Quán Thơ Hư Vô 213


cõi hư vô

GIỌT BIỂN

Cám ơn em đã khóc tôi
Mưa trên sợi tóc chẻ đôi giọt tình
Từ em nước mắt tượng hình
Chỗ có hạt cát thình lình lăn qua.

Khóc đi, cứ khóc thật thà
Cho con mắt biết kiêu sa lạnh lùng
Chắc gì đã được đi chung
Để nghe biển gọi lời cùng tận nhau.

Cám ơn giọt lệ xanh xao
Một lần em bước lạc vào mắt tôi
Buồn còn bỏ lại trên môi
Phấn son đã biết lẻ loi đợi chờ.

Ngày sau có gặp tình cờ
Coi như người lạ giả vờ chưa quen
Tôi đâu muốn phụ tình em
Trời còn không thật trăm năm chắc gì!!

Hư Vô

LỤC BÁT XÒE TAY

thò tay chụp hụt giọt mưa
đành vo sợi nắng về thưa bưởi bòng
tới lui vừa mỏi long đong
vấp cây cỏ dại mọc trong nỗi buồn

giang tay ôm mớ gió suông
chất bên bờ vắng mấy cuồng phong thêm
chờ cho con mắt lấm lem
biết sông chảy ngược tận miền mai sau

giơ tay vói cái ngọt ngào
hình như đau chỗ dạt dào trái tim
vỗ tay hỏi đá nổi, chìm
nghe chừ chiều đã một thềm biếc rêu

xòe tay ngồi hứng quạnh hiu
thấy trần gian cũng ít nhiều dung nhan

Đào Công Điện

THU NẦY & NGHÌN XƯA…

Ta nghe tiếng thu vàng rơi thật khẽ
Lá ngô đồng rơi lặng lẽ trong đêm
Bên song cửa, ánh trăng khuya trôi nhẹ
Trên đóa quỳnh e ấp mỏng cánh mềm

Cung trời cũ mùa thu len lén gọi
Vỡ trên miền ký ức xa xăm
Nghe xào xạc lá rừng chiều mong mỏi
Bước chân ai reo thương nhớ âm thầm

Em có nghe sắc vàng thu trãi rộng
Khắp non ngàn màu luyến nhớ mênh mang
Em có nghe vàng thu về thơ mộng
Ướp bên trời, mùi hương cũ nồng nàn…

Ta đã đến, đã đi và đã hát
Bao thu qua và cả những thu xưa
Em đã đến, cùng ta đi và hát
Với thu nầy và mãi sẽ nghìn xưa.

Mộc Miên Thảo

VÌ AI MẮT BIẾC MÔI HỒNG

Lang thang qua cõi tình si
Chiều ôm nắng sớm đi tìm heo may
Tiếng cười vụn vỡ trên tay
Em mua lụa mới về may hẹn hò

Thất thần sóng mắt lững lơ
Ta thay áo đẹp nằm mơ người về
Mòn đường rơi vãi u mê
Quay về hái lượm tỉ tê gọi mời

Nặng tình nhẹ giọng à ơi
Ru khan trăng lạnh chơi vơi cuối ngày
Tình tang má phấn môi đào
Ta ca bản án lưu đày chung thân

Đâu còn một lát dừng chân
Để ta san gánh phù vân biếu người
Đành thôi khâu vá tiếng cười
Chờ em lạc bước vườn thơ một lần

Thay ta buông thả ngại ngần
Trả ta một ít nợ nần ngày xưa
Ngày xưa…
Em nợ
Ngày xưa.

Trần Hữu Khả

CHẠNH LÒNG BÊN VẬN NƯỚC NGỬA NGHIÊNG

Trời động, phương Đông nhìn sót dạ
Cát vàng rải rác lạc sân ngoài
Biển đá chùn lòng chưa khách lữ
Người xưa lại lạ bước đâu đây?
Lá đỏ phủ đầy trang sử cũ
Kinh thành ai, mờ mịt thức mây!

Vạn cốt, âm hồn rao tiếng mõ
Gào quanh thần thức tận ngàn sau
Moi trong tim óc lời vong quốc
Nhểu xuống thư trung giọt máu đào
Tổ tiên có rớt bao nhiêu lệ
Đuổi được bầy quạ ích tắc đâu?

Chiến chinh cột chặt bên lưng ngựa
Là vạn hồn quê vạn mộ phần
Tấc đất nào của loài vong bản
Mà mặc sơn hà chịu đảo điên
Xưa nay sử ký ngàn pho ấy
Chạnh lòng bên vận nước ngửa nghiêng…

Oán khí bay đầy trong nhật nguyệt
Hương hỏa, hồn thư, xương trắng đồng…
Khí thiêng sông núi cháy ngun ngút
Gươm mài chưa trọn dưới vầng trăng
Pha lẫn tâm can thề non nước
Máu tim có thắm đỏ ven đường?

Gian thần lại bán rẻ giang sơn
Vạn dặm đất đai sát biên cương
Huyết thống ngàn đời như cây cỏ
Bỗng hóa hồn thiêng bay theo gió
Bia cổ nam quan tiếng ốc dồn
Ngàn năm u tịch bóng tà dương!

Xóa tan hồn nước, xé lịch sử
Bím tóc, dâng tim óc tổ tiên
Biển đá đau lòng không khách lữ?
Cát vàng bão dậy trời không yên
Người nay khéo rớt bao nhiêu lệ
Có chạnh lòng vận nước ngửa nghiêng?

Ngô Nguyên Nghiễm

GỬI MỘT NGƯỜI KHÔNG CÓ TUỔI DẬY THÌ

Nghe nói em không tuổi dậy thì
Một thời lửa đạn phải xa quê
Lao lên thành phố sầu ngơ ngác
Cơm áo ăn mòn thân Qúy Phi…

Tôi cũng như em- có khác gì
Một thời lửa đạn phải ra đi
Vẹt gót giang hồ ,thân tứ chiến
Quê nhà hun hút bóng sơn khê!

Đêm đêm nằm mộng người tri kỷ
Chỉ thấy sương khuya trắng mái đầu
Gõ nón cầm canh, đời nhợt nhạt
Mơ hồ ngựa hí chốn thương đau…

Thôi cứ xem như người chiến quốc
Trở về quên hết chuyện binh đao
Rót rượu mời em người xuân nữ
Cạn chén tương phùng thương mến nhau…

Trần Dzạ Lữ

PHÙ DUNG TỪ

Hái chi đóa hoa phù-dung
em về bên ấy có buồn
ngửa tay tìm đường sinh mệnh
cả đời trắng sợi sắc không .

Ngày đi mây cũng bay đi
bên sông nước chảy mắt người
em nỡ về chi chốn cũ
trên cầu đứng lại mình tôi.

Ờ rồi em cũng về thôi
đường khuya hai ta còn lại
tóc bay xao buồn biết mấy
đêm qua thành xưa mất rồi.

Đêm qua ngọn đèn hiu hắt
cay nồng ấm lạnh môi hôn
ai kia giữa trời đứng hát
giữa thinh không giọng quá buồn.

Rồi hoa cũng tím nhạt phai
tim anh mãi có bao giờ
đỏ như màu hoa buổi trước
cháy đi – nỗi nhớ tim ơi!

Hoa rồi có còn ở lại
bên thành cầu xưa bóng ai
bơ vơ đổ dài tưởng tiếc
người ấy – ờ xa lắm rồi.

Đêm nghe tin em đi rồi
buồn buồn cầm ly rượu cũ
nhớ nhau bao đêm tâm sự
chuyện tình cay đắng đầy vơi.

Rồi hoa, rồi bướm, rồi sông
em yêu xiết bao lòng biển
em yêu núi xưa khôn cùng
cho dù lòng đời tan biến
giữa đám phù dung, không.

Huy Uyên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2016, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. ****** Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: