Quán Thơ Hư Vô 212


chieu_da_lat-dinh_cuong

PHÁ SẢN

Áo xưa đã bạc đời lãng tử
Nói năng gì cũng chỉ thất ngôn
Cho em dăm bài thơ viết dở
Mang theo chồng làm của hồi môn.

Em đi, bước vấp thềm hoa cũ
Chân có nghe đau điếng bẽ bàng?
Ta là gã lang thang mạt vận
Gia tài còn chiếc bóng cưu mang.

Chia phần em buồn riêng một nửa
Nửa buồn còn lại trả nhân gian
Phủi tay cho kịp lần phá sản
Em ôm đời khánh tận sang ngang.

Lối người mưa ngậm ngùi chỗ lạ
Em ca bài tình cũ ru con
Ngó xuống xanh xao hồn lá mục
Môi gầy đã nhạt dấu phấn son…

Hư Vô

ANH ĐI

Anh đi cây cỏ buồn không ngủ
Gió ngập ngừng ngơ ngác dưới trăng thâu
Anh đi hàng thông buồn đứng rũ
Giọt sương đêm mằn mặn chút tình sầu

Anh đi chiều thôi không màu sáng
Bóng hoàng hôn lặng lẽ phía trời xa
Anh đi chiều không mong ngày tháng
Vội vã xuân thì đã chóng qua

Anh đi rồi sao Mai không thấy
Tia nắng đầu ngày đã tắt bình minh
Anh đi rồi tóc không hong gió
Để hương nồng cất giữ mảnh trời xinh

Ngày tháng chơ vơ ngày tháng đợi
Góp nhặt chút tình đã cũ mong manh
Ôm bóng tối rách bên bờ ánh sáng
Chở thời gian ngược quá khứ an lành

Thu Tuyết

ĐÊM HÀM LUÔNG

Ta đứng hững hờ say giữa chợ
Viết bài thơ giã biệt tình đời
Xòe tay hứng từng tia nắng vỡ
Nở nụ cười che ngấn lệ rơi!

Ta mang theo vầng trăng em gởi
Đợi ngày về nối nhịp sông Tương
Trăng nũng nịu khi hờn khi dỗi
Thơ ngậm ngùi lúc tội lúc thương

Đêm trải mộng trên đồng lúa trũng
Thơ cạn bầu “nước mắt quê hương”
Tối tháng Tư tình buồn trăng rụng
Thương từng chùm đơm-đớm ngậm sương

Đêm Hàm Luông nằm chờ ra biển
Nghe tắc-kè chắc lưỡi băn khoăn
Tiếng lũ ếch huềnh-hoang đáy giếng
Hợm khoe mình khiêng nổi vầng trăng… (!)

Sông Cửu

THÈM CHÚT HƯƠNG QUÊ

Giữa lòng phố lạ trưa nay,
Khói nghi ngút khói mù bay bốn bề…
Đốt đồng ngọn khói làng quê,
Dưng không sao lại lạc về tận đây?

Người người bình thản bước đi,
Ta nghe phảng phất chút gì… hương quê
Lao xao cơn tỉnh cơn mê,
Mênh mang khúc cố hương hề… mênh mang

Ta như đang trở lại làng,
Nắng xưa hoa cải trổ vàng bến sông
Chín ươm ngọn lúa đỏ đồng,
Nồi cơm gạo mới cháy hồng lửa rơm.

Mở vung ra nức mùi thơm
Nôn nao lòng kẻ ly hương dạt dào…
Tô canh rau ngót ngọt sao
Cá rô kho tộ tuôn trào hương quê

Bao năm chưa một lần về,
Dấn thân sương gió mà tê tái lòng
Trưa nay, trên bước ruổi giong,
Ôm choàng lấy chút hương đồng hương quê

Trần Ngọc Hưởng

ĐƯỜNG SANH TỬ

Gương mặt nhám sầy, đường gân thong thả
Cột xiêu nghiêng nghiêng, vách phên chấm rã
Đêm ẩm mốc , phù dung thơm trái đắng
Ngày kiêu sa, nắng vỡ hạt phố chiều

Ta vay mượn dòng xanh ươm rễ đá
Gió đuổi theo cánh hạc thỏng tay người
Ta tất tã, lạnh tanh che nhịp thở
Dấu tàn phai gãy gụp cột buồm trôi

Về đâu! Thuyền dong, cơn bão nổi
Mong manh hụp lặn biển trần ai
Thân xương thịt – đa mang đầy ước lệ
Tình chiêm bao bay bổng chốt then gài

Trái tim mộng đập nhanh – nhanh đáo để
Khoe tình vui trên râu tóc xanh xao
Đêm thẳng nếp rung chuông bờ thánh thiện
Mưa tấu hài – hình thể dạt tiêu hao

Mưa ủ dột phủ thân ta quá đổi
Ta nhiều đêm không ngủ ngáp ra thơ
Đêm máu chảy về tim soi mệnh số
Vẫn dòng thơ chạm mãi bóng hư vô!

Lê Phương Châu

ĐÔI KHI NHÌN LẠI

Có một đôi khi nhìn lại
ngày đi nhanh quá, ngày đi
vẫn anh phong trần xưa cũ
vẫn lời yêu mãi thầm thì

Cũng có đôi khi nhìn lại
tình ta còn đó vẹn nguyên
chỉ là tóc pha mây trắng
đời qua đã mấy hư huyền

Lạc trong bản tình giao hưởng
an nhiên luớt một phím đàn
cũng còn bao điều chưa nói
một đời sương gió mênh mang

Đôi khi cũng cần nhìn lại
rêu xanh có phủ kiếp người
miễn tình yêu là miên viễn
thì đời dẫu có chao nghiêng.

Ngưng Thu

ĐỐI BÓNG

Này đêm con mắt trong veo
Lắng tai xem thử có điều gì rơi
Dường như khuya vẫn một người
Thắp cây nến cũ ngồi vơi một mình

Đã ngôi sao đổi lặng thinh
Bóng mờ trên vách bất thình lình đau
Có thêm cơn gió nát nhàu
Con sông trước cửa cồn cào tập trôi

Đưa tay bắt chút buông lơi
Chạm như hơi thở một người đang xa.

đàocôngđiện

THU TƯƠNG TƯ

Anh lặng nhìn mùa thu đi. Gọi em
Trời mây lãng đãng sương khói mộng chìm.
Lá vàng hiu hắt, đường chiều hoa lạnh
Tà áo hoàng hôn hay tà áo em!

Mùa thu đi. Mùa chim di. Mênh mang.
Màu nắng cô đơn lả dã quỳ vàng.
Anh ôm nỗi nhớ thu vàng tâm tưởng
Em có nghe tiếng thu buồn chứa chan?

Em có biết màu thời gian xa cách
Tím bâng khuâng, vàng ngăn ngắt chia ly?
Anh cô độc giữa không gian quán khách
Vàng thu tâm bay… từng lá tình si!

Anh rót hồn vào sông thu tương tư
Cây lá lặng im thương nhớ đôi bờ.
Cây lá guộc gầy giơ bàn tay đói.
Anh một mình hứng lá trút rừng thưa

Vườn kỷ niệm, bướm mơ màng hôn gió
Tóc hương xưa ôi mắt biếc môi mềm!
Xưa em hát ru hồn thu quyến rũ,
Giọt dương cầm xanh anh uống ngọt tay em.

Mùa thu đi, mùa thu chết trong tim.
Đường Ảo hoa bay, em hỡi, biết đâu tìm!
Anh lặng nhìn tuyết xa hàng thế giới
Vòng tay ôm sương khói tưởng hình em!

Đêm trăng vàng thu tương tư, em ơi!
Hồn anh đan sao tình ái kín trời.
Mênh mông sông Ngân, không cầu vồng Ô Thước
Ai khóc mong chờ: Giọt lệ thu rơi!

Trần Thoại Nguyên

Advertisements

2 Comments (+add yours?)

  1. Tho truong
    Sep 25, 2014 @ 09:51:20

    Tuoi da ve gia duoc doc trang Người Tinh Hu Vo, that la tuyet khong gi bang cam giac boi hoi khi doc nhung bai tho cua cac van nhan, la mot an ui trong khong gian xu la que nguoi, rat tham thia, cam on nhieu “Người Tinh Hu Vo”

    Like

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: