Quán Thơ Hư Vô 220


Quán Thơ Hư Vô kỳ 220

BƯỚC CHÂN THÁNG 11

Em đi về bên ấy
Bỏ tôi ở bên này
Chiều gầy trơ góc nắng
Trên từng nhánh heo may.

Đâu chắc gì em thấy
Trời đất còn không hay
Bàn tay tôi lạnh cóng
Lọng cọng đếm tháng ngày.

Nghe mùa thu động đậy
Cho đầy dấu ăn năn
Bước em dù rất chậm
Nhịp guốc cũng thưa dần.

Theo chân tháng 11
Tôi lạc vào biệt tăm
Máu trong tim đã cạn
Còn nghe tiếng thì thầm.

Lời câm vang cùng tận
Lận đận một đời nhau
Em nhón gót ngoảnh lại
Cũng chưa tới đỉnh sầu…

Hư Vô

CHIỀU QUẢ PHỤ

Thân gầy guộc, lá bàng hoàng chấp chới
Trời mang mang sương khói khói ngỡ ngàng
Cây khô nước, vỏ đổi mầu mong đợi
Như hình hài em trở bước hoang mang.

Xuân đi lướt, hè vội vàng gay gắt
Thu chậm hờn tư lự gót loay hoay
Mùa đông ngót rét căm căm run rẩy
Bao nhiêu mền em đắp vẫn khôn khuây.

Mười năm quá gió héo mòn gốc xậy
Mưa ngậm hồn theo một nốt nhạc ‘si’
Mây vơ vẩn không gian chìm đứng đấy
Thấy em buồn sao không hỏi điều chi.

Một niềm đau, trăm vạn giẻo đường nghèo
Cây-hoa-lá không mang ngày tháng cũ
Hoa mộ phần chặn nẻo bóng người theo
Em đứng đó hiển linh: chiều quả phụ

Bùi Hiền

RU NGƯỜI TRĂM NĂM

Ngủ đi người của anh ơi
Xin nhờ ngọn gió ru nơi em nằm
Anh ngồi thức với xa xăm
Tới em phải vượt hàng trăm tinh cầu

Lời ru nào sợ xa đâu
À ơi vũ trụ chìm sau mi dài
Bay bay hai cánh tơ ngài
Ngủ đi cặp mắt thức hoài chờ trông

Anh ru từng búp tay hồng
Xin nhờ ngọn gió bế bồng trên tay
Nâng niu mười nhánh sông gầy
Khép vơi thành nụ, xòe đầy thành hoa

Từng đi nghìn dặm sơn hà
Hai bàn chân của em là mùi hương
Cái hôn trên gót còn vương
Lời ru em hóa con đường em đi

Ngủ ngon khóe miệng thầm thì
Cháy tan trời đất cũng vì vành môi
Vuốt ve khe suối núi đồi
Ngủ đi da thịt ngời ngời thương yêu.

Tóc em anh đến trăm chiều
Bao nhiêu sợi tóc bấy nhiêu nỗi niềm
Tay anh em gối trăng liềm
Giấc mơ chớ hiện ra điềm bể dâu

À ơi cái ngủ đi đâu
Tình yêu ru đến bạc đầu chưa thôi
Cách xa như đất với trời
Đêm đêm anh lặng ru người trăm năm.

Trần Mạnh Hảo

ĐỂ RIÊNG EM

Cứ để riêng lòng em sóng gió
Cho mây đen không tới cuộc đời
Để em hiểu cuối đường không hẹn đợi
Đêm cứ đêm dài và ngày cứ ngày trôi

Cứ để tận lòng em sóng gió
(Một mình em – chỉ một lòng em)
Trăm năm ấy đã là ngõ cụt
Loanh quanh đi cũng chỉ để đi tìm!

Những ánh mắt tưởng như ai cũng hiểu
(Chút mơ hồ xưa ấy đã vì sao…)
Sông vẫn chảy với lòng sông sóng vỗ
Miên man trôi không biết biển nơi nào!

Điều khó nói cứ như là đã nói
Năm mươi năm thì cũng cứ như là…
Thì cứ để riêng lòng em sóng gió,
Bởi những con đường phía sau đã xa

Đặng Kim Côn

TIẾNG NGÔ ĐỒNG

Ngô đồng rụng lá phương nao?
Mà trang thơ cổ xạc xào lá rơi
Vàng thu thấp thoáng phương trời
Lá khô thao thức cùng tôi phương nầy
Bóng thơ hình chữ lay bay
Ấy ai thiên cổ đêm nay xao lòng?
Tiếng ngô đồng…tiếng ngô đồng
Tiếng ngàn thu trước rơi cùng tiếng thơ
Hồn tôi rụng với thu xưa
Lòng ai phương nọ vàng chưa thu nầy?

Phạm Ngọc Lư

CHIỀU GỬI VỀ NGƯỜI

Như chiều nay người đi lễ một mình
Là cùng tôi Chúa đợi đêm để thức
Sẽ chọn lấy chiếc lá nào quý nhất
Đặt lên chỗ em quỳ

Như chiều nay gió buông chuỗi từ bi
Tháp trầm mặc người cúi đầu thành kính
Tôi sẽ thắp nén huệ trầm mấy nhánh
Ướp vào mùa tóc em

Như chiều nay một người chợt nhớ tên
Khúc đường lặng không còn tha thiết nữa
Tôi tìm hỏi con chim câu lạc tổ
Giúp em nhặt một tin vui

Như chiều nay sông chẳng thả dòng xuôi
Mắt người chợt ướt nhòe hàng cây rũ
Là ôm ngực trái tim còn mưng mủ
Giữ vài ký ức về em

Như chiều nay, chiều nữa, chiều thêm …

Đào Công Điện

THỜI THIẾU NỮ

Trong cơn mưa xóm vắng trời chiều
đứa con ngày xưa lầm lũi bước
phố quê đỏ đèn ánh mắt đìu hiu
người một mình ngậm sầu tưởng tiếc.

Đứng nhìn mùa thu vàng gõ cửa
nước chen xanh phủ ngập cánh đồng
ngậm ngùi vết chân chim đuôi mắt mẹ
tiễn con về phố thị chiều đông.

Tháng mười hai tơ vương trong lòng
bao nhiêu người đi, ở lại
in dấu quanh đây những vết chân buồn
tàu qua rồi còn tay ai đưa vẫy.

Ở ngã ba sông quên mái chèo khua nước
đêm dát đỏ trăng vờ ngủ cùng thuyền
bến cũ tiếng chuông thánh-đường chìm khuất
em một mình giặt áo giữa trời sương.

Con đường và những hàng cây
đầu dốc tuồng như tiếng ai đang gọi
tim riêng trao vội vã cùng người
ngó lại cây đa, bến cũ.

Vườn cà tầm xuân em hái nụ
môi em quá đỗi ngọt ngào
những ngày hè xưa quá
em trèo lên cây bưởi hái hoa trao.

Trầu xưa rồi có còn cay
sao tiếc những chiều quê không nói
cá cắn câu đợi đến bao giờ
cô gái bên sông đi lấy chồng quá vội.

Xao xuyến hương thơm mùi lá
dại lòng chi em chở mãi mây trời
hạnh phúc nghiêng che một thời thiếu-nữ
em lang thang nơi xứ lạ quê người.

Đồng chiều vườn hoa nụ cải vàng
mặt trời vội về phía núi
bên khe em gái nhớ khôn cùng
tháng mười hai hình như về quá vội.

Ngày xưa tôi cầm tay em mà lòng bối rối cùng em.

Huy Uyên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: