Quán Thơ Hư Vô 217


Ba mươi năm gặp lại

BA MƯƠI NĂM GẶP LẠI

Ba mươi năm gặp lại
Mắt còn buồn mông mênh
Ba mươi năm tưởng lạ
Nhưng đâu dễ gì quên.

Em còn nguyên huyền thoại
Anh thêm chút hư hao
Từ trái tim khờ khạo
Làm lãng phí đời nhau.

Cơn đau còn hành hạ
Như mới vừa hôm qua
Nụ cười em chưa lạ
Môi đỏ vẫn kiêu sa.

Góc phố nhà đứng đợi
Chiều nghiêng theo bóng ai
Ba mươi năm gặp lại
Biết đâu là thiên tai!!

Em quay vào hướng khác
Giấu giếm giọt mưa bay
Chắc gì anh không thấy?
Cho mắt em đừng cay.

Thời gian đâu ngừng lại
Xin đừng mãi bỏ nhau
Nụ hôn đầu trễ nải
Kéo dài tới bể dâu…

Hư Vô

BA MƯƠI NĂM TRỞ LẠI SÀI GÒN

Em, xưa với Sài gòn cổ tích
bản tình ca lính sài gòn vỉa hè
vui cùng ai khôn cùng dăm ba phút
cuối cuộc về đóng cửa vỗ tay reo.

Sài gòn vào thu gió không kịp thở
phía Tax rời ký ức ngày xưa
bóng hình ai quanh nhà hát
ảo ảnh vây quanh những giọt bơ phờ.

Tôi lại một mình bên Quách thị trang
mai rồi không còn nữa
chợ Bến thành ồn ào hơn thuở trước
buồn xưa xưa những lời ca buồn
người thương binh già Sài gòn
chống nạng gỗ lần mò xuôi ngược.

Người về Cũ chi, Tây ninh chuyến buýt
hối hả đi xa quên lãng đô thành
bao phận nghèo thương dân thành phố
Sài gòn dãi dầu bận rộn áo cơm.

Hơn ba mươi năm trở lại Sài gòn
quên rồi những mối tình ngày cũ
đi bơ vơ hết cả con đường
lạc loài quanh những phố xưa, đèn đỏ.

Đứng bên nhà thờ Đức Bà cùng Chúa
hồn cũ người có lưu lạc qua không
vác hoài trên vai cây thánh giá
nước mắt chảy quanh giây phút lạnh lòng.

Nắng Sài gòn bên phố cầm tay ai
tóc em bay lao xao đường Lê lợi
mộng tưởng người chôn kín tương lai
hẹn hò cũ đi mà không kịp tới.

Về ngang Lăng Ông môi em chợt đỏ
trước cổng sân bay chia biệt mối tình
lối qua Duy tân hong sầu mà nhớ
em có chờ tôi mắt đỏ Duy tân.

Sài gòn chiều ngậm hoài những cơn mưa
quán Brodard khép sầu mấy nẻo
phố đêm đèn nghiêng chao bóng đi về
nụ hôn vẫy tay ai đầy nhớ.

Sài gòn về đây linh hồn lưu lạc
hơi thở Sài gòn nhịp đập đắng cay
đâu biết buổi về vết thương xưa cũ
phố ai đi ngũ muộn giấc mơ ngày
bao năm mang trái tim bầm chín trở lại đây!

Huy Uyên

ĐI VÀ ĐỂ LẠI

đâu đó con đường
mờ dần trong ký ức
tháng ngày vụt qua
quê hương có mòn mỏi ngóng ta về

căn nhà xưa chắc giờ ám khói
khói hương nào chiều thắp lên bay
ngọt ngào ổi chín
Tắc Cậu chìm nổi một dòng sông

dừa khô rớt xuống
xuồng ba lá xuôi dòng kinh nhà ngoại
bữa cơm chiều ba khía
bay sạch nồi cơm

tuổi non đến trường sáng sớm
toòng teng ngoại cõng dò đường
mưa, mưa trắng ngọn dừa
mưa, đục ngầu nỗi nhớ, ta đi…

Âu Thị Phục An

CHỜ ĐÔNG

Trời Sài gòn đang bước vào đông
Nơi chưa thật mùa đông nào đúng nghĩa
Dẫu rất thật thuở tay cầm nhỏ bé
Như trời Sài gòn đang bước vào đông
Để lại nghe chầm chậm ngấm vào lòng
Đôi nương náu trong tháng ngày ẩm thấp

Sài gòn sắp đông, đừng em, đừng xõa tóc
Và hàng cây thiếu gió đứng nghiêm trang
Cuối tháng mười thường lắm kẻ lang thang
Có tin không – tôi về nhà muộn nhất
Cuối tháng mười trước cửa ngồi đốt thuốc
Nhả khói buồn nhuộm tím khoảng mông lung

Sài gòn tháng mười cắt ngang vệt chờ mong
Mắt em nâu như mắt bầy chim sẻ
Nỗi nhớ rơi xuống mặt đường nhỏ nhẹ
Chiều thiên thần những rực rỡ tình nhân
Những lạ quen tìm nhận lấy người thân
Thừa thải vậy biết chọn ai tín ngưỡng

Cái se se Sài gòn ly cà phê ấm nóng
Chuẩn bị cùng tôi sống sót với mùa đông

Đào Công Điện

UỐNG RƯỢU VỚI HẢO HÁN

Chiều lang thang nhìn kẻ lạ người quen,
Bọn hảo hán dưới gầm cầu mời uống rượu.
Chơi thì chơi, có bịnh chi mà cữ,
Túi giang hồ đựng bốn biển anh em.

Kẻ kiếp trứơc chắc tạo nhiều phước đức,
Nay ngồi đường cũng có kẻ cho ăn!
Kẻ kiếp trước chán chê xe đời mới,
Nên giờ nầy thủ cẳng chiếc xe lăn!
Ta kiếp trước chắc gieo nhân ung thối,
Nên đời nầy mới lảnh quả nhà văn!

Rượu thâm tình chọn người hảo hán,
Bọn phàm phu, vô lại đứng qua bên.
Rượu nghĩa khí ai dại gì kê táng,
Rượu tri âm ai dại độn long đền!

Hãy uống đi, hỡi chư huynh đệ!
Dù rượu giang hồ dù có chút đắng cay!
Nếu lỡ say, ngày mai ta lại tỉnh,
Hơn đám người suốt kiếp vẫn còn say!

Chẳng cướp của, giết người, chẳng lo quả báo,
Chẳng tạo oan khiên, chẳng sợ đòn thù.
Bọn chúng ta xem thường danh lợi hão,
Bất Vi còn, chắc chép vào Lã Thị Xuân Thu!

Mặc thằng đời đứa khôn đứa dại,
Chiếu rách lót lưng ta vẫn ngủ khò.
Ăn trộm nào lựa thằng trên răng dưới dái,
Ai xỉn rồi, cứ ngửa cổ ngáy o o!

Kha Tiệm Ly

thấy em mù mắt ngồi nhìn
chân dung ta đã . vô cùng tối tăm
mặt trời . như mặt trời đêm
một hôm ngùn ngụt lỗ đen . trốn vào

giữa cơn tỉnh thức nháo nhào
em . run rẩy một ba đào . ngộ chưa?
câu ca dao . ngày xưa . mơ
biết mai mốt có còn chờ . gặp nhau

thangtram

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: