Quán Thơ Hư Vô 216


photo(5)

CHÀO EM THÁNG 10

Chào nhau một nụ tháng 10
Mùa thu nở giữa môi người ngọt ngây
Cảm ơn em mái tóc dài
Thả tôi lêu lỏng trên vai một thời.

Chào nhau nụ ấm hơi người
Cảm ơn em đã vì tôi biết buồn
Môi tròn theo dấu phấn son
Áo chia hai vạt tôi buồn một bên!

Ơn em xin nguyện đáp đền
Thì tôi cũng được chút huênh hoang rồi!
Trả nhau chưa dứt nợ đời
Mà tim tôi đã tơi bời đó em.

Nợ nần chồng chất nặng thêm
Cảm ơn em vẫn còn kềm chân tôi
Chào em môi đỏ tháng 10
Thơ tôi trải xuống em ngồi cho êm…

Hư Vô

THÁNG MƯỜI CỦA CÚC TẦN

Ừ thôi tần cúc thôi vàng
Áo thu em đứng cuối hoàng hôn mưa
Chút giông bão cũng không thừa
Chừ bàn chân nữa bước vừa qua đây

Hỏi gì tần cúc ngất ngây
Cứ chừng người bớt vơi, đầy lòng tôi
Chỉ thương nắng ướt bên đời
Tháng mười rụng xuống như lời cơn mưa

Cúc tần năm ngón tay thưa
Vẫy câu tạm biệt mãi chưa hết rầu
Mắt em cắm vết thương sâu
Tôi cầm giọt nước cúi đầu tương tư

Ừ thôi tần cúc tiểu thư
Sẽ tôi cùng nỗi nhớ từ xanh rêu
Sẽ tháng mười một liêu xiêu
Tới lui tìm lại lắm chiều hoàng hoa …

Đào Công Điện

RỒI SẼ TRÔI ĐI

Mưa bao năm xói mòn đất đá
Nắng dăm ngày cháy xém thịt da
Tình một thuở tan nên thấy lạ
Coi như là đã một lần qua

Phải đâu bất ngờ dòng lệ chảy
Tiếc bao chiều mưa trắng ngoài xa
Tình lỡ cho làm sao lấy lại
Xuôi tay nhìn em mỗi bước xa

Xót cho lắm một ngày cũng hết
Đau đến cùng chắc cũng nguôi ngoai
Đến cuối đường có khi mỏi mệt
Cầm bằng chiếu bạc đã trắng tay

Thôi thì cứ như là nắng vội
Như là mưa có lúc xuống đời
Gom cho hết tro tàn nóng hổi
Chôn một lần, chôn một lần thôi

nguyễn thanh-khiết

MẤT NGỦ CHẲNG VÌ ĐÂU

“Khi giọt nuớc mắt em
nhỏ xuống làm nhòa đêm đen”

Vũng buồn dâng đầy ắp
Nỗi muộn phiền
đặc quánh màu cà phê.

Vẳng trong không gian
Lời thề xưa tỉ tê vang vọng
Nỗi buồn em òa vỡ thanh âm

Nhịp tim tí tách
Máu đen về tim
Dồn tình xưa đọng ứ
Nỗi đau nào chưa được gọi tên.

Hai buồng phổi
phập phồng nhung nhớ
đẩy hơi thở thừa
ngột ngạt tháng ngày

Khoang bụng trống hoắc
tiếc nuối một thời
đầy ắp những chờ mong
Chín tháng mười ngày
tuởng như không thể
Đã hạ sinh hình tượng nhân gian.

Thì
Nỗi buồn em
Có nhỏ xuống làm nhòa nhân gian
Là điều phải thế
Hãy để những giọt nuớc mắt em
Nhỏ xuống làm nhòa đêm đen
tưới ướt những vần thơ diễm lệ
vọng tình xưa biền biệt mãi không về.

Ngô Đồng

TẢN MẠN THU VỀ

Thật tình cờ chiếc lá rời cây
Chao rất nhẹ trên bờ cữa sổ
Đưa tay nhặt …..
Trời đang chuyển gió
Mới hay thu đang lặng lẽ về?

Mùa thu. Mùa thu nối mùa thu
Lòng bỗng dưng anh nhớ một người
Nghe rất cải lương nhưng mà thật
Là gió heo may của tháng mười

Là gió giăng ngang hình tơ nhện
Anh qua dính lưới rất vô tình
Giống hệt ngày xưa Trư Bát Giới
Mê gái đâm đầu vô lưới tinh

(Mà em. Dễ nóng. Là em gái
Chẳng dám ho he dẫu nửa lời
Không phải bà con càng ấm ức
Bản mặt du côn chắc hết thờỉ)

Ai thả mây làm thu bâng khuâng?
Để lá rơi thừa thải lời buồn
Lòng chẳng yên lành như bữa trước
Giết chết anh rồi sợi mi cong

Anh cột thành xâu nắng tháng mười
Đeo vào ngấn cổ của em nha?
Để cho nắng nhảy trên lồng ngực
Cạnh trái tim nồng đang bước ra

Ước gì anh biến thành sợi gió
Vờn lên đôi má ửng hồng kia
Xem thử ai lì hơn cho biết
(Tán dóc nãy giờ. Em đừng nghe)

Quan Dương

TÌM…

ngày nghiêng vào tối tìm đêm
rớt đôi ba giọt nắng mềm . thành trăng
em nghiêng vào gối tìm anh
để chiêm bao khóc rất nhanh . giọt rời

người tìm người . nghiêng xuống đời
thấy mênh mông quá những lời hẹn im
long đong bao cuộc kiếm tìm

thangtram

VỌNG MỸ NHÂN

Vọng cố nhân hề vọng mỹ nhân
Phương buồn thăm thẳm trắng mây Tần
Chia tay ngày ấy mùa thu úa
Chuốc rượu bồ đào biệt mỹ nhân..!!

Mỹ nhân hề nan tái ngộ
Tương tư sầu trăn trở thu phong
Sóng bờ Tây vỗ biển bờ Đông
Bao ngọn sóng, bấy lòng rung cảm..!!

Thu Bắc Mỹ gợi niềm dĩ vãng…
Dáng em đi hoa nở sân trường
Sợi tóc mềm vừa gá tơ vương
Thì ta phải lên đường sỏi đá..!!

Núi dốc dựng chồn chân tuấn mã
Đèo hút heo thác đổ miên man
Rừng ru êm lặng ngắm trăng vàng
Mà thổn thức… hoa rơi đầu ngõ..!!

Từ xa xăm bằng nương cánh gió
Về tiễn em pháo đỏ điêu tàn
Đóa hải đường rũ rượi sang ngang
Ngoài trời lạnh sương lam buồn bã..!!

Dòng Sông Cửu nhánh chia hai ngả
Con Sông Tiền, Sông Hậu xa nhau
Biển Thái Bình hiệp nhớ chung màu
Còn xanh mãi thiên thu bất diệt..!!

Heo may gọi lá vàng tha thiết
Mây lang thang…về chốn giang đầu
Tự nghìn xưa cho đến nghìn sau
Tình dang dở… tình thơ ảm đạm..!!

Nguyễn Minh Thanh

TA CÒN NỢ NHAU

Ta nợ nhau một cánh phượng hồng
Vương tà áo trắng thuở qua sông
Mưa bay trắng quá khung trời cũ
Nhìn cánh bèo xa chợt nhói lòng.

Ta nợ nhau tên một con đường
Hàng me trút lá mắt huyền sương
Áo xưa còn ủ hương con gái
Để đến bạc đầu mới nhớ thương?

Ta nợ nhau một khối tình sầu
Môi hồng thơm ngát nụ hoa ngâu
Mười năm có lẽ nhiều hơn thế
Tình đã chìm trong cuộc bể dâu.

Ta nợ nhau khúc nhạc tương phùng
Ngày xưa không vẻ nổi chân dung
Một bờ vai nhỏ bên tường lạnh
Rêu đá hằn in nhớ khôn cùng.

Ta nợ nhau hai tiếng trở về
Cánh cò phiêu bạt mảnh hồn quê
Bao năm xa xứ trời vô định
Vẫn thoảng đâu đây hương tóc thề.

Nguyễn An Bình

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: