Quán Thơ Hư Vô 211


5053233701_23d3498845_z

TẶNG PHẨM TÌNH NHÂN

Xuân em trổ nhánh vào thơ
Thương ai xõa tóc so đo đợi chờ?
Anh về chạm khẽ giấc mơ
Tặng em chiếc nón che hờ chiêm bao.

Hạ nghiêng áo trắng ngọt ngào
Nương theo dáng nắng còn thao thức vàng
Tặng em hết một trần gian
Gom về gìn giữ để ràng buộc nhau.

Mùa thu mấp mé hiên rào
Heo may gãy đọt lụa đào sân trong
Tặng em bóng nguyệt tơ hồng
Đếm từng chiếc lá gói lòng người dưng.

Này em cúi xuống mùa đông
Để nghe hơi thở còn nồng môi quen
Tặng em chăn gấm lụa mềm
Cho đêm nhan sắc dài thêm bóng người …

Hư Vô

GỞI EM…PARIS MÙA THU TÍM

Sớm Hà Nội…sương thu huyền ảo
Ngồi cafe vỉa hè
lặng ngắm sóng Hồ Gươm
để nhớ Paris
khúc Autumn Leave
thánh thót vọng tâm hồn
cùng em dạo
Paris mùa thu tím…
Paris đấy, của những ai mộng tưởng
“của đôi ta” tự thuở xa vời
Anh như thể bỏ quên…đời vất vưởng
cuộc tình nào
còn mãi?
Hà Nội ơi!
Thôi, mai em về Cửu Long Giang cuộn sóng
nhớ sông Seine…thời khắc chẳng ngừng trôi
Khung cửa hẹp
Ôi thu, hừng sắc tím
tím cả hồn thơ thả mộng lên trời…

Nguyễn Khôi

LÁ GỌI…GIÓ QUÊN VỀ

Có phải gió mang mùa đi ngút ngắt
Phố chiều mây lặng lẽ lá buồn câm
Mưa nặng hạt rớt lên ngày khuất nắng
Đêm hình như thao thiết một cung trầm.

Và có phải mùa xa dần về phía
Hợp âm lòng run rẩy nép vào tim
Đêm lá cỏ thở than mùa tình tự
Cung đàn yêu từ đó vạn cổ tìm

Mùa rồi cũng xanh về xinh ngoan lắm…
Tiếng kinh cầu âm vọng buốt tàn đông
Không biết đến khi nào đêm mới hiểu
Phố không mùa phố vắng lắm hay không?

Thôi thì cũng đợi chờ từ muôn thuở
Gió mang đi rồi gió nghĩ thương về
Lời của lá chân tình sâu mà cũng
Thật ân cần và cũng thật đắm mê

Ngưng Thu

BAO GIỜ EM VỀ?

Bao giờ em về?!
Đường làng quê vẫn xanh hương mạ
Giọt sương mai óng ả
Nghiêng se mình vạt cỏ lối em qua.

Bao giờ em về?!
Đồng xa xa tiếng hò bạn cấy
Theo nhịp tay đưa mầm xanh vươn dậy
Nắng ươm đầy thơm vạt áo ai bay!

Em có biết không?
Tháng nầy quê mình mưa rất vội
Những cơn mưa dầm ngập cả lối ven sông
Chiều ngã bóng chuyến đò xuôi lặng lẽ
Bến sông buồn khe khẽ nước đôi dòng.

Tôi kể chuyện em nghe
Chiếc cầu tre qua bên kia kinh nhỏ
Đêm gió về đôi nhịp gãy xác xơ
Tiếng bìm bịp đâu đây chừng bỡ ngỡ
Nước lớn dần xa mãi giữa đôi bờ!!

Bao giờ em về?
Làng quê vẫn đợi
Bến xưa vẫn chờ
Nhưng biết em có còn nhớ….để quay về?!

Nguyên Chương Thảo

CAM LÂM

em ra đi như làn gió
để lại cõi người cát trảng bay
hai mươi em mãi còn xanh tóc
không khéo giờ đây sóng bạc đầu
từ lúc từ em theo bóng núi
giang hồ quanh quẩn một chiêm bao
ma quái thời gian gian dối lắm
trăm năm rồi cũng chỉ gang tay

ra đi em nhẹ như làn gió
tội nghiệp trần gian nặng tháng ngày…

Lữ Quỳnh

KHÚC ƠN EM

… Dường thuở hoang sơ anh đã nợ nần em
Trăng nợ hoàng hôn, ban mai nợ nắng
Như hạt muối thô trở mình nương biển mặn
Nợ đại dương triệu nhịp đập ân cần
Nợ đất trời đem ban phát hồng ân
Nợ cơm áo anh cúi đầu mệt lả
Nhát roi đời chực quật anh gục ngã
Nợ tay người êm ái vực anh lên.
Sa mạc khô cằn bóng mát cũng là em
Mùa tầm tả vai em vơi ướt át
Mỗi ân sủng em trao dù phổng phao nhỏ nhặt
Anh ngấu nghiến ăn như suốt kiếp chưa từng
Nên trùng khơi giông gió vốn vô chừng
Buổi yếu lòng, anh, con-thuyền-luôn-sắp-đắm
Em-hải-đảo đón anh lần tránh sóng
Hong ấm muộn phiền tái tạo cuộc hồi sinh.
Buộc chặt dây giày anh thêm bước tự tin
Sẽ đầu ngẩng cao như chàng đại gia lắm của
Bởi luôn hiểu trái đất này, nơi nào đó
Nửa-phần-huyền-diệu của mình đang giàu có yêu thương
Bằng điệu tango anh dạo khắp phố phường
Tìm một chân dung để trao lời thưa thốt
Sẽ trang bị trên môi nụ cười hào phóng nhất
Chào mỗi hàng cây, thăm mỗi tiếng chim quen

Và, thật trữ tình đứng hát khúc Ơn Em …

Đào Công Điện

BƠ…

phía trong ngóc ngách hồn em rối
giọt lệ đăm chiêu có nổi chìm
hay đã bay theo ngày tháng cũ
thành sương chảy dọc mảng đồi nghiêng

lòng tôi mù mịt đêm giông gió
lã chã mưa buồn tất tả rơi
cũng là giọt lệ buông vào cõi
lãng đãng phiêu phiêu lớt phớt rồi

bàn tay trống hoác không cầm nữa
những móng cào trên vách kín bưng
ai giam cầm mớ chiêm bao vụn
rắc rải lên câu chữ lạ lùng

một rừng cây khóc bao nhiêu lá
tôi một mình ên cũng vội vàng
đun ơ nước mắt trên lửa nhỏ
mằn mặn buồn thiu chảy . dịu dàng

thangtram

QUÁN CHIỀU

Nắng Hạ rải tràn mặt lộ
Bụi Hè che đục dòng sông
Qua cầu nhớ chừng bến đỗ
Chờ ai… cháy ruột cháy lòng

Bâng khuâng thềm “Hoa Sen Quán”
Mênh mang gió thoảng qua rèm
Chiều tàn mây trôi bảng lảng
Mơ màng nhạc khúc ru đêm

Bình yên mơ… “vườn Thượng Uyển”
Ta cùng Vương Nữ đón trăng
Ngân nga thơ hòa giọng trúc
Cho đời vơi bớt nhọc nhằn…

Nhớ nhau mỗi tuần sen nở
Thơ về mở hội “Quán Chiều”
Quả xoài thái từng miếng nhỏ
Vị chua, vị ngọt chia đều

Màn đêm buông trùm lối cũ
Đèn khuya sóng mắt long lanh
Ngưu lang thì thầm Chức Nữ
“Tình Em lẽ sống đời Anh!”

Sông Cửu

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Copyright (c) Ilu Production

Designed by Người Tình Hư Vô. Copyright © 2012-2017, Ilu Productions. All Rights Reserved. Excerpts and links may be used if full credit is given to www.nguoitinhhuvo.wordpress.com. *******Bài trích từ Blog này xin ghi nguồn từ www.nguoitinhhuvo.wordpress.com.

Chủ Biên: Người Tình Hư Vô

%d bloggers like this: