêu lời tri ngộ
Chớp thời gian soi mình.

Còn bước chân trót hẹn
Lang thang phố muộn chiều
Thơ vơi, đầy hạt bụi
Chốn miên trần lăn xiêu.

Lòng rưng rơi mùa cũ
Chao chát cành tâm tư
Cháy mê dòng linh tự
Khúc sinh ca nhọc nhừ…

Nguyễn Nguyên Phượng

BUỔI NGƯỜI

Cái năm tôi đi ngược Dọc Đường Số 1
Những trận mưa làm đất mốc lên buồn
Có tiếng súng lùng bùng trong họng súng
Có biến kinh chóp chép miệng người luôn

Dấu Binh Lửa làm quê hương xạm mặt
Mũi lưỡi lê hộc máu chảy tanh nồng
Người ngả xuống trên đèo cao dốc thẳm
Thiếu phụ cười giọt lệ nuốt vào trong

Những trận đánh diễn ra trong thành phố
Nướng dân đen như ngói đến cong oằn
Cuộc chém giết ngày càng thêm khốc liệt
Ghê máu xương nhuộm đỏ mối thù hằn

Mảnh nước non nhai hoài không đứt nỗi
Hàm răng mòn bệu bạo cạp ngả nghiêng
Cây súng gẫy buồn như viên đạn rỉ
Nằm ngu ngơ bên đám cỏ hoa hèn

Tôi đưa em băng qua vùng lửa cháy
Buổi điêu tàn không nỡ hẹn ngày sau
Khi trườn qua khổ đau và hạnh phúc
Có chút lòng rất khẽ gọi tên nhau

Phan Ni Tấn

CHIỀU GỬI VỀ NGƯỜI

Như chiều nay người đi lễ một mình
Là cùng tôi Chúa đợi đêm để thức
Sẽ chọn lấy chiếc lá nào quý nhất
Đặt lên chỗ em quỳ

Như chiều nay gió buông chuỗi từ bi
Tháp trầm mặc người cúi đầu thành kính
Tôi sẽ thắp nén huệ trầm mấy nhánh
Ướp vào mùa tóc em

Như chiều nay một người chợt nhớ tên
Khúc đường lặng không còn tha thiết nữa
Tôi tìm hỏi con chim câu lạc tổ
Giúp em nhặt một tin vui

Như chiều nay sông chẳng thả dòng xuôi
Mắt người chợt ướt nhòe hàng cây rũ
Là ôm ngực trái tim còn mưng mủ
Giữ vài ký ức về em

Như chiều nay, chiều nữa, chiều thêm …

Đào Công Điện

ĐÃ QUA RỒI MỘT MÙA ĐÔNG

hôm em ở bệnh viện về
cụm hoa trước ngõ cũng vừa ra bông

đã qua rồi một mùa đông
và qua rồi những ngày không tiếng cười
em đi xe lăn mà vui
lăn đi em nhé cho đời bớt đau
tôi đưa em ra vườn sau
để nhìn lại mấy luống rau em trồng
hái tặng em một đóa hồng
và chia nhau nỗi long đong xứ người
em đi xe lăn mà vui
lăn đi em nhé cho vơi nỗi buồn
đưa em về phía con đường
có con sóc nhỏ vẫn thường chào em
hát em nghe bài Je t’aime
kể em nghe lại chuyện tình Cúc Hoa

em đi xe lăn về nhà
mùa xuân nhè nhẹ bước qua bậc thềm

Phạm Cao Hoàng

KHÚC CA DAO CHO NGƯỜI – VÍ DẦU

Ví dầu cá lội biệt tăm
Mò kim đáy biển ngàn năm vẫn tìm
Một mình một dấu chân chim
Người qua phương bắc tôi tìm phương nam
Ngắn dài sợi tóc mai thơm
Để tôi cay đắng hoài thương một người.

Ví dầu ngọn tóc chẻ đôi
Sợi rơi xuống đất sợi bay lên trời
Buồn tình đếm giọt sương rơi
Người như cánh bướm cuối trời mưa bay
Nhớ lời muối mặn gừng cay
Con tằm rút ruột thương hoài ngàn năm.

Vi dầu cầu ván bấp bênh
Cầu tre lỡ nhịp đừng quên lối về
Lòng mong người vẫn chân quê
Bà ba guốc mộc chớ mê thị thành
Hương cau ủ lá trầu xanh
Yêu em từ thuở lá cành còn non.

Ví dầu em bước qua sông
Con sáo sổ lồng có khác gì nhau
Phải chi ngày đó qua cầu
Bỏ công bắt tép cò đâu lên cành
Bây giờ bát ngát trời xanh
Mênh mông sông biển em đành quên tôi.

Nguyễn An Bình

SẮP XONG…

một hôm nào sẽ . với em
nằm nghe tiếng nấc thời gian vỗ về
lạnh không em . cả tư bề
là đôi . mà cứ cận kề cô đơn

ta . bầu vũ trụ tí hon
loay hoay mình với cỏn con mình hoài
cuối cơn luân vũ mệt nhoài
thõng tay về chỗ thảnh thơi . cười dài …

thangtram

PHÙ DUNG

Phải em là khách chiêm bao?
Từ đêm thiên cổ lạc vào đêm nay
Xiêm vàng áo giấy lay bay
Mơn man nét khói đường mây đa tình

Em từ quê quán Vô Minh
Thoát thai cát bụi tái sinh đào hồng
Khuya nay mở quán Phù Dung
Mời ta khai vị sắc lòng phấn hương

Đêm xưa tao ngộ Tầm Dương
Nhận ra dòng dõi đoạn trường với nhau
Khóc cười chung một bể dâu
Tài hoa đồng hội khổ đau đồng thuyền
Phong trần xé áo rách xiêm
Ba đào đắm mộng truân chuyên hớp hồn
Ta chơi vơi giữa sinh tồn
Em chưa thoát nợ phấn son kiếp nào
Đêm nay rượu gởi tình trao
Đề thơ lên cửa chiêm bao, chạnh lòng…

Lạnh dần một quán hư không
Khép dần một đóa phù dung vô hình
Em chìm xuống đáy Vô Minh
Bỏ ta trên bến nhân sinh bàng hoàng
Sương rơi, đêm cạn, quán tàn
Cô đơn vòi või trần gian ta ngồi
Chung quanh vẫn vậy: cuộc đời!

Phạm Ngọc Lư

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: